Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

ADMIN TTXVA + NKYN LÂM DUY NGUYỄN NGUY HIỂM CHO ZÂN CHỦ?
Nhạn Biển


ADMIN TTXVA + NKYN LÂM DUY NGUYỄN NGUY HIỂM CHO ZÂN CHỦ?





Mới đây, đàn chị zân chủ An Đổ Nguyễn (tức Nguyễn Hoàng Vi) ra lời cảnh báo về một admin của Nhật ký yêu nước, Thông tấn xã Vàng Anh là “NGƯỜI NGUY HIỂM CHO PHONG TRÀO HIỆN NAY” - Lâm Duy Nguyễn. Nhân vật này từ lâu đã bị “nhóm Sài Gòn”  cảnh giác, kèm theo đề nghị các admin của (Nhật ký yêu nước) NKYN, nhấn mạnh là Phạm Thị Đoan Trang hãy thận trọng, đừng vì những admin của (Thông tấn xã Vàng Anh)TTXVA như này mà “GHÉT NHAU”. Cùng với lời kết tội này, cô Vi còn khẳng định, chính Lâm Duy Nguyễn là người tung tin nội bộ của NKYN trong vụ “VÉN MÀN BÍ MẬT PHÍA SAU DÀN ADMINS NHẬT KÝ YÊU NƯỚC...” giả danh Tiến Từ từ gửi đăng trên trang Châu Xuân Nguyễn
Bổ sung thêm cho Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Công Thuận lấy dẫn chứng “Huỳnh Công Thuận Lâm Duy Nguyễn bị an ninh điều khiển được giao trách nhiệm đánh phá chụp mũ, trước còn nghi ngờ nhưng khi Phương Uyên vừa bị bắt nó viết bài chụp mũ bé Uyên nhận tiền VT ...”
Dù khẳng định quyết liệt như vậy, nhưng đối tượng chính cần tác động trong “lời gửi gắm” của Nguyễn Hoàng Vi là Đoan Trang lại đứng ra bảo lãnh cho Lâm Duy Nguyễn bằng lời khẳng định như đinh đóng cột “Lâm Duy Nguyễn cũng không liên quan gì với chuyện ruồi bu này đâu An Đổ Nguyễn à”. Thêm một đàn chị khác là Mẹ Nấm Gấu cũng đứng ra bảo lãnh cho cậu bé này “Mẹ Nấm Gấu chị nghĩ không liên quan đến em Lâm Duy Nguyễn ”.
Qua vụ tranh cãi này, ông Châu Xuân Nguyễn đã có đủ dẫn chứng chứng minh rằng, bài viết “VÉN MÀN BÍ MẬT PHÍA SAU DÀN ADMINS NHẬT KÝ YÊU NƯỚC...” ông ta chót đăng lên bị đám này đánh hội đồng, cho rằng ông đưa tin bịa đặt, tiếp tay cho cộng sản, bắt ông ta rút bài, xin lỗi, bla, bla… giờ đã rõ trắng đen: Chuyện thật 100%!
Mình tò mò thử tìm hiểu về nhân vật có tài khuynh đảo các bậc đàn anh, đàn chị zân chủ, khiến họ phải công khai cảnh báo nhau, đề nghị đừng vì nhân vật này mà nghỉ chơi với nhau và cuộc đôi co nhằm loại bỏ hay không loại bỏ Lâm Duy Nguyễn xem ra “bất phân thắng bại”?

Từ nicks, ảnh nhân vật Lâm Duy Nguyễn trong những ảnh bị lộ của NKYN, ta dễ dàng xác định được Lâm Duy Nguyễn là cậu sinh viên Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP Hồ Chí Minh, quê Mỹ Tho từ thông tin được công khai trên facebook. Trên facebook của cậu bé này, không có bất kỳ thông tin nào về zân chủ, chính trị, chém gió, chỉ toàn khoe mèo, điện thoại, các món ăn… Bạn bè thì đủ bộ dàn admin NKYN và toàn gương mặt “đấu tranh zân chủ”. Xem ra đây là nhận vật khá bí hiểm khi không hề dùng facebook để “đấu tranh chính trị” như các đàn anh, đàn chị, ai cũng tưởng là con ngoan trò hiền!!!

Tìm hiểu các thông tin bị tiết lộ trong vụ NKYN, cho thấy, cậu sinh viên này có vẻ rất có “quyền” trong dàn admin NKYN, là người đưa ra các “nội quy” của nhóm, phê bình Nguyễn Văn Dũng Aduku tới bến (như vụ đưa chùm ảnh đạp cờ Tổ quốc là không thích hợp đăng trên NKYN), thẳng tay kiểm điểm Đoan Trang, Trịnh Hữu Long tham gia admin NKYN mấy tháng liền mà không chịu “làm việc”, nếu có post bài thì chủ yếu là share từ trang cá nhân – tức mượn NKYN quảng cáo miễn phí hộ… Ghê gớm nhất là cậu ta thẳng thắn nói Dân Làm báo là nơi “đăng những bài bình luận cực đoan, suy diễn vô căn cứ hoặc không có nguồn tin khả tín”, trong khi Dân làm báo là đất kiếm ăn, canh trạnh nhau khốc liệt để được hiện diện của các cỡ đa đề zân chủ như Bùi Thanh Hiếu Người Buôn Gió, Huỳnh Thục Vy, JB Nguyễn Hữu Vinh… Các nhân vật như Mẹ Nấm Gấu, An Đổ Nguyễn, Đoan Trang… đều là “Cộng tác viên” tức là cây viết chuyên nghiệp cho trang này. Cùng với nó, cậu ta yêu cầu dàn admin NKYN phải bám sát thông tin báo chí chính thống (lề phải) để đưa tin theo đúng tôn chỉ đề ra của NKYN!!!

Thêm nữa, cậu ta đưa ra nhận xét rất ngắn gọn, những cực sóc về sự kiện nóng bỏng zân chủ như: cho Phương Uyên “một con nít ranh thả vài cái truyền đơn rồi được xưng tụng thành thánh nữ”, cho blog của Xuân Diện “ngày càng ế”,… tuy nhiên lại luôn là người “ngây thơ” hỏi thông tin về các đàn anh đàn chị zân chủ cho Đoan Trang chém phần phật. Có lẽ chính vì điều này mà Nguyễn Hoàng Vi cho cậu ta là người “mồi” cho Đoan Trang xả súng, dẫn đến đám MLBVN ghét nhau đến tan nát như hiện nay!?! Có lẽ chính vì điều này mà ông Châu Xuân Nguyễn bức xúc cho rằng, đám này đâm chém nhau sau lưng rồi tìm nạn nhân để đổ vỏ cho ông ta , TTXVA và Lâm Duy Nguyễn?

Xem ra Lâm Duy Nguyễn là nhân vật rất đáng quan tâm và sẽ còn là tâm điểm cho các phe hoặc là nổ súng vào nhau hoặc là biến thành tấm chắn cho họ núp vào xả đạn chăng?
HÃY ỦNG HỘ ÔNG TRẦN NHẬT QUANG VÀ CÁC CCB
Nhạn Biển

 
                   Cựu chiến binh Trần Nhật Quang

Sau việc ông Trần Nhật Quang lên án, vạch mặt những kẻ biểu tình trái phép núp bóng tưởng niệm các liệt sỹ hy sinh trong Chiến tranh Biên giới phía Bắc ở Hồ Hoàn Kiếm (bị đám rận và đài truyền thông của Mỹ là RFA tấn công, xúc phạm, phỉ báng ông này) đã thu hút sự chú ý mạnh mẽ của dư luận. Ngay buổi biểu tình kế tiếp chúng định tổ chức đòi trả tự do cho Bùi Hằng, đã xuất hiện thêm nhiều Cựu chiến binh, nhân dân xung quanh phản ứng khá mạnh mẽ với vài tên định giở trò “đòi trả tự do cho người yêu nước Bùi Hằng”. 
Tuy nhiên, việc này lại bị một số người bày tỏ lo ngại, các CCB bức xúc quá sẽ dẫn đến xô xát, trở thành người gây rối, phạm tội, bị công an bắt, xử lý thì sao? 
 Thực ra những lo lắng này khá thừa thãi. Trước đây, rất nhiều CCB đến tận nhà ông Hoàng Tiến, Phạm Hồng Sơn và nhiều kẻ chống đối khác công khai lên án chúng là tay sai ngoại bang, phản bội lợi ích đất nước, xúc phạm lãnh tụ dân tộc... Cách phản ứng của những người lính đương nhiên là rất quyết liệt, rất mạnh mẽ, có lý lẽ rành mạch, uy hiếp được cả đối tượng hoàn toàn về tinh thần, lý trí. Phải nói là chúng nhũn như chi chi, không dám ho he, lớn tiếng như khi chúng ba hoa trên các đài báo quốc tế, có tên còn hứa nọ kia, sẽ rút kinh nghiệm…. Nhưng tuyệt nhiên, chưa bao giờ các CCB phải động tay chân với chúng, cái “chất lính” khiến họ từng trải, mạnh mẽ, uy lực còn hơn bất cứ thứ vũ lực nào đối với những kẻ tay sai, phản động, bán nước này. 
 Các bạn nên nhớ, những kẻ phản động này chỉ dám to mồm trên mạng Internet, chỉ dám bầy nhầy với chính quyền, gây sự với công an để có cớ ba hoa, khoe khoang thành tích với thầy bu nó nhưng khi đối diện với quần chúng nhân dân, nhất là các cựu chiến binh thì hiện nguyên hình những kẻ hèn nhát, cơ hội. Lâu nay, chúng ta tuy có bức xúc với đám này, nhưng vì cho rằng đây là việc công an, chính quyền xử lý, nên đành đứng ngóng. Nhưng thực sự, chính quyền cũng có cái khó của họ, khi không có chứng cứ mười mươi chúng là tay sai đám phản động, phản quốc thì không thể một lúc xử lý đúng người đúng tội. Kể cả nhiều kẻ phản động rành rành như Lê Quốc Quân chẳng hạn, việc xử lý luôn bị những thế lực nhân danh Quốc hội, Chính phủ nước ngoài “bảo trợ”. Chưa kể đến những lý do dùng để tụ tập, biểu tình thường là biến tướng kiểu “Ủng hộ Thủ tướng ra Luật biểu tình”, “Lên án Trung Quốc xâm lược”, “Tưởng niệm những người chiến sỹ đã hy sinh bảo vệ chủ quyền biển đảo”, “Trả tự do cho người yêu nước”, “Hưởng ứng ngày Nhân quyền”,…
Pháp luật Nhà nước ta quy định, khi chưa đủ căn cứ khởi tố, điều tra hay truy tố thì chúng vẫn có đầy đủ quyền công dân, chính quyền và lực lượng bảo vệ luôn phải tuân theo quy trình là vận động, giải thích, thuyết phục những “người dân” này tôn trọng pháp luật, trật tự an toàn xã hội, mướt mát không được thì mới đến biện pháp hành chính, riết xử phạt hành chính đủ số lượt rồi mới “cân nhắc” đến biện pháp hình sự. Quy trình “chính sách nhân đạo” áp dụng chung với mọi người dân, nhất là những người dân hạn chế hiểu biết về pháp luật, chính trị vậy còn được, nhưng với những kẻ núp bóng nhân dân, ngô nghê giả nai này thì cảnh sát Việt Nam không thể đua đòi theo cảnh sát Mỹ, Úc, Nga, Pháp… như các bạn bức xúc được, các cuộc biểu tình trái phép, cảnh sát họ giải quyết nhanh gọn trong vài phút, trả lại hiện trường sạch sẽ! Vì sao việc các quần chúng như ông Trần Nhật Quang, các CCB phản ứng lại hiệu nghiệm đến vậy?
 - Chúng ta phải xem đến “vỏ bọc núp bóng”, cái cớ chúng biểu tình, tụ tập thường là nhân danh “NHÂN DÂN” bày tỏ quan điểm (qua đó kích động chống chính quyền) lại bị chính nhân dân đích thực phản đối, vậy thì ô uế cho chúng quá rồi,chân dung, bộ mặt thật của chúng bị phơi ra ráo. 
 - Động cơ khiến chúng hăm hở đi biểu tình là để báo cáo thành tích với các thầy bu hải ngoại, cần phải chụp ảnh, ghi hình, tuyên truyền trên mạng Internet, đưa lên đài báo nước ngoài như BBC, RFA, VOA… để thầy bu còn đi quyên góp tài chính chuyển lại cho chúng làm “cách mạng”, nay hình ảnh đưa lên toàn quần chúng phản đối chúng, thì hỏng hết cơm cháo còn gì? 
 - Mục đích chúng biểu tình là để biểu dương lực lượng, thu hút lực lượng, gây sự chú ý từ các chiến lược gia “cách mạng đường phố” đầu tư tiền, vũ khí để chúng biến Việt Nam thành Ukcraina như chúng công khai bày tỏ khát vọng trên truyền thông nước ngoài BBC, RFA, VOA mới đây. Nay chúng bị dư luận bức xúc, dân chúng vạch mặt, đồng bọn tham gia thì hổ thẹn, những tên cầm đầu ló mặt ra thì bị “biểu tình ngược” thì chúng còn dám bày vẽ ra chuyện biểu tình nữa hay thôi?
 - Về thủ đoạn thì những kẻ cầm đầu muốn tạo dựng “hình ảnh”, xây dựng hội nhóm chúng thành ngọn cờ quy tụ đám chống đối trong nước, thông qua việc tổ chức biểu tình, chúng được các ĐSQ nước ngoài, phóng viên nước ngoài quan tâm, ghi hình, phỏng vấn. Bản thân chúng cũng lấy le, lấy uy với đồng bọn, lấy danh với bọn bên ngoài đang rớt dãi vì thèm, nên đám nào mà tổ chức được các cuộc biểu tình như thế cũng có uy, được vung dao sát phạt đồng bọn, được hạnh họe với đám hải ngoại, được tôn vinh, chú ý, hy vọng lọt vào mắt xanh, tầm ngắm của các chính trị gia phương Tây. Nhìn những chuyện nội bộ của đám No-U vừa qua, ta dễ dàng thấy lực lượng “dân chủ = kiêu binh” với đồng bọn này. Các quần chúng nhà ta vừa qua đã nhằm vào đúng bản mặt của những thằng “thủ lĩnh” này khiến chúng lẩn như trạch, vậy là phá sản toàn bộ tham vọng của chúng rồi. 
Thế nên các bạn có thể hiểu vì sao chúng như bị lên đồng, bị ám ảnh phát ngôn lảm nhảm, phi dân chủ, thiếu kiểm soát tấn công vào ông Trần Nhật Quang đến thế, tại sao một đài như RFA lại phải bất chấp pháp luật tấn công phỉ báng một công dân tay không thước sắt như thế? 
 Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói đến sức mạnh của quần chúng trong bảo vệ An ninh Tổ quốc: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Công an, chính quyền đang gặp “khó” thì tại sao người dân lại không thể giúp đỡ công an, chính quyền một tay, dẹp ngay đám sai phản động đang diễn trò mè nheo, bầy nhầy, xấu mặt Thủ đô, đất nước. Mới đây nhất, Thủ tướng Chính phủ đã ban hành NGHỊ ĐỊNH số 06/2014/NĐ-CP ngày 21/01/2014 về “VỀ BIỆN PHÁP VẬN ĐỘNG QUẦN CHÚNG BẢO VỆ AN NINH QUỐC GIA, GIỮ GÌN TRẬT TỰ, AN TOÀN XÃ HỘI”, chỉ rõ về trách nhiệm bảo vệ ANQG, TTATXH là của cả hệ thống chính trị, của người dân và tất cả các cơ quan đoàn thể, Nhà nước. Mọi công dân tham gia bảo vệ ANQG, giữ gìn TTATXH được nhà nước bảo vệ, khen thưởng, động viên xứng đáng. Vậy còn lý do gì nữa mà chúng ta không lên tiếng ủng hộ những người dân có trách nhiệm như các CCB, ông Trần Nhật Quang, các em thanh niên, sinh viên kia?
ÔNG CHÂU XUÂN NGUYỄN DẠY CHO ĐÁM ZÂN CHỦ BÀI HỌC VỀ TỰ DO THÔNG TIN
Nhạn Biển
Sau khi ông Châu Xuân Nguyên đăng bài “VÉN MÀN BÍ MẬT PHÍA SAU DÀN ADMIN NHẬT KÝ YÊU NƯỚC VÀ LỤC ĐỤC NỘI BỘ MLBVN” được xem như xi-căng-đan chấn động trong đám zân chủ vì nó nhằm vào trang lề trái chống cộng nóng bỏng trên facebook và một nhóm Việt tân Trịnh Hội - Dân làm báo đang nổ đùng đùng trên các diễn đàn hải ngoại với khuynh hướng “ngoại vận” cứu vãn phong trào zân chủ và đám tàn quân Việt tân, đã khiến cho nhiều các zân chủ gia cay cú, tìm cách rửa hận.
Ngay sau khi ông Châu Xuân Nguyễn cho đăng bài “NHÀ DÂN CHỦ NHAM HIỂM ĐOAN TRANG THUYẾT DỤ ĐÁM ZÂN CHỦ TRONG NƯỚC THEO VIỆT TÂN TRỊNH HỘI ” (tại đây), cô nàng Nguyễn Hoàng Vi (An Đổ Nguyễn) khởi phát nã pháo vào ông này: “Trong bài này, nói thật, theo mình quan sát thì những người "nguy hiểm" cho phong trào hiện nay là nhóm Châu Xuân Nguyễn, Lâm Duy Nguyễn thuộc nhóm ttxva đứng đằng sau... Cứ nhìn cái cách "mồi" chị Doan Trang cmt trả lời lại Lâm Duy Nguyễn thì sẽ rõ... 
Từ lâu anh em Sài Gòn đã cảnh giác với những nhân vật thuộc ttxva... Hy vọng các bạn trong nhóm NKYN cẩn trọng... Anh chị em cũng đừng vì những thông tin cắt xén vớ vẩn vậy mà "ghét" nhau...”.
Ngay lập tức chủ đề này của cô thu nạp được đủ các gương mặt ân oán với ông Châu Xuân Nguyễn này vào nã pháo, đánh hội đồng ông ta: Phạm Thị Đoan Trang, Mẹ Nấm Gấu, Nguyễn Lân Thắng, Gió Lang thang, Huỳnh Công Thuận, Miu Mạnh Mẽ…với bình phẩm kiểu như “Thủ tướng tâm thần”, “câu view rẻ tiền”, “cay cú lợi ích”… Nhìn chung khá đông đủ “nòng cốt” của Mạng Lưới Blogger Việt Nam - những kẻ đang to mồm nhất đi đòi NHÂN QUYỀN cho dân Việt Nam, trong đó như xóa bỏ Điều 258 BLHS, Quyền tự do đi lại, Quyền tự do Ngôn luận…
Điểm qua bài học ông Châu Xuân Nguyễn đã dạy đám này ngay trong vụ việc trên, đáng để suy ngẫm:
- Đừng học theo dân chủ nửa vời: TẤN CÔNG NGƯỜI ĐƯA TIN. Ông Châu Xuân Nguyễn lấy ví dụ điển hình về ông chủ Kiwileaks đã đưa ra thông điệp này để lên án những kẻ đang tìm cách “bắn chết người đưa tin có thể là một phản ứng cảm xúc lâu đời đôi với tin xấu, nhưng nó không phải là một phương pháp rất hiệu quả để có đầy đủ thông tin”. Ông cho rằng đám người khoác áo dân chủ trong nước rất xứng đáng được gọi là “zân chủ dzởm” theo đúng cách gọi của các DLV, vì bất cứ ai đưa tin tiêu cực về đám này đều bị chúng tấn công, tìm cách triệt hạ bằng những màn đánh hội đồng, bằng cách chụp mũ, tẩy chay, ông cho rằng “Các bạn đòi tự do nhân quyền, tự do ngôn luận, tự do báo chí, đòi hỏi thông tin đa chiều rồi khi thông tin bất lợi thì các bạn đòi bắn người đưa thông tin
- CHƯA THUỘC BÀI QUYỀN TỰ DO THÔNG TIN: ông Châu Xuân Nguyễn cho biết, trang của ông là trang tin tức, nó phục vụ cho người đọc muốn có thông tin đa chiều. Ông CXN đã lấy các dẫn chứng thú vị chứng minh cho đám này biết “luật chơi” của Quyền Tự do thông tin: “Biết bao nhiêu nhà báo tố Nixon Watergate, tố Clinton sexual affairs v.v..có nhà báo nào bị cho là nguy hiểm đâu, họ được cả thế giới cho là anh hùng. Những nhà báo Mỹ lật tẩy vụ Mỹ Lai, có ai cho rằng họ phản bội tổ quốc Mỹ đâu, nhưng cả thế giới cho rằng họ là anh hùng. Hãy học luật chơi cẩn thận, hiểu luật chơi cẩn thận rồi hãy ra sân, cải bướng cải cùn với luật chơi như các bạn đang làm thì chỉ có Cộng sản và các bạn là giỏi thôi, cái đó CXN thua các bạn rồi”.
- ĐỪNG ĐÂM CHÉM NHAU SAU LƯNG RỒI ĐỔ THỪA: Nội bộ  đám NKYN căm ghét nhau nên giả hack, giả nick tiết lộ nội bộ để bêu rếu nhau, nay đám MLBVN cũng đánh nhau tơi tả, kêu rên oai oái, bị phát hiện, đưa lên mạng thì tìm “nạn nhân” để “VU KHỐNG VÀ ĐẤU TỐ TẬP THỂ MAN RỢ vào TTXVA” và Châu Xuân Nguyễn. Thực chất đây là kiểu giết nhau sau lưng, nhưng lại mơn trớn nhau công khai để che mắt thiên hạ, tìm một vài con tốt để diệt cho đỡ ngứa mắt. Trường hợp này, Nguyễn Lâm Duy - một admin điều hành của NKYN, thân cận của Phạm Thị Đoan Trang bị Nguyễn Hoàng Vi xử trảm cùng Châu Xuân Nguyễn và TTXVA chẳng qua là màn trả đũa ngoạn mục nhằm vào Đoan Trang. Việc Nguyễn Hoàng Vi thả cửa cho Châu Xuân Nguyễn tung hành “bảo vệ quyền lên tiếng” trong một entry đậm màu chém giết, phơi bày tất cả chuyện nội bộ lục đục, nhằm tấn công nhóm NKYN do bà chị Đoan Trang đang điều hành, khiến đám MLBVN nhanh nhẩu comment trước đó vội xóa sạch dấu vết, như các comment của GIó lang thang, Đoan Trang, Nguyễn Lân Thắng … sau một hôm đều MẤT TÍCH bí ẩn. Chắc đám này sớm nhận ra chiêu mượn tay địch trị ta của cô An Đổ Nguyễn nên quay lại nhà ả, xóa comment của mình và cầm dép chạy.
- CHÚNG BAY CÒN THUA CẢ DƯ LUẬN VIÊN: Châu Xuân Nguyễn trích lời TTXVA “mềnh rất hân hạnh được an ninh cộng sản đánh phá tiêu diệt và những nhà dân chủ "chống cộng sản" vu khống đấu tố kêu gọi tẩy chay...vui ghê... vở tuồng hề liên tục có những tiết mục mới”. Nhờ bài viết của DLV, mà thiên hạ mới được chứng kiến nhiều vở kịch hay, diễn xuất đặc sắc do các zân chủ gia đang thâm thù nhau đến xương tủy tự biên, tự diễn.
Thú thực, dù không ưng ông “Thủ tướng” Châu Xuân Nguyễn này, nhưng những bài học ông ta dạy cho đám zân chủ dzởm kia thì rất …TUYỆT

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

VỀ CÁI GỌI LÀ “PHONG TRÀO DÂN CHỦ VIỆT NAM” HIỆN NAY
Nhạn Biển

Phong trào Dân chủ, hiểu theo một cách nôm na là một phong trào đấu tranh của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân ("Of the people, by the people, for the people") giống như Bản tuyên ngôn độc lập của Mỹ đã khẳng định. Tức là phong trào ấy được diễn ra do nguyện vọng của đông đảo dân chúng, do dân chúng đứng lên thực hiện và đòi lại quyền lợi cho dân chúng vốn bị một độc tài hoặc một nhóm độc tài chiếm đoạt. Với tiêu chuẩn như vậy, ta có thể thấy, thế giới đã chứng kiến rất nhiều phong trào dân chủ vĩ đại như Cách mạng Tư sản Pháp, Công xã Paris, Cách mạng tháng Mười Nga, Cách mạng Tân Hợi ở Trung Quốc, phong trào dân chủ ở Ba Lan, Cách mạng Hoa Nhài ở Gruzia... và chúng ta hoàn toàn có thể kể đến Cách mạng tháng Tám năm 1945, bởi đó không phải chỉ là một cuộc đấu tranh dành độc lập dân tộc, nó còn mang đầy đủ sắc thái của một phong trào dân chủ thành công.

Tại sao có thể liệt kê Cách mạng tháng Mười Nga và Cách mạng tháng Tám là phong trào dân chủ trong khi đó là những cuộc Cách mạng theo Chủ nghĩa Cộng Sản? Vấn đề không phải là chủ nghĩa gì làm chủ đạo trong hai cuộc Cách mạng ấy, bởi vì toàn bộ các giá trị"của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân" ở trong 2 cuộc Cách mạng này đều được đảm bảo đầy đủ. Những người dân chủ cực đoan ở Việt Nam cho rằng đó là 2 cuộc Cách mạng mang tính lừa mị của Đảng Cộng Sản Xô Viết và Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đây là một luận điệu quy chụp, phủ nhận toàn bộ nguyện vọng của đông đảo dân chúng trong hai cuộc Cách mạng ấy. Trước thời điểm của Cách mạng tháng Tám diễn ra, người dân Việt Nam đang phải chịu đựng sự bóc lột của triều đình nhà Nguyễn và thực dân Pháp, sau đó là phát xít Nhật. Bị dồn đến đường cùng, mà biểu hiện là nạn đói năm 1945, đông đảo người dân Việt Nam lúc bấy giờ đã nổi dậy, lật đổ chế độc toàn trị của triều Nguyễn và quyền ảnh hưởng nặng nề của Pháp và Nhật. Chính những người dân đã thực hiện cuộc Cách mạng này, Đảng Cộng Sản chỉ có vai trò điều hướng. Năm 1946, cuộc tổng tuyển cử đầu tiên được tổ chức, xác lập rõ ràng quyền bỏ phiếu của người dân (thứ người dân Việt Nam chưa từng có trước đó)

Ngẫm đến tình trạng hiện nay, ta có thể thấy rằng những nhà đấu tranh dân chủ hiện đại, mặc dù đang hô hào dân chủ nhưng lại không hề thực hiện phong trào dân chủ. Họ không quan tâm đến tâm nguyện của người dân. Khi thấy người dân có đời sống bình thường, đầy đủ cơm ăn áo mặc, không quan tâm đến những gì họ hô hào thì bị họ chửi là hèn, là dân trí thấp, là thờ ơ với thời cuộc. Nên nhớ rằng, tâm lý của đại đa số dân chúng đó là người dân chỉ quan tâm đến việc đời sống có được no đủ, hạnh phúc, an toàn hay không. Chung quy lại, trong bất cứ phong trào nào, dù với danh nghĩa gì cũng là để đem đến những điều này cho dân chúng. Những gì các nhà dân chủ nước ta như TS Nguyễn Quang A, nhà báo Đoan Trang, luật sư Nguyễn Văn Đài...v...v... đang làm đó là mong muốn lôi kéo đám đông dân chúng chạy theo lý tưởng của họ, mà lý tưởng này còn chưa biết là đi đến đâu. Thực sự là họ đang mong muốn một cuộc tiếm quyền dưới sự chỉ đạo của Hoa Kỳ. Cái việc dựa vào Hoa Kỳ và bè phái của quốc gia này trên quốc tế để gây áp lực ở Việt Nam đã đi ngược lại toàn bộ giá trị dân chủ mà họ đang hô hào. Bởi dân chủ phải đến từ người dân, thay vì ép buộc người dân phải theo một hệ thống giá trị cho Hoa Kỳ áp đặt. Đây là cuộc lật đổ của các nhà đấu tranh chính trị chống lại chính quyền, người dân chỉ còn là quân tốt. Chưa bàn về kết quả là mang lại quyền lợi cho nhân dân, thì hai tiêu chuẩn "của nhân dân, do nhân dân", các nhà dân chủ Việt Nam hiện nay đã hoàn toàn đi ngược!

Hơn thế nữa, họ lại kết hợp dân chủ với chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan là một thứ tư tưởng hoàn toàn đi ngược lại tư tưởng dân chủ. Các nhà dân chủ hô hào bài trừ Trung Quốc, nhưng họ quên rằng họ đang chống lại chính quyền hiện tại của Trung Quốc chứ không phải chống lại toàn bộ đất nước Trung Hoa. Chúng ta có thể thấy giờ đây, bất cứ ai thích xem phim Tàu, thích sử dụng từ Hán Việt, thích các nhà tư tưởng lỗi lạc ở Trung Quốc, hoặc thậm chí là làm ăn buôn bán vối Trung Quốc... thì đều bị coi là "Việt gian bán nước"... Nguy cơ cho một cuộc đàn áp tự do tư tưởng do chính những nhà đấu tranh dân chủ tạo ra là rất cao trong tương lai. Mà không có tự do tư tưởng thì phong trào dân chủ hiện nay có khác gì một hình thức lừa mị kiểu mới, vì từ "dân chủ" có vẻ như là một thứ sang mồm.

GHI LẠI TỪ CCB THAM GIA GIẢI TÁN BUỔI BIỂU TÌNH ĐÒI TỰ DO CHO BÙI HẰNG
Nguồn: Tổ quốc linh thiêng
Linh Nguyễn


Qua lời kể của một CCB tham gia buổi biểu tình của đám Việt tân ở Hồ Gươm hôm 23/3, thật tình tôi thấy chính quyền và công an Hà Nội tệ quá. Họ nên mang sách bút vào cho chính quyền, công an TP Hồ Chí Minh hướng dẫn cho vài bài. Bác CCB ấy kể rằng, sau khi nghe đồng đội gọi xuống Hồ Gươm giải tán đám Việt tân biểu tình đòi trả tự do cho Bùi Hằng là nghe nóng máu rồi. Trước đây, bác ấy cũng đã từng nghe những chuyện "biểu tình" với cả đòi tự do, dân chủ nên cũng tò mò muốn biết xem mặt mũi nó "ra răng" nên khi các an hem, đồng đội ới một phát là nhận lời đi ngay. Đến nơi, bác ấy sốc vì chứng kiến cảnh lực lượng an ninh "nổi chìm" đông vô khối, CA trật tự, cờ đỏ, CSGT, ô tô to ô tô nhỏ giăng đầy khắp nơi, phải nói là một lực lượng hùng hậu để chống biểu tình và bạo loạn ngay giữa trung tâm HN! Phía bên bọn Việt Tân, chẳng thấy thằng nào ngoài mấy thằng đứng trú mưa như gà gặp mưa rào núp dưới mái hiên, toàn bọn dở người ở đâu đó co ro cúm rúm như gia cầm dính H5N1 vậy. Chán, cả hội mấy CCB rủ nhau đi uống cafe rồi rủ nhau lướt một vòng trước khi ra về. Tiến tới đoạn gần hồ Hoàn Kiếm, nhìn sang phía chính gốc trước cửa sở điện lực, thấy có đám đông đang nhốn nháo, tò mò tiến lại gần xem sao. Hóa ra bọn biểu tình đang tụ tập ở đó, lực lượng an ninh bủa nhào tới khá đông, đội hình "quân ta" cũng bám theo, tất nhiên là tụi công an họ biết là "quân mình" cả rồi vì ngực áo thằng nào cũng có huy hiệu CCB, đi cùng quân ta có cả tay “trùm dư luận viên” Quang "lùn" nữa. Nhóm biểu tình chỉ có vài mống bị lùa đi tứ tán. Quân ta vẫn bám sát đội hình, chính quyền không làm gì cả, chỉ khuyên chúng giải tán, không gây rối mất trật tự xã hội, bọn nó thì cù nhầy và cứ rồng rắn từng đoàn kéo nhau đi quanh hồ Gươm, trên vỉa hè thì bọn nó, CA, CCB và dân thường đi lại, dưới lòng đường thì ô tô CA, xe 3 bánh của TB, thấy chán quá về cách "giải quyết" bọn biểu tình Việt Tân này. Một CCB thắc mắc với một tay công an (khá trẻ): Thế cứ chịu để tụi nó "dẫn dắt" cuộc chơi này à? Lôi thôi thì ném mẹ chúng nó xuống hồ, lôi tuột vào đâu đó "ghè" cho một trận cho chết mẹ cái bọn quấy rối này đi. Chú em mặt méo như bị rách, nói: Không được anh ạ, cấp trên chỉ đạo cần "ôn tồn" và giữ yên chứ không được manh động. Tới góc CA quận HK thì bọn nó đứng lại, 1 thằng ranh con định rút biểu ngữ "đả đảo" gì đó trong túi ra, tay già già cũng định "xốc tới" gây om xòm, con nhỏ xinh xinh định rút trong túi ra tấm biểu ngữ bằng giấy viết: Yêu cầu mọi người được tự do yêu nước. CA chưa dám giật áp phích, biểu ngữ của chúng nó. Một CCB đứng ngoài chen vào hỏi: Chúng mày căn cứ vào đâu để tự cho rằng nhóm chúng mày là những người yêu nước? Lấy tư cách gì và đại diện cho ai để biểu tình chống chính quyền? Chúng tao chiến đấu BVTQ hy sinh xương máu vì nhân dân đây mà còn chưa dám tự nhận là mình "yêu nước", chúng mày muốn phá rối gây mất trật tự xã hội và lấy xương máu người khác ra che đậy cho hành động của mình. CCB chúng tao đập chết đấy, đánh chết đấy, đừng có láo và lợi dụng vớ vẩn. Anh CCB nói to và chứ không nhỏ nhẹ như CA, tất nhiên là thái độ muốn bê cả bọn chúng nó mà ném xuống hồ. Nhóm chúng nó thấy CCB lên tiếng phản ứng nên vội vã vẫy taxi rồi nhảy lên xe cút mất, hoàn toàn giải tán trong vài phút. Quân ta cũng chào nhau ra về luôn. Có vẻ như chính quyền chưa có biện pháp giải quyết triệt để, giải tán đám biểu tình chuyên nghiệp này, cách giải quyết vẫn còn quá là ôn hòa, mềm mỏng, chưa thể hiện được quyền lực của những người thực thi pháp luật. Hình như họ rất "lúng túng" về biện pháp giải quyết trên cơ sở luật pháp, chưa biết cách tận dụng sức mạnh mà họ sẵn có trong tay, thậm chí rất thụ động và bị cuốn vào "cuộc chơi" do người khác dẫn dắt. Còn đối với những người "biểu tình". Họ khai thác "triệt để" quyền con người để đòi hỏi những điều trái với pháp luật, họ lợi dụng và cả lạm dụng từ YÊU NƯỚC để biến kẻ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu và bất đạo thành người "yêu nước", một con đàn bà phát ngôn bẩn thỉu nhất, vô văn hóa nhất, sống vô tổ chức và coi thường pháp luật nhất mà trở thành người "yêu nước" trong mắt họ thì thật là lạ đời. Tôi dám chắc trên khắp thế giới này, không có một quốc gia nào, dân tộc nào lại lấy cái hình ảnh người phụ nữ như Bùi Hằng làm người phụ nữ tiêu biểu cả, trừ cái đám Việt tân bệnh hoạn này lại coi người phụ nữ này là "thần tượng" như một người hùng về lòng "yêu nước". Vậy mà những người thực thi pháp luật, với cả một đội ngũ gồm CSCĐ, CA trật tự, CA hình sự, tự quản, cờ đỏ và bảo vệ với xe cộ, loa cầm tay, bộ đàm nội bộ và quyền lực, hiến pháp và pháp luật trao tới tận tay, lại đi ôn hòa, mềm mỏng, nhỏ nhẹ và khuyên giải mong cho đám Việt Tân này tự động giải tán. Chuyện nghe và thấy cứ như đùa. Điều nữa, chuyện xảy ra ở đâu thì khiếu kiện ở đó, có các cấp và trình tự để giải quyết những vướng mắc kiện cáo. Cớ sao lại cứ phải mang cái chuyện xảy ra ở tận đâu đâu đưa về HN để kêu gào để "biểu tình" gây lên mất trật tự xã hội tại Hà Nội? Tóm lại là chính quyền chưa biết "tận dụng" thế mạnh của quần chúng, nhất là các CCB, hoàn toàn thụ động theo cuộc chơi do bọn "lằng nhằng" này bầy ra. Bọn VT thì không dám lằng nhằng với CCB chỉ "cò quay, lý sự" với chính quyền, gặp CCB và dân thường có ý kiến thì chạy mất dép, bọn quay phim chụp hình thì cúp máy rồi chạy tháo thân, chỉ một loáng đã chẳng thấy thằng nào nữa. Toàn bọn "võ mồm" cả. Qua câu chuyện của chú CCB, tôi thấy buồn là bộ máy chính quyền Hà Nội, quyền lực và pháp luật nhà nước trao vào tận tay mà không biết làm, không dám làm, lằng nhằng cả trăm con người với đủ ban ngành mà không trị nổi mấy thằng dân chủ đểu, để nó coi thường chính quyền, tốn kém tiền bạc của nhân dân nhiều vào cái việc chỉ giải quyết cái một là xong. 

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

ĐOAN TRANG ĐANG THUYẾT DỤ ĐÁM ZÂN CHỦ TRONG NƯỚC THEO VIỆT TÂN TRỊNH HỘI
Nhạn Biển

Trong bài viết “Cách mạng 2.0” mới đây của Đoan Trang thể hiện rõ dụng ý khuyên nhủ đồng bọn trong nước tham gia vào hoạt động của “Mạng lưới Blogger Việt Nam” và đám VOICE Trịnh Hội mà cô ta đang phục tùng.

Phải nói cô nàng này “gãi ngứa” rất khéo khi chê đám dân chủ trong nước hiện nay “ít nói”, không biết giao thiệp với phương Tây, thua xa giới đấu tranh mấy nước Myanmar, Iraq, Iran, khăng khăng giữ cái “lý cùn” là “viết cho đồng bào tôi đọc” …Rồi cô ta giảng giải ý nghĩa, tầm quan trọng của việc được “toàn cầu hóa, hội nhập” của số zân chủ trong nước đập lại cái lý “Mọi việc của Việt Nam phải do chính người Việt Nam quyết định” bằng lý do chính quyền cộng sản sợ hãi bên ngoài hơn dân chúng bên trong, bla, bla…

Công nhận là cô này rất biết cách “vận động quần chúng”. Nhưng có vẻ như cô ta ngoài tài viết hay ra thì ứng xử lại ở con số MO nên nỗ lực khá nhiều mà vẫn CÔ ĐỘC.

Làm phép so sánh đơn giản thôi, cứ nhìn vào dự án “Mạng lưới Blogger Việt Nam” do cô ta chủ trò, ban đầu thì rất nổi nhưng chỉ được dăm bữa là thấy vắng teo như chợ bà Đanh, cuối cùng còn trơ lại mấy cốt cán đám Dân làm báo, VOICE “diễn trò” với nhau. Ngay từ khi vận động  ký tên vào Tuyên bố 258, có độc hơn trăm người cả trong lẫn ngoài nước, trong khi hàng trăm cái tuyên bố khác, kể cả do những thành phần zân chủ ất ơ, không đáng “xách dép” cho cô ta về trình độ, bèo cũng vài trăm! Mặc dù nhìn vào hoạt động của MLBVN thì cũng có vẻ “chuyên nghiệp”, nào là trình Tuyên bố đến các ĐSQ, vận động LHQ, các tổ chức quốc tế, …

Tôi chắc nguyên nhân lớn nhất là ai cũng biết cô ta đang phục vụ ông chủ Trịnh Hội, số đông nghe thấy mùi Việt tân, sợ bị “đốt người” nên chạy mất dép. Trơ ra toàn Dân làm báo, Việt tân trong nước tham gia. Nhưng số thành viên hiếm hoi này cũng teo tóp dần dần, nguyên nhân này thì chắc chắn chỉ còn là do cách hành xử của kẻ cầm đầu mà thôi.

Chuyện cô ta lôi kéo đám trẻ trong Nhật ký Yêu nước chửi rủa Nguyễn Lân Thắng, Người Buôn gió - Bùi Thành Hiếu, Bùi Hằng, Thúy Nga… ; kéo bè phái cô lập đồng bọn lúc hoạn nạn đã khiến đám gà trong nước …bỏ của chạy lấy người.

Mới đây người ta còn thấy cô này lên thẳng nhà Nguyễn Lân Thắng khiêu khích anh này bằng trò khá trẻ con. Khi Lân Thắng đang than thở “Mình ghét cay ghét đắng cảm giác bị phản bội, những kẻ đâm sau lưng chiến sỹ…Tiếc cho sự nham hiểm của nó không phải ai cũng nhận ra..” không biết có phải nhằm vào Đoan Trang hay không nhưng Đoan Trang chém thẳng thừng;

 “Em ghét nhất mấy thánh ngồi thở ngắn than dài “Dân Vịt nó thế mà”, “dân chủ gì đám này”, “VN không dân chủ được đâu”…Rồi xểnh một tí là “buồn”, “thất vọng”, “nản toàn tập với các nhà dân chủ”.
Thế muốn thế nào? Muốn toàn thánh đi đấu tranh, không ăn, không uống, không chửi bậy, không chém gió, không ăn thịt chó, tóm lại thực hiện đúng “19 điều nhà dân chủ không được làm” à?”

ĐOAN TRANG ĐANG THUYẾT DỤ ĐÁM ZÂN CHỦ TRONG NƯỚC THEO VIỆT TÂN TRỊNH HỘI



Hình như Đoan Trang còn thua Lân Thắng một mớ tuổi, ăn nói như muốn chĩa súng vào mặt nhau thế này mà “siêu nhân” Lân Thắng chém gió ngang trời vẫn phải nhũn như chi chi, cười xuề xòa, thì chứng tỏ Lân Thắng đang là “nhân viên” của Đoan Trang mà thôi, không dám làm mất lòng sếp. Thật đáng thương.

Thậm chí, trước đó, Đoan Trang còn yêu cầu Lân Thắng không được block nick DLV “Kiêu Cường” đang chém Lân Thắng tá lả, để cho Kiêu Cường được vào “thể hiện quan điểm” tiếp. So sánh với chính Đoan Trang, cô ta là người đi đầu phong trào “khả ố” là lấy việc “bịt miệng bất đồng chính kiến” là “sở thích”, “trò giải trí” trên page Nhật Ký yêu nước và FB của cô ta, thì thật thấy thương cho Lân Thắng, bị o ép lộ liễu quá đáng.

Thế mới thấy, cùng đồng bọn, cùng tổ chức với nhau, còn cậy thế bắt chẹt nhau thì “con giun xéo lắm cũng quằn”, khi có việc, nó lẩn như trạch, lúc đó lại giả giọng dụ khị, bố đứa nào nó theo.

Thêm điều nữa, cứ nhìn các Việt tân chém nhau cũng đủ thấy sao Việt tân “mạnh vì gạo bạo vì tiền” mà cứ nát như tương. Giỏi múa may, làm phép ở hải ngoại, nhưng thực lực trong nước thì là con số KHÔNG cũng đúng thôi.

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

NGU CÓ ĐỈNH?
Nhạn Biển

Mình dành câu này cho tay Hoàng Công Cường, một biểu tình viên quen thuộc vào hàng anh chị của đám No-U FC. Tay này hình như còn là chủ xị của nhóm từ thiện của No-U.

ngu có đỉnh

Trong status trên facebook ngày 19/3 vừa qua, người đàn ông trung niên này bày tỏ bức xúc với việc công an phạt rất đông học sinh đi xe đạp điện không đội mũ bảo hiểm là “BÒN RÚT VÀ VƠ VÉT ĐẾN CẢ CỨT XU CỦA TRẺ EM ĐỂ NHÉT VÀO MỒM!” và kết luận rất ngon nghẻ rằng “CHẾ ĐỘ NÀY LÀ MỘT CHẾ ĐỘ NGỤY NHÂN ĐẠO”. Đồng thời rất ra vẻ nhà đấu tranh dân chủ khuyên mọi người hãy phổ biến rằng, NĐ34 vẫn còn hiệu lực, không phạt tiền với hành vi đi xe đạp điện không đội mũ bảo hiểm… Mịa, đúng là ngu đạt đỉnh luôn, dù đồng bọn đã thông não cho tay này ngay trong ngày rằng “Nghị định 34/2010/NĐ-CP đã được thay thế bởi NĐ 171/2013/NĐ-CP rồi” nhưng hắn vẫn bỏ ngoài tay, trương cái stt này để chứng minh độ ngu của hắn ta khó mà CẢI THIỆN/KHẮC PHỤC nổi!


Vì biết hắn đang giữ vai vế, dẫn dắt đám No-U nên đành hạ bút làm vài dòng, mong cho những rận chủ, biểu tình viên đừng để những thằng NGU CÓ THƯƠNG HIỆU này dắt mũi nữa.

Chỉ cần cái kick chuột trên mạng, có thể biết ngay điều khoản nào quy định rất rõ vấn đề này: Theo điểm i khoản 3 Điều 6, điểm d khoản 4 Điều 8 Nghị định số 171/2013/NĐ-CP ngày 13/11/2013, người điều khiển, người ngồi trên xe môtô, xe gắn máy (kể cả xe máy điện), các loại xe tương tự xe môtô và các loại xe tương tự xe gắn máy bị phạt tiền từ 100.000 đến 200.000 đồng đối với hành vi không đội mũ bảo hiểm hoặc đội mũ bảo hiểm không cài quai đúng quy cách khi tham gia giao thông trên đường bộ.

Trước khi Nghị định 171 có hiệu lực, 1/1/2014, báo chí, truyền hình đưa tin, tuyên truyền rất rầm rộ nhằm phổ cập quy định này tới đông đảo nhân dân, thậm chí Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia đã tổ chức cuộc thi "An toàn cùng xe đạp điện, xe máy điện" trong các em học sinh, sinh viên suốt hai tháng cuối năm 2013.

Còn Nghị định 34 mà tay này đang nỗ lực phổ biến vẫn còn hiệu lực đã được hóa kiếp từ mấy bận rồi. Tại Thông cáo báo chí ngày 20/11/2013, Bộ Giao thông vận tải  đã cho biết Chính phủ đã ban hành Nghị định số 171/2013/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ và đường sắt. Nghị định mới ban hành có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01/01/2014 và thay thế các Nghị định số 34/2010/NĐ-CP ngày 02/4/2010 quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ, Nghị định số 71/2012/NĐ-CP ngày 19/9/2012 sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 34/2010/NĐ-CP, Nghị định số 44/2006/NĐ-CP ngày 25/4/2006 về việc xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông vận tải đường sắt và Nghị định số 156/2007/NĐ-CP ngày 19/10/2007 sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 44/2006/NĐ-CP. (tham khảo tại link http://www.mt.gov.vn/Default.aspx?tabid=2&catid=142&articleid=19220)

Phàm suốt ngày online chỉ đọc báo đài địch, không đọc báo chí chính thống, khi muốn phán cái gì liên quan đến chính thống thì cũng nên hỏi ông gúc gồ, đúng là thua cả các cháu học sinh mà đòi xưng xưng thành phần cấp tiến ! Bảo sao mấy ông Lều báo RFA, VOA, BBC suốt ngày khai thác thông tin độc quyền từ mấy “quần chúng ưu tú” trong nước này nên lắm lúc hố không đỡ nổi.

Thêm nữa là vấn đề mang tính nhân đạo, vì hắn ta cho chế độ này là ngụy nhân đạo nên đành nói nốt.

Trong mấy bữa quân đội, cứu hộ của ta dồn khá nhiều tiền của cho việc truy tìm máy bay Malai mất tích trên Biển Đông, giáp ranh hải phận của ta, thì mấy tay rận chủ NO-U này đám tiền hô hậu ủng hải ngoại hùa theo, rằng trong Tết nguyên đán con số người chết vì tai nạn giao thông tương đương số người tử nạn trên máy bay xấu số nọ mà Nhà nước chẳng lo khắc phục đi, đổ bao tiền thuế nhân dân đi khoe khoang, PR với mấy nước lân bang. Cái này còn gọi là NGU CÓ HỆ THỐNG! Mình làm nhiệt tình vậy mà còn bị xỉa xói, nghi ngờ trong bối cảnh nhạy cảm ở Biển Đông, chưa kể họ gặp nạn ngay trên vùng chủ quyền lãnh hải của mình, mình không ra tay thì cả thế giới nó đổ cứt xu vào mồm cho chứ, chứ chưa nói gì đến vấn đề chủ quyền lãnh hải đang nóng bỏng, nhạy cảm từng ngày này.

Còn vấn đề tai nạn giao thông của Việt Nam thì vào top hot, do nhiều nguyên nhân, nhưng số lượng không hề nhỏ được thống kê có thể giảm thiểu được mức độ thương tật, nhiều cái chết đáng tiếc do không đội mũ bảo hiểm, mà phần lớn lại rơi vào số trẻ, học sinh, thanh niên – lực lượng lao động quý nhất của xã hội. Mời các vị xem những video tuyên truyền nhan nhản trên mạng về tử nạn do không đội mũ bảo hiểm khủng khiếp thế nào http://kenhvideo.com/tai-nan-thuong-tam-do-khong-doi-mu-bao-hiem_12466.html

Một số liệu điều tra khác của Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia công bố mới đây cũng cho thấy, số vụ tai nạn giao thông có nguyên nhân liên quan tới xe máy chiếm 70%, trong đó, khoảng 46% số vụ có nạn nhân bị chấn thương sọ não dẫn đến tử vong hoặc mang di chứng suốt đời, mà một trong những nguyên nhân đến từ việc không sử dụng MBH hoặc sử dụng MBH không đúng cách, không đạt chất lượng 

Ngày nay, xe đạp điện được cải tiến, tốc độ 30-50 km/h đi trong thành phố thì chẳng thua gì xe máy hết, thành phần sử dụng chủ yếu là con em chúng ta đi học, đi chơi hàng ngày. Mình cá thằng cha này chưa có con, chứ không biết nếu có con, hắn có để con hắn không đội mũ bảo hiểm khi đi xe gắn máy không biết!!!

Còn nhớ, khi xưa chính quyền ban hành Nghị quyết 34 bắt buộc người dân phải đội mũ bảo hiểm thì chính đám người này đả kích, chế giễu tích cực nhất với rất nhiều clip, họa phẩm, chuyện tiếu lâm trên facebook nhà chúng.

Ngẫm lại thấy thật phúc đức khi đám NO-U, zâm chủ ấy chưa làm được cơm cháo gì, ngoài mấy cuộc biểu tình loe ngoe nhúm người, chứ không thì nhìn viễn cảnh Thái Lan, Ukcraina…cũng thấy ớn lạnh cả sống lưng!

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Giấc mơ của các nhà dân chủ cuội
Loa Phường
Đã quá lâu rồi người ta quen với việc các nhà dân chủ cuội chỉ thét gào, ngợi ca dân chủ, nhân quyền của Mỹ và các nước phương Tây. Với họ, cái gì của Mỹ cũng tốt, cũng hay… kể cả việc lính Mỹ đem bom rải thảm Việt Nam và bắn giết cả triệu người dân Việt. Cùng với ngợi ca các cụ tổ mắt xanh, mũi lõ tận bên kia bán cầu, các nhà dân chủ cuội còn thực hiện hàng loạt hoạt động chống đối chính quyền. Thôi thì đủ kiểu: Từ viết bài xuyên tạc tình hình trong nước, vu cáo nhà nước đàn áp “những người bất đồng chính kiến” đến các hoạt động tụ tập gây rối núp danh những ngôn từ mỹ miều như “ biểu tình yêu nước”, “đấu tranh vì nhân quyền”, “tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hy sinh vì Tổ quốc”…Có điều sau ngần ấy năm diễn cùng một vở tuồng với cùng một nhóm diễn viên, người xem đã phát ngấy. Cái kim để trong bọc lâu ngày cũng còn lòi ra nữa là…Nhìn cách mà các nhà dân chủ cuội đong xèng, thiên hạ đọc vị ngay: các nhà dân chủ cuội thực chất chỉ là các nhà kinh tế dân chủ.
          Không nhận ra sao được khi hàng loạt các lỗi hệ thống cứ đập vào mắt người ta, như kiểu: Tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ nhưng không tổ chức ở nghĩa trang mà lại tổ chức ở tượng đài Lý Thái Tổ.
Hay nhân vật Nguyễn Doãn Kiên – học viên Pháp luân công tự cho mình là vua trên trời giáng xuống hạ giới để hoàn thành xứ mạng cao cả là xóa bỏ đảng cộng sản. Y đã tiến hành các hoạt động gây rối trật tự công cộng, âm mưu kéo đổ tượng đài Lê Nin, rồi sau đó định dùng búa phá lăng chủ tịch Hồ Chí Minh…Một kẻ tội đồ bị cả xã hội lên án, vậy mà cả đám dân chủ cuội vội vã vồ ngay lấy để tung hô, ca ngợi.
Chuyện khác nữa là việc Bùi Hằng bị bắt ở Lấp Vò, Đồng Tháp nhưng các anh em dân chủ giả cầy lại rủ nhau ra Bờ Hồ để đòi người…
Kêu gọi thành lập văn đoàn độc lập, nhưng cố vấn cho Văn đoàn lại là kẻ ngoại đạo văn chương nhưng ấp ủ đầy những mưu đồ “giúp Tây đánh ta” như Quang A, Xuân Diện …
Đúng là những tấn tuồng ô nhục mà chỉ đám kinh tế dân chủ ở Việt Nam mới đủ mặt dày để thủ vai.
Tại sao các nhà dân chủ cuội này lại theo đuôi Việt Tân ca ngợi Mỹ rồi công khai chống chính quyền như vậy? Đơn giản: Việt Tân là tổ chức khủng bố, chống cộng tại Mỹ, được Mỹ hậu thuẫn. Với vai trò giật dây, không chỉ xúi giục, kích động hoạt động chống đối của số đối tượng này mà còn dùng lợi thế nước lớn để gây sức ép với chính phủ Việt Nam nhằm bảo vệ số tay chân của mình tại đây. Chẳng thế vụ việc Lê Quốc Quân trốn thuế rõ như ban ngày. Cả 4 luật sư biện hộ cho Quân cũng chẳng thể chối cãi được vậy mà Mỹ vẫn trơ tráo khi “bày tỏ quan ngại” về phiên tòa, thậm chí còn kêu gọi Việt Nam thả ngay tù nhân này khi chẳng đưa ra được bằng chứng nào chứng tỏ Lê Quốc Quân vô tội.
Ngưởi ta bảo thẳng: Chuyện trốn thuế nước nào chẳng xử, Mỹ cũng thế, Việt Nam càng chẳng khác gì. Quan ngại thì sao không rước luôn thằng trốn thuế đó về bển mà hầu.
Nhưng người Mỹ thì nghĩ khác. Sau khi nếm trải vị đắng từ mấy vụ người Tin lành Dega tị nạn tại Mỹ, rồi kế đó là Bùi Kim Thành và mới nhất là vụ Trần Khải Thanh Thủy. Những nhân vật này để quậy ở Việt Nam thì hợp với ý Mỹ, song khi rước qua bên đó rồi chúng cũng vẫn quậy tưng bừng. Lao động thì lười nhác, chỉ sống bằng trợ cấp của chính phủ Mỹ, lại thường xuyên gây rối trật tự công cộng hoặc sẵn sàng chửi ngược lại ông chủ chỉ vì tranh chấp chút ít về tài chính như Trần Khải Thanh Thủy…khiến các ông chủ Mỹ và đám Việt Tân thấy ớn tận sống lưng.

Có lẽ vì thế nên vật vã mãi đến giờ tay chơi họ Cù vẫn chưa được sang Mỹ chữa bệnh. Lê Quốc Quân cùng gia đình cũng chưa được rước sang bên bờ Đại Tây Dương để hành nghề luật sư. Xem ra ước vọng làm kinh tế dân chủ, sau đó sang định cư tại Mỹ với các nhà dân chủ cuội sẽ vẫn chỉ là giấc mơ trưa.



                   



Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

NGUYỄN THANH GIANG & CĂN BỆNH HOANG TƯỞNG VỀ  "KỊCH BẢN UKRAINA CHO VIỆT NAM”
Nhạn Biển

Vừa rồi, ông Nguyễn Thanh Giang đã thỏa mãn trí tưởng tượng của mình bằng một câu chuyện "biết rồi khổ lắm nói mãi" về tình hình Ukraina, và có vẻ như đang cố gắng gán vở kịch này cho Việt Nam. Đây là một bài viết thể hiện sự bóp méo sự thật đang diễn ra ở Ukraina.


                      Nguyễn Thanh Giang

Đã nhắc đến "kịch bản" có nghĩa rằng ông Giang thừa nhận rằng mọi chuyện đang diễn ra tại Ukraina là một vở kịch do một ai đó dựng nên. Thế lực vô hình đó đã chọn lựa các nhân vật chính, tìm hiểu rõ ràng đặc tính của các nhân vật chính, và dàn dựng một màn diễn xuất sắc đến mức rằng các diễn viên quên rằng mình là diễn viên. Có thể là Nga chăng? Một chính phủ mà như ông Giang nói là: "Để khống chế “con tin”, một mặt Nga dùng mọi phương kế ngăn chặn ảnh hưởng của Phương Tây với những giá trị tinh thần nhân bản cao cả; một mặt dùng con bài năng lượng cùng với bộ máy quân sự hùng mạnh để đe doạ lân bang." Nếu Nga lên kịch bản sự việc ở Ukraina thì ông Putin có vẻ quá non tay, vì họ chả được lợi gì. Chẳng hay ho gì khi lật đổ phe cánh của mình rồi đẩy phe đối lập lên nắm quyền cả. Vậy kịch bản này có từ đâu?

Nhiều người nghĩ rằng EU là tác giả kịch bản. Điều này nhầm nốt! EU không thích chiến tranh, nhất là gây chiến với Nga. Họ phụ thuộc vào nguồn năng lượng của Nga, và cũng không hơi đâu đổ tài chính vào một cuộc chiến không nắm chắc phần thắng. Nếu là EU thì họ sẽ không đơn thuần tạo ra một cuộc chiến chỉ vì " những giá trị tinh thần nhân bản cao cả" trong khi các nước ấy đang phải đối mặt với khủng hoảng kinh tế trong nhiều năm nay. Hơn nữa, sau 2 cuộc chiến tranh thế giới, EU đã chọn giải pháp hòa bình cho tất cả những xung đột. Họ giữ thế ngang bằng với Nga còn hơn là gây chiến.

Đối thủ thực sự của Nga không phải là EU mà là Mỹ. Mỹ chỉ thông qua EU và phe đối lập Ukraina để làm suy yếu quyền lực của Nga. Về bản chất, đây là cuộc tranh giành quyền lực giữa hai nước lớn, chỉ có người dân Ukraina là chịu thiệt. Đây là kịch bản Mỹ đã từng sử dụng ở Việt Nam trong suốt những năm từ 1954 đến 1975 để làm suy yếu quyền lực của Liên Xô. Ý tưởng này có thể gói gọn trong mấy chữ "Lấy người Việt để trị người Việt, dùng chiến tranh để nuôi chiến tranh". Và bây giờ, năm 2013-2014, kịch bản này chỉ thay thế bằng "Dùng người Ukraina để trị người Ukraina"

Ông Nguyễn Thanh Giang che dấu toàn bộ sự thật này và giống như một nhà phê bình kém tài (không làm rượu được thì thôi làm dấm), ông ta cố gắng diễn dịch vở kịch này theo hướng bài xích Nga và các nhà nước Cộng Sản ở Đông Âu. Rồi qua đó, một cách khiên cưỡng so sánh với Việt Nam và các vấn đề biển Đông. Không phủ nhận, nếu có gì tương đồng giữa Việt Nam và Ucraina, đó là cả hai nước đều là nước nhỏ và bị kẹt ở thế đấu đá của các nước lớn. Nhưng ở Việt Nam thế kỷ 21, cuộc chiến không phải của Nga và Mỹ mà là Mỹ và Trung Quốc. Biển Đông chỉ là cái cớ!

Sự thật có phải hai quần đảo này thật sự thuộc về Trung Quốc? Các lính canh giữ hải đảo của nước ta hiện vẫn đóng quân ở biển Đông để ngăn chặn mọi hành vi xâm phạm chủ quyền. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc những kẻ hèn nhát núp ở thành phố nhận đô la Mỹ lại cố tình kích động thù hằn Việt - Trung để lấy lòng Mỹ. Nếu họ thật sự muốn bảo vệ chủ quyền đến vậy, tại sao không lên đường một chuyến ra Hoàng Sa - Trường Sa thay vì ở nhà chửi đồng và xúi bẩy tuổi trẻ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc. Mỹ đang cố gắng tạo dựng phe đối lập ở Việt Nam để làm một cuộc chính biến như ở Ukraina, và ông Giang cũng là một nhân vật cổ xúy cho điều này.

Nhưng có sự thực chắc nhiều người chưa biết về TS Nguyễn Thanh Giang. Ông này là nhân vật cốt cán của tập san Tổ Quốc cùng với Nguyễn Gia Kiểng. Tổ Quốc đã thu hút nhiều tay viết già với khả năng phóng đại tình hình chính trị Việt Nam một cách đáng kinh ngạc. Nhưng chuyện đó không đáng nói bằng hành vi "tham nhũng" tiền nhuận bút  cộng tác viên của ông Giang. Trong cuộc chiến “bảo vệ thanh danh” khi bị đồng bọn phanh phui, ông ta dùng chính con đẻ của mình (con trai cả của ông ta) ra chửi nhau tay bỏ, đấu khẩu, bao biện cho bố đẻ, bảo hành “nhân phẩm” cho ông ta.  Đứng vai trò trung gian “giải ngân” giữa hải ngoại và Việt Nam, ông ta dùng các thủ thuật NGÂM TIỀN (nếu thuận lợi thì ỉm luôn, còn không thì ăn lãi), CẮT XÉN (đòi trích phần trăm, hoặc chuyển đổi tiền có lợi cho mình), NHẬP NHÈM (hợp pháp hóa thu chi bằng các loại hóa đơn, chứng từ giả)… Vụ "tham nhũng" lớn nhất phải kể đến quỹ "Giải thưởng nhân quyền". Các ông Trần Dũng Tiến, Trần Anh Kim, Nguyễn Khánh Toàn... đều bị Nguyễn Thanh Giang "ăn chặn", thậm chí đến nay, ông Nguyễn Khánh Toàn vẫn còn chưa nhận được tiền thưởng. Hơn thế nữa, ông Giang là một loại tiến sĩ giấy. Mặc dù là Tiến sĩ chuyên ngành Địa Vật lý, nhưng ông này chưa bao giờ có một công trình nghiên cứu nào giúp ích cho xã hội. Mới đây, trong cuộc hội thảo do Trung tâm văn hóa Pháp tổ chức, giới thiệu về khám phá hạt Higgs - hạt của Chúa. Đây là một sự kiện vật lý mang tầm cỡ lịch sử. Sau một hồi các giáo sư hàng đầu của Châu Âu và Việt Nam (giáo sư Cao Chi, giáo sư Chu Hảo) giảng giải về hạt Higgs và tầm quan trọng của nghiên cứu thì ông Giang hăng hái xung phong đặt câu hỏi. Câu hỏi của ông Giang quá ngớ ngẩn đến nỗi, các giáo sư không thèm trả lời, mà còn nói với khán giả rằng: "Không biết trong hội trường có bạn trẻ nào có thể thay chúng tôi trả lời câu hỏi của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang không?". Điều này chứng tỏ chuyên môn thấp kém của ông Giang, còn không bằng một sinh viên đại học hiện nay. Một người như vậy có đủ tư cách để phê phán chính quyền Yanukovych hay chính phủ Việt Nam là tham nhũng và vô dụng ư? Những nhà dân chủ kiểu này mà được Mỹ dựng nên thì không hiểu đất nước Việt Nam sẽ thối nát đến thế nào? Ý tưởng về một chế độ dân chủ tốt đẹp và nhân bản, như ông Giang nhận định, tiếc thay, lại bị bôi bẩn bởi miệng lưỡi hô hào của những kẻ bất tài và hèn hạ.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Crimea - về với Liên bang Nga
Loa Phường
         Vậy là mặc cho những phản đối và lời đe dọa đưa ra từ Mỹ và các nước châu Âu, người dân ở bán đảo Crimea vẫn tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về việc sáp nhập vào Nga với một tâm trạng hồ hởi và phấn khởi. Cuộc trưng cầu dân ý thực sự trở thành một ngày hội của những người dân sống tại nơi đây.

Theo kết quả kiểm phiếu sơ bộ, trên 95% người Crimea ủng hộ sáp nhập vào Liên bang Nga.
                      Kiểm tra sơ bộ kết quả bỏ phiếu

Kết quả sơ bộ được công bố đã cho thấy 95,5% người dân bán đảo Crimea mong muốn tách khỏi Ukraine, sáp nhập vào Liên bang Nga.Với người dân Crimea thì đây là một tin mừng, một chiến thắng bởi họ đã được trở về với ngôi nhà, với đại gia đình liên bang Nga mà trước đây họ từng là một thành viên, mặc cho những ngăn trở của Ucraina và các nước phương tây.
Nhiều người dân Crimea đã bày tỏ, họ muốn sáp nhập vào Nga bởi họ lo sợ tình trạng các băng đảng Phatxit đang hoành hành tại Ucraina và rằng nếu sáp nhập vào Nga họ sẽ được Nga bảo vệ.
Nga đã lên tiếng ủng hộ cuộc trưng cầu dân ý tại Crimea và Tổng thống Nga Putin tuyên bố tôn trọng quyết định của người dân vùng này. Trong khi đó, chính quyền lâm thời ở Kiev và phương Tây cáo buộc cuộc trưng cầu dân ý là vi hiến.

Theo kết quả kiểm phiếu sơ bộ, trên 95% người Crimea ủng hộ sáp nhập vào Liên bang Nga.

                  Hàng ngàn người dân đổ ra đường ăn mừng kết quả trưng cầu dân ý

Mặc cho các nước phương Tây phán xét, tối ngày 16/3, hàng ngàn người dân Crimea đã đổ ra đường chúc mừng kết quả cuộc trưng cầu dân ý trên nền trời sáng rực rỡ ánh pháo hoa.
Lê Quốc Quân và đòi hỏi phi lý của bà Maria Böhmer - thứ trưởng Ngoại giao Đức
      
Loa Phường


  
Ông Uli Hoeness - Nguyên Chủ tịch câu lạc bộ  Bayern Munich

       Chủ tịch câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng Bayern Munich, Uli Hoeness Đức đã bị tòa án nước này tuyên án phạt 3 năm rưỡi tù vì trốn thuế khoản tiền lên tới hơn 28 triệu euro. Đây là một trong những vụ bê bối được đánh giá là lớn nhất trong làng thể thao Đức.

Bà Maria Böhmer- thứ trưởng ngoại giao Đức

          Người yêu thể thao Đức nói riêng và người dân Đức nói chung chưa hết bàng hoàng về vụ tai tiếng này thì bà Maria Böhmer, Thứ trưởng Ngoại giao CHLB Đức lại đòi thả tự do cho Lê Quốc Quân, một đối tượng đang chấp hành án phạt tù với tội danh trốn thuế tại Việt Nam. Bà Maria Böhmer còn trịnh thượng tuyên bố: “ Chính phủ Đức theo dõi trường hợp này từ lâu với sự lưu tâm đặc biệt và lo lắng. Đáng tiếc tòa án thẩm quyền tại Hà Nội đã giữ nguyên bản án đối với Luật sư Lê Quốc Quân vào ngày 18 tháng hai 2014. Nhân danh toàn khối liên hiệp Âu Châu phái đoàn liên hiệp Âu Châu đã phê phán bản án trên và kêu gọi phải tôn trọng nhân quyền.”. 
            Thật là nực cười, ở Đức các vụ trốn thuế đều được xét xử một cách nghiêm minh, kể cả là với các nhân vật nổi danh, đã có nhiều đóng góp cho nền thể thao và vinh quang của chính nước Đức như ông Uli Hoeness, vậy thì bà thứ trưởng căn cứ vào đâu mà lại dám nhân danh toàn khối liên hiệp Âu Châu gây sức ép với chính phủ Việt Nam đòi phải thả một tên tội phạm trốn thuế ở Việt Nam. Chẳng lẽ hành vi trốn thuế ở Đức thì được coi là tội phải được đưa ra xét xử còn ở Việt Nam thì nó là một biểu hiện của dân chủ, nhân quyền. Những ai trốn thuế ở Việt Nam phải được tuyên dương, khen thưởng? 
            Thưa bà Maria Böhmer, là một thứ trưởng Bộ ngoại giao Đức, theo tôi hiểu bà có chức trách làm cho nhân dân thế giới thấy được hình ảnh một nước Đức không chỉ giàu đẹp, làm bạn với các nước mà còn biết tôn trọng lẽ phải và yêu chuộng hòa bình. Không thể vì một lý do nào đó mà xuyên tạc sự thật và càng không nên sử dụng dân chủ, nhân quyền làm cái cớ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Những việc làm và lời nói của bà không đem lại bất cứ lợi ích gì cho quan hệ ngoại giao giữa hai nước Đức và Việt Nam, thậm chí nó còn làm ảnh hưởng tới nỗ lực của các nhà lãnh đạo cấp cao và nhân dân hai nước đã cố gắng vun đắp cho tình hữu nghị của Đức – Việt Nam trong suốt thời gian qua. Thiết nghĩ nếu muốn chính phủ Việt Nam thả Lê Quốc Quân, thì xin bà hãy chứng minh Quân không trốn thuế, hoặc hãy đề nghị tòa án Đức thả ôngUli Hoeness, bằng không chí ít thì cứ xin chính phủ Việt Nam rước thẳng Quân sang Đức mà hầu hạ, chứ còn đưa ra những đòi hỏi vô lý như bà, sao thấy thật khó nghe.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

DỊCH BỆNH CỰC ĐOAN HẢI NGOẠI ĐÃ DI CĂN VÀO TRONG NƯỚC
Nhạn Biển


 

Từ nhiều năm nay trong “phong trào dân chủ hải ngoại” ở Mỹ đã thịnh phát các vụ chụp mũ “Cộng sản”, “Việt gian”, khi mà bất cứ một ai không bày tỏ một lập trường chống cộng dứt khoát, cực đoan, đều bị cho là những người chao đảo, cần phải khai trừ ra khỏi cộng đồng chống Cộng. Nguồn gốc sâu sa của căn bệnh này, được người Mỹ giải thích là hậu quả của thời đại Mc Carthy “Vào những năm 50, Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy thúc đẩy một loạt các cuộc điều trần tại Quốc Hội, tố cáo người này người kia là cộng sản, là tay sai Liên Xô, làm cả nước Mỹ nóng lên với cơn sốt chống cộng, chỉ để dẫn tới nhiều người bị chụp mũ và cũng nhiều người khác chán nản bỏ nước Mỹ mà đi.”. Chính giới diều hâu Mỹ đã tiếp sức cho sự phân hóa mạnh mẽ này, con bài được Mỹ nuôi nấng mà không “chống Cộng cực đoan” thì đều đáng bị chụp mũ!
Không đơn giản mà “chính sách nhân đạo” là vô nghĩa khi Mỹ tiếp nhận hàng triệu người Việt có gốc VNCH hay những thành phần “yêu dân chủ” nước Việt đến Mỹ. Các thành phần cực đoan trong đó được Mỹ bỏ ra núi tiền để nuôi, sẽ mang văn hóa Mỹ, lợi ích Mỹ đến với các mục tiêu dân chủ toàn cầu.
Việt Nam đương nhiên không phải là ngoại lệ. Nên nay căn bệnh này đang có nguy cơ di căn sâu vào cái gọi là “phong trào dân chủ quốc nội”, khi mà nội bộ ngày càng bị phân rã, đánh nhau tan tác, cùng với sự xuất hiện của các nhóm “kiêu binh”, được xưng tụng thái quá, được Mỹ bảo kê dưới mác “đòi dân chủ”, “chống Trung quốc mới là yêu nước”…
Cuộc chiến giữa nhóm ông Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Dương Thu Hương, Đỗ Nam Hải với nhóm ông Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Phương Anh, Trần Khải Thanh Thủy, là cuộc chiến sôi động bậc nhất giữa phe bị cho là “thỏa hiệp với Cộng sản” và phe quyết liệt, đánh dấu giai đoạn phân rã của cái gọi là “phong trào dân chủ quốc nội”. Gần đây, Người Buôn Gió - Bùi Thanh Hiếu vừa tố cáo chiêu “vừa hợp tác vừa đấu tranh” của Mẹ Nấm Gấu  -Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cho nhân vật này mượn bàn tay công an để triệt hạ các thành phần zân chủ không cùng định hướng đấu tranh với mình. Trước đó Bùi Hằng được xem là “thủ lĩnh biểu tình” tố một loạt nhơn sỹ, trí thức, số trẻ có thái độ “trung dung”, “thỏa hiệp”, “chống cực đoan” như Lê Hiền Đức, Mẹ Nấm Gấu, Lan Lê và một cơ số không nhỏ nữa là mật vụ hay tay sai mật vụ…
Gần đây, nhóm NO-U có phong trào đấu tố nhau là mật vụ được tiết lộ sôi động chưa từng có, những kẻ bị xem là “hèn nhát”, không dám xuống đường, có ý đồ thỏa hiệp nửa nạc nửa mỡ với chính quyền đều bị tấn công mạnh. Phát triển chiến dịch này đến mức, họ lôi cả người ngoài vào chụp mũ. Nguyễn Phương Anh vốn là bậc đàn anh của đám này về thâm niên hành nghề zân chủ đã không ngại dạy cho đám đàn em hiểu thế nào là dân chủ bằng vụ kiện công khai đòi công an, chính quyền truy tố Nguyễn Lân Thắng về hành vi vu khống và xâm phạm lợi ích công dân!

Nguyễn Lân Thắng -  kẻ zâm chủ đểu giả

Cuộc chiến chụp mũ của những kẻ cực đoan, quá khích khoác áo “dân chủ” xem ra cũng giống như cha đẻ học thuyết này. Khi con ma zân chủ này kéo đến đâu thì gây ra cảnh tan hoang đến đó. Quy mô nhỏ thì tan hoang một cộng đồng, một nhóm người. Quy mô lớn thì tan hoang, đổ máu cả một dân tộc. Các vị háo dân chủ trên hành tinh cứ thoải mái làm chuột bạch kiểm nghiệm các “mô hình dân chủ” để tên đồ tể khát máu bán vũ khí, củng cố thiết chế, bảo vệ cho sự cường thịnh của tờ đô la xanh.
Ở Việt Nam, Mỹ thể hiện rõ thái độ bảo kê cho một số nhóm người cực đoan, dám xuống đường, những kẻ không dám tranh đấu, anh hùng bàn phím lập tức bị tẩy chay, chụp mũ đúng với chuẩn “nhà đấu tranh dân chủ” do Mỹ dựng xây.
Tuy nhiên, cái gì cũng có tính hai mặt mà cha đẻ của nó không lường hết được. Cuộc chiến chụp mũ là cơ hội để các đám cạnh tranh nguồn lợi đầu tư cả về vật chất, danh hão để tồn tại, là cuộc chiến chỉ dành cho những kẻ cơ hội, có máu xã hội đen, cao bồi, bất tuân pháp luật…thịnh hành. Nhưng kẻ bị đào thải sẽ chó cùng dứt giậu, quay lại cắn quàng, tấn công đến chết những kẻ chơi khăm mình…
Bản thân mỗi kẻ mộng tưởng về dân chủ này, cứ phiêu diêu về sự mỹ miều của hình tượng Mỹ ở Việt Nam, mà không sớm nhận ra bản chất của nó, thì sớm muộn cũng sẽ là nạn nhân của chính đồng bọn mình. Dân chủ là mảnh đất tươi màu cho những kẻ nào biết “cơ hội”, “cực đoan”, “hiếu chiến” mới có cơ tồn tại xứng với ông chủ của nó?


NGUYÊN NGỌC VÀ TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM
Nguồn Đông La 
Phàm là muốn làm việc lớn trên đời người ta phải có tài, đức và chí. Việc Nguyên Ngọc chủ trò vận động thành lập một Hội Nhà Văn độc lập là việc cực lớn, chưa kể về luật có phạm pháp không, về chính trị có mưu đồ phản động không, Nguyên Ngọc cũng cần phải có đại tài đức và đại ý chí. Nhưng thực tế xem chừng Nguyên Ngọc chỉ có số 0 tròn như cái trán dồ bướng bỉnh của ông, y như một chú bé học sinh cá biệt bất trị vậy.

Gần đây nhất viết trên VietNam.net NguyênNgọc cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa, cũng không nên ca ngợi các bà mẹ Việt Nam Anh Hùng quá vì sẽ làm đau lòng các bà mẹ lính VNCH! Điều này từng khiến tôi nghĩ đầu óc lão già này xơ hóa thành củ chuối rồi. Bởi nấm mồ thể chế VNCH đã xanh cỏ từ lâu, nước ta đã hòa hợp, khái niệm “lính Ngụy” đã không còn, vậy mà thật kỳ quái khi đến tận hôm nay, không chỉ phía “địch” vẫn còn người “chiến đấu” mà phía “ta” cũng có kẻ tìm cách chiêu hồi như Nguyên Ngọc!
Hưởng ứng phong trào quấy rối, những mong đất nước mau loạn ly, lộn tùng phèo như Thái Lan gần bên và Ucraina vùng Đông Âu xa xôi, Nguyên Ngọc đã ra TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN, tiếp bước Quang A lập diễn đàn quấy rối hôm nào, và như Lê Hiếu Đằng trước khi trả nghiệp báo, cũng kịp ra lời kêu gọi thành lập đảng phản bội!
Tôi đã viết nhiều về Nguyên Ngọc, nay nhân dịp hệ trọng ông ta ra tuyên bố trên, tôi tổng kết lại những nét chính mà tôi đã viết về con người này, xem tài đức ra sao mà to gan đến thế!
xxx
Vào đời, Nguyên Ngọc đã viết những tác phẩm bằng thi pháp “người tốt việc tốt” giản đơn. Ông đã “ăn may” vì ở thời chiến người ta dễ dàng có được những chất liệu “vàng ròng” để dựng nên những tác phẩm, nên đã thành công còn hơn cả thành công. Nhưng về sau, trong thanh bình, mọi điều kiện và thời gian để viết lách dư thừa, nhưng ông lại thiếu tài và thiếu một thi pháp hiện đại nên văn tài ông như pháo tịt ngòi.
Với thành tựu trên, Nguyên Ngọc hơn đứt Nguyễn Khải, một tài danh cùng lứa. Những năm tháng dài chiến tranh ác liệt, Nguyễn Khải lúc nào cũng “bám váy vợ”, còn Nguyên Ngọc thì trực tiếp ở chiến trường cả chục năm. Vì vậy ông đã được giao trọng trách làm Bí thư Đảng đoàn Hội Nhà văn VN, rồi từng dốc lòng soạn cương lĩnh văn chương, bản “Đề dẫn”, dâng lên “Đảng kính yêu” của mình như sau:
 “Nói về phương hướng nội dung của văn học trong thời kỳ mới hiện nay, chúng ta muốn trước hết tập trung … vào con người… Con người mới ấy, như Đảng đã chỉ rõ, sẽ là kết quả tổng hợp cả 3 cuộc cách mạng: cách mạng quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học kỹ thuật, cách mạng tư tưởng và văn hoá. Đảng cũng đã sớm chỉ ra cho chúng ta… đó là con người lao động Việt Nam làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa… chủ nghĩa xã hội”.
Thật tiếc, dù “hót” hay như vậy, nhưng đúng là vải thưa không che nổi mắt thánh, Tố Hữu đã nhận ra cái khuynh hướng “lật đổ thần tượng” nên việc cân nhắc để Nguyên Ngọc lãnh đạo văn chương trở thành “một bài thơ dở” của ông. Nguyên Ngọc đã bị “rớt” ngay khi ngồi cái ghế cao sang chưa ấm chỗ. Con đường “vào Trung Ương” của Nguyên Ngọc bị chấm hết, “tầm nhìn xa” của Nguyễn Khải “nịnh dần Nguyên Ngọc đi là vừa” trở thành tầm nhìn ngắn!
Phải chăng nền văn chương hôm nay thiếu một người có tầm và có uy như Tố Hữu nên mới có tình trạng trắng đen lẫn lộn, thiện ác bất minh. Mới có trường hợp Phạm Xuân Nguyên, một tay nhận huy hiệu 30 năm tuổi Đảng, một tay ký kiến nghị tước quyền Đảng và làm bao trò sai trái, nhưng vẫn ung dung ngồi cái ghế Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội. Tôi không hiểu sao ông Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị để nguyên vậy. Phạm Xuân Nguyên đúng là được bầu lên hợp pháp nhưng không phải cứ thế là có toàn quyền phạm pháp. Vẫn còn nguyên đó bài học nhãn tiền trong công tác tổ chức cán bộ ở Liên Xô, vì sai lầm nên mới có việc một kẻ phản bội như Goóc-ba-chov lại leo lên được chức vụ tối cao TBT ĐCSLX, để rồi đập vỡ LX ra từng mảnh, đồng thời tự đập nát sự nghiệp của chính mình, thành kẻ bên lề nhục nhã, lang thang!

NGUYÊN NGỌC VÀ TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VIỆT NAM

          (Gooc-ba-chov bị Enxin chỉ mặt)

Nguyên Ngọc, khi bị “rớt” xuống làm TBT tờ Văn nghệ, diễn đàn trung tâm của Văn chương VN và là Trưởng ban Sáng tác Hội Nhà văn VN. Nếu có thực tài đức, ông vẫn có toàn quyền thực hiện những tôn chỉ văn chương từng hứa với TBT Nguyễn Văn Linh: “nghệ thuật giữ cho con người không sa xuống thành con vật” và “Cái cốt lõi của văn nghệ là tính nhân đạo”. Nhưng rồi, Nguyên Ngọc đã “nói một đằng làm một nẻo”. Ông đã khai sinh ra tên tuổi Nguyễn Huy Thiệp mà văn chương có rất nhiều chi tiết, hình ảnh, ý tứ tục tĩu, bẩn thỉu, phi luân, phi mỹ ngược với tôn chỉ văn chương trên. Từ việc cho nấu xác thai nhi cho chó ăn là “chả quan trọng gì”, chuyện bố chồng bắc ghế nhìn trộm con dâu tắm là “chẳng có gì mà xấu hổ”, đến việc mô tả anh hùng dân tộc, Vua Quang Trung, như một lẻ lục lâm thảo khấu. Những ngày hôm nay, Nguyên Ngọc lại bảo vệ luận văn của Nhã Thuyên, ca ngợi thơ của nhóm Mở Miệng, một thứ thơ bẩn thỉu, tục tĩu và hỗn hào thì Nguyên Ngọc quả là trước sau như một.
Về tài văn, tài lãnh đạo thì như thế, còn về trí?
Thứ nhất, Phạm Xuân Nguyên từng cho Nguyên Ngọc “đã từ văn hóa nghệ thuật đến văn hóa tư tưởng”, đã “truyền bá tri thức nhân loại cho đồng bào mình”. Tất nhiên do dốt, do kết bè kéo cánh mới lăng-xê nhau tùng beng như thế. Nội dịch nhan đề cuốn sách đã sai be bét thì “truyền bá” cái gì? Với cuốn Le Degré zéro de l'écriture suivi de Nouveaux essais critiques của Barthes, “Độ không” ở đây Barthes biểu đạt thái độ vô cảm của nhà văn đối với xã hội, là thứ văn chương trung tính, vậy mà Nguyên Ngọc đã dịch là “độ không của lối viết”. Lối viết là cách viết; cụ thể là dùng phương tiện gì, như bút mực, máy chữ, máy tính; còn về lý luận thì lối viết là viết theo thi pháp nào, theo cách riêng nào? “Độ không của lối viết” thì là cái gì?
Thứ hai, đối với chính trị xã hội, Nguyên Ngọc luôn có tư tưởng lộn ngược. Nguyên Ngọc ca ngợi truyện lịch sử của Huy Thiệp cho Nguyễn Huệ như giặc cỏ, Nguyễn Ánh mới là “nòi vương giả”. Nguyên Ngọc ca ngợi bằng được cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” cho chiến thắng vĩ đại của cả dân tộc chỉ là “Nỗi buồn”! Với cuốn “Bên thắng cuộc” của Huy Đức, nhân chứng sống của cả hai phía “bên thắng” và “bên thua” đều phản ứng chuyện Huy Đức xuyên tạc sự thật thì Nguyên Ngọc lại cho là: “rất trung thực”. Gần đây như nói ở trên, trong bài viết về Phạm Xuân Ẩn trên VietNam.net, Nguyên Ngọc lại cho chúng ta trong chiến tranh đã nhìn sai về sự xâm lược, cho sự căm thù giặc là “không bình thường”; rồi cho dạy lịch sử không nên “bồi đắp chủ nghĩa yêu nước” nữa vì bị chính trị hóa! Không nên ca ngợi các Bà mẹ Việt Nam anh hùng quá vì sẽ đau lòng các bà mẹ lính VNCH!
Tôi đã viết, đầu óc Nguyên Ngọc bị xơ hóa thành củ chuối là do vậy. Nên cái danh “nhà tư tưởng” mà Phạm Xuân Nguyên phong cho Nguyên Ngọc thực chất chỉ là “tư tưởng phản động” mà thôi!
***
Theo đạo Phật, ngoài sân hận dẫn đến cái nhìn lộn ngược trên, Nguyên Ngọc cũng nhiễm độc nặng si. Đó là tính háo danh, làm dáng trí thức, luôn ảo tưởng đắm chìm vào những tri thức cao xa mà thực chất ông không hiểu gì cả.
Về cơ sở triết học của lý luận văn học, Nguyên Ngọc si mê rồi truyền bá tư tưởng của Kundera. Cần phải hiểu Kundera lấy Hiệntượng học làm cơ sở triết lý cho văn chương của mình. Trong cuộc trò truyện với Christian Salmon, Kundera nói: “Tiểu thuyết … thực hành hiện tượng học … trước các nhà hiện tượng luận”. Husserl đưa ra Hiện tượng học vì cho rằng hệ thống triết học cả duy tâm lẫn duy vật đã bỏ quên con người, ông muốn sáng lập một trường phái triết học mới: “làm rõ cảm giác của con người về thế giới này”, mô tả sự tự sinh của ý thức, ban bố cho nó ý nghĩa, là trạng thái liên khách chủ thể (Relation sujet-objet), là cái trạng thái mà Husserl gọi là sự suy tư về chính chủ thể suy tư. Nếu Descartes cho sự tồn tại của con người là sự suy tư "Cogito, ergo sum" thì Hiện tượng học của Husserl còn đi xa hơn: “Cogito, ergo cogito cogitatum”. Nghĩa làsuy tư về cái tôi khi nó suy tư về sự suy tư. Husserl coi điều đó là triết học cao hơn cả duy tâm, duy vật, coi ý thức của “cái Tôi” là nguyên lý cao nhất của nhận thức, là “đặt thế giới ở trong ngoặc”, tạo cơ sở cho Chủ nghĩa Hiện sinh ra đời. Chủ nghĩa đề cao “cái Tôi”, cái hiện sống, cho con người không phải chịu ràng buộc bởi tự nhiên cũng như xã hội. Rồi đến lượt Chủ nghĩa Thực dụng ra đời, cũng dựa trên triết lý của “cái Tôi”, “Chỉ có cái gì có lợi cho tôi sẽ là chân lý”!
Những triết lý duy tâm chủ quan trên không chỉ ngược với triết học Mác mà còn ngược với cả Đạo Phật và luân thường đạo lý phương Đông. Đạo Phật cho cái Tôi là không thật. Luân thường đạo lý của Phương Đông coi khiêm cung là thái độ sống cần khuyến khích, đề cao.
Như vậy tư tưởng nghệ thuật của Kundera cũng ngược với tư tưởng của Barthes nói ở trên, nghĩa là Nguyên Ngọc “đếch” biết gì nên mới sùng bái hai cái ngược nhau!
Nguyên Ngọc cũng còn ca tụng Lê Đạt là một “người hiền”. Lê Đạt chắc phải có những gì đặc biệt thì Nguyên Ngọc mới ca tụng thế. Quả đúng vậy, ngoài chuyện sáng tác như mọi người, Lê Đạt có tham vọng đổi mới thơ dựa trên Vật lý hiện đại. Một người có trình độ cấp II như Nguyên Ngọc đọc Lê Đạt bàn về đổi mới từ lý lẽ dựa trên những khái niệm của Vật lý như Entropy, phát xạ năng lượng, lượng tử… thì đúng là sợ vãi đái thật. Nhưng với tôi và những người hiểu vật lý thì Lê Đạt sai toét
Lê Đạt viết: “Đổi mới là tạo ra ăngtropi âm”. Tôi đã viết trong cuốn Bóng tối của ánh sáng: “Trong cơ học thống kê”, entropy là đơn vị đo lường mức độ hỗn loạn của hệ. Sự tăng độ hỗn loạn, sự đổ vỡ cái cũ là một quy luật khách quan, người ta chỉ có thể can thiệp bằng việc tiếp thêm năng lượng để có thể giảm sự hỗn loạn hoặc cao nhất cũng chỉ giữ được trạng thái trật tự cũ. Trong khi đó ngược lại, đổi mới thơ ca nói riêng và nghệ thuật nói chung là phải xóa bỏ cái trật tự cũ để sinh ra cái mới”. Như vậy Lê Đạt nói như trên là nói ngược.
***
Ở đời có ai mà không sai, chính Einstein, nhà bác học vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại cũng sai, nhưng để nhìn thấy cái sai cần phải phá chấp, phải có trí cao, tâm sáng. Lẽ ra Nguyên Ngọc phải thấy được là mình sai. Nhưng theo Tô Nhuận Vỹ trong To Nhuan Vy Nha van Viet nam: Doi moi va hoi nhap:
  “Nguyên Ngọc cũng chua xót: “Đọc Pasternak, tôi thấy bi kịch Zhivago vẫn là của một người đứng ngoài, đứng trên cả nước Nga mà đau. Còn bi kịch của tôi: một người trong cuộc, đảng viên, cầm súng, nhiệt tình xây dựng chủ nghĩa xã hội mấy mươi năm. Thế mà tại sao tình yêu của chính mình lại bị dày đạp đến như vậy”.
Vậy là Nguyên Ngọc vẫn thấy mình bị oan. Chính vậy, từ khi bị thất sủng sau vụ “đổi mới” ngược, ông luôn hành động bằng trí thấp, tâm tối, và sự vô minh của ông thì càng ngày càng tăm tối hơn! Việc ra TUYÊN BỐ VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN hôm nay, không biết là lần cuối chưa, là một hành động như thế.
Như nói ở trên, Nguyên Ngọc từng được Đảng kỳ vọng trao vị trí Bí thư Đảng Đoàn Hội Nhà Văn Việt Nam một cách chính danh, chính thống, với đầy đủ quyền uy và các điều kiện. Vậy mà ông không làm nổi. Nguyên nhân chính là do ông quá kém chứ không phải do ông thông minh vượt thời đại như bầy đàn băng nhóm xưng tụng. Ông đã vấp ngã bởi chính sự kiêu căng, tự phụ của mình mà bọn xu nịnh bơm lên thành bản lĩnh, dũng khí! Bây giờ, với trí thấp, tâm tối và tài lộn ngược, ông tụ tập một nhóm nhà văn ô hợp thì làm được trò gì?
***
Liếc qua cái danh sách BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP VN, ngoài  thứ 1, “Nguyên Ngọc – nhà văn (Trưởng ban)”, còn có 60 người, trong đó có mấy nhân vật tôi biết rõ, kể cả người từng thân thiết với tôi:
Đứng thứ 2, ngay sau Nguyên Ngọc là “Bùi Chát – nhà thơ”. Bùi Chát chính là thành viên chủ chốt của nhóm Mở miệng, đã sáng tác thơ theo cái thẩm mỹ phản thẩm mỹ, chất liệu thơ là tất cả những gì xấu, bẩn, lưu manh, phản luân lý. Điều này dựa trên cơ sở lý luận đã sáng tác thì phải mới. Có điều muốn mới mà hay thì người ta phải có thực tài, như bên sinh học tạo ra giống mới tốt hơn vậy. Còn bất tài, tôi cao, trí thấp, tâm tối thì chỉ cho ra được tác phẩm lập dị, như quái thai mà thôi!
Trong danh sách, thứ 21 là “Hoàng Hưng – nhà thơ, dịch giả”. Nói tới Hoàng Hưng với tôi là cả một trời kỷ niệm. Tôi gặp anh đúng lúc đời tôi đang ở đúng cái đáy của đồ thị chứng khoán. Tôi còn nhớ khi tâm sự với anh chuyện cơ quan nó “chơi” tôi, anh bảo: “Đúng là bọn Maphia”. Trong giao tiếp Hoàng Hưng rất dễ thương. Hồi ấy anh ra tập “Ngựa biển” bị đánh tơi bời vì có phần “thi pháp” có thể xem là tiền bối của nhóm Mở Miệng, với những câu thơ từng nổi tai tiếng như “Bạn ơi giao hợp nơi đâu”; “Đờm, dãi, thịt, da, tinh, khí, phì, phào”;… Tính tôi vốn rất thoáng, chính vậy tôi đã lấy vợ là “cháu cha” có một chú ruột là cha tuyên úy của Quân lực VNCH đang bị tù, nên cũng tôn trọng quan điểm thẩm mỹ của Hoàng Hưng, vì trên thế giới nó cũng thế. Chính tôi cũng đã viết mấy chữ bảo vệ Hoàng Hưng. Nhưng rồi tôi phải “chia tay hoàng hôn với anh” vì cái tôi của anh quá cao, tôi tôn trọng việc anh theo quan điểm văn chương nào đó tùy anh, nhưng anh cho nó là “siêu nhất” thì tôi lại chống lại. Cũng như tôi không chấp chuyện vợ tôi là cháu cha tuyên úy, nhưng tôi sẽ chống lại ngay nếu “bả” cho chú cháu “bả” là sáng ngời chính nghĩa. Rất may là trong gia đình vợ tôi không bao giờ bàn chuyện đó. Rồi không biết có phải do Hoàng Hưng bị tù mấy năm không, khuynh hướng chính trị của anh cũng có vấn đề, như anh thần tượng cái ông “tống đi đâu” Tống văn Công chẳng hạn. Chính vì thế tôi đành “gút bai” anh thôi. Dù tình riêng thực lòng bây giờ tôi vẫn “nhớ” anh!
Đứng thứ 32 là “Nguyễn Duy – nhà thơ”. Tôi từng làm thơ về ông này:
Thanh Hóa có một Nguyễn Duy
Nổi danh từ một cuộc thi văn nghề
Thơ Duy đậm chất đồng quê
Cua, ốc rơm, rạ mang về vinh quang.
Nguyễn Duy là người hoạt ngôn, hóm, tếu, tinh, nên rất được lòng độc giả Việt Nam vốn đều xuất thân từ làng quê. Tôi thích câu thơ tinh về quê của Nguyễn Duy: “Vỏ ốc trắng những luống cày phơi ải/ Bờ ruộng bùn lấm tấm dấu chân cua”. Tôi cũng thích câu trải về lính cũng của Nguyễn Duy: “Có người ngủ thế thành quen/ Đã nghe sợi tóc bạc trên tay mình”. Nhưng đây là thơ khéo viết để người ta thích chứ không phải để người ta phục vì chả chứa đựng ý gì cao sâu cả. Như hai câu của anh Hữu Thỉnh: “Một mình một mâm cơm/ Ngồi bên nào cũng lệch” và hai câu của tôi: “Con bỗng giật mình thấy nhăn nheo giọt nước mắt/ Có già nửa phần buồn và non nửa phần vui”, chúng là những câu chữ nhỏ bé nhưng lại chứa đựng được cả sự hy sinh lớn lao của dân tộc ta sau khi trải qua một cuộc chiến khốc liệt. Đặc biệt Nguyễn Duy có tư tưởng rất phản tư tưởng khi viết câu “Dù bên nào thắng thì nhân dân cũng đều thất bại” mà Huy Đức (San “hô”) đã trang trọng dùng làm đề từ cho cuốn “Bên thắng cuộc”. Cả Huy Đức và Nguyễn Duy đều ngu ở chỗ nước ta không gây chiến để rồi mong giành thắng lợi, để rồi nhân dân phải thất bại! Vì vậy hôm nay Nguyễn Duy có tên trong danh sách của Nguyên Ngọc cũng là tất yếu thôi!
Rồi thứ 35 là “Nguyễn Huệ Chi – nhà nghiên cứu văn học”, một “chấy thức” đã quá quen với cộng đồng mạng qua trang bọ xít. Về Hán Nôm, Huệ Chi có tài “đạo văn” của cả Vua, “cướp chữ” của cả thầy, “đoạt thai, hoán cốt” văn của cả trò. Về triết học có công “vạch áo thầy Cao Xuân Huy cho thiên hạ xem lưng”. Về trình độ khoa học thì cứ ngỡ mình khác con ruồi, con bò, nhưng với quy luật vật lý trong một “công trình” nghiên cứu của ông ta thì ông ta cũng chỉ như con ruồi, con bò mà thôi!
Thứ 36 là “Nguyễn Quang Lập – nhà văn”. Về văn tài dường như Lập cố bắt chước cho giống đàn anh Nguyễn Huy Thiệp- “thành tựu đổi mới văn chương” của Nguyên Ngọc. Lập viết về kỷ niệm tuổi học trò, đã kể chuyện từng cùng lũ bạn “trẻ con bảy, tám tuổi góp tiền lại xử sờ bướm bạn gái”; rồi chuyện “đít thằng Thanh đang nhoáy trên bụng thím L”; về tâm không kẻ nào bất nhân hơn khi Lập cho rằng anh Võ Điện Biên dùng xác cha mình là cố ĐT Võ Nguyên Giáp để kinh doanh, chọn chỗ chôn như vậy là để phục vụ dự án du lịch!!! Còn khi Lập cho việc đóng đinh vào đầu, đục răng, đục đầu gối các chiến sĩ bị tù ở các “Địa ngục trần gian” dười thời VNCH không phải là ác mà chỉ là “khai thác thông tin” thì về nhân, Lập đã mất nhân tính, về tư tưởng thì chỉ có thể nói là phản động! Và chắc đã ăn tiền nên buộc phải nói đen thành trắng như thế, chứ người bình thường nào có thể nói thế?
Thứ 44 là “Phạm Xuân Nguyên – nhà phê bình văn học, dịch giả”, thằng này viết nhiều rồi, chán “đếch” muốn nói tới nữa.
Người cuối cùng tôi muốn nói đến cũng là thứ chót 60, “Vũ Thư Hiên – nhà văn (Pháp)”. Với cuốn “Đêm giữa ban ngày”, sách gối đầu giường của những người coi thể chế Việt Nam là thù địch, ông Hiên đúng là đã phạm tội ác trời không dung đất không tha, chỉ từ nghe hơi nồi chõ, đã vu cáo, bôi đen Hình tượng Bác Hồ, lãnh tụ vĩ đại của một đất nước mà nhân dân đã coi như thần thánh. Tôi đã hỏi “thánh nữ” Vũ Thị Hòa:
“Cô có thấy linh hồn Bác Hồ không? Nếu đúng như kẻ xấu viết về Bác có nhiều tội ác được che giấu, kể cả chuyện giết chính vợ, con bí mật của mình, linh hồn Bác cũng bị đầy địa ngục sao?”
Cô trả lời:
“Không phải đâu, bọn chúng xuyên tạc đấy, em thấy linh hồn Bác đang ở cõi thánh rực rỡ lắm. Bác Giáp cũng vậy. Không phải ai cũng được như vậy đâu. Đa số bị đầy khổ sở lắm”.
***
Cũng như hiện trạng của đất nước, Hội Nhà Văn Việt Nam tất cũng còn nhiều vấn đề. Mấy năm nay tôi chú tâm “uýnh” bọn “rận” nên tôi không đọc báo Văn Nghệ, không biết Hội Nhà Văn như thế nào. Chỉ riêng việc liên quan đến tôi là chuyện vừa rồi tôi gởi cuốnBóng tối của ánh sáng dự xét giải thưởng hàng năm của Hội. Tôi tự tin gởi vì từ những vị lãnh đạo lĩnh vực lý luận phê bình VHNT như anh Hồng Vinh, anh Đào Duy Quát, rồi anh Hữu Thỉnh là Chủ tịch HNV, đến các nhà phê bình như anh Hồng Diệu, anh Nguyễn Văn Lưu, anh Mai Quốc Liên, rồi đến bạn đọc đều đánh giá cao cuốn sách. Anh Mai Quốc Liên khó tính thế mà còn mua 5 cuốn để tặng bạn bè, nhà văn Vũ Hạnh mua 3 cuốn, còn bạn đọc có người mua 30, 20, 10 cuốn để tặng nhau. Vậy mà Ban Lý luận phê bình của Hội Nhà Văn VN đã loại nó. Chính một vị lãnh đạo chủ chốt của Hội đã nói trực tiếp với tôi: “Cái Ban ấy toàn những đứa nó cho Luận văn Nhã Thuyên 10 điểm thì làm sao chúng bỏ phiếu cho em được”.
Nói Hội Nhà Văn hiện tại còn nhiều vấn đề chính là vì như thế! Nhưng cũng như đất nước, những gì còn sai trái thì sửa dần, có đâu lấy cớ để lập nước khác làm loạn để rồi cùng nhau khốn khổ. Thực chất việc lập Hội Nhà Văn riêng chẳng qua chỉ vì cay cú, ghen ăn tức ở, chưa nguôi tham vọng quyền thế. Nhà nước tước quyền, không cho quyền thì giờ mình tự phong cho mình.
Trong lời Tuyên bố có ghi: “Văn đoàn độc lập Việt Nam là một tổ chức của xã hội dân sự”. Điều này chứng tỏ Nguyên Ngọc đã học tập chiến hữu “rân trủ” Quang A.
Sau khi con đường dùng IDS “xe tăng tri thức” (think-tank) “bắn phá” thể chế thất bại, kiến nghị “lật pháp” thất bại, nhóm Nguyễn Quang A (luôn có Nguyên Ngọc) lại lập ra Diễn đàn xã hội dân sự để tiếp tục hoạt động. Với mục tiêu “góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ”.  Chỉ từ việc dùng từ cho sự lãnh đạo toàn diện của Đảng là sự cai trị đã là phản động, đã có thể “tóm” được rồi, vì chỉ có kẻ thù của thể chế mới xuyên tạc bản chất sự lãnh đạo của Đảng như thế!
Vì vậy, việc Nguyên Ngọc lập Hội văn riêng cũng chứng tỏ có tham vọng chính trị chứ không đơn thuần là chuyện văn chương. Mà văn chương qua ngôn ngữ nghệ thuật dẫn dắt tất sẽ tác động đến tư tưởng, tình cảm người dân mạnh nhất, lại được tự do in ấn, phát tán từ nước ngoài, chắc chắn sẽ có sức phá hoại khủng khiếp!
***
Nhưng với một nhóm “Nhà văn” với nhân cách và nhân tài nhầy nhụa như trên mà VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP cái thứ gọi là VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP với những lời lừa mị lung linh bảy sắc cầu vồng của bong bóng xà phòng như sau:
“Một trong những chức năng quan trọng nhất của văn học là thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội….  chúng tôi, những người cầm bút ký tên dưới đây, quyết định vận động thành lập một tổ chức độc lập của các nhà văn viết bằng tiếng Việt ở trong nước và ngoài nước, lấy tên là Văn đoàn độc lập Việt Nam, với mong muốn góp phần tích cực xây dựng và phát triển một nền văn học Việt Nam đích thực, nhân bản, dân chủ, hiện đại, hội nhập với thế giới, có thể đóng vai trò tiền phong đúng như nó phải có trong sự nghiệp phục hưng văn hóa, phục hưng dân tộc mà lịch sử đang đòi hỏi”.
Chúng ta thấy y như ngày nào Nguyên Ngọc viết bản “Đề Dẫn” dâng lên “Đảng kính yêu” vậy!
Chắc ngoài những “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, những người tử tế thì chỉ có những nhà văn nhẹ dạ cả tin mới tin mà xin nhập cái “Hội Ngọc củ chuối” mà thôi. Chỉ cần có chút suy xét và tỉnh táo, chẳng ai lại đâm đầu vào cái hố rác nhầy nhụa ấy!
***
Đã vào tuổi U90 vài năm, lẽ ra Nguyên Ngọc phải dọn mình để chuẩn bị ra trước tòa tâm linh chịu luật nhân quả của thế giới linh thiêng, một thế giới hoàn toàn công minh. Y như theo tỷ trọng của vật lý vậy, kẻ gieo nghiệp nặng, nghiệp ác, linh hồn sẽ nặng, phải chìm xuống tầng dưới chịu đầy đọa, ngàn vạn lần khổ ải hơn cõi phàm trần; linh hồn người sống thiện đức, công chính sẽ siêu thoát lên cõi tinh khiết, thung dung cực lạc.
Tiếc là với thế giới hữu hình sờ sờ rước mắt Nguyên Ngọc còn không phân biệt được đúng sai thì làm sao hiểu được cõi vô hình linh thiêng kia? Ái ngại thay!
12-3-2014
ĐÔNG LA