Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

PHONG TRÀO “BỎ ĐẢNG” THẤT BẠI THẢM HẠI?

Nhạn Biển
Phong trào kêu gọi “bỏ Đảng về với nhân dân” được gọi dưới nhiều cái tên khác nhau tùy theo cá nhân, tổ chức trong hay ngoài nước hô hào. Những người trong nước thì gọi bằng cái tên như “phong trào thoát Đảng”, “phong trào ly khai Đảng”, nhưng người ở nước ngoài thì khoái dùng từ tấn công như “Phong trào xé thẻ Đảng – bỏ Đảng CSVN”.
Lời kêu gọi khởi xướng phong trào này đã được một số nhân vật từng bị Đảng kỷ luật, khai trừ như Bùi Minh Quốc hoặc không kết nạp Nguyễn Thanh Giang và một số nhà zân chủ từ trong huyết quản như Phạm Hồng Sơn cổ súy. Trước Đại hội Đảng XII, tận dụng nhiều cán bộ, lão thành, cựu chiến binh có bất mãn, ký kiến nghị tập thể tố cáo một số lãnh đạo Đảng, Nhà nước, xuất hiện nhiều anh chị nhóm No-U, mấy ông Bauxite Việt Nam đã đi vận động các cụ tụ tập trước trụ sở Đảng xé/đốt thẻ Đảng nhằm gây áp lực, nhưng đều thất bại, vì một số cụ tuy tuyên bố hùng hồn lúc hăng tiết vịt, nhưng khi trở về nhà lập tức quên luôn cái đã thống nhất với nhau lúc chè chén. Tuy nhiên thời điểm này họ cũng vận động được ông Phạm Đình Trọng tuyên bố bỏ Đảng sau chuyến đi thăm con ở Mỹ được Việt Tân chăm sóc thụ hưởng những tháng ngày như ở “thiên đường nơi hạ giới” cùng với bịch thuốc “mãn nguyện” đem về.
Nhà zận chủ Phạm Hồng Sơn từng cất công vào Đà Lạt thực hiện phóng sự phỏng vấn 2 ông cựu quan chức bỏ đảng, từng là tiêu điểm trên hàng loạt trang thông tin lề trái trước đây, được cổ vũ khởi xướng khắp trang tin lề trái thời đó. Mãi đến cuối năm 2013, chớp lấy sự kiện ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng tuyên bố bỏ Đảng (riêng ông Dũng thì tuyên bố bỏ Đảng sau khi bị bắt với kết tội tham gia Đảng DCVN và mấy đảng phái phản động ở hải ngoại), đi kèm với sự “phản ánh” sôi động, sự tường thuật nhịp nhàng của các trang tin cuốc tế như BBC, VOA, RFA, phong trào này tưởng như đã hồi sinh. Nguyễn Lân Thắng trả lời phỏng vấn trên BBC với hy vọng tràn trề sau việc hai ông Lê Hiếu Đằng và Phạm Chí Dũng rời bỏ Đảng: "Tôi nghĩ Đảng chưa bao giờ ở tình thế hiểm nghèo như thế này bởi những người trí thức tương đối có tiếng tăm, tương đối có uy tín ở trong xã hội, mà bây giờ họ tuyên bố ly khai khỏi Đảng, một cách chính thức”, "Đây là một tổn thất vô cùng lớn về mặt tính chính danh của Đảng, lúc này uy tín của Đảng không còn gì nữa, thực sự không còn gì nữa.". “Hành động của ông Lê Hiếu Đằng và ông Phạm Chí Dũng có thể cũng dẫn đến một phong trào ly khai khỏi Đảng một cách ồ ạt, diễn ra với một số lượng lớn, và lúc đó sự cầm quyền của Đảng sẽ bị lung lay một cách rất dữ dội."…Với cách thức phỏng vấn này khiến người ta liên tưởng phong trào này sẽ diễn ra “ồ ạt” và gây “tổn thất lớn cho Đảng”, đây là thứ cảm giác luôn được gieo rắc bài bản mỗi khi chiến dịch nào đó bắt đầu của cả zận nội và zận ngoại với sự hợp tác chặt chẽ từ mấy truyền thông cuốc tế kia. Nhưng thực tế hơn nửa năm qua, phong trào này ra sao?


- Ngay sau đó phong trào này có PR được một vài trường hợp ủng hộ phong trào này tuyên bố bỏ đảng như bác sĩ Nha Khoa Nguyễn Đắc Diên, cựu viên chức ngoại giao Đặng Xương Hùng. Trường hợp ông Đặng Xương Hùng nối gót Bùi Tín làm “cách mạng dân chủ Việt Nam” ở Thụy Sỹ hô hào rất mạnh, song chẳng ai buồn quan tâm đến lời nói của ông này vì ông ta đang trong cảnh xin suất tỵ nạn chính trị, không chém to kho mặn, mấy tổ chức như Việt Tân chống lưng thì chỉ còn nước ra nằm đầu đường xó chợ xứ người.
Đầu tháng 3 có thêm được một cựu viên chức bỏ đảng là ông Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động. Nhưng đọc “quá trình” dẫn đến tuyên bố bỏ Đảng của ông Tống thì chẳng nhà zận chủ nào hấp thụ và muốn PR nổi vì thực chất ông Tống viết kiểm điểm chưa thành khẩn nên có nguy cơ bị tổ chức cơ sở Đảng của ông ấy khai trừ. Bản thân ông Tống có vẻ như hờn dỗi, muốn để tổ chức Đảng cơ sở kia “khai trừ” ông ta chứ không phải do ông ta tự “từ bỏ khát vọng, cống hiến” suốt 55 năm qua của mình (Mời đọc Tống Văn Công, cựu tổng biên tập báo Lao Động tuyên bố bỏ đảng-Pháp Luật-Tin 24/7)

 Kiểu bỏ đảng của ông Tống minh chứng cho sự thất bại không kèn không trống của chiến dịch “trở về với nhân dân” kia!!!. Khác với sự hào hứng trước kia, zận chủ Đào Bá Duy bình loạn “Cựu Tổng Biên tập báo Lao Động đã từ bỏ Đảng Cộng Sản Việt Nam. Chào mừng ông đến với Việt Tân hoặc Đảng Bia, tuỳ ông chọn”, cả dàn No-U cùng cất lên tâm trạng giống tay Lê Dũng Vova “Già rồi mới bỏ, tôi chán các bố quá trời” . Không còn bất cứ lời ca tụng nào dành cho các cụ như trước đây nữa ngoài những lời mỉa mai, châm chọc.

- Sau đó có vẻ như chẳng kiếm được ai thêm, phong trào bỏ Đảng này mở rộng ra đến cỡ tuyên bố bỏ Đoàn của cô Nguyễn Phương Uyên. Nhưng rồi quanh đi quẩn lại thỉnh thoảng được khuấy lên bằng cách nhắc đến những tên tuổi đã bỏ Đảng trước đây rồi tự chìm nghỉm vì không tìm được thêm ai chịu “bỏ Đảng” từ chính trong hàng ngũ những người tự xưng “đấu tranh dân chủ” trong nước kia.

Được biết, đám zận chủ cũng đã rất nỗ lực khuấy động phong trào này. Họ đã hết cách để vận động cụ Lê Hiền Đức bỏ Đảng, dù hận cụ này lắm, nhưng vẫn phải núp váy cụ trong mỗi bận biểu tình gần đây. “Anh hùng” Nguyễn Xuân Diện bị triệu lên Sở Thông tin, truyền thông còn phải núp sau cụ Đức như tấm khiên chắn vậy. Bởi chúng biết, các cụ ấy chỉ có tác dụng lợi dụng, khai thác ra đối đầu với lực lượng chức năng, nên dù trong bụng “khinh rẻ” nhưng bề ngoài thì vẫn nịnh hót, tâng bốc các cụ như thánh cứu sinh y như đám Bôxit núp bóng cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, đám chấy thức trong Nam nấp bóng cụ Lê Hiếu Đằng!

Nghe nói, ngoài cụ Lê Hiền Đức, trong đám NO-U còn vài đảng viên nữa chưa chịu “bỏ đảng” dù đồng bọn đã hết chiêu khích tướng. Thậm chí có một thầy giáo trong No-U đã bị cộng đồng mạng phát hiện ra chuyên biểu tình, gây rối ở Phú Thọ có nick là Ngọc Phương Trinh cũng dùng nick ảo ẩn danh, không muốn cho nhà trường, học sinh biết việc "hành động yêu nước” của ông này.

Vậy xem ra, dù danh nghĩa “đấu tranh dân chủ” theo mô hình phương Tây, dù cố khoác tấm áo “chính nghĩa” nhưng các nhà zận chủ xứ ta gặp khó khăn rất lớn trong việc cảm hóa đồng bọn từ bỏ tổ chức Đảng - ý thức hệ đối lập, thù địch với chúng. Hài nhất là chúng vẫn phải bấu víu vào họ, sùng bái họ như “thần hộ mệnh” khi ra đường tiếp xúc với quần chúng, va chạm với cơ quan công quyền.

Đây là thứ thể hiện rõ nhất bản chất cơ hội, sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động của đám rận. Rút cục chúng chỉ tìm được những người cơ hội, những kẻ hám tiền, thích hư danh, vô công dồi nghề, những tội phạm tha hóa tìm chỗ ẩn nấp dưới phong trào gắn mác “dân chủ, nhân quyền” được phương Tây cổ súy.

Previous Post
Next Post

post written by:

7 nhận xét:

  1. Hết thời cho đám zân chủ làm loạn với ba trò vớ vẩn kịch cọt. Người ta không ai còn quan tâm đến những vở diễn của gánh zân chủ.

    Trả lờiXóa
  2. Biển Đông đang dậy sóng, không còn chỗ cho những lời nói suông của Việt tân hay Việt Toi nào cả.

    Trả lờiXóa
  3. tôi yêu đảng Cộng sảng Việt Nam, yêu bác Hồ, yêu dân tộc Việt Nam

    Trả lờiXóa
  4. bác Minh Chinh nói thế lại làm đám zận tức điên bây giờ, chúng đang cố gắng để làm cho người dân ghét đảng, chính phủ thì bác lại tung hô yêu đảng

    Trả lờiXóa
  5. chúng chỉ cần nghe thấy từ "bỏ đảng" là như thấy mật ngọt vậy thi nhau bâu vào để hút mật ý nhỉ

    Trả lờiXóa
  6. Toàn là các thành phần mà nếu không xin ra khỏi Đảng thì cũng phải bị kỉ luật và khai trừ ra khỏi Đảng,thật sự là nực cười cho những việc làm của chúng,chúng nghĩ rằng mình là người quan trọng lắm hay sao mà thích làm gì cũng được như vậy chứ,đừng có tưởng rằng các ngươi xin ra khỏi Đảng thì Đảng sẽ kêu các ngươi trở lại,đừng có ngồi đó mà hoang tưởng nữa,thật là lũ bán nước.

    Trả lờiXóa
  7. Tống văn Công vĩ đại thật đấy! "nhạn biển" sức mấy mà dám bắt chước như bác Công đúng không ?

    Trả lờiXóa