Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

U NANG CỦA PHÓNG VIÊN

Nguồn : Mõ làng

Kính Chiếu Yêu

Nấp dưới vỏ bọc lá thư phản đối của một bệnh nhân, báo Người Đưa Tin của Hội luật gia đăng bài "Bác sỹ từ chối mổ vì biết bệnh nhân là người viết báo" để lên án TS,BS Vũ Bá Quyết, Giám đốc bệnh viện Phụ sản TW. Ban đầu cái tít trên còn có hai từ "cấp cứu"nhưng đã bị sửa lại.

                                      BS Vũ Bá Quyết

Bệnh nhân là ai vậy? Báo viết là cô Trang, nhưng cuối cùng đã lộ diện trên FB là Dương Quỳnh Trang, người viết báo. Cô ấy đã khoe thành tích rằng đã ghi âm cuộc nói chuyện với BS Quyết.


Cô bệnh nhân làm báo ấy còn gọi điện lại có tính khiêu khích vị BS và dọa đăng báo. Vị BS đã đĩnh đạc tuyên bố “Báo chí các người có quyền viết, còn tôi có quyền không mổ. Mổ rồi, dây dưa báo chí rắc rối lắm” (!?).

Thật đáng tiếc trong giới làm báo, bên cạnh nhiều người làm báo tốt vẫn còn những con sâu đã làm xấu hổ giới nhà báo, khiến cái từ"nhà báo" hiện nay bị xã hội nhìn bằng con mắt dè chừng, thiếu thiện cảm. Dân quê nhiều nơi biết dùng báo chí lá cải như công cụ để kiện cáo, đấu chọi với chính quyền. Nhiều vụ báo chí vẫn móc ngoặc đưa tin đổi trắng thay đen, sẵn sàng bẻ cong ngòi bút vì tiền. Một số phóng viên lợi dụng cái mác báo chí đến cơ quan, doanh nghiệp lên mặt gây khó chịu, soi mói để tống tiền. Một số tờ báo xem thường đọc giả khi đưa những tin bài sai sự thật chưa được kiểm chứng đã làm báo chí mất dần chữ "tín".

Cô Dương Quỳnh Trang trên kia là một điển hình của kẻ lợi dụng nghề nghiệp để tác oai, tác quái. Người có bệnh nhưng đến với BS không với cái tâm mong muốn được chữa bệnh mà để tạo chứng cứ theo dạng đặt bẫy để đưa lên báo chí. Những tay nhà báo thiếu cái tâm và cái tầm vậy thật xứng đáng được nhận câu trả lời của vị bác sĩ "Báo chí các người có quyền viết, còn tôi có quyền không mổ. Mổ rồi, dây dưa báo chí rắc rối lắm” (!?). Trong trả lời phỏng vấn của báo Infonet vị BS ấy còn nói rằng: "Đã làm nghề y dù kẻ thù cũng phải chữa. Nếu bệnh nhân này vẫn còn tin tưởng, nếu tôi sắp xếp được thời gian sẽ luôn sẵn lòng mổ cho bệnh nhân. Bộ trưởng Bộ Y tế cũng đã gọi điện, tôi cũng đã báo cáo giải trình". Và riêng với trường hợp này, lý do ông không muốn mổ được giải bày qua tâm sự: 
“Tôi từ chối mổ không phải vì cô ấy là phóng viên hay nhà báo. Tôi không kỳ thị phóng viên nào, ai cũng là bệnh nhân. Cô ấy bị u nang buồng trứng. Tôi chỉ dẫn cách điều trị cụ thể với bệnh nhân. Tôi đã hướng dẫn cô ấy sang nhà D, là nhà điều trị tự nguyện, để nộp hồ sơ phẫu thuật và dặn nếu không muốn như thế có thể đến vào sáng thứ 3 thứ 6 ở phòng số 7 sẽ được hướng dẫn cụ thể. Cô ấy nặng nặc đòi được tôi mổ nhưng tôi từ chối vì bận. Sau đó, cô ấy đã gọi điện cho tôi lại xin được mổ lần nữa. Tôi vẫn từ chối và cô ấy nói là cộng tác viên báo Người đưa tin. Tôi bảo là tôi không mổ rồi và với báo Người đưa tin thì tôi càng không mổ. Trước đây, báo này đã “gài” tôi. Họ đóng giả bệnh nhân và xin tôi mổ cho ở một bệnh viện tư. Sau đó, họ đã viết bài “Giật mình mức giá 'cắt cổ' cho ca mổ của GĐ Bệnh viện phụ sản TW”. Tôi nói thật, tôi e dè lắm. Nếu tôi mổ cho cô ấy, rất có thể tôi sẽ bị "gài" lần nữa. 
Tính tôi thẳng thắn và có thể cô ấy đã ghi âm cuộc điện thoại với tôi nhưng tôi không làm sai”.

Chuyện này tôi đồng ý với vị BS, theo tôi sự từ chối ấy chẳng quy kết được đến y đức vì ca bệnh đó chẳng phải là cấp cứu, đấy chỉ là một ca mổ dịch vụ. Ông ấy không phẫu thuật, không có nghĩa cô Trang sẽ không có chỗ để mổ, sẽ nguy đến tính mạng, bệnh viện, bác sĩ không thiếu. Sự thể cũng như cô ấy nói qua tin nhắn "Em sẽ đăng ký mổ ở bệnh viên Đại học Y". Vị bác sỹ ít nhất đã bị "gài" một lần đã "sợ cành cây cong". Và đúng vậy, kiểu không ăn được thì đạp đổ của cô Dương Quỳnh Trang đã thể hiện bộ mặt thật của kẻ lợi dụng nghề nghiệp để tác oai tác quái. Không biết các BS ở bệnh viện Đại học Y có đọc được những dòng này không
Previous Post
Next Post

post written by:

9 nhận xét:

  1. ĐẢNG CHÉm SẢn áC Ôn bị quả báo CÂy đè, bà con ơii!hìhìì...

    Năm Ất Mùi dưới triều nhà Sản,

    Nảy sinh ra Thằng ĐẢNG oan gia.

    Hết trò CHÉM Lợn tế... Cha,

    Giở trò CHÉM mộc, tậu Ngai - Ghế - Vàng.

    Lời Cha Già bên tai còn vẳng:
    "Tết trồng cây, đất nước thêm xuân."

    Thanh minh, ĐẢNG CHÉm nghìn cây,
    Trái lời Cha dạy, lập lờ dối dân.

    ĐẢNG nay không chốn dung thân,
    CHÉm CÂy, BÁn NƯớc, HẠi DÂn,.... TỘi Gì?

    Giam ĐẢNG xuống ngục A Tỳ,

    Chịu LIỀm cắt cổ, BÚa kia đập đầu.

    TRỌng Lú phải nhúng vạc dầu,.... (Người Đất Cát - lính Cha Già)

    Trả lờiXóa
  2. Trả lời
    1. Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay... tung bay... lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Phong ba bão táp Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - lính Cha Già)

      Mau thật, Cờ Vàng sẽ lại tung bay trên khắp Đất Mẹ đau thương, tin nổi không?

      Xóa
    2. TÂM SỰ CỜ VÀNG
      18.06.2011
      Lại hết một năm sống tha hương.
      Băm mấy xuân qua vẫn đọan trường.
      Cộng sản vẫn còn, ta chưa chết.
      Nhưng biết bao giờ thấy cố hương?
      Quốc hận hằng năm vẫn nhớ ngày
      Ôm niềm uất hận lết sang đây,
      Ngày xưa nhớ cái năm năm bốn
      Cũng tại cộng nô phải chạy dài.
      Số kiếp di cư đến hai lần
      Hai lần nhưng vạn nỗi gian truân.
      Lần sau còn nhục hơn lần trước,
      Vứt cả ba lô cởi cả quần.
      Cũng tại ta xui mới thế này
      Thầy ta đừng chạy chúng biết tay
      Phải chi thầy thí vài trăm triệu
      Đâu phải chạy te vứt cả giày.
      Dù bỏ chạy te vứt cả giày.
      Nhưng ta nào có sợ chúng bay.
      Chẳng qua cũng chỉ vì thời vận
      Tại số nên ta mới như vầy.
      Ta quyết không quên mối hận này.
      Con không làm được cháu ta thay
      Cờ vàng ta phất không ngừng nghỉ.
      Rồi sẽ có ngày chúng biết tay
      Ta vẫn cờ vàng vẫn duyệt binh
      Vẫn hát vang lên khúc quân hành
      Để cháu con ta luôn ghi nhớ
      Hình ảnh hào hùng lớp cha anh.
      Dù là quần áo chợ si đa
      Dù chẳng súng gươm cũng gọi là
      Quân đội cộng hòa thời oanh liệt,
      Để ta ôn lại quãng đời ta.
      Ta phất cờ vàng giữa cờ hoa
      Cờ hoa cứu giúp chở che ta
      (Không có cờ hoa ta lạnh gáy
      Cộng sản rập rình rét bỏ cha.)
      Nhớ về hòn ngọc viễn đông xưa
      Nơi ta hoan lạc suốt bốn mùa
      Tên em ngày ấy không còn nữa
      Còn lại nơi này cái little.
      Thế mà chúng cũng chẳng buông tha.
      Theo đến nơi này xứ cờ hoa.
      Cái little kia nào có tội
      Chúng cũng vặt luôn tức bỏ bà.
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Eo phe (welfare) vẫn lãnh vẫn ăn mày.
      Phút tem (food stamp) không có đời ta tận
      Bởi thế cho nên phải lụy thầy.
      Ta chạy sang đây đã cùng đường
      Thế nên ta vẫn phải khói hương
      Tâm nguyện khấn cầu ông thánh Mỹ
      Phù hộ ta tròn mộng hồi hương.
      Thầy ta ta dựng tượng phụng thờ
      Cũng vì ơn nghĩa những năm xưa
      Thế mà chúng bảo “quân chơi đĩ ”
      Năm mươi tám vạn hồn có biết chưa
      Hỡi chúa hỡi thần hỡi Ala
      Hỡi Mô ha mét hỡi Di đà,
      Cộng nô láo xược không vặn cổ
      Lại cứ vặn nhầm cổ chúng ta.
      Thà ta nô lệ xứ cờ hoa
      Quyết không về lại chốn quê nhà
      Làm mướn, cu li, hay rửa chén,
      Rửa đít cho thầy cũng sướng cha.
      Rửa đã bao năm rửa mòn tay,
      Nhưng vẫn không quên rửa hận này.
      Đời ta không được, đời con cháu,
      Quyết diệt cho tiêu bọn chúng mày.
      Trung cộng âm mưu chiếm Trường Sa.
      Đã lâu mới có dịp hò la.
      Cầu trời nó chiếm luôn Hà nội.
      Cho đáng bọn mày hả dạ ta.
      Trung cộng to đầu thế mà ngu.
      Đất liền không lấy lấy san hô.
      Sao bay không chiếm luôn cả nước,
      Chẳng lẽ bọn mày sợ chúng ư.
      Bay cứ đánh đi có chúng tao
      Tuy tao chẳng có tí quân nào
      Nhưng tao có cái mồm to khỏe.
      Chống cộng nhưng tao khoái ba tàu.
      Ta có cờ vàng có ống loa
      Có kèn có trống có cờ hoa.
      Tuy hô đả đảo thằng trung cộng
      Nhưng chống chỉ là Cộng xứ ta.
      Chẳng lẽ xuống đường chống tụi bay
      Mà không đả đảo thật hăng say.
      Thì ai mà biết ta yêu nước.
      Nhưng tấm lòng ta khoái chúng mày.
      Hàng hóa Việt Nam bán dẫy đầy
      Nhưng ta cương quyết phải tẩy chay
      Thà ta ủng hộ hàng tàu chệt
      Cho lũ cộng mày chết trắng tay.
      Nhớ nước ta càng thêm uất ức,
      Thương nhà tiếc mãi cái vila.
      Sang đây cam phận thằng ở đợ
      Cũng tại bọn mày lũ cộng nô
      Lạy thánh A la lạy chúa tôi
      Con chống bao năm quá đuối rồi
      Sức kiệt lực tàn đành chống gậy.
      Nay còn chỉ mỗi cái mồm thôi.
      Xin chúa hộ phù lũ chúng con
      Vặt cho chết hết lũ tham tàn
      Mai này phục quốc con xây tượng
      Xây nhà thờ mới đẹp to hơn.
      ***
      Mấy chục năm ròng giữa chốn đây.
      Bưng bê rửa bát đã bao ngày.
      Vẫn chưa rửa được niềm căm hận
      Ôi biết sao vơi mối thù này.

      Xóa
    3. Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay... tung bay... lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Phong ba bão táp Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.....

      Ông Người đất Cát làm thơ hay vô đối, saovang12345 thua đau ôm hận rồi.

      Xóa
  3. Thua đau ôm hận ,chạy tụt cả quần ấy chứ

    Trả lờiXóa
  4. Yêu sao yêu quá cờ vàng (!)
    Oai hùng một thuở bu càng trực thăng
    Giày dép nón mũ vứt quăng
    Tàn quân ô hợp nhục nhằng bám đu

    Hôm nay vẫn hận vẫn thù

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thiêng Liêng Lá CỜ VÀNG

      Tung bay... tung bay... lá Cờ Vàng,

      Cờ Ba Sọc Đỏ rất hiên ngang.

      Phong ba bão táp Cờ vẫn đứng,

      Rợp khắp năm châu bóng Cờ Vàng.

      Quê hương máu lửa, Cờ ly biệt,

      Cờ ôm Hồn Nước dạ sắt son.

      Qua giấc Nam Kha, Cờ trở lại,

      Ngạo nghễ hơn xưa, Vàng hơn xưa. (Người Đất Cát - lính Cụ Hồ)

      Xóa
    2. Sao không thú nhận là lính ((Cụ Diệm ).À, phải roài,vì lính ((cụ Diệm )) nghe lệnh chủ Mĩ cho cụ đi ngủ với jun roài .Cũng biết mình là ba que ,còn bộ đội cụ Hồ là người tử tế nên phải nhận mình là ..lính cụ Hồ để lừa thiên hạ

      Xóa