Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

Bộ sậu “Luật khoa Tạp chí” đặt mục đích gì khi lập tờ báo mới bằng tiếng Anh?
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho trịnh hữu long luật khoa tạp chí
Dàn chủ chốt của Luật khoa tạp chí
 Ngày 8 tháng 11 năm 2017, nhóm quản trị viên trang chống Cộng “Luật khoa Tạp chí” chính thức thành lập một trang web mới, viết bằng tiếng Anh, tại tên miền “thevietnamese.org”. Trong phần giới thiệu, các sáng lập viên tuyên bố rằng trang web “là một tạp chí online độc lập và phi lợi nhuận ở Việt Nam”, “được thành lập bởi một nhóm nhà hoạt động và phóng viên độc lập, với mục đích nâng cao nhận thức về tình hình nhân quyền và chính trị Việt Nam của cộng đồng quốc tế” (1). Họ cũng cho biết website này được “tạo cảm hứng” bởi một số tờ báo đối lập có tiếng tăm ở các nước Đông Nam Á, như "Cambodia Daily", "Irrawaddy" và "Prachatai". Và theo quảng cáo của những người lập trang, thì tuy trang web này “bênh vực dân chủ và nhân quyền”, nó sẽ “theo đuổi những nguyên tắc trung thực, công bằng, không thiên vị trong nghề báo”.
Tuy nhiên, những tuyên bố này có thể còn chứa nhiều uẩn tình. “Thevietnamese.org” có thể không phải là một tạp chí độc lập, và có thể nó đã được lập ra vì những mục đích khác, ngoài những lời có cánh viết bên trên. Để biết thực hư, ta hãy cùng tìm hiểu xem ban biên tập của nó gồm những ai, và nội dung của nó có điểm đặc biệt gì.
 1. Thành phần ban biên tập
“Thevietnamese.org” không độc lập, nó là một phụ trang của trang chống Cộng “Luật khoa Tạp chí”. Cả bốn thành viên ban biên tập của nó đều là thành viên “Luật khoa”. Ba người trong số đó là ba (trong tổng số bốn) sáng lập viên của “Luật khoa”. Cụ thể, ngoài hai gương mặt quen thuộc là Trịnh Hữu Long và Phạm Thị Đoan Trang, bộ sậu này còn có sự góp mặt của Vi Katerina Tran, một luật sư người Mỹ gốc Việt (2). Trong một thư tâm sự nhân dịp “Luật khoa” tròn hai tuổi (3), Trịnh Hữu Long kể rằng từ năm 2011, khi còn đang ở trong nước, Trang và Long đã nung nấu ý định thành lập “Luật khoa”. Tuy nhiên, kế hoạch lớn này chỉ chín muồi khi Long ra nước ngoài, làm việc cho Trịnh Hội một thời gian, rồi được Hội giúp cho đi thực tập tại “Ủy ban Luật gia Quốc tế” tại Bangkok vào tháng 8 năm 2014. Tại Bangkok, Long gặp Vi Katerina Tran và “luật gia Trương Tự Minh”. Long, Trang, Vi và Minh là 4 sáng lập viên của trang “Luật khóa Tạp chí”.
Thành viên còn lại trong ban biên tập của “thevietnamese.org” là Nguyễn Thị Vi Yên. Yên tốt nghiệp trường Đại học Ngoại thương Hà Nội. Từ khoảng tháng 4 năm 2014, Yên là thành viên lãnh đạo của nhóm “Tinh thần Khai minh”. Đây là một đoàn thể do Chu Hảo, cựu thành viên Viện IDS lập ra. Dưới sự hướng dẫn của Hảo, “Tinh thần Khai minh” chuyên tổ chức các buổi diễn thuyết công khai, trong đó họ mạo danh học thuật để tuyên truyền chính trị:
Trước khi ra nước ngoài, Trịnh Hữu Long cũng từng được Chu Hảo đỡ đầu, khi đưa vào thực tập trong tạp chí Tia Sáng.
Ngày 31 tháng 3 năm 2017, Yên thông báo trên Facebook rằng mình bắt đầu làm cho “Luật khoa Tạp chí”. Song song với việc đó, Yên vẫn tiếp tục tham gia nhóm “Tinh thần Khai minh”.  Từ ngày 26 tháng 6 năm 2017, Yên tham gia biên tập cuốn “Chính trị Bình dân” của Đoan Trang (4). Qua chi tiết này, có thể thấy Yên là một đàn em rất được Đoan Trang tin tưởng.
Với một ban biên tập như trên, có thể thấy thevietnamese.org” do “Luật khoa Tạp chí” lập ra và nắm toàn quyền quản lí. Về mặt mục đích, hoạt động và tài chính, nó không độc lập mà gắn liền với “Luật khoa” và các thế lực liên quan.

2. Phạm vi nội dung và cách phân chuyên mục
“Thevietnamese.org” chỉ có ba mục bài, là “Tin tức”, “Nhân quyền” và “Chính trị”. Trong đó, mọi “Tin tức” của trang đều là tin chính trị, mọi vấn đề “Nhân quyền” là chuyện chính trị, và mọi bài trong mục “Chính trị” chắc chắn không nằm ngoài khuynh hướng quảng cáo nhân quyền, như đã nêu rõ trong phần giới thiệu trang. Với nội dung như thế, thực ra trang chỉ có một mục bài duy nhất, là “Tin tức chính trị nhân quyền”. Không hiểu sao chủ trang phải bẻ cố nó ra làm ba mục cho tốn diện tích. Và vì chỉ có một mục bài duy nhất, lẽ ra ta nên gọi đây là một blog, thay vì một “tạp chí online” như ban biên tập đã lạm xưng.
 3. Mục đích
Xem cách đặt tên trang và nội dung của các bài trên trang có thể thấy Luật khoa đã lập “thevietnamese.org” vì ba mục đích.
Thứ nhất, thông qua trang này, họ sẽ khiến người ngoại quốc có cái nhìn khập khiễng về Việt Nam. Qua cách đặt tên trang, có thể thấy chủ trang đã nhân danh “người Việt Nam” để phát ngôn, trong khi họ không hề có tư cách đó. Đây ít nhiều là một trò khôn vặt: khi một người nước ngoài không biết gì về Việt Nam định tìm hiểu về chúng ta trên Internet, họ sẽ search bằng các từ khóa “vietnam” và “vietnamese” trước tiên. Vì thevietnamese.org” rất gần với từ khóa này, nó sẽ hiện lên trước trên công cụ tìm kiếm, và vì thế được đọc trước. Nó sẽ tạo cho người nước ngoài một ấn tượng lệch lạc tệ hại, rằng đời sống ở Việt Nam không có gì khác ngoài chính trị, Việt Nam không cần nhập khẩu gì khác ngoài nhân quyền Mỹ, và người Việt chỉ biết quanh quẩn bàn mấy chuyện kiểu “đái vào mặt Trump”. Đây là hậu quả bi hài mà chúng ta phải gánh chịu, khi để cho một nỗi nhục quốc thể như Phạm Thị Đoan Trang nhân danh “Vietnamese”.
Thứ hai, họ muốn làm giả lịch sử. Vì các cây bút nước ngoài không biết đọc tiếng Việt, họ có khuynh hướng tìm hiểu lịch sử Việt Nam qua các tài liệu bằng tiếng Anh. Có thể thấy ngay từ khi thevietnamese.org” mới thành lập, ban biên tập đã chủ trương dùng nó để làm giả lịch sử Việt Nam. Bài “Timeline của thảm họa môi trường Formosa” là một ví dụ (5). Trong bài này, nhà giả sử Phạm Thị Đoan Trang mô tả vụ Formosa như thể nó là một cuộc đấu tranh giữa các nhà chống Cộng đầy chính nghĩa và một chính quyền tham lam, ác độc, xấu xa. Tất nhiên, Trang tránh không đề cập đến những góc khuất bẩn thỉu của các nhà chống Cộng Việt Nam trong vụ này, như việc Tuấn Khanh dùng ảnh cá chết giả để kích động đám đông, hay chuyện các cuộc biểu tình ở miền Trung trưng cờ Công giáo, tập hợp toàn giáo dân, do các giáo chức Công giáo dẫn đầu, và được tổ chức bằng tiền của giáo hội Công giáo. Đây không phải là lần đầu tiên Phạm Thị Đoan Trang cố tình bóp méo lịch sử. Từ năm 2013, khi viết “Lịch sử blog Việt”, Trang đã giả vờ quên khuấy rằng phong trào chống Cộng cũng có Tập hợp Thanh niên Dân chủ và Nguyễn Tiến Trung. Đây là chuyện dễ hiểu, vì vào thời điểm đó, tổ chức này vẫn còn cơ hội tranh giành các nhóm thanh niên chống Cộng với Trang. Trước đó nữa, trong cuốn “Thế hệ F” được biên soạn vào năm 2011, Trang chọn bài vở để tạo ấn tượng lệch lạc rằng cách đoàn biểu tình No-U toàn những anh hùng, và các cuộc biểu tình này là một trang chói lọi trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam. Tiếc cho Trang vì sau đó không lâu, No-U đã chứng tỏ rằng họ hàng chợ hơn là anh hùng, và chống nhau nhiều hơn chống Trung Quốc. Nhưng nói gì thì nói, khi dịch thứ lịch sử giả của mình sang tiếng Anh để phát tán qua một trang truyền thông mũi nhọn, Phạm Thị Đoan Trang đã đẩy kế hoạch nói dối đời sau của mình lên một tầm cao mới.
Mục đích sau chót của “thevietnamese.org” tất nhiên là tiền. Ban biên tập hy vọng rằng khi người nước ngoài có cái nhìn khập khiễng về Việt Nam, việc xin tiền của các tổ chức quốc tế và chính phủ ngoại bang sẽ dễ dàng hơn trước. Và nếu người ta biết rằng Trang, Long, Vi, Yên là bốn vị anh hùng cai quản trang web này, thì việc xin tiền cho họ sẽ càng dễ dàng hơn.
Trước mùi xú uế của “thevietnamese.org”, có lẽ chúng ta phải lập vài trang web như “vietnamese.com” hoặc “vietnamese.org”, không đăng gì khác ngoài mỹ tửu mỹ vị của Việt Nam, để cứu con mắt của bạn đọc nước ngoài và tẩy uế Internet.




Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Bản chất một tổ chức mang danh “Văn bút quốc tế”
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho Văn bút Quốc tế
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
 Vừa qua trang “Văn Việt” của nhóm Văn đoàn độc lập loan tải đi thông tin tổ chức này đã lên tiếng kêu gọi các chính phủ với khẩu hiệu: "Đừng bắt người cầm bút phải im tiếng", trong đó nêu lên trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm Gấu) là một trong 5 trường hợp tiêu biểu đang ở tù với bản án sơ thẩm 10 năm.
Xem link https://vandoanviet.blogspot.com/2017/11/ung-bat-nguoi-cam-but-phai-im-tieng.html
Vậy PEN là tổ chức nào và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có phải là “nhà văn” khiến PEN quan tâm, bảo vệ như một “hội nghề nghiệp” của họ? Vì sao giới zân chủ Việt rất được Văn Việt,  PEN quan tâm kết nạp vào hàng ngũ các “nhà văn”  để “được lên tiếng bảo vệ”?
PEN, tổ chức văn bút quốc tế được thành lập vào năm 1921 tại Luân Đôn với mục đích thúc đẩy tình hữu nghị của các nhà văn trên toàn thế giới, hỗ trợ truyền bá văn hóa thế giới, bảo vệ quyền tự do ngôn luận, hiện đang là tổ chức có ảnh hưởng lớn nhất đến giới bất đồng chính kiến tại Việt Nam. PEN có quyền lực với vai trò là tư vấn của UNESCO và của Hội đồng kinh tế và xã hội của Liên Hiệp Quốc. PEN gánh vác trên vai sứ mệnh nâng cao vị thế của văn chương giữa một thế giới đầy biến loạn và thúc đẩy tự do sáng tạo trong suốt thế chiến thứ 2 và thời kỳ chiến tranh lạnh. Thế nhưng, đến nay, PEN không còn như vậy. Thay vì là một tổ chức độc lập với tầm cỡ quốc tế thì giờ đây PEN chịu ảnh hưởng của các kế hoạch chính trị diễn biến hòa bình do Mỹ chỉ đạo. Cùng với đó, PEN nhận được nhiều sự hỗ trợ tài chính từ các tổ chức NGOs do chính phủ Mỹ và Liên minh EU đứng đằng sau.  
Giới bất đồng chính kiến Việt Nam yêu thích PEN không phải bởi vì họ yêu thích văn học hay các giá trị văn hóa mà bởi vì phần thưởng và danh giá của PEN trao tặng hàng năm cho các nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ, nhà đấu tranh. Thậm chí, giải thưởng của PEN trao tặng không dựa trên năng lực sáng tác như Nobel Văn học hay các giải thưởng văn học khác, mà dựa trên việc một tác giả chống đối chính quyền nơi tác giả ấy sống đến mức độ nào. Một người chống đối chính quyền, chỉ cần viết nhăng viết cuội vài câu là ngay lập tức được PEN trao giải, như trường hợp Bùi Chát ở Việt Nam. Tình trạng suy thoái trong cách thức hoạt động của PEN là sau năm 1960 khi thành lập Ủy ban nhà văn trong tù với nhiệm vụ chính là lên tiếng bảo vệ và vinh danh những nhà văn bị bỏ tù. Sau khi ủy ban này được thành lập thì tất cả các nhiệm vụ khác của PEN đã đề ra như nâng cao vị thế của văn học hay bảo vệ các di sản tri thức, nghệ thuật...v...v... bị coi nhẹ. Giờ đây, hoạt động Nhân quyền đã trở thành hoạt động chủ chốt của PEN và đặc biệt đậm đặc ở PEN America. Nếu nhìn website PEN America sẽ thấy rằng tổ chức này dành ít dung lượng trên website của mình cho các vấn đề văn chương mà chủ yếu cho việc vinh danh các nhà đấu tranh mà cụ thể là các nhà tổ chức biểu tình như Joshua Wong chẳng hạn.

Xin mời theo dõi bài tiếp theo của một phiên bản lỗi của PEN đang tồn tại ở chính Việt Nam chúng ta

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

"Mỹ nhân " Trần Phương Yến và "Phong trào Chấn hưng nước Việt"
Biển Xanh

Kết quả hình ảnh cho Trần Phương Yến - Nam Phương
 Được mọi người biết đến là một trong các nhân vật đang hoạt động, chủ trì kênh 6 của “Phong trào Chấn hưng nước Việt”, đồng thời được phong là “Trưởng ban phụ nữ” của kênh “EVA TV”, Trần Phương Yến biệt danh “Nam Phương” thường xuyên làm các lives treams để đưa lên mạng xã hội liên quan đến các vấn đề xã hội quan tâm với lối suy diễn, quy chụp và đổ lỗi cho chính quyền, thổi phồng, thêu dệt thêm các tình huống ly kỳ. Số lượng lives streams Yến đăng lên sóng từ khi bắt đầu tham gia được đăng một cách ồ ạt, thích là lên, không có sự chọn lựa như Lê Văn Dũng- người “chuyên nghiệp” của kênh phong trào Chấn hưng nước Việt. Cũng có lẽ do trình độ nhận thức của Trần Phương Yến mới học chưa hết lớp 5 rồi bỏ học nên các tư duy trong các bài thuyết trình lives streams còn chưa logic, cách chọn vấn đề, đưa vấn đề của Yến chỉ ăn theo thị trường, không có quan điểm, chỉ nói leo lẻo theo đồng bọn cùng hoạt động với mình nên các lives streams của Yến không được đánh giá cao.
Nói về tiểu sử của Yến thì có thể kể đến nhiều thành tích bất hảo như: sử dụng chất ma túy trái phép, đã được đưa vào trung tâm lao động giáo dục xã hội để có biện pháp giáo dục và cai nghiện. Đồng thời Trần Phương Yến chính là cave một thời thuộc ổ của tú bà Bùi Kim Oanh, là chị gái ruột của Bùi Thanh Hiếu (Hiếu Gió) và Bùi Tiến Hưng tại địa chỉ số 2 ngõ Phất Lộc – Hoàn Kiếm. Cũng chính thời gian hành nghề tại đây, Trần Phương Yến đã được Hiếu Gió dẫn dắt, lôi kéo và biết đến “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”. Nghe giang hồ đồn thổi, hiện nay Trần Phương Yến vẫn “chứng nào tật ấy”, vừa kiếm cơm bằng nghề “dân chủ” và đồng thời thường xuyên có mặt tại vũ trường để tìm khách. Với lý lịch “đen” như vậy nhưng Trần Phương Yến vẫn luôn lẻo mép nhân danh là nhà đấu tranh dân chủ, nhà đấu tranh nhân quyền, giúp dân oan khiếu kiện…Quả là hết thuốc chữa.
          Nhìn từ con người đến hoạt động của Trần Phương Yến không có gì nổi bật, nếu không muốn xét đến những khuyết điểm. Nói cho cùng cũng là lười lao động nên a dua, a tòng theo những trò dân chủ cuội như vậy. Với đà này, một kết cục cho Trần Phương Yến giống với Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển sẽ không có gì bất ngờ.










Vì sao giới zân chủ luôn gán ghép yếu tố Trung Quốc vào các dự luật nhạy cảm của Việt Nam?
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho luật an ninh mạng
Một hội thảo về hoàn thiện dự án Luật An ninh mạng
Thay vì góp ý, chỉnh sửa cho dự thảo Luật An ninh mạng được hoàn thiện hơn, có giá trị thiết thực, có tính  khả thi, giúp hoàn thành tốt sứ mệnh của nó, thì những luật gia như Trịnh Hữu Long, Trần Hồng Phong lại tung ra tin “giật gân” nhằm đánh lạc hướng dư luận sang hướng lo sợ Nhà nước sẽ cướp đi mạng xã hội quen thuộc như facebook, google mà họ đang quen dùng, rằng nó là bản sao của Trung Quốc để đám zân chủ, cờ vàng tha hồ hù dọa dân chúng liên tưởng đến Hiệp ước Thành Đô về thiết lập lại quan hệ Việt Trung sau thời dài đóng băng là “hiệp ước bán nước, biến Việt Nam thành khu tự trị của Tàu cộng” như Mạng lưới blogger Việt Nam mà Trịnh Hữu Long tham gia từng chủ xướng chiến dịch “Tôi muốn biết” trước đó.
Chiêu bài của Long không có gì mới mẻ. Mỗi lần phong trào chống Cộng Việt Nam bị xịt, sắp hết tiền và hết đám đông, các nhà chống Cộng lại đem chủ đề chống Trung Quốc ra làm con bài chót. Nhìn cơn hoảng loạn của số yếu bóng vía, có thể thấy thủ đoạn tung tin đồn của các “luật gia nhân quyền” không phải không có cơ hội thành công. Lúc này, sóng dư luận mà họ tạo ra đang “hà hơi thổi ngạt” cho một loạt các gương mặt cũ. Chẳng hạn, vụ việc này đã giúp ông Nguyễn Tiến Trung, một nhà chống Cộng tưởng đã hết thời, được khoe tấm bằng thạc sĩ công nghệ thông tin của mình khi trả lời phỏng vấn RFA (7). Bên cạnh ông Trung, một số gương mặt trẻ trung, mới lạ cũng đăng đàn, nói về “cách mạng khoa học – công nghệ 4.0” và “AI” như mê sảng.
Tóm lại, trong vụ việc này, hai “luật gia” Trịnh Hữu Long và Trần Hồng Phong đã tung tin đồn về những nguy cơ giả, để khuấy lên trên không gian ảo một cuộc tranh luận hỗn loạn không đáng có. Ngày 11 tháng 11, trên trang Dân Làm Báo, “luật sư” Đào Tăng Dực còn đẩy vấn đề đi xa hơn, khi tuyên bố rằng với sự ra đời của dự luật này, “đã đến lúc toàn dân phải vùng lên đạp đổ ách độc tài Cộng sản” (8). Trong bài, Dực trích dẫn Trịnh Hữu Long bằng một thái độ trịnh trọng, cho thấy ảnh hưởng của Long đến giới “luật sư nhân quyền” là không hề nhỏ.
Trước thủ đoạn tung tin đồn thất thiệt và dự đoán thảm họa kinh tế của hai “luật sư” Long và Phong, chúng ta không thể không nhớ đến những chiêu bài tương tự từng được thực hiện bởi Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức trong năm 2008.
Có lẽ đã đến lúc các cơ quan chức năng vào cuộc, để tìm hiểu giới “luật sư nhân quyền” và tài bói toán bí ẩn của họ một cách nghiêm túc hơn, trước khi cư dân mạng bị họ lừa thêm một lần nữa.
  (5) https://www.wsj.com/articles/google-moves-some-servers-to-russian-data-centers-1428680491
(6) https://en.wikipedia.org/wiki/PRISM_(surveillance_program)
(7) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-would-be-backward-without-google-and-facebook-ha-11102017141624.html

(8) http://danlambaovn.blogspot.com/2017/11/du-luat-ninh-mang-va-tinh-vi-hien.html
Luật sư đấu tố nhau trước phiên toà phúc thẩm Mẹ Nấm Gấu
Loa Phường 


Mới nghe trên fb LS Võ An Đôn tố LS Hà Huy Sơn khuyên bị cáo Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhận tội và từ chối LS Võ An Đôn và Nguyễn Khả Thành theo yêu cầu của bên công an thì sẽ được giảm án; tuy nhiên Quỳnh đã nghe theo lời khuyên của Đôn là sẽ không nhận tội dù có bị phạt 15 đến 20 năm tù vì như thế sẽ hủy hoại "sự nghiệp chính trị" của cô này. 
                                   
 Còn trên Facebook của LS Hà Huy Sơn thì lên án gay gắt LS Võ An Đôn, xin trích nguyên văn: "Ls Đôn đã vi phạm quy định và đạo đức nghề nghiệp một cách tồi tệ. Tiết lộ thông tin của thân chủ và đồng nghiệp trước phiên tòa, gây bất lợi cho thân chủ. Trong khi ko chưa kiểm chứng được thông tin. Quỳnh đủ nhận thức lựa chọn và có quyền từ chối luật sư bất cứ lúc nào. Riêng việc Đôn nói là Ls Sơn khuyên Q chỉ lựa chọn 2 Ls miền Bắc là nói láo trắng trợn. Ls Nguyễn Khả Thành (Phú Yên) và bà Lan (mẹ Q) có thể xác nhận được ngay mà ko cần hỏi đến Q".

                                 
Trên Facebook của 2 luật sư này và giới luật sư nhân quyền, cuộc đại chiến giữa phe ủng hộ LS Sơn và phe dân chủ ủng hộ LS Đôn diễn ra khốc liệt không kém, đủ những lời đao búa ném vào nhau...bất phân thắng bại.
Nhưng rõ ràng một điều rằng, thông báo chính thức của cơ quan tố tụng và của chính LS Võ An Đôn thì dù được nghe cả Đôn và Sơn "tư vấn" và sàm tấu nhau thì Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vẫn chọn cả 2 ông trong số 5 luật sư biện hộ cho mình, không bỏ ai cả.
 Không rõ có phải LS Hà Huy Sơn tố với Đoàn Luật sư tỉnh Phú Yên hay không vì LS Đôn đã vi phạm nghiêm trọng "quy định và đạo đức nghề nghiệp một cách tồi tệ" mà tối hôm qua (Chủ nhật), LS Nguyễn Khả Thành phát đi một tin "không vui cũng không buồn" rằng LS Đôn vừa được nhận quyết định tước thẻ hành nghề, đồng nghĩa với việc không được tham dự phiên toà phúc thẩm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với 66% phiếu ủng hộ!
Đa số làng cờ vàng, zân chủ ăn vạ rằng, chính quyền chơi đòn hiểm trước phiên toà xử Quỳnh, Loa Phường sẽ tiếp tục bình luận về việc này phục vụ độc giả


Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

Dự luật An ninh mạng là bản sao “made in China”?
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho trịnh hữu long
Trịnh Hữu Long
Quay lại cáo buộc của “luật gia nhân quyền” Trịnh Hữu Long, cánh tay đắc lực của Trịnh Hội và VOICE – một tổ chức ngoại vi của Việt Tân đăng trên Luật Khoa tạp chí rằng, “Dự luật An ninh mạng: hàng Việt Nam ‘made in China’?” với một loạt dẫn chứng đưa ra dạng gán ghép khiên cưỡng. Xin lấy 1 ví dụ:
Lập luận đầu tiên Luật Khoa Tạp chí hùng hồn đưa ra đó là: "Có một thuật ngữ mà chúng ta cần để ý trong dự luật của Việt Nam, đó là “hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia”, quy định tại Điều 9. Trong Luật An ninh mạng của Trung Quốc cũng có một thuật ngữ tương tự: “cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng” (critical information infrastructure), quy định tại Điều 31. Đây là một trong những thuật ngữ trung tâm của hai luật này, và định nghĩa của hai luật cũng rất giống nhau: chúng đều chỉ những thông tin mà nếu bị xâm hại thì sẽ làm nguy hại đến an ninh quốc gia, trật tự và an toàn xã hội." Bài báo này cho rằng chính sự tương đồng về thuật ngữ này là lý do Dự luật An ninh mạng Việt Nam giống một bản sao của Trung Quốc.
Tuy nhiên, nếu bạn search thử cụm từ "critical information infrastructure" thì sẽ thấy rằng cụm từ này được sử dụng ở văn bản của rất nhiều quốc gia khác như Ấn Độ, Singapore và được sử dụng khá thông dụng trên mạng. Thuật ngữ này là một thuật ngữ IT, đã được định nghĩa bởi Fandom, một từ điển liên quan đến các các điều luật Internet. Fandom định nghĩa như sau: "Nó bao gồm các hệ thống, dịch vụ, mạng lưới và cơ sở hạ tầng tạo thành một phần quan trọng trong nền kinh tế và xã hội của một quốc gia, cung cấp các hàng hóa và dịch vụ thiết yếu hoặc cấu thành nền tảng cơ bản của các cơ sở hạ tầng quan trọng khác. CII (viết tắt của "critical information infrastructure") bao gồm mạng điện thoại công cộng, Internet, mạng mặt đất và vệ tinh không dây. Chúng được coi là cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng vì sự gián đoạn hoặc hủy hoại chúng sẽ có tác động nghiêm trọng đến các chức năng xã hội quan trọng." ( http://itlaw.wikia.com/wiki/Critical_information_infrastructure ) Thậm chí, năm 2007, một cuốn sách của Tây Ban Nha có tên "National Critical Information Infrastructure" được xuất bản (https://books.google.com.vn/books?id=vlRsCQAAQBAJ&pg=PA286&lpg=PA286&dq=critical+information+infrastructure+wikipedia&source=bl&ots=aJuYxKgyLX&sig=Aj_5Yw04K53469Cv1i-4OPVOw0g&hl=vi&sa=X&ved=0ahUKEwiiz82v6MzXAhXCo5QKHSObDIMQ6AEIeDAJ#v=onepage&q=critical%20information%20infrastructure%20wikipedia&f=false )
 Ở Ấn Độ, một tổ chức có tên National Critical Infrastructure Protection Centre cũng được thành lập. Như vậy, khái niệm mà tác giả bài báo cho rằng tương đồng giữa Việt Nam và Trung Quốc hóa ra lại là một thuật ngữ khá phổ biến trên thế giới, đặc biệt là trong ngành An ninh mạng. Những thông tin vừa cung cấp trên không quá khó khi tìm trên Internet nhưng người viết bài vẫn hoàn toàn lờ tịt đi để đạt được mục đích bài viết của mình. 
Trở lại tiêu đề bài viết của Trịnh Hữu Long, cứ coi như có chuyện luật An ninh mạng Việt Nam giống luật Trung Quốc, thế thì sao? Chính nơi biên soạn nói rõ đã tham khảo Luật an ninh mạng Nga, Mỹ, Trung….để xây dựng nên nó đó thôi. Cái căn bản nhất là  dự thảo này đáp ứng được nhu cầu sử dụng của Việt Nam, thì ta có bắt buộc phải sửa nó cho nó trông khác luật Trung Quốc hay không? Chẳng nhẽ luật Trung Quốc là cái gì đó mà người ta phải tránh bước vào như thể sợ phạm húy? “Luật gia nhân quyền” gì mà hèn vậy?
Nếu không muốn luật Việt Nam giống luật Trung Quốc, “luật gia” Long có thể đề nghị Việt Nam bắt chước luật Nga. Cơ quan viễn thông Nga Roscomnadzor đã ra phán quyết rằng phải dữ liệu liên quan đến công dân Nga phải được lưu trữ ở Nga, và Google đã tuân thủ qui định đó (5). Trong khi đó, ở Mỹ, NSA có quyền đòi hỏi Facebook cung cấp thông tin cá nhân của người sử dụng cho mình, và đã từng làm như vậy (6). Nếu chính quyền Mỹ có quyền đòi hỏi Facebook cung cấp thông tin của người sử dụng Việt Nam, để đảm bảo lợi ích an ninh của nước Mỹ, thì vì sao chính quyền Việt Nam không có quyền đòi hỏi như vậy để đảm bảo lợi ích an ninh của Việt Nam?
Tất nhiên, vì không dự luật nào là hoàn hảo, dự luật An ninh mạng của Việt Nam còn chứa nhiều điểm bất hợp lý có thể ảnh hưởng đến lợi ích của người sử dụng Internet và doanh nghiệp Việt Nam. Trong những ngày gần đây, nhiều tờ báo và cơ quan, cả trong lẫn ngoài nước, đã đưa ra lời góp ý để sửa dự luật. Tuy nhiên, không thể đánh đồng những lời góp ý này với bài viết của “luật gia nhân quyền” Trịnh Hữu Long. Bởi qua cách “luật gia” Long đặt vấn đề, có thể thấy Long không quan tâm đến việc dự thảo luật có được sửa hay không, hay quyền lợi của người sử dụng Việt Nam có hay không được đảm bảo. Nếu thật sự muốn làm điều đó, “luật gia” Long đã đề cập đến vấn đề bằng một thái độ thiện chí hơn, và đã đưa ra các gợi ý sửa đổi cho dự luật. Nhưng thay vào đó, như nhan đề bài viết chỉ ra, Long chỉ muốn gán chuyện dự luật An ninh mạng của Việt Nam với chuyện tranh chấp lãnh thổ Việt – Trung, là một chủ đề rất rất không liên quan, để kích động hận thù, nhằm lôi kéo thêm người vào đám đông chống Cộng.


Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

Dự luật An ninh mạng Việt Nam và các “luật gia” tung tin đồn nhảm
Loa Phường
ảnh 2
Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm trả lời về Luật An ninh mạng tại kỳ họp Quốc Hội
Vừa qua, việc Quốc hội xem xét dự thảo Luật An ninh mạng đã gây bão trên truyền thông và mạng xã hội với nhiều tin đồn nhảm nhí, xuyên tạc, bịa đặt khiến dư luận không khỏi hoang mang. Loa Phường xin dành loạt bài bình luận về căn nguyên, nguồn gốc của những loại tin nhảm nhằm hù dọa dư luận xung quanh dự luật này.
**************
Ngày 4 tháng 11 năm 2017, trên website “Luật khoa Tạp chí” của chủ trang Trịnh Hữu Long đăng bài viết mang tên “Dự luật An ninh mạng: hàng Việt Nam ‘made in China’?” (1). Cùng ngày, trên blog “Bình Luận Án”, một vị ký tên “luật sư Trần Hồng Phong” đăng bài viết mang tên “Luật An ninh mạng: đừng tự trói mình vào sự lạc hậu, lạc lõng” (2). “Luật sư Trần Hồng Phong” cho biết đó là bản đầy đủ của bài mà báo Tuổi Trẻ đã đặt hàng ông viết, và đăng vào cùng ngày. Trong khi bài của “luật gia Trịnh Hữu Long” tuyên bố rằng dự thảo luật An ninh mạng của Việt Nam có nhiều điểm giống luật tương ứng của Trung Quốc, “luật sư Trần Hồng Phong” đưa ra lời tiên tri đáng sợ rằng luật sẽ “đẩy Facebook và Google vào thế bất hợp pháp”, và buộc hai công ty này… “phải rút khỏi Việt Nam”.
Ngay sau khi hai bài trên được đăng, những lời tuyên bố và tiên đoán mạnh miệng trong bài đã nhanh chóng được nhiều tờ báo, cả chính thống lẫn phi pháp, vội vàng copy lại một cách thiếu suy nghĩ. Chẳng hạn, ngày 8 tháng 11, trang tin điện tử có máy chủ ở nước ngoài với tên miền “trithucvn.net” mượn ý của Trịnh Hữu Long để viết bài “Luật An ninh mạng: Việt Nam có nên áp dụng giống Trung Quốc?” (3). Trong khi đó, nhiều tờ báo và tổ chức nhao lên hoảng loạn trước tin đồn “Facebook và Google sẽ rút khỏi Việt Nam”. Phải nói rằng trong vụ việc này, các “luật gia” và “luật sư” nói trên đã rất thành công trong việc tung tin đồn để làm rối loạn xã hội.
Tuy nhiên, bất chấp thái độ hoảng loạn có vẻ thành khẩn của kẻ loan tin, các tin đồn này khác xa sự thật. Vấn đề này đã được chỉ ra qua bài viết “Dự luật An ninh mạng không phải là con ngáo ộp”, ký tên Gia Hải, đăng trên báo điện tử khampha.vn (4). Bài viết cho biết khoản 4 điều 34 của dự luật chỉ điều chỉnh đối tượng là “doanh nghiệp nước ngoài kinh doanh dịch vụ internet và viễn thông tại Việt Nam”Theo luật hiện hành, tại Việt Nam, số này bao gồm những doanh nghiệp cung cấp dịch vụ hạ tầng kết nối internet, như đường truyền, băng thông, trung tâm dữ liệu, giải pháp kết nối... Trong khi đó, Google và Facebook và các doanh nghiệp cung cấp ứng dụng chạy trên Internet, chứ không phải doanh nghiệp kinh doanh dịch vụ Internet. Như vậy, nếu hiểu dự luật một cách nguyên văn, thì Google và Facebook chưa chắc đã phải bị buộc phải đặt máy chủ ở Việt Nam.
Tuy nhiên, bài viết cũng cho biết từ năm 2011, Google đã thuê đặt thêm 8 máy chủ tại các Trung tâm Dữ liệu của Viettel tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Từ 2008, Youtube, ứng dụng đăng tải video của Google, đã đặt các máy chủ của mình tại Trung tâm dữ liệu của VDC. Nhờ đó, người sử dụng Việt Nam có thể truy cập Google và Youtube với tốc độ nhanh hơn nhiều so với việc phải kết nối quốc tế. Như vậy, việc Google đặt máy chủ ở Việt Nam không hề là chuyện mới lạ hay bất khả thi. Ngay cả khi chính phủ Việt Nam buộc Google và Facebook đặt máy chủ ở Việt Nam, cũng không có chuyện hai trang mạng này rút khỏi Việt Nam, như quẻ bói động trời mà “luật sư Trần Hồng Phong” đã rút.
Xem link tham khảo
(4) http://khampha.vn/toi/du-luat-an-ninh-mang-khong-phai-con-ngao-op-c8a587757.html
Vài lời với anh Osin Huy Đức
Loa Phường

Ảnh đại diện của Truong Huy San, Trong hình ảnh có thể có: 1 người
Osin Huy Đức
Đọc facebook của anh Osin thời gian qua mới thấy cái chất Osin của anh không lẫn, không phai chút nào, mà ngược lại, anh ngày càng mẫn cán và tận tụy với “ông chủ” của anh vô cùng. Anh chịu khó lê la, lượm lặt “tin hót” từ đồng nghiệp để bơi móc, châm chỉa vào một số ông lãnh đạo Đảng vốn đã bị anh cho vào “tầm ngắm” để rê rắt dư luận theo ý đồ và trận địa anh đã được giao nhiệm vụ bày ra.
Chả ai phủ nhân được cái tài múa bút, rê rắt sự việc kiểu nửa nạc, nửa mỡ, nhằm dắt mũi bạn đọc tưởng anh có nhiều tin hót, tin chuẩn, tưởng bở rằng anh được lãnh đạo A, B, C nào đó “chỉ đường dắt lối” để thực thi “sứ mệnh” nào đó. Đấy vốn là cái tài bẩm sinh anh có được từ thời cắp bút ở tòa báo ngày xưa. Những bài viết của anh Osin luôn thể hiện rõ mục tiêu yêu – ghét rõ ràng, ông lãnh đạo Đảng mà lỡ bị anh ghét là anh soi mói, bới bèo ra bọ để nhiếc móc cho hả hê.
Chẳng hạn vụ APEC vừa qua, hiếm khi nước Việt Nam be bé của anh ấy được đón dàn khủng, đại bá giang hồ đến chơi, rồi tiện ghé thăm chính thức. Trong khi dân chúng Việt thì hả hê, nức nở, mơ ước đến khát vọng của vị lãnh tụ khai quốc về việc sánh vai với các cường quốc năm châu không phải là viễn tưởng thì Osin lại rất hậm hực, cố rặn cho ra vài bài kiểu “bỏ bóng đá người”.
Nào là ông Tổng thống Trump vốn “ti hí mắt lươn” thì anh Osin biên thành ông ta “lim dim” khi Chủ tịch nước của ta diễn thuyết, liên hệ đông tây kim cổ để “hạ bệ ý nghĩa lịch sử” chuyến vi hành đến đất Việt “nhược tiểu” của anh ấy. Đúng là câu chữ của anh có dao, có ngạnh, bởi anh vốn “ghét” ông Chủ tịch nước từ lâu, nhưng cái bản chất osin của anh tòi lói ngay ra khi anh lờ tịt đi cái tình tiết, ông Trump đã chính thức mời ông Trần Đại Quang thăm Mỹ vào thời gian tới – một chuyện mà chắc chắn anh Osin không thích tí teo nào vì anh từng nhân cái chuyện ông Quang đi chữa bệnh để đòi ông phải bàn giao “nhiệm vụ” lại cho cấp phó! Hẳn nếu ông Quang khỏe mạnh, đến thăm ông Trump nay mai thì anh Osin lại nổ đom đóm mắt và phải lê la kiếm tin “hạ nhục” ông ấy đã làm “nhục” quốc thể của anh Osin cho coi.
Nào là chuyện ông Bộ trưởng Tuấn bày tỏ ngưỡng mộ chân thành với ông Putin “đại đế” bằng việc tặng sách và khoe đang xài đồng hồ Nga có chữ CCCP khiến Osin nổi đóa vì Osin vốn rất ghét cả ông Tuấn lẫn ông Pu, như thể ông Pu là kẻ thù của anh chứ không phải là nước Mỹ và phương Tây vậy. Nhìn lại lịch sử, dân Việt của anh ngưỡng mộ nước Nga dễ hiểu, không có chiến thắng Phatxit của Nga, không có sự giúp đỡ của Nga thì dân Việt chắc chắn sẽ còn hưởng “nền văn minh thế giới” như khao khát của anh Osin thủa nào, mơ gì đến đánh đuổi Pháp, Mỹ. Nhất là VN vừa có “đại hồng thủy”, ông Pu hào phóng viện trợ khẩn cấp 5 triệu USD, cử đoàn cứu trợ sang giúp trong khi nước Nga của ông còn đang khốn đốn vì Mỹ, Âu bao vây tứ bề, dễ hiểu từ quan đến dân Việt “ái mộ” ông Putin không đâu kể xiết. Thế mà Osin lượm lặt được thiên hạ đang tranh cãi về câu từ tiếng Nga mà ông Tuấn đề tặng cho ông Putin, nếu đặt trong bối cảnh khác nhau thì tất ngữ nghĩa sẽ khác nhau, nếu cố cắt ghép “theo ý người dùng” thì những người học ngoại ngữ tất vô số lần bị rơi vào tình huống dở khóc dở cười là bình thường. 
Tuy nhiên chỉ vì bất bình với câu chữ có dao có ngạnh nhằm bôi ông Tuấn và hạ nhục quốc thể của Osin mà một facebooker đã cất công đi hỏi nhiều chuyên gia tiếng Nga ở nước ngoài về câu chữ tiếng Nga đề trong sách ông Tuấn tặng ông Pu có “phạm húy” như Osin mô tả không thì đều nhận được giải thích “bình thường”, “không có vấn đề gì cả” .

Phàm là kẻ đã tự nguyện làm osin cho thế lực “văn minh” thì tất ngòi bút và cái lưỡi sẽ luôn luôn phải uốn lượn để làm thỏa nguyện “ông chủ” của mình. Nhưng bị thiên hạ vạch mặt thế này thì nhục lắm Osin à.


Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

Vì sao zận chủ phát cuồng mỗi khi Bộ trưởng Trương Minh Tuấn đăng đàn
Loa Phường
 Kết quả hình ảnh cho truong minh tuấn
Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông - Trương Minh Tuấn

Qua vụ Bộ trưởng Trương Minh Tuấn đăng đàn trả lời chất vấn về ngành Thông tin và truyền thông – một lĩnh vực nóng bỏng tất yếu được cả truyền thông, dân mạng quan tâm, theo sát, mổ xẻ từng ly từng tý là dễ hiểu. Bởi mọi chủ trương, mọi quyết sách của Bộ này sẽ liên quan trực tiếp đến môi trường thông tin đang rất nhiều vấn nạn hiện nay. Cũng dễ hiểu vì sao đám zận chủ, truyền thông chống cộng nước ngoài khai thác từng lời của Bộ trưởng để xuyên tạc nhằm hạ uy tín, nhằm kích động xã hội không ủng hộ quyết sách của vị Bộ trưởng mà Bùi Tín từng phải đả phá “Ông là sát thủ tự do báo chí"

Có thể thấy, Bộ trưởng Trương Minh Tuấn là một trong số bộ trưởng nhận nhiều chất vấn nhất, đụng chạm đến nhiều khía cạnh nóng nhất. Mời xem cụ thể tại link
Trong đó có một số vấn đề nổi như: các nhà cung cấp dịch vụ mạng Việt Nam cần tính đến việc xây dựng mạng xã hội thay thế, canh tranh với Facebook, Google; cần phải truy thu thuế từ thu nhập khủng của những dịch vụ mạng nước ngoài này từ người tiêu dùng Việt Nam; các biện pháp “quản lý” môi trường mạng bằng biện pháp “siết luật”, bằng báo chí đấu tranh, hợp tác dọn dẹp thông tin xấu độc với Facebook, Google, … rặt toàn những vấn đề nhằm thẳng, đánh thẳng vào “cần câu cơm” của các anh chị zân chủ nên dễ hiểu họ giãy nảy như đỉa phải vôi, phải “chửi” thật cật lực ông Tuấn. Tuy nhiên càng đả phá, càng “lòi” ra cái dã tâm và sự dốt nát của chúng, xin trích “lập luận” của zận chủ Nguyễn Lân Thắng:
 Nguyễn Lân Thắng “bảo vệ” cho tội trốn thuế hàng trăm triệu USD mỗi năm bằng cách lên án ông Bộ trưởng Tuấn bỏ qua quyền lợi của người dùng thu được hàng tỷ USD “nhờ” công cụ mạng của họ. Có lẽ nên đưa zận chủ này sang Mỹ để “đấu tố” Chính phủ Mỹ đánh thuế bảo hộ cá tra, tôm…từ Việt Nam để bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng Mỹ thì hay nhỉ!?! Hay cho tay zận chủ này qua Trung Quốc vận động chính phủ nước này bỏ mấy mạng Weibo, quay sang sử dụng tiện ích từ Facebook, Google vì nó rất lợi ích, đảm bảo “tự do ngôn luận” tuyệt đối mà chính phủ thất thoát thu nhập và mất khả năng quản lý thì hẳn Facebook và Google sẽ biết ơn anh này rất nhiều vì họ đang tìm đủ mọi cách tác động chính phủ TQ chấp thuận cho họ vào “đem lại lợi ích cho người tiêu dùng Trung Quốc”!!! Bó tay với não trạng nhà rận!
Còn vô khối đám zận khác chửi đổng, kiểu ông Tuấn lo kiểm soát 4 triệu đảng viên thay vì kiểm soát dân chúng Việt Nam, nào là ông Tuấn học Tàu kiểm soát mạng…
Truyền thông “quốc tế” như BBC, RFA…thì được dịp trích dẫn lại các chỉ số về “tự do Internet” của mấy tổ chức nhân quyền cực đoan phương Tây nhằm “phản biện” lại các biện pháp quản lý mạng xã hội, báo chí, truyền thông của Bộ trưởng Tuấn.
Có thể nói, đây không phải lần đầu, giới zận chủ nhảy choi choi với “phát ngôn” của Bộ trưởng Tuấn. Từ khi ông này nhận chức Bộ trưởng, ông đã làm rung động giới báo chí đang xuống dốc không phanh bằng mạnh tay xử lý số cơ quan báo chí đưa tin thiếu kiểm chứng, sai sự thật, được xem là Bộ trưởng “rắn” nhất từ trước đến nay trong việc “dẹp loạn” trong làng báo. Ông cũng được xem là người đi đầu đòi “kiểm soát” thông tin xấu độc trên Facebook, Google và chấn chỉnh mạng xã hội và đã thành công ngoạn mục … Người dân vững tin vào ông khi biết Bộ trưởng từng là người lính, mang bản lĩnh bộ đội cụ Hồ trong cuộc chiến đấu với kẻ thù “thông tin”. Đám zận chủ và làng thù địch càng chửi, càng nhảy dựng lên trước mỗi “phát ngôn” của Bộ trưởng, càng chứng tỏ ông đã điểm đúng huyệt đạo của chúng. Ủng hộ ông.