Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Bùi Hằng và cái giá phải trả

Loa Phường

           


         Bùi Hằng một đối tượng lưu manh được nhóm zân trủ lợi dụng để gây rối trật tự công cộng và vu cáo chính quyền. Trong mọi hoạt động do nhóm này tổ chức Hằng chỉ thủ mỗi một vai gây rối và chửi bới. Khác với các nhưn xĩ lắm chữ nhiều mưu như Quang A, Tương Lai…Hằng có biệt tài gào thét, chửi bới từ sáng đến trưa, từ trưa đến chiều mà không thấy mệt. Vì bản tính liều mạng, nên Hằng bị đồng đảng lợi dụng, luôn đẩy vào các vụ va chạm với công an. Chỉ nhìn cái cách mà Tường Thụy, Chí Đức cặp với Bùi Hằng đủ cho thấy ngay cả đám đàn ông – đại diện cho phái mạnh, béo trục, béo tròn vậy mà vẫn phải bám lấy váy Bùi Hằng mà kiếm sống. Càng hăng máu, Hằng các được các nhà ngụy dân chủ cổ vũ, khen ngợi. Tâng bốc nàng lên đện tận mây xanh. Các cụ có câu “khen ho hen chẳng còn”, sự hăng máu mù quáng của Hằng đã phải trả giá. Trong một lần quậy tưng bừng, gây rối trật tự công cộng, Hằng đã bị công an Lấp Vò, Đồng Tháp bắt giữ về hành vi gây rối trật tự công cộng.
          Xét cả quá trình thì việc đến giờ các cơ quan chức năng mới có động thái quyết liệt với Hằng âu cũng được xem là sự nhân nhượng thái quá. Có lẽ cũng vì sự nhân nhượng này nên Hằng và đám tiểu tử “dân chủ cuội” nghĩ rằng mình muốn làm mưa, làm gió gì cũng được miễn là cứ bám vào hai cứ chữ dân chủ là ổn tuốt. Cùng lắm vào tù đã có các quan thày Mỹ, EU…gây sức ép để chính quyền phải thả Hằng, không khéo thị lại còn được sang Mỹ họp hội với tay chơi Cù Vũ ấy chứ…
          Giấc mơ hão huyền của Hằng chẳng thể kéo dài được lâu, bởi thực chất hoạt động làm “kinh tế dân chủ” của Hằng và đám dân chủ cuội không phải vì nhân dân và càng chẳng dân chủ tẹo nào. Nói tóm lại đó là những hoạt động vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Có điều Hằng và đám dân chủ cuội trong nước vẫn nghiện cái nghề này bởi cái mà chúng quan tâm là nguồn tiền yểm trợ từ hải ngoại vào cho hoạt động “dân chủ” trong nước. Chính vì vậy, mặc dù  chẳng cần lao động, Hằng và đồng bọn vẫn ăn trắng, mặc trơn. Nay đây, mai đó, trong Nam, ngoài Bắc, ăn uống tưng bừng, tiền tiêu rủng rỉnh.
          Song ở đời cái gì cũng có cái giá của nó. Với người Mỹ chẳng có gì là “free lunch” – Bữa ăn miền phí. Chẳng qua là chuyện ông mất chân giò, bà thò chai rượu. Chừng nào Hằng còn quậy phá, còn chống đối chính quyền, chừng đó Hằng sẽ vẫn nhận được những khoản tiền yểm trợ hậu hĩ từ hải ngoại. Chừng nào không còn tác dụng ấy nữa, Hằng cũng sẽ bị ném vào sọt rác như Trần Khải Thanh Thủy.
 Được mấy đồng tiền của hải ngoại Hằng ăn trắng mặc trơn, xây nhà sửa cửa nhưng có những thứ mất mát còn lớn hơn cả vật chất mà người đàn bà này không nhận thức được hay cố tình không nhận ra đó là tình cảm gia đình và tương lai của con cái mình đã bị Hằng thiêu đốt vào canh bạc “dân chủ”.

          Trần Bùi Trung – cậu con trai của Hằng. Vì thiếu sự quan tâm của mẹ đã trở thành một đứa con hư. Thích cờ bạc, game net. Ham chơi tới mức nợ nần phải ăn cắp tiền của mẹ để đủ trang trải chi phí những cuộc chơi. Gia đình ly tán. Những người ruột rà của Hằng sau nhiều lần khuyên bảo không được cũng đành bất lực nhìn Hằng trôi mãi vào vòng xoay tội lỗi. Giờ đây nằm trong trại giam chẳng biết Hằng nghĩ gì. Nhưng từ những gì cô nàng dân chủ cuội này nhận được có thể khẳng định, cái mà Hằng mất còn lớn hơn rất nhiều với những vật chất và cái danh hão mà đám hải ngoại dành cho cô. 
Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: