Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

NIỀM HÃNH DIỆN CỦA CÁC ZÂN CHỦ GIA XỨ VIỆT

Nhạn Biển

Hàng ngày bạn lên các trang cá nhân của các zân chủ gia xứ Việt bạn sẽ gặp rất nhiều niềm tự hào hãnh diện…khó có thể mô tả theo cách hiểu thông thường! Tôi xin kể một vài niềm hành diện đó:
1. Siêu nhân Nguyễn Lân Thắng, Phạm Đoan Trang, Trịnh Hữu Long và các bạn bè trong đám tiếm danh “Mạng lưới blogger Việt Nam” rất tự hào vì đã sang đến Thái Lan, đi chu du khắp châu Âu, Bắc Mỹ, tham gia hành trình cùng với  các dân biểu, tổ chức nặng “ác cảm” với đất nước và dân tộc Việt Nam như Freedom House, RFA, Loretta Sanchez, Việt tân…đến “tố cáo” với Quốc hội các nước “văn minh” về tình trạng hạn chế về nhân quyền xứ Việt, cầu viện họ đến giám sát, chỉ bảo, thậm chí dạy dỗ, khai sáng….

2. Thành phần không xuất ngoại được vì lý do An ninh quốc gia thì hàng ngày hàng ngày hóng xem có chính trị gia, dân biểu Mỹ, phương Tây, đại diện quan sát viên, đặc phái viên của Liên Hiệp Quốc … nào vào Việt Nam không để gửi “báo cáo nhân quyền về Việt Nam” cho các vị ấy đính kèm với danh sách các “đồng đội” của họ đang trong “trại cải tạo” vì đủ thứ tội lật đổ chính quyền, trốn thuế, lừa đảo, gây rối trật tự công cộng, xâm phạm lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân…như lê Quốc Quân, Bùi Hằng, Dũng Aduku, …để đề nghị các vị ấy trong các cuộc "đàm đạo" với cơ quan chính phủ Việt nam đề nghị trả tự do cho các “tù nhân lương tâm” nọ.
Thành phần blogger hot hơn như Nguyễn Ngọc Như  Quỳnh (tức Mẹ Nấm), Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Đan Quế… thì luôn khoe khoang, trưng ảnh được tiếp xúc với nhân viên các Đại sứ quán phương Tây với những lời động viên đường mật, khuyến khích họ đấu tranh “vì nhân quyền” cho xứ "man di" Việt. Mỗi khi định ra đời một tổ chức, triển khai dự án nhân quyền gì mới, họ đều tìm đến các ĐSQ này để “vận động quốc tế” ủng hộ. Tất nhiên các vị đại diện phương Tây đâu có tiếc gì lời ủng hộ, khuyến khích họ, chỉ tiếc là mất công động viên họ, giới thiệu quỹ hỗ trợ dân chủ nọ kia hết năm nọ qua năm kia mà vẫn phọt phẹt, chưa nên cơm cháo gì, chưa làm được mấy cách mạng các loại hoa như Đông Âu, hay như Ai Cập và mấy nước Bắc Phi, Trung Đông, Ukcraina hiện nay.
3. Thành phần zân chủ gia Cờ vàng hải ngoại thì (chắc chán chuyện “hậu thuẫn” cho zân chủ nội địa vì gửi cho lắm tiền toàn thấy nhậu nhẹt, bù khú, chẳng thấy động đậy được cái gì, có mỗi chuyện biểu tình chống Trung Quốc cũng chẳng làm nổi, suốt ngày thấy khai trương tổ chức mới…) rất tự hào hết năm nọ qua năm kia khoe lá cờ 3 sọc. Niềm tự hào rất đơn sơ kiểu như “ Cờ vàng 3 sọc của tổ tiên được treo hiên ngang ở Canada, Úc, Mỹ...”, được chính quyền địa phương một số nước thừa nhận “đại diện cho cộng đồng thiểu số người Việt” ở đó, rùi so sánh, dè bỉu lá cờ máu không được “phổ biến” ở “nhà người khác” ấy như họ.
4. Tự hào xin được tiền hải ngoại. Trước đây họ không bao giờ dám công khai niềm tự hào này, nhưng từ khi đất nước mở cửa, kêu gọi đầu tư phát triển kinh tế thì họ không dấu giếm niềm hãnh diện đã “thu hút” được nguồn tiền từ “bà con Cờ vàng” và các quỹ dân chủ nước ngoài đổ vào túi họ. Họ cho rằng từ Chủ tịch Hồ Chí Minh đến chính quyền to nhỏ lớn bé đều phải đi “xin” tài trợ thì hà cớ gì họ không có được quyền “xin” tiền làm “cách mạng dân chủ”. Thậm chí vài zân chủ gia có máu mặt như Nguyễn Tường Thụy, Thúy Nga, Bùi Hằng, Nguyễn Lân Thắng…còn vênh váo, thách thức cộng đồng mạng khi bị lên án là có ai giỏi mà xin được tiền như họ không? Niềm tự hào này còn được Thánh nữ Lê Thị Công Nhân xem đó là “bổn phận” của hải ngoại đối với những con người “thiểu số” như chúng (có vẻ như chúng tự xem mình là nhóm cần hỗ trợ đặc biệt như người khuyết tật chăng) với đại ý rằng, tôi đấu tranh dân chủ như thế này thì xã hội có trách nhiệm nuôi dưỡng tôi, đã trở thành “kinh điển” của phong trào zân chủ xứ Việt
Còn nhiều niềm tự hào, hãnh diện khác lắm. Như Phạm Thị Đoan Trang sung sướng vì xóa được comment dài  của “dư luận viên” trên trang Nhật ký yêu nước. Các zân chủ gia nổi danh vì vượt ngưỡng 5000 friend và đông người theo dõi trên facebook (tất nhiên ngoài phần đông đám Cờ vàng hải ngoại thì không ít là các blogger không ưa họ, kết bạn để “theo dõi” và phản đối, chửi rủa chúng). Và tất nhiên niềm tự hào không nhỏ của họ là khoe hôm nay block FBer nào treo cờ đỏ sao vàng, FBer nào là “dư luận viên” hay được FBer nào được cho là “an nình chìm” ,….
Mỗi con người đều có thứ để tự sướng về bản thân, song có lẽ với những niềm tự hào, hãnh diện về những thứ như trên của các zận chủ Việt có khiến cho những người có lòng tự tôn dân tộc thấy ngỡ ngàng, quái lạ không ?

Previous Post
Next Post

post written by:

1 nhận xét:

  1. Nguyen Van Lam06:45 Ngày 02 tháng 08 năm 2014 Kin hi!

    Trả lờiXóa