Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Dân chủ khốn nạn với nhau?

Loa Phường

Sau một tuần vận động nhau ký tên vào kiến nghị gửi Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ và quan chức nhân quyền Liên hợp quốc can thiệp trả tự do cho ông Nguyễn Văn Đài thất bại với số lượng chữ ký quá ít ỏi, Nguyễn Trung Tôn, một thành viên cốt cán của Hội Anh em dân chủ đã than trời “Thật khốn nạn, khi có người luôn gọi nhau là bạn nhưng lại dửng dưng khi bạn mình lâm nạn!”



Mặc dù danh sách, cách thức ký tên “ảo tung chảo”, bậu xậu to nhỏ lớn bé, xinh tươi của Việt tân vào cuộc hướng dẫn tỉ mỉ cách ký tên vào thư kiến nghị trên chỉ với một địa chỉ email là một chữ ký hợp lệ. Điều này xem quá dễ nêu ai chịu khó bỏ chút thời giờ cũng có thể tạo ra được cả trăm email. Nhưng thê thảm thay, kết thúc một tuần vận động, đến hôm nay mới chỉ được chưa đầy 2200 chữ ký ảo. Nhìn danh sách ký tên còn sầu não hơn nhiều khi đa số đến từ Mỹ, Úc, Đức, Bỉ…Việt Nam lại rất hẻo!

Có thể đây là nguyên nhân chính khiến Nguyễn Trung Tôn phải dùng từ “khốn nạn” để chỉ đồng bọn của mình. 

So với những kẻ hành nghề zân chủ trong nước, Nguyễn Văn Đài được xem như là “lãnh tụ” sáng giá vì đứng đầu tổ chức HAEDC đông quân hung, tướng mạnh, quy  tụ toàn “tù nhân lương tâm” và nhóm sinh viên trẻ, có thực lực nhất ở Hà Nội, kể cả so với No-U, chắc chỉ thua số lượng với đội quân khiếu kiện chuyên nghiệp Dương Nội của Cấn Thị Thêu. Quan trọng nhất là HAEDC được xem là “mạnh vì gạo bạo vì tiền”, Nguyễn Văn Đài giỏi “tăng gia” theo kiểu “ích nước lợi nhà”, chuyên gia vẽ các dự án thượng hạng, lại còn thân thiết với Đại sứ Mỹ cũng như nhân viên ngoại giao phương Tây. Ông Đài hầu như ít khi vắng mặt trong các cuộc gặp với các đoàn chính khách phương Tây nếu có buổi tiếp xúc với giới “đấu tranh dân chủ” ở Hà Nội, trừ khi bị công an chăm sóc. Không ít lần, Nguyễn Văn Đài không giấu giếm sự tự hào vì được quan chức Mỹ, Tây phương quan tâm, săn sóc hơn tất cả, luôn đi đầu thể hiện mình có mối quan hệ mật thiết và được chính giới Tây phương trọng vọng!

Trái với sự nổi tiếng khi hành nghề, khi sa cơ, LS Đài lại bị ruồng bỏ, ghẻ lạnh đến không ngờ. Đối với các thân tín đặt hy vọng và gửi gắm thân xác khi theo Đài, sau cú sốc Đài bị bắt thì sự thất bại khi kêu gọi dư luận và đồng bọn chia sẻ với kẻ hoạn nạn là cú sốc mạnh hơn gấp nhiều lần.

Giờ thật khó mà biết được ai thực sự khốn nạn với ai khi kẻ bị bắt không được đồng bọn chia sẻ, dù là một cú nick chuột trên bàn phím. Nhưng nó rõ ràng rằng, những kẻ mang danh đấu tranh dân chủ này thực sự chưa bao giờ khinh rẻ, xem thường nhau đến mức tệ bạc như thế. 


Previous Post
Next Post

post written by:

1 nhận xét:

  1. Không biết khi nhìn nhận ra sự chân thành của "đồng bọn" thì Nguyễn Văn Đài và Nguyễn Trung Tôn có tỉnh ngộ? Thực ra mà nói, trong cuộc mưu sinh vì công cuộc kiếm những đồng tiền viện trợ từ tay kẻ khác thì làm gì có tình nghĩa gì trong đó. Mạnh ai người ấy sống thôi, đứa này bị nạn thì đứa khác được ăn lời thêm thôi chứ làm gì có chuyện "có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu". Nguyễn Trung Tôn quá đề cao chữ "tình" trong đám rận chủ rồi. giờ thì đã sáng mắt lên chưa?

    Trả lờiXóa