Thứ Ba, 19 tháng 6, 2018

Toàn cảnh cuộc biểu tình, bạo loạn phản đối dự luật đặc khu


Loa Phường
Từ ba tuần nay, dự luật Đặc khu Kinh tế mới đã liên tục là tâm điểm chú ý của dư luận. Trong dư luận, đã có nhiều luồng ý kiến cho rằng dự luật này vừa không mang lại hiệu quả kinh tế như kỳ vọng, vừa tạo ra nguy cơ an ninh, chủ quyền cho đất nước. Theo Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, thì những luồng ý kiến phản đối đó đã tạo thành một “làn sóng khủng khiếp” chưa từng có từ trước tới nay. Đáp lại làn sóng này, Chính phủ đã đề nghị Quốc hội hoãn thông qua dự luật, để chỉnh sửa các chi tiết gây tranh cãi.
Đây là dấu hiệu cho thấy nền dân chủ của Việt Nam đang được cải thiện. Công dân Việt Nam hoàn toàn có quyền tác động đến nghị trường thông qua Quốc hội, qua báo chí – truyền thông, và qua các diễn đàn khoa học có uy tín. Tuy nhiên, thay vì đồng hành cùng Chính phủ, Quốc hội xây dựng đạo luật hoàn thiện, tăng khả năng bảo vệ chủ quyền, một bộ phận dân chúng đã chứng minh điều ngược lại: họ không giữ được bình tĩnh, bị thế lực chống phá dắt mũi vào các cuộc bạo loạn, chạy theo các khẩu hiệu sơ sài, chứng minh sự thiếu tìm hiểu và tinh thần phản biện, khiến chính quyền và dư luận thấy bất an cho ý thức thực thi dân quyền của một bộ phận không hề nhỏ trong quần chúng a dua biểu tình, bạo loạn.



Cụ thể, ngày 6 tháng 6 năm 2018, trang Facebook Đô Thành Sài Gòn đã kêu gọi biểu tình ở công viên Hoàng Văn Thụ, TP.HCM, để phản đối dự luật Đặc khu Kinh tế mới. Lời kêu gọi này tiềm ẩn nguy cơ an ninh, vì Đô Thành Sài Gòn là một nhóm chính trị cực đoan, chủ trương lật đổ chính quyền để dựng lại chế độ Việt Nam Cộng hòa cũ. Ngày 9 tháng 6, Quốc hội Việt Nam đã quyết định hoãn thông qua dự luật Đặc khu Kinh tế mới, để có thời gian chỉnh sửa thêm. Tuy nhiên, từ 8h sáng ngày Chủ nhật, 10 tháng 6, các cuộc biểu tình để phản đối dự luật Đặc khu vẫn đồng loạt diễn ra ở nhiều tỉnh thành, như TP.HCM, Bình Dương, Bình Thuận, Nha Trang, Đà Nẵng, Nghệ An và Hà Nội. Nhạc sĩ Tuấn Khanh, người cầm đầu một nhóm văn nghệ sĩ bất mãn, cho rằng số người biểu tình ở TP.HCM có thể lên đến 10 nghìn người, trong khi chính Việt tân thừa nhận chiêu trò gây ách tắc giao thông sẽ tăng "quân số biểu tình" cho họ. Trong khi đó, chỉ có khoảng 50-60 người biểu tình ở Hà Nội.
Các cuộc biểu tình ở miền Bắc và miền Trung đã diễn ra một cách tương đối ôn hòa, dù trong đám đông xuất hiện nhiều biểu ngữ quá khích. Trong khi đó, người biểu tình ở ba tỉnh miền Nam có nhiều dấu hiệu vi phạm pháp luật hơn. Cụ thể, đoàn biểu tình ở TP.HCM đã cố tình đi xe máy quanh vòng xuyến ở một nút giao thông quan trọng, nhằm thu hút người hiếu kỳ để gây tắc đường. Do tắc đường, nhiều người qua đường không liên quan cũng góp phần hình thành đám đông, thậm chí tham gia biểu tình theo hiệu ứng đám đông, làm thổi phồng số người tham gia biểu tình một cách có chủ ý. Tương tự, ở Bình Dương, người biểu tình đã chặn đường, gây ách tắc giao thông nghiêm trọng. Người biểu tình ở Phan Rí, Bình Thuận còn dùng chướng ngại vật chặn Quốc lộ 1A, làm ảnh hưởng đến hàng vạn người đi đường, gây thiệt hại nặng về kinh tế. Khi cảnh sát giao thông và cảnh sát cơ động dùng vũ lực để giải tán đoàn biểu tình, nhằm xử lý ách tắc, người biểu tình đã tấn công cảnh sát bằng gạch đá và bom xăng. Sau đó, đoàn người quá khích đã đốt cháy nhiều xe cộ của cảnh sát và người đi đường, đồng thời chiếm và đập phá trụ ở UBND tỉnh Bình Thuận, trụ sở Công an tỉnh, và Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh. Đến rạng sáng ngày 12 tháng 6, khi Công an đã bắt tạm giữ 102 người, tình hình ở địa phương mới tạm ổn định. Cuộc bạo động ở Bình Thuận đã khiến ít nhất 28 cảnh sát bị thương.
Qua cuộc bạo động ở Bình Thuận, cùng các hành vi vi phạm pháp luật ở TP.HCM và Bình Dương, có thể thấy nguy cơ an ninh trong lời kêu gọi biểu tình của nhóm Đô Thành Sài Gòn, được tiếp sức bởi hệ thống truyền thống chống cộng là Việt tân, Nhật ký yêu nước và rất nhiều nhà "đấu tranh dân chủ trong nước" là có thật. Bạo động đã phá hủy trụ sở của 3 cơ quan nhà nước, làm bị thương trên 50 cảnh sát và hàng chục người dân, làm ảnh hưởng đến hàng vạn người đi đường, và gây thiệt hại về kinh tế khi Quốc lộ bị tắc cũng như hệ thống cơ quan chính quyền, xe công... bị thiêu rụi. Trong khi đó, cuộc bạo động không hề ảnh hưởng đến dự luật Đặc khu Kinh tế đã bị hoãn, cũng không giúp Việt Nam bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải. Cuộc bạo động không những không giúp giữ nước, mà còn phá nước thêm. Người Việt khắp nơi oán thán: chưa thấy giặc đâu chỉ thấy toàn dân Việt hại nhau!
Tuy nhiên, các tổ chức chống Cộng vẫn lợi dụng đợt biểu tình, bạo động này để tuyên truyền. Họ tuyên truyền rằng đám đông biểu tình, bạo động đại diện cho nhân dân, cho “lòng yêu nước”. Họ viết: khi cho cảnh sát giải tán đoàn biểu tình, nhà nước đang vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền, đang “bán nước” và chống lại nhân dân. Họ cũng viết rằng nhóm biểu tình ở Bình Thuận vốn ôn hòa, người biểu tình chỉ bạo động để tự vệ trước công an.
Cả ba thông điệp tuyên truyền nêu trên đều không đúng sự thật. 
Thứ nhất, các nhóm biểu tình, bạo động trong tuần qua không có tư cách đại diện cho nhân dân. Về tỉ lệ, tổng dân số Hà Nội lớn gấp 126 nghìn lần số người Hà Nội biểu tình vào ngày 10 tháng 6. Dù tổng số người biểu tình trên toàn quốc có lên đến 15 nghìn, phỏng theo ước tính của nhạc sĩ Tuấn Khanh, thì tổng dân số Việt Nam cũng lớn gấp 6000 lần con số này. Về mặt tỉ lệ, 200 nghìn tù hình sự trên toàn quốc còn có tư cách đại diện cho nhân dân hơn là 15 nghìn người biểu tình trên toàn quốc.
Về mặt thành phần, hầu hết các cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 vừa qua không tập hợp người dân trung lập về mặt chính trị. Cuộc biểu tình ở Hà Nội chỉ quy tụ khoảng 60 người, hầu hết là thành viên của các tổ chức chống Cộng quen thuộc như Diễn đàn Xã hội Dân sự hay No-U. Cuộc biểu tình ở Nghệ An qui tụ vài nghìn người, toàn bộ đều là người Công giáo bất mãn với chính quyền. Qua các clip do chính họ quay, có thể thấy họ đã tập trung ở một nhà thờ, rồi làm lễ trong khoảng 1 tiếng trước khi đi biểu tình theo lệnh của linh mục. Cuộc biểu tình ở Bình Dương chỉ quy tụ công nhân của hãng Pouyuen, một nhóm công nhân từng tham gia biểu tình, bạo động nhiều lần, bao gồm cuộc bạo động năm 2014. Cuộc biểu tình ở Bình Thuận xoay quanh nhóm cư dân bất mãn ở địa phương, từng tiến hành bạo động để phản đối nhà máy nhiệt điện gây ô nhiễm môi trường hồi năm 2015. Như vậy, trong 7 đoàn biểu tình vào ngày 10 tháng 6 vừa qua, có ít nhất 4 đoàn chủ yếu tập hợp những nhóm người bất mãn với chế độ. 
Tóm lại, về mặt tỉ lệ và thành phần, những người biểu tình vào ngày 10 tháng 6 vừa qua không có tư cách đại diện cho nhân dân. Những kẻ lợi dụng họ để tuyên truyền chống Cộng, như Nguyễn Quang A, đảng Việt Tân hay nhóm Đô Thành Sài Gòn, lại càng không có tư cách đó.
Thứ hai, không thể nói rằng bạo động bùng phát vì cảnh sát tấn công người biểu tình một cách vô cớ. Khi người biểu tình chặn đường Quốc lộ để gây ách tắc, họ đã có dấu hiệu vi phạm “Tội cản trở giao thông đường bộ”, qui định tại Điều 261 Bộ luật Hình sự 2015. Trong tình huống đó, cảnh sát có nghĩa vụ dùng vũ lực để giải tán những người vi phạm, nhằm giải tỏa ách tắc giao thông. Như vậy, cảnh sát đã làm nhiệm vụ theo luật định, và người biểu tình đã bạo động để cản trở người thi hành công vụ.
Thứ ba, không thể nói rằng khi cho cảnh sát giải tán đoàn biểu tình, nhà nước đang vi phạm pháp luật, vi phạm nhân quyền, đang “bán nước”. Trong cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 ở Đà Nẵng, cảnh sát đã bảo vệ quyền biểu tình hợp hiến, hợp pháp của công dân. Cụ thể, theo đài VOA tiếng Việt, cảnh sát Đà Nẵng đã hơn 10 lần giải tán hoặc bắt giữ những người tấn công, quấy rối đoàn biểu tình, đồng thời nhắc nhở người biểu tình không để bạo động xảy ra. Cảnh sát chỉ can thiệp khi người biểu tình có dấu hiệu vi phạm pháp luật, như cố tình cản trở giao thông, hay lợi dụng việc biểu tình để tuyên truyền chống nhà nước.
Tóm lại, công dân Việt Nam hoàn toàn có quyền biểu tình để thể hiện quan điểm. Tuy nhiên, người biểu tình phải tuân thủ các qui định của pháp luật – như không gây cản trở giao thông, không tuyên truyền chống nhà nước, không gia nhập hoặc cộng tác với các tổ chức đe dọa an ninh quốc gia. Theo chúng tôi được biết, thì những người bị tạm giữ sau cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 vừa qua đã không tuân thủ các quy định này. Họ nên tự chịu trách nhiệm về hành vi của mình, thay vì đổ lỗi cho cảnh sát hay nhà nước.
Hiện nay, các tổ chức chống Cộng đã công khai thừa nhận rằng họ chỉ lợi dụng việc biểu tình chống dự luật Đặc khu Kinh tế mới để lật đổ chế độ. Chẳng hạn, ông Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập, đã viết rằng cuộc biểu tình ngày 10 tháng 6 sẽ đem “mùa xuân Ả-rập” đến Việt Nam:
Trong khi đó, ông Hoàng Cơ Định, người nắm tài chính của đảng Việt Tân, đã kêu gọi biểu tình để gây tắc đường liên tục, nhằm lật đổ chính quyền. Ông cũng hướng dẫn các đồng phạm vừa giả vờ không chống nhà nước khi biểu tình, vừa viết trên mạng rằng “Kẹt xe là lật đổ Cộng sản”. Khi cảnh sát giải tán đám đông để tránh ùn tắc, những người này sẽ ăn vạ rằng nhà nước đang “vi phạm nhân quyền”, đang “bán nước”, đang “chống lại nhân dân”.
 
Như vậy, khi giả vờ biểu tình chống dự luật Đặc khu Kinh tế mới để lật đổ chính quyền, các tổ chức chống Cộng đã phạm ba tội. Một, là nói dối dư luận trong và ngoài nước. Hai, là lợi dụng những người biểu tình thật sự muốn chống Trung Quốc, đẩy họ vào vòng nguy hiểm để phục vụ mục đích ngầm của bản thân. Ba, là làm tắc đường, gây thiệt hại kinh tế và ảnh hưởng đến đời sống của người dân. Cả ba hành vi này đều góp phần phá nước, thay vì bảo vệ đất nước. 
Trong thực tế, nhiều nhóm biểu tình vào ngày 10 tháng 6 vừa qua không hề quan tâm đến nền độc lập của dân tộc. Ở Hà Nội và TP.HCM, người biểu tình đều không mang cờ Việt Nam, nhưng lại mang nhiều cờ Mỹ và ảnh Tổng thống Mỹ. Thờ Mỹ để chống Trung Quốc thì cũng chẳng khác gì rước hổ về đuổi beo. Lối nghĩ nô lệ này không đem lại độc lập cho dân tộc, mà chỉ biến nước Việt Nam thành bãi chiến trường cho các cường quốc.
Người không có thực lực, thì có tham gia tranh đoạt cũng chỉ để thành quân cờ. Nước không có thực lực, thì có phát động chiến tranh cũng chỉ để mất tự chủ. Nếu muốn được độc lập, tự do thật sự, bạn hãy trở thành người giỏi nhất trong công việc mà bạn đang làm, trước khi đòi hỏi người khác cải thiện công việc của họ. Vì chỉ khi đứng trên đỉnh núi, bạn mới tự thấy được con đường, và không cần người khác chỉ đường cho bạn.



Previous Post
Next Post

post written by:

9 nhận xét:

  1. lực lượng tham gia biểu tình chủ yếu là những "biểu tình viên" chuyên nghiệp, đám rân chủ cuội sống bằng nghề biểu tình, gây rối trật tự công cộng, một số khác là những kẻ vô công rồi nghề, thừa hung hăng nhưng thiếu hiểu biết, chỉ có 1 số ít là những người dân do tiếp cận phải những thông tin lệch lạc mà thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ cần điểm qua vài gương mặt cộm cán ấy thôi đã thấy: Những tư cách và "tài năng" chính trị này liệu có bằng được một móng chân người đứng đầu đảng cộng sản hiện nay - TBT Nguyễn Phú Trọng, "thợ đốt lò" "đang làm toàn dân phấn khởi, háo hức, người mà ngay cả giảo hoạt như Huy Đức cũng ko thể nặn ra nổi một" chứng cứ "tham nhũng nào, ngoài việc bỉ bôi chủ nghĩa Mác- Lê.?

      Xóa
  2. Hiện nay, các tổ chức chống Cộng đã công khai thừa nhận rằng họ chỉ lợi dụng việc biểu tình chống dự luật Đặc khu Kinh tế mới để lật đổ chế độ, đấy, giờ còn anh chị nào tự nhận là biểu tình ôn hòa để bày tỏ quan điểm các thứ nữa không ?

    Trả lờiXóa
  3. Cũng may là lực lượng chức năng đã sớm giải tán cuộc biểu tình bạo động này, chứ không thì không thể tưởng tượng nổi giờ này đất nước Việt Nam sẽ ra sao nữa. Sẽ như Ukraina, Lybia hay Syria nữa.

    Trả lờiXóa
  4. Thật đúng là những loại người dùng mọi mưu mô, mọi thủ đoạn để kích động, để phá hoaị cũng như làm mất hình ảnh của cán bộ , chiến sĩ của những người bảo vệ an ninh cho tổ quốc trong lòng mỗi người dân. KHông phải ai cũng ngu ngốc để có thể tin tưởng chúng nhưng những gì chúng đang làm thật sự khiến những con người yêu nước như chúng ta phải căm thù , rồi sớm muộn chúng cũng lộ thât cái bản mặt gian sảo của chúng và sớm bị trừng trị trước pháp luật mà thôi!

    Trả lờiXóa
  5. Lúc ném đá vào người cảnh sát cơ động thì hùng hổ dữ tợn lắm cơ mà, sao lúc lên đồn rồi thì rén đến mức sợ sệt đến thể lại còn xin khoan hồng hả các con, sống như thế nào mà lại để bọn ngu nó dụ dỗ, vì mấy cái đồng bạc lẻ mà bán rẻ lương tâm như thế thì xứng đáng nhận án tù rồi chẳng phải bàn cãi cái gì nữa

    Trả lờiXóa
  6. Nhìn đội quân chúng nó hùng hổ xông lên đánh lại cảnh sát cơ động, đập phá, đốt trụ sở cảnh sát phòng cháy chữa cháy hùng hổ, ngang ngược, bất chấp pháp luật thế cơ mà sao khi các con giời bị bắt vào trụ sở thì mặt cắt không còn giọt máu, khí thế anh hùng đi đâu hết rồi? Đúng là toàn những anh hùng rơm, chỉ vì vài ba trăm ngàn, chỉ vì vài đồng tiền bẩn mà quay cổ cắn lại đồng bào, chà đạp lên thành quả mà ông cha ta đã gây dựng. Những đối tượng cầm đầu phải xử lý thật nghiêm, còn những kẻ trực tiếp gây ra hậu quả thì cũng không thể nương tay, vì càng nương tay với lũ này chúng sẽ càng lấn tới.

    Trả lờiXóa
  7. NHững người như Lê CÔng Định, NGuyễn Quang A,...thì lấy đâu ra tài năng để lãnh đạo đất nước này. BỌn chúng chỉ có sự dối trá , xảo quyệt, thâm độc cùng với những chiêu trò mị dân mà thôi. Chưa làm được gì cho đất này đã to mồm nói xấu chế độ, âm mưu lật đổ chính quyền. Cái loại đấy chỉ được cái to mồm mà thôi.Sớm muôn gì những kẻ chống phá chính quyền cũng nhập kho thôi

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỉ cần điểm qua vài gương mặt cộm cán ấy thôi đã thấy: Những tư cách và "tài năng" chính trị này liệu có bằng được một móng chân người đứng đầu đảng cộng sản hiện nay - TBT Nguyễn Phú Trọng, "thợ đốt lò" "đang làm toàn dân phấn khởi, háo hức, người mà ngay cả giảo hoạt như Huy Đức cũng ko thể nặn ra nổi một" chứng cứ "tham nhũng nào, ngoài việc bỉ bôi chủ nghĩa Mác- Lê.?

      Xóa