Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Khi dòng tu cờ vàng giả vờ “hòa giải dân tộc” - Bài 1: Khi dòng tu cờ vàng giả vờ “hòa giải dân tộc”


Loa Phường

Ngày 29 tháng 4 năm 2018, ở nhà thờ Thái Hà, Hà Nội, linh mục Trịnh Ngọc Hiên, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, đã có một bài giảng để kỷ niệm 43 năm ngày thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2018) [2]. Trong bài giảng của mình, ông Hiên đã phủ nhận ý nghĩa của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước, đã bài xích chủ nghĩa xã hội. Đây rõ ràng là một bài giảng có mục đích chống nhà nước Việt Nam. Vậy mà ông Hiên đã dùng khẩu hiệu “hòa giải và hòa hợp dân tộc” để che đi mục đích xấu xa đó.
Trong loạt bài này, chúng tôi sẽ phân tích thủ đoạn của linh mục Trịnh Ngọc Hiên và Dòng Chúa Cứu Thế (DCCT) Việt Nam, để làm rõ mục đích xấu của họ.
 Kết quả hình ảnh cho linh mục Trịnh Ngọc Hiên
Bài 1: Khi dòng tu cờ vàng giả vờ “hòa giải dân tộc”
Nếu nhìn toàn bộ dòng thời gian, ta sẽ thấy từ thập niên 1950 đến nay, DCCT Việt Nam luôn có thù với phe Cộng sản, và luôn ủng hộ phe Việt Nam Cộng hòa. Một lực lượng như thế rõ ràng không có tư cách nói về “hòa giải dân tộc”. Họ chỉ lợi dụng khẩu hiệu “hòa giải dân tộc” để che giấu mục đích chính trị ích kỷ của họ mà thôi.

1. Hận thù với phe Cộng sản

Vào cuối thập niên 1950, trước khi đất nước bị chia cắt, DCCT đang là một dòng tu có ảnh hưởng lớn ở Việt Nam. Linh hồn của dòng tu này là bộ phận truyền thông, thực hiện tờ báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp”. Từ năm 1949 đến năm 1954, khi tỉ lệ người Việt Nam biết chữ còn rất thấp, lượng in của mỗi số báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp” tăng từ 1000 lên 50.000. Trong giai đoạn này, chủ bút của báo là linh mục Vũ Ngọc Bích.
Năm 1954, khi Việt Nam bị chia đôi do hiệp định Geneva, có khoảng 1 triệu người miền Bắc di cư vào Nam, trong đó có 800.000 người Công giáo. Mọi dòng tu ở miền Bắc đều di tản, chỉ trừ một số đại diện của DCCT ở Thái Hà (Hà Nội). Số ở lại bao gồm hai linh mục người Canada, linh mục Vũ Ngọc Bích, và hai tu sĩ người Việt. Trong số này, hai linh mục người Canada lần lượt bị trục xuất vào các năm 1958 và 1959, cùng những linh mục ngoại quốc cuối cùng ở miền Bắc. Hai tu sĩ người Việt đều bị bắt đi tù vào đầu thập niên 1960, trong đó có một người chết trong tù. Kết quả là sang thập niên 1960, chỉ còn linh mục Vũ Ngọc Bích ở lại tu viện của DCCT ở Thái Hà, Hà Nội [3].
Vào thời điểm đó, tu viện Thái Hà có một khu đất rộng 61.455 m2, gồm nhà thờ, nhà dòng, nhà sinh hoạt chủng sinh cao 3 tầng, và một tòa nhà khác. Theo lời kể của linh mục Vũ Ngọc Bích vào năm 2002, thì chính quyền miền Bắc đã nhiều lần "ép" ông Bích phải ký giấy nhường đất nhà thờ để xây bệnh viện, nhà xưởng. Kết quả là từ năm 1996, khu đất của DCCT Thái Hà chỉ còn 2700 m2.
Cũng từ năm 1954, nhà nước ở miền Bắc không cho phép DCCT Thái Hà tiếp tục đào tạo tu sĩ, linh mục. Phải đến năm 1987, nhân sự của dòng mới phát triển trở lại qua việc nhận một số tu sĩ vào tu “chui”. Đến năm 1993, nhờ hồng y Phạm Đình Tụng can thiệp, tu sĩ Trịnh Ngọc Hiên mới từ miền Nam ra phục vụ Thái Hà, và được phong linh mục sau đó một năm [4].
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Truyền thông Chúa Cứu thế bị buộc giải thể, đến năm 1998 mới hoạt động chui trở lại, và năm 2005 mới được hoạt động chính thức.
Truyền Thông Chúa Cứu thế trong giai đoạn này, và DCCT Việt Nam từ năm 2008 đến nay, có thể xem là sản phẩm của ông Vũ Khởi Phụng. Ông Phụng là chủ bút báo “Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp” giai đoạn 1970 – 1975, và là người giữ chức Bề trên tu viện Thái Hà từ năm 2008 đến khi ông mất. Và bản thân ông Phụng cũng là người có thù với chính quyền miền Bắc Việt Nam. Bố ông là tù chính trị từ năm 1946 đến năm 1973, và sau năm 1975, em trai ông cũng bị đi tù cải tạo trước khi di tản. Vì không được cấp phép ra ngoài Bắc, ông Phụng phải tiếp tục sống xa gia đình cho đến năm 1990.
Từ năm 2008, khi ông Vũ Khởi Phụng nhậm chức Bề trên tu viện DCCT Thái Hà, nhà thờ Thái Hà liên tục tổ chức những hoạt động đối đầu nhà nước. Ban đầu, họ tổ chức nhiều cuộc biểu tình, có lúc bùng phát thành bạo lực, để đòi lại các khu đất đã mất. Sau đó, họ bắt đầu đưa chính trị vào trong các bài giảng, mở “Văn phòng Công lý & Hòa bình” để móc nối với những nhóm nông dân khiếu kiện đòi đất, cho các hội đoàn chống Cộng mượn phòng ốc để tổ chức sự kiện, và cung cấp cho họ các lớp huấn luyện về báo chí – truyền thông. Vào thời điểm hiện tại, các báo điện tử của “Truyền thông Chúa Cứu thế” Việt Nam đều là báo chống Cộng.
Như vậy, trong suốt dòng lịch sử, DCCT Việt Nam chưa bao giờ có quan hệ thân thiện với nhà nước VNDCCH, sau là CHXHCNVN. Không những vậy, dòng này còn là tổ chức Công giáo chịu nhiều thiệt hại nhất từ chiến tranh Việt Nam, và luôn cho rằng nhà nước còn nợ họ, cả về danh dự, mạng người lẫn vật chất. Khi một người vừa đòi nợ, vừa kêu gọi hòa giải, có thể họ chỉ dùng thông điệp hòa giải để che giấu cuộc xiết nợ của mình.

 2. Duyên nợ với phe Việt Nam Cộng hòa trước năm 1975

Trong khi DCCT Việt Nam chịu nhiều thiệt hại vì chế độ miền Bắc, thì họ lại gặp rất nhiều thuận lợi trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Những thuận lợi này đến từ một thực tế, rằng từ thời tổng thống Ngô Đình Diệm – một người Công giáo có anh trai giữ chức giám mục – chế độ VNCH đã luôn ưu tiên Công giáo, và thường xuyên đàn áp Phật giáo.
Khi đất nước chia cắt vào năm 1954, tòa soạn của tờ “Đức Mẹ hằng Cứu giúp” của DCCT được chuyển từ Thái Hà, Hà Nội vào Kỳ Đồng, Sài Gòn. Ngoài các nhà văn Công giáo, ban biên tập mới của tờ báo cũng bao gồm nhiều nhà văn của quân đội miền Nam. Trong thập niên 1960 và 1970, tủ sách Tuổi Hoa và chương trình “Mỗi quân nhân, một Thánh kinh” là hai sản phẩm truyền thông của DCCT Kỳ Đồng được đông đảo giới trẻ và quân nhân miền Nam Việt Nam biết đến [3].
Năm 1963, linh mục Chân Tín, một người có quan điểm chính trị trung lập, được bổ nhiệm làm giám đốc tờ “Đức Mẹ hằng cứu giúp”. Vì quan điểm trung lập của ông Tín không được ưa thích bởi những người Công giáo ở miền Nam Việt Nam, nhất là những người di cư từ miền Bắc vào, ông làm cả tờ báo bị độc giả phản đối. Vì vậy, ông phải bàn giao lại tờ báo cho một linh mục khác.
Qua hai chi tiết này, có thể thấy trong giai đoạn 1954 – 1975, DCCT Việt Nam có nhân sự và lợi ích gắn chặt với chế độ VNCH. Sự gắn bó này lớn đến nỗi cơ quan truyền thông của dòng đã không thể chấp nhận một giám đốc mang quan điểm chính trị trung lập, không nghiêng hẳn về hướng chống Cộng.
Hiện nay, DCCT Thái Hà vẫn có nhiều hoạt động gắn với chế độ VNCH. Như phần sau của loạt bài sẽ chỉ ra, dòng thường xuyên phối hợp với các quỹ thiện nguyện của cựu quân nhân Việt Nam Cộng hòa và đài SBTN, một đài mang khuynh hướng chống Cộng ở hải ngoại, để thực hiện các hoạt động nửa thiện nguyện, nửa chính trị trong nước.
Vì DCCT Việt Nam đã và đang có lợi ích gắn chặt với một phe trong cuộc chiến, và có thâm thù với phe còn lại, DCCT không phải là một bên độc lập về mặt lợi ích, và thông điệp hòa giải mà dòng đưa ra sẽ không khách quan.
(còn tiếp)


Chú thích:
[1] “Thông báo: Thánh lễ cầu nguyện cho công lý và hòa bình tại Thái Hà cuối tháng 4.2018”
[2] “Thay đổi – đó là mệnh lệnh từ trái tim” – Bài giảng của linh mục Trịnh Ngọc Hiên, chánh xứ Thái Hà
[3] Lịch sử Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam – Blog Lịch sử Xã hội Dân sự
[4] "Lược sử giáo xứ Thái Hà" - Linh mục Nguyễn Văn Khải


Previous Post
Next Post

post written by:

3 nhận xét:

  1. Ngày 29 tháng 4 năm 2018, ở nhà thờ Thái Hà, Hà Nội, linh mục Trịnh Ngọc Hiên, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, đã có một bài giảng để kỷ niệm 43 năm ngày thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2018) [2]. Trong bài giảng của mình, ông Hiên đã phủ nhận ý nghĩa của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước, đã bài xích chủ nghĩa xã hội. Đây rõ ràng là một bài giảng có mục đích chống nhà nước Việt Nam.
    Một lũ khốn nạn! Chúng sống trong hòa bình, không phải chịu cảnh mất mát, thế mà chúng trả ơn cha anh đã hy sinh xương máu thế này đây. Đúnglà những kẻ khốn nạn đội lốt nhà tu!

    Trả lờiXóa
  2. Vì DCCT Việt Nam đã và đang có lợi ích gắn chặt với một phe trong cuộc chiến, và có thâm thù với phe còn lại, DCCT không phải là một bên độc lập về mặt lợi ích, và thông điệp hòa giải mà dòng đưa ra sẽ không khách quan.

    Trả lờiXóa