Loa Phường Blog

Nhà zân chủ Ngô Xuân Phúc kêu cứu từ nhà tù Thái Lan, sao giới zân chủ làm ngơ?


Loa Phường

Mới đây, thông qua quan hệ không quen biết, nhà zân chủ Ngô Xuân Phúc nhắn gửi gia đình sang Thái cứu ông ta đang bị giam giữ vô thời hạn hơn 1,5 năm trong nhà tù Thái Lan!
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, kính mắt và cận cảnhKhông có mô tả ảnh.

Ngô Xuân Phúc sinh năm 1981, quê ở huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, vốn là lính phục viên, làm nghề thầy giáo và từng là đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam. Tháng 10/2015, Ngô Xuân Phúc dựng chuyện ông ta chính là tác giả của bài thơ “Tổ quốc gọi tên”, tranh chấp bản quyền bài thơ với tác giả Nguyễn Phan Quế Mai bị thất bại, lại bị đám zân chủ và truyền thông kền kền phương Tây “bảo vệ” khiến Phúc ngày càng trượt dài. “Trót đâm lao phải theo lao”, Phúc tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam, trưng trổ trên facebook những ảo tưởng cá nhân về “thiên đường dân chủ kiểu phương Tây”, phỉ báng Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, ca ngợi hết lời chế độ Ngô Đình Diệm… Có thể nói, thời điểm này truyền thông zâm chủ ca tụng ông ta như một “anh hùng” đã dũng cảm rời bỏ hàng ngũ đảng viên để “trở về với nhân dân”.
Ngô Xuân Phúc tuyên bố ra khỏi Đảng lập tức được các trang tin zâm chủ cổ vũ

Đỉnh điểm độ hoang tưởng, ngày 10/3/2016, Ngô Xuân Phúc nộp hồ sơ tham gia tự ứng cử vào Quốc hội khóa XIV, song nhận được chưa đầy 1% phiếu bầu, và bị loại ngay vòng gửi xe bởi chính bà con hang xóm của Y. Thất bại cay cú, hắn tiếp tục viết đơn tố cáo, kêu gọi tẩy chay bầu cử và tuyên bố giật gân “Quốc hội khóa này không phải là đại diện của tôi”.

Những tưởng y tích lũy “đủ điểm tỵ nạn chính trị”, Ngô Xuân Phúc đào tẩu sang Thái Lan với hy vọng UNHCR (Cao ủy Liên hiệp quốc về người tị nạn) tiếp xúc để hoàn tất thủ tục sang Mỹ định cư theo diện tị nạn chính trị. Đến Thái Lan, Phúc hoàn toàn thất vọng. Tại đây, ngoài việc RFA đã tiếp xúc với một cuộc phỏng vấn, còn UNHCR thì không một lần tiếp xúc, phỏng vấn để bàn về chuyện xin sang Mỹ. Vỡ mộng, y quay sang nói xấu cả UNHCR và cả văn phòng BPSOS (Ủy ban Cứu người vượt biển hay Ủy ban Cứu trợ Thuyền nhân, tổ chức phi chính phủ do những người Mỹ gốc Việt sáng lập) tại Thái Lan. Chưa kịp công kích xã hội Thái Lan, người ta đã thấy Phúc lên facebook kêu cứu, đại loại: “Đang ở đồn công an này, mong mọi người quan tâm giúp”, hay “Quá thời hạn giữ 03 ngày rồi mà vẫn chưa được thả, thật là thất vọng, thailand quá là tồi tệ! Sos”…Nguyên nhân bị bắt được Ngô Xuân Phúc cho biết “Lướt web chui, passport quá ngày gia hạn, police nó ko nghe, ra tòa bị xử giam mấy ngày, hết hạn rồi cũng chưa thả. Rất vô lý, ko luật lệ gì cả. Trong này ngày được ăn có hai bữa, đói, bẩn, thêm một lần chịu nạn vì thái lan. Dù thực tế tôi có cmnd thái, nhưng police làm ngơ ko chịu kiểm tra, lạ thật. Dẫu sao cũng là vua thái chính thức. Muốn có thỏa thuận mà ko có ai giúp. Cuộc chơi quyền lực rất đáng sợ. Trò chơi vương quyền phiên bản Việt – Thái”.


Tuy nhiên bước chân sang Thái, Phúc hết giá trị “ca tụng” và nhanh chóng bị lãng quên ngay cả khi phát tín hiệu SOS. Bẵng đi gần 2 năm thì nay, lại xuất hiện lời khẩn cầu người thân sang cứu ông ta khỏi nhà tù Thái Lan
Dân mạng lại được phen “chia buồn” với cảnh ngộ của Ngô Xuân Phúc. Ông ta không phải là kẻ tham nhũng như Trịnh Xuân Thanh, Vũ Nhôm hay Trương Duy Nhất để được giới zân chủ để mắt đến, nếu không muốn nói là bị lãng quên/bỏ rơi đầy phũ phàng. Có thể do chứng kiến cảnh ngộ này mà một số zân chủ như Trần Thị Thu Nguyệt, Nguyễn Đình Hà, …đều đã trốn sang Thái Lan lại tìm đường mò về VN làm “nhà đấu tranh dân chủ” theo cách mà chúng đã tẩu thoát.
Trước hàng loạt tin đen tối với làng zân chủ: nào là Tạ Phong Tần đại chiến với đồng bọn được xuất khẩu như mình đến Mỹ, Hải Điếu Cày chỉ vì lỗi “từ chối cầm cờ vành” mà đang trên lưng voi xuống làm kẻ tôi đòi cho Việt tân, Lê Văn Sơn “khoe” cảnh làm bạn hàng ngày với núi bát đĩa, xong chảo, Mẹ Nấm gấu bị ba que sỉ vả, chụp mũ, Bạch Hồng Quyền bị cảnh sát Thái truy đuổi phát tín hiệu kêu cứu… nay lại đến Nguyễn Quang Hồng Nhân cảnh sát Đức bị trục xuất về Việt Nam! Tình trạng này xem như con đường đến với xứ thiên đường của giới zân chủ chẳng khác nào địa ngục. Thôi thì cứ như Đoan Trang, tuyên bố không bao giờ rời khỏi Việt Nam …kể cả chờ đợi ngày đi tù mới là nhanh nhạy, khôn lanh !!!


1 nhận xét:

  1. Ngày xưa còn giá trị thì người ta còn kêu cứu cho chứ giờ có còn gì nữa đâu, người hành nghề dan chủ đầy ra rồi, chưa kể sự quan tâm của phương tây cho vấn đề này đang dần giảm sút thì khả năng cao là kêu cứu vô ích

    Trả lờiXóa

Loa Phường

Khẩu hiệu

LIÊN HỆ ĐẶT QUẢNG CÁO

LIÊN HỆ ĐẶT QUẢNG CÁO
Gửi tin nhắn qua Mail: loaphuongblog2015@gmail.com; chúng tôi sẽ liên hệ và thỏa thuận

Translate (Dịch sang ngôn ngữ khác)

Bài đăng phổ biến

Thống kê

Fanpage

Lưu trữ Blog