Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Ngẫm nghĩ rất là nghiêm túc


Dường như mình bị nhấn chím nghỉm trong thế giới facebook rộng lớn. Dường như mình thay tính đổi nết khá nhiều. Mấy ngày nghỉ tết mình thoát khỏi thế giới mạng và đắm mình trong tết, xuân. Hạnh phúc là thứ mà ta có thể cảm, thấy và nhận. Mình lựa chọn, quyết định rút ra khỏi một số group mà trước đây vì quá bức xúc đã nhảy vào như một người lính đầy dũng khí.
Cuộc gặp gỡ với một số nhà dân chủ tự xưng, một số cờ đỏ hay dư luận viên tự nhận, và cả những người trung lập khiến mình suy nghĩ khá nhiều. Mình lăn lộn trong đó. Để trải nghiệm. Để tìm sự thật. Có lúc người ta gọi mình là dlv, mình hãnh diện nhận lấy danh hiệu đó như một niềm tự hào.
Người ta nói với mình về Nguyễn Chí Đức. Anh từng là công chức nhà nước, Đảng viên ĐCS VN. Vậy mà vì nôn nóng trước sự đe dọa của nền độc lập đất nước, anh đã thiếu niềm tin, đã tự mình quyết định và tin tưởng vào quyết định ấy. Mình tin rằng khi ấy Nguyễn Chí Đức đã rất tự hào với bản thân. Và, chắc là anh đã nhầm. Giờ đây, phong trào nờ u của anh, nhìn đã thấy chán. Nó nhạt nhẽo, nó điêu toa, nó lọc lừa, nó chỉ còn là sự kiếm chác, không hơn. Mình tin là Nguyễn Chí Đức buồn và thất vọng. Mấy nờ u nói anh là kẻ phản bội. Mình không nghĩ thế. Mình khâm phục anh, vì dám làm và dám chịu. Giờ đây dường như anh dang muốn làm dù chỉ là những việc nhỏ nhưng thiết thực và hữu ích. Chúc anh vững tin và may mắn cho lựa chọn mới của mình
Người ta kể với mình về Nguyễn Phương Hùng. Mình biết chú Hùng từ xem KBCHN. thực lòng mình không thích kênh này lắm. Mình thích Phố bolsatv hơn. Cách đặt vấn đề, cách phỏng vấn của Vũ Hoàng Lân sắc sảo, thông minh và chuyên nghiệp. Tuy nhiên trong note này mình nói về Nguyễn Phương Hùng. Qua bạn mạng, Nguyễn Phương Hùng về nước năm 2011. Mấy anh em ngồi trong một quán caffe. Ông giật áo người bạn tỏ ra lo lắng khi nghe Chế Linh đang hát. Đối với ông, nhạc hải ngoại ở Việt Nam được tự do là một điều không tưởng. Khi đến nhà bạn chơi, nhìn cái toilet, ông cũng ngạc nhiên. Với ông, nó phải như là ... năm 1954 khi ông sợ loạn cộng sản mà chạy vào Nam (mình không biết ông có liên quan đến lời Chuá gọi không).... Tóm lại, cái gì ông cũng lạ, cũng không thể tin được. Và ông ghi hết vào ống kính. Từ đó đến nay ông đã trải qua gần chục lần về Việt nam. Dường như ngoài tác nghiệp còn là để vơi nỗi nhớ quê nhà. Ông làm truyền thông để truyền tải cho bà con hải ngoại những mắt thấy tai nghe ở quê nhà. Bạn ông hỏi: mấy cái này có trên VTV4 mà, bà con không xem sao. Ông nói, có xem nhưng mọi người không tin, người ta tuyên truyền rằng đó chỉ là cách làm truyền thông của Cộng sản. Nhồi sọ.
Ông ấy gần bảy mươi tuổi, cái tuổi "thất thập cổ lai hi". Chắc rằng không còn chuyện mưu cầu danh, lợi, chức, quyền ... Mình tin rằng ông ấy ước muốn mãnh liệt về Hòa giải và hòa hợp dân tộc. Ông ấy muốn ai cũng được về quê hương, nhìn, sống và cảm, nhận như ông ấy. 
Thời gian gần đây những người tự xưng là người đấu tranh cho dân chủ nước nhà hay nói vắn tắt là nhà dân chủ đang rầm rộ hưởng ứng phong trào đọc rap của Nah, một thằng nhóc mất gốc. Họ lấy avatar là một cái mặt nạ sinh vật học rất phản cảm theo nó, chốt cho một vấn đề bất kì nào đó bằng câu chửi thề tục tĩu, mình không thể gõ được vì bán phím sẽ bị ngộ độc. Cũng như trước đây họ nhao theo một thằng nhóc ở Hong Kong với trò ô dù vàng gì đó. Một cô gái say rượu chửi bới tục tĩu và chày bửa với cảnh sát giao thông lập tức được mấy nhà dân chủ tự xưng đó tung lên trời và hô hào kêu gọi biểu tình. Thằng nhóc Nah có bài rap xin lỗi nhân dân Việt Nam, thì cô gái kia khi tỉnh rượu cũng vậy.
Điểm qua tí ty vài vụ cộm cán và gần đây cho dễ nhớ, mình ngộ ra một điều là Họ, những người dân chủ tự xưng kia đang khủng hoảng hình ảnh lãnh tụ. Họ đang tìm lãnh tụ tinh thần cho phong trào của họ. Và mình ngộ ra rằng, tư tưởng và tinh thần của họ thật tầm phào, vớ vẩn và bệnh hoạn. Chưa bao giờ mình tưởng tượng ra một phong trào chính trị mà lại bệnh hoạn đến như vậy.
Một chuyện đang nóng hổi lại thuộc về phạm trù kiến thức, vốn sống và loanh quanh thế nào lại quay về phạm trù đạo đức.
Đó là chuyện nhà hoạt động lừng danh Đặng Bích Phương tung ra một stt về một ông dân tưởng tượng nào đó. Cô này lẫn lộn lung tung không có tí hiểu biết lịch sử nào. Cái này sai chính là cách dạy bảo con cái của ông cụ. Nghe nói bố cô này là lão thành cách mạng. Chắc do được hưởng ưu đãi nên cô này mắc bệnh COCC (con ông cháu cha). Có nhiều ưu đãi dễ làm cho người ta lười phấn đấu. Không phấn đấu nên không thể được hưởng thành quả. Nhưng cái sự "hưởng" nó quen rồi, không có là không chịu được. Vậy nó sinh ra bất mãn. Quay lại stt của Đặng Bích Phương, mục đích nói xấu Cụ Hồ Chí Minh. Phượng đổ cho Cụ cái tội giết 81 sư đoàn tại thành cổ Quảng Trị năm 1972. Có người thắc mắc, Cụ Hồ mất năm 1969 cả thế giới biết sao đổ cho cụ làm cái việc năm 1972. Phượng bèn sửa lại thành Mậu thân năm 68. Lại có người thắc mắc năm 68 thì làm gì có vụ thành cổ Quảng trị? Đoạn này Phượng á khẩu. Đọc các comt của Phượng thì mắc cười. Rồi nữa, người ta thắc mắc 81 ngày đếm quảng trị, mỗi ngày chết 1 sư đoàn thì ko đủ người, Phượng bèn chữa sư đoàn thành đại đội. Chuyện này làm mình nhớ câu chuyện Con rắn vuông.
Ô hô, sao hôm nay mình nói lắm thế không biết. Rằm tháng Giêng cơ đấy. Hóng vụ chất vấn Đặng Bích Phượng về tiểu phẩm Con rắn vuông. Mình cũng sẽ theo mọi người đến nhà ĐBP, để xem nằng ăn nói thế nào. hi hi. 
Cần phải chọn một tấm hình minh họa cho chuyên nghiệp. Mình sẽ lấy tấm hình nờ u mà mình tâm đắc nhất.
Thi Nguyễn


Previous Post
Next Post

post written by:

14 nhận xét:

  1. Chi Duc lam vay la dung.Bam vào Đang có tiền có tương lai, chứ bám vào kia thì phiền toái.

    Trả lờiXóa
  2. Bám vào cái gì, hắn ta cũng chỉ nói lên sự thật thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Nhiều bà con ở nước ngoài không có thông tin như ông Hùng nên mới bị những hội zân chủ lừa đảo thông tin.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy, cho nên mới cần thông tin đúng cho Việt kiều ở xa Tổ quốc.

      Xóa
  4. Bọn N0-U làm sao so sánh với thanh niên được?! No-U chỉ tụ tập chơi bời và làm những chuyện xấu, theo sự xúi giục.

    Trả lờiXóa
  5. No-U chỉ là đám thanh niên lười lao động, nhóm lại với nhau để đú. Có đứa nào dám xung phong ra nơi chiến trường ác liệt đâu?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bảo ra đảo là những thanh niên zân chủ co lại, lảnh ra chỗ khác ngay.

      Xóa
  6. Mình cũng nghe về ông Nguyễn Phương Hùng và một số người khác, hình như nhân dịp về Việt Nam, đi thăm các địa phương bà con hiểu ra nhiều điều.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sao không tăng cường tổ chức cho bà con về thă quê hương?

      Xóa
    2. Còn phụ thuộc vào tiền nong, thu xếp việc riêng... Không đơn giản muốn là được.

      Xóa
  7. Chắc sau đoàn của ông Hùng thì bà con nhà mình ở bên nước ngoài sẽ hiểu ra nhiều chuyện, có thể chính bà con sẽ thu xếp để về tận mắt chứng kiến.

    Trả lờiXóa
  8. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Tổng LÚ con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!

    Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên."

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

    Đảng Cụ Hồ KHÔNG THÍCH Thái thú Tổng LÚ khúm núm cúi đầu làm mọi cho Tàu Khựa là phản bội dân tộc. (Người Đất Cát)

    Trả lờiXóa
  9. Chưa bao giờ mình tưởng tượng ra một phong trào chính trị mà lại bệnh hoạn đến như vậy. Bởi chúng là những kẻ lười lao động, chỉ hám vui chơi, đú.

    Trả lờiXóa
  10. Voi đú chuột trù cũng nhảy xếch đây mà. Làm thì ít ăn thì nhiều, đành làm việc sai trái mới đủ để đút vào họng chứ sao? Sẵn sàng bán rẻ đất nước để ấm êm bản thân mình, đến lúc nào đó chúng sẽ phải trả giá thôi

    Trả lờiXóa