Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

Sự chuyên chế của nhân quyền và các hệ lụy của “tự do ngôn luận”

Nhạn Biển

Một trong những tiêu chí của Nhân quyền đó là quyền tự do ngôn luận. Quyền tự do ngôn luận được hiểu một cách đơn giản là quyền được tự do bày tỏ ý kiến của người dân. Người dân hiện nay có 3 cách phát ngôn, bao gồm: trò chuyện trong đời sống, các kênh truyền thông chính thống, các kênh truyền thông xã hội. Quyền tự do ngôn luận là một trong những vấn đề ở Việt Nam xưa nay vẫn bị rất nhiều quốc gia theo mô hình nhà nước dân chủ chất vấn và công kích. Nguyên nhân của sự công kích này đến từ việc các cơ quan vô chính phủ điều tra về tình trạng tự do ngôn luận tại Việt Nam chỉ lấy các thông số từ phe chống đối chính quyền như Đảng Việt Tân, Hội Anh em Dân chủ, Mạng lưới Blogger 258 và The Voice cùng với nhiều tổ chức kém ảnh hưởng hơn.

Trong một thời gian dài, thành viên của các tổ chức này luôn mượn danh nghĩa phản biện xã hội để liên tiếp tung ra những thông tin sai lệch sự thật, thậm chí là bịa đặt và hoang đường nhằm hai mục đích: thu hút sự chú ý trên các kênh truyền thông của họ và tấn công trực diện vào uy tín của chính phủ và Đảng Cộng Sản Việt Nam. Các kênh truyền thông của các tổ chức chống chính quyền luôn cần có một áp lực câu view bởi các nhà đầu tư của họ cần nhìn thấy các số liệu người đọc và số lượng bài chửi bới cao. Tình trạng này có thể thấy trên tất cả các trang như RFA, VOA, các Blog cá nhân và chính thức của Mạng lưới Blogger 258, Blog Thông tấn xã Vàng Anh, Fanpage Nhật ký yêu nước, Fanpage Hội Anh em Dân chủ... Để đảm bảo các yêu cầu của các nhà đầu tư, họ không ngần ngại bóp méo sự thật, sử dụng các ngôn từ cay độc, vô văn hóa đến mức có thể gọi là bạo lực ngôn từ.

Đối tượng công kích của họ bao gồm: các lãnh đạo Đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam; đội ngũ An ninh và Công an Việt Nam; các cá nhân có niềm tin trung thành với Đảng và nhà nước; thậm chí họ không ngần ngại bôi nhọ cả các truyền thống và lịch sử Việt Nam. Các lãnh đạo là đối tượng bị bôi nhọ nhiều nhất, đặc biệt trên các báo như Tổ Quốc, Thông Luận, sau đó là Nhật ký Yêu nước, Thông tấn xã Vàng Anh. Thậm chí gần đây, các Đảng viên của Đảng Việt Tân còn lan truyền trên mạng xã hội như blog và facebook một thông tin dối trá trắng trợn về chủ tịch Hồ Chí Minh giữa lúc Trung Quốc đang có những biểu hiện xâm phạm chủ quyền Việt Nam. Họ tung tin rằng Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là điệp viên của Trung Quốc có tên là Hồ Tập Chương cài vào chính phủ Việt Nam lúc bấy giờ. Đây là một hành vi chia rẽ chính phủ và dân chúng Việt Nam. Đội ngũ An ninh và Công an thường xuyên bị sỉ nhục, thóa mạ trên facebook trong những lúc họ đang thực thi pháp luật. Bức xúc với những phát ngôn này, dư luận trên facebook đã thực hiện những quy định về tự do và trung thực thông tin bằng cách report những facebooker đưa thông tin sai sự thật.

Tự do ngôn luận là một quyền tất yếu nhưng nó cần phải được cân bằng với việc tôn trọng các quyền bảo mật thông tin cá nhân, tôn trọng danh dự cá nhân, văn hóa truyền thống và an ninh quốc gia. Nếu đề cao quyền tự do ngôn luận lên trên tất cả những vấn đề trên thì thậm chí tự do ngôn luận còn đi ngược lại với các tiêu chí về nhân quyền mà Liên Hiệp Quốc đeo đuổi. Lạm dụng quyền này, các phe chống đối nhà nước không chỉ hạ nhục những cá nhân họ không ưa thích,  ngang nhiên đánh phá các facebooker trung thành với tổ quốc mà còn tung tin gây mất đoàn kết trong dân chúng nhằm làm giảm uy tín của chính phủ và Đảng Cộng Sản Việt Nam.`

Cách đây gần chục năm, khi Wikileaks xuất hiện, vấn đề tự do ngôn luận buộc phải đặt trong một tổng thể với nhiều vấn đề xã hội khác. Wikileaks là một trang tin do các nhà báo, nhà hoạt động đối lập người Mỹ, Úc, Trung Quốc, Đài Loan... thành lập. Jullian Assange  - một nhà báo, nhà hoạt động Internet người Úc điều hành trang web này. Wikileaks đã công bố rất nhiều bí mật quốc gia của Hoa Kỳ và nhiều chính phủ trên thế giới. Jullian Assange trở thành tội phạm bị truy nã tại nhiều quốc gia như Hoa Kỳ, Anh, Thụy Điển. Amazon.com cũng bị chính phủ Hoa Kỳ gây áp lực để ngưng cung cấp hosting cho Wikileaks. Rõ ràng, khi đối mặt với An ninh quốc gia, vấn đề tự do ngôn luận sẽ gặp phải rất nhiều rắc rối, mà ngay cả các chính phủ của các nước dân chủ cũng không thể đảm bảo tuyệt đối được.

Trong các quy định về nhân quyền của Liên Hiệp Quốc có khẳng định các quyền con người cần được tôn trọng ở mọi quốc gia, nhưng các quyền đó không thể xâm phạm vào An ninh quốc gia và pháp luật hay truyền thống văn hóa được. Một sự chuyên chế của nhân quyền sẽ gây ra những đổ vỡ về văn hóa và trật tự xã hội vượt ra khỏi tầm kiểm soát của các nhà hoạt động nếu không biết kết hợp nhuần nhuyễn với các giá trị khác của cộng đồng. Nguy hiểm hơn, nhân quyền có thể trở thành chiêu bài cho các tổ chức chống đối nhằm lật đổ chính quyền. Bởi thế, các tiêu chí nhân quyền và tự do ngôn luận khi đưa ra để phán xét tình trạng xã hội cần phải có các phương pháp đánh giá mới tổng thể hơn, trung thực hơn và đa chiều hơn.
Previous Post
Next Post

post written by:

5 nhận xét:

  1. Xảo biện thì đúng hơn !

    Trả lờiXóa
  2. TRUYỀN ĐƠN TỐ CÁO.
    TỔNG BÍ THƯ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM NGUYỄN PHÚ TRỌNG NHẬN HỐI LỘ 100 LƯỢNG VÀNG ĐỂ DUNG TÚNG BAO CHE CHO NHỮNG TỘI ÁC CƯỚP CỦA - GIẾT NGƯỜI.
    Nay đã có 3279 số lần xem trang.

    Trả lờiXóa
  3. Nguyen van lam kin hi 3279 lần!
    Và cũng lần ấy bố nó ăn!

    Trả lờiXóa
  4. Mày biết kin hi là ăn gì không hở cu Nguyen van lam? mà còn để cho thằng bố mầy ăn nữa thế!
    Nó chơi chữ đấy, đảm bảo không phạm luật. Đố mày?

    Trả lờiXóa
  5. Phường Điện Biên03:52 10 tháng 8, 2014

    Thằng rồ: Nguyen van lam kin hi 3279 lần!
    Và cũng lần ấy bố nó ăn!

    Trả lờiXóa