Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

2016 – năm vận hạn của làng zân chủ (3) Kỳ 3: Màn ứng cử Quốc hội thất bại thảm hại

Loa Phường
Việc các zân chủ gia tự ứng cử Đại biểu Quốc Hội thì không kỳ nào không có.Điều tưởng chừng như hết sức bình thường ở mỗi quốc gia và quyền của bất cứ công dân nào chưa bị tù tội. Tuy nhiên năm 2016 lại khiến dư luận chú ý khi ông “thủ lĩnh dân chủ” Nguyễn Quang A hô hào “phong trào tự ứng cử” trong giới zân chủ, càng ứng cử nhiều càng tốt, xem nó như đợt “thực tập dân chủ”, như là cơ hội để chứng minh cho người dân trong nước thấy, các quy chế bầu cử dân chủ hiện nay do Đảng lãnh đạo là “giả hiệu” bằng sự thất bại của họ. Thực tế đúng như phe nhóm này tiên lượng trước, hầu hết thành phần zân chủ tự ứng cử đều thất bại, nhưng họ có thành công như họ nói, là đã chứng minh được cơ chế bầu cử hiện nay là “giả hiệu” không? Đối với bản thân họ, họ đã “thực tập dân chủ” đúng nghĩa chưa?

Hàng trăm trường hợp tự ứng cử, chỉ trừ một số trường hợp không đủ tiêu chuẩn cứng (như tư cách đạo đức, đang không có hành vi vi phạm pháp luật, hồ sơ khai đúng-đủ) đều được lọt vào vòng hiệp thương, hưởng sự bình đẳng y như bất cứ ứng cử viên do các cơ quan Nhà nước, hội đoàn, tổ chức giới thiệu! Bởi vậy Hà Nội – nơi nhiều thành phần zân chủ thuộc phe nhóm của ông Nguyễn Quang A ứng cử nhất, hầu hết thành phần ứng cử này đều lọt qua vòng sơ tuyển, được đứng ngang hàng với bất cứ ứng viên “đức cao vọng trọng” nào, được báo chí PR tên tuổi…xứng tầm ứng cử viên ĐBQH!
Đến vòng hiệp thương, lấy phiếu tín nhiệm cử tri nơi cư trú, nơi đang công tác, làm việc, tất cả ứng viên đều thực hiện “quy trình” y hệt nhau, không phân biệt đối xử (không tách ra làm riêng, cách thức mời đại diện các hộ dân cư, quần chúng, đồng nghiệp y hệt nhau, không có sự “chọn lựa” nào…), thì hãy nhìn vào số phiếu của các ứng viên zân chủ:
“ông Nguyễn Quang A: đạt 6/75 phiếu ủng hộ; ông Nguyễn Xuân Diện: đạt 6/66 phiếu ủng hộ; ông Nguyễn Kim Môn: đạt 3/81 phiếu ủng hộ; ông Phạm Thành: đạt 0/72 phiếu ủng hộ; ông Phan Văn Phong: đạt 01/68 phiếu ủng hộ (của chính ông Phan Văn Phong, hình thức biểu quyết); ông Nguyễn Cảnh Bình: đạt 26/59 phiếu ủng hộ. Trong khi đó, các ông, bà Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Đình Hà, Đặng Bích Phượng tự ý tẩy chay “hội nghị lấy ý kiến nhận xét và tín nhiệm của cử tri”.

Tại thành phố Hồ Chí Minh: ông Hoàng Văn Dũng: đạt 7% phiếu ủng hộ; bà Nguyễn Trang Nhung: đạt 01/63 phiếu ủng hộ.

Tại các địa phương khác: ông Võ An Đôn (Phú Yên): đạt 29/86 phiếu ủng hộ; ông Ngô Xuân Phúc (Nghệ An): đạt 10/106 phiếu ủng hộ; ông Lê Văn Luân (Bắc Ninh): 10/71 phiếu ủng hộ; Nguyễn Kim Anh (Đồng Nai): đạt 02/80 phiếu ủng hộ; ông Bùi Minh Quốc (Lâm Đồng) tự ý tẩy chay hội nghị”.

Số phiếu thấp, đồng nghĩa với việc đương nhiên bị loại khi đem các ứng viên lên xem xét, bởi đây cơ sở khách quan nhất đánh giá “độ tín nhiệm” của ứng viên tại chính nơi mình sinh sống, học tập!

Nguyên nhân được rút ra, đã được dư luận chỉ ra rất rõ, đó là chất lượng ứng viên zân chủ quá thấp, ví dụ như: tư cách đạo đức lem nhem, bệ rạc (Phan Văn Phong), xem thường người dân nơi cư trú (Nguyễn Quang A), không có bất cứ đóng góp nào với khu dân cư (tuyệt đại đa số, thậm chí đa phần toàn là những kẻ chống phá, gây rối, không có ý thức xây dựng cộng đồng…), thậm chí còn đang thuộc thành phần “công dân cá biệt” với hàng tá các xử phạt hành chính, gian lận thuế, chuyên gia thích gây gổ - thích tạo xung đột với chính quyền địa phương và hàng xóm…
Nguyên nhân thứ cấp, đại loại như: không nghiêm túc, xem như “trò chơi”, dẫn đến nhiều ứng viên bỏ ngang không tham gia Hội nghị lấy tín nhiệm cử tri nơi cư trú, một số khác, đập bàn, chửi rủa ban tổ chức và những người tham dự giữa hội nghị rồi bỏ về…Bên ngoài thì kéo đồng bọn đến quậy phá, khủng bố “cử tri” – toàn hàng xóm, họ hàng, lối phố nhà mình. Rồi sau hội nghị cử tri là màn trả lời phỏng vấn “tổng xỉ vả” các thể loại “cử tri” trong hội nghị, hô hào tẩy chay bầu cử, viết vẽ nội dung xấu trên lá phiếu…Nhìn chung dân chúng tha hồ thưởng ngoạn màn Chí phèo sống lại cũng phải gọi bằng cụ tổ do các nhà zân chủ vào vai qua màn tự ứng cử.

Sự thất bại thảm hại những vẫn được bộ phận truyền thông làng zân chủ tụng ca đã thắng lợi vì đã chứng minh được “trò hề bầu cử”, “phi dân chủ” của chính thể, đã gây được “phong trào”…Xin trích nguyên văn đánh giá về “thắng lợi” của “phong trào tự ứng cử” này từ chính những người thuộc phe họ và được hàng loạt các trang tin lề trái như Ba Sàm, Dân Luận, …đăng tải:
Nguyên tắc bất di bất dịch Trọng thị cử tri - thực hành dân chủ
Đấu tranh chính trị không phải chỉ là câu like, không phải chỉ cuộc vui, chuyện phiếm. Đấu tranh chính trị, mà ở đây cụ thể là tranh cử dân biểu cần một bộ máy vận hành chuyên nghiệp, từ bước vận động xã hội, đến cương lĩnh hành động và thậm chí cả các giải pháp cụ thể đối với chính quyền hiện tại (nếu bị làm khó dễ).
Đấu tranh chính trị hay tranh cử cần nghiêm túc, khoa học không phải là trò đùa, trò diễu nhại sử dụng trí khôn Trạng Quỳnh. Cần nhớ cho rằng trí khôn Trạng Quỳnh, thực chất chỉ là các trò tiểu xảo lặt vặt của dân làng xã, cái trí khôn ấy không thể dẫn dắt con người đến với sự trưởng thành về mặt tư duy, diễu nhại tuy vui nhất thời nhưng chỉ mua lấy sự thất bại chung cuộc.
Nếu anh không nghiêm túc với công cuộc đấu tranh của mình thì người dân cũng nhìn thấy ở anh sự thiếu nghiêm túc với họ; nếu anh đem cuộc đấu tranh của mình ra làm trò đùa thì cũng có nghĩa rằng anh đang đùa với người dân - những cử tri thực sự. Đó là sự ngu xuẩn, lố bịch!
Hiện giờ công bằng nhìn nhận, các nhóm xã hội dân sự đều có thực lực yếu ớt, cương lĩnh không có gì, phần đa chạy theo sự kiện. Hơn thế, giữa các nhóm này đôi khi xuất hiện các mâu thuẫn, công kích lẫn nhau.Đem cái thực lực như vậy bước vào cuộc tranh đấu chính trị trước mắt mà nghĩ rằng mình thành công được ấy là ảo tưởng.
Tiến sỹ Nguyễn Quang A ra lời kêu gọi công dân tự ứng cử, tuy là sáng kiến hay giúp hình thành nên một phong trào tự ứng cử nhưng lại pha loãng vấn đề, tiếp tục xẻ nhó thêm các tiềm lực ít ỏi của các nhóm xã hội dân sự. Đó là sáng kiến bất cập thời và tùy hứng.
Việc ra ứng cử Đại biểu Quốc hội không cứ là thắng cử hay bại, cái thành công là ở chỗ người dân nhận thức thế nào về anh, nhận thức thế nào về giá trị dân chủ. Thắng lợi nhằm vào chỗ nói với người dân thế nào là quyền của công dân và đưa lại một cơ hội công bình hơn cho người dân sử dụng quyền ấy.
Những cá nhân, nhóm nào nếu tự xét mình không đủ sức để hình thành những điều kiện hạ tầng trên thì tự nguyện lui đi, dồn sức cho người có tiềm lực mạnh hơn.
Sau khi xác định được như vậy, những người ra tranh cử kỳ này cần tuyên bố cụ thể rành mạch lý do mình tranh cử mà rõ ràng xác quyết nhất là quyền công dân đã được Hiến Pháp và Pháp Luật bảo hộ. Tuyệt đối không nên post một cái hình, giới thiệu sơ lược ba dòng tiểu sử rồi kêu gọi mọi người ủng hộ. Tuy rằng cái hình cô gái xinh, hay một nhà hoạt động dân chủ lâu năm thu hút được vài nghìn like nhưng hiệu quả đấu tranh là rezo.
Tuyên bố lý do tranh cử thì cũng phải tuyên bố cương lĩnh hay những việc anh làm nếu anh thắng cử. Đấy là cái lời hứa của nhà vận động chính trị với cử tri của mình, tuyệt đối không thể thiếu được, không thể mơ hồ được.Không cần đem những thứ quá to tát vào cương lĩnh tranh cử, sự hấp dẫn nhất với quần chúng hiện thời là bảo vệ các giá trị dân sinh. Ai bảo vệ miếng ăn của người dân người đó được dân ủng hộ.
Và điều cuối cùng, mỗi đại biểu ra tranh cử nên chuẩn bị hai khả năng, cả khi thắng cử hay thất bại và gởi lời tri ân tới cử tri - những người đã quan tâm tới công cuộc vận động tranh cử của mình. Kết lại cái nguyên do mình ra tranh cử, đánh giá khách quan và công bằng với thành bại của chính mình,
Đã xác định ra tranh cử đại biểu Quốc Hội thì anh phải làm việc nghiêm túc, thực sự; tuyệt đối không thể bông đùa, mua like hay là kết quả của thói ngẫu hứng nhất thời.Không nên kỳ vọng quá lớn vào triển vọng thắng cử, chỉ cần dốc sức để đem lại một cơ hội hiện thực giúp thực hành dân chủ, đấy là cái thành công lớn nhất rồi.
Sự nghiêm túc là thước đo thành bại!

Có thể nói, phong trào tự ứng cử không chỉ thất bại khi không ứng viên nào lọt được qua vòng hiệp thương, mà sự thất bại lớn nhất, là lấy đi nốt niềm tin hiếm hoi, ít ỏi của bộ phận dân chúng đang ảo tưởng về sự tốt đẹp của cái gọi là “phong trào dân chủ”, nhất là biểu tượng của “thủ lĩnh” Nguyễn Quang A. Thất bại không kém phần khủng khiếp khác là dân chúng chính nơi cư trú, đồng nghiệp thấy rõ bản chất “khủng bố”, bản chất nhăng nhít, thiếu tư cách chính trị gia, chỉ là những kẻ chống phá ô hợp, cực đoan …của “phong trào dân chủ” ấy. Chắc chắn, sau phong trào này, sự ủng hộ của dân chúng nơi cư trú với các zân chủ gia sẽ bay hơi sạch sẽ. Đó mới là thất bại tầm chiến lược, thất bại thảm hại nhất của họ.



Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: