Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Đến khi nào việc đánh giá công chức mới dựa trên năng lực?


          Loa Phường

          

           Câu chuyện tưởng chừng như rất đơn giản: công chức làm tốt phần việc của mình họ sẽ được cấp trên ghi nhận và cũng từ năng lực thực sự của mình họ sẽ được đề bạt vào các vị trí cao hơn trong xã hội…Điều đáng buồn là trong thực tế câu chuyện lại thường không phải là thế.
          Việc đánh giá công chức dựa trên nhiều nguyên tắc mà trong đó hiệu quả công tác chỉ là một yếu tố. Điều đáng bàn là yếu tố này lại không phải là yếu tố căn bản, quan trọng nhất. Người ta đánh giá công chức theo nhiều tiêu chuẩn mà nghe qua cứ tưởng là chuyện đùa. Đó là phải có mấy chữ “ệ”: Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư trí tuệ…Xem ra cái năng lực để phục vụ công tác lại nằm ở phần cuối cùng mà chưa chắc cái trí tuệ ấy lại được cán bộ này đem ra phục vụ công việc. Cái trí tuệ ấy có khi chỉ được anh chàng dùng để cho mình thu vén những món lợi cá nhân và để leo lên cái ghế lãnh đạo để rồi tiếp tục đục khoét, vơ vét mà thôi.
Bên những cuộc trà dư, tửu hậu, những câu chuyên về chạy chức, chạy quyền được người ta bàn tán từ lâu. Và không chỉ trong các quán bia, hay câu chuyện tào lao trà chanh chém gió giữa mấy anh công chức nhà nước, chủ đề này đã làm nóng cả nghị trường. Có chạy chức, chạy quyền không? Ai cũng biết là có. Nhưng đã có vụ nào bị lộ chưa? Chưa một vụ nào cả. Như vậy có nghĩa là các vị chạy chức chạy quyền vẫn có đất sống.
Cái sự hối lộ ngày nay nó tinh tế lắm. Chẳng giống như những gì người ta nghĩ giống như trong vụ án Dương Chí Dũng cứ kéo lê vali tiền to tướng đến nhà quan. Bởi làm thế một là sẽ mất toi cả vali tiền đó mà chẳng được gì, hai là sẽ bị lập biên bản về tội đưa hối lộ. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta đưa chữ hậu duệ lên hàng đầu: Bởi những người trong cuộc,  cả người đưa và người nhận hối lộ đều đã có quá trình quen biết, thân thuộc nhau từ trước. Vì vậy nên cái sự đưa và nhận nó sẽ đơn giản hơn, cái ý tiêu cực dường như bị mờ đi, dù rằng trên thực tế nó vẫn là đưa và nhận. Hay từ “quan hệ” cũng thế. Nhờ quen biết khiến họ trở thành thân thiết trước khi có quan hệ đưa, nhận. Sau đó,  việc cho và nhận diễn ra một cách tự nhiên hơn. Người nhận quà biếu cũng mất đi cảm giác rằng họ đang làm một việc làm sai trái là nhận hối lộ. Việc nhận hối lộ dưới hình thức quà biếu, quà tặng trở thành quen và khi người ta quen tới mức người đưa quà có thể kể về những thành tích (thật ra là kết quả công tác đã được đánh bóng) đưa ra những yêu cầu xin vào vị trí này, vị trí kia…được người nghe chú ý và đồng nhất quan điểm. Từ đó họ được giới thiệu, cất nhắc vào các vị trí then chốt mà không biết rằng chuyện, đưa và nhận đã khiến họ mất đi cái nhìn khách quan trong đánh giá cán bộ.
Hối lộ, nhiễu nhương trong xã hội Việt Nam không còn là chuyện lạ. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã từng nói với cử tri quận Ba Đình (Hà Nội) “bây giờ làm gì cũng phải có tiền, không có tiền là không trôi... tham nhũng nhiều như gãi ghẻ, rất khó chịu”.
Trước đó, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khi tiếp xúc cử tri ở TP.HCM cũng nói trong bộ máy của chúng ta không chỉ có một con sâu mà cả một bầy sâu.
Rồi các phiên họp của Quốc hội, HĐND, nội dung bị chất vấn nhiều nhất là có hay không hiện tượng chạy chức chạy quyền...Song kết quả thì dường như còn là một ẩn số.
Nếu công chức không được đánh giá dựa trên năng lực, không có sự vào cuộc quyết liệt của hệ thống chính trị và đặc biệt là bản lĩnh, tư cách đạo đức của người đứng đầu các cơ quan nhà nước, thì xem như cuộc chiến chống hối lộ, tham nhũng vẫn chỉ là khẩu hiệu, hay mục tiêu để phấn đấu mà thôi.


Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: