Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Đặng Xương Hùng và nỗi đau của kẻ phản bội.

Loa PhườngPhường Loa

         
Đặng Xương Hùng - kẻ phản trắc

        Sinh ngày 13/9/1961, tại số nhà 172 Bà Triệu- Hà Nội trong một gia đình mà người Việt Nam gọi là căn bản, tức là có truyền thống phục vụ chế độ cộng sản, Xương Hùng đã được nhà nước cho hưởng quá nhiều ân sủng. Với 2 nhiệm kỳ công tác tại Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia. Được Bộ Ngoại Giao cho đi học ở Đại học Victoria University , Wellington, Newzealand. Đã nhiều năm công tác tại Vụ châu Á – Bộ Ngoại giao. Năm 2008, Xương Hùng được nhà nước tin cậy bổ nhiệm làm lãnh sự Ngoại giao tại Thụy Sĩ, một địa bàn được coi là có nhiều thuận lợi cho những người đi sứ. Cùng với Hùng, vợ và 2 đứa con Đặng Hùng Linh và Đặng Khánh Linh đều đã được nhà nước tạo điều kiện sang Thụy Sĩ theo chế độ ngoại giao, được nuôi và ăn học tại Thụy Sĩ bằng tiền thuế của nhân dân.
Thấy cuộc sống sung túc nơi xứ người, Hùng đã toan tính cho mình một cuộc sống riêng tại Thụy Sĩ. Có điều cái cách mà Hùng đánh đổi thì thật quá đau lòng với y và với các thành viên gia đình.
Năm 2012, hết nhiệm kỳ Đại sứ tại Thụy sĩ, Hùng về nước và được bổ nhiệm làm vụ phó – Bộ Ngoại giao. Tuy nhiên Hùng vẫn thuê nhà tại Thụy Sĩ để vợ Hùng là chị Nguyễn Kiều Oanh – SN 1967, ở lại chăm sóc hai con đang theo học tại Thụy Sĩ. Hùng bí mật bán nhà riêng tại số 6, ngách 4, Ngõ 295 Thụy Khuê, Hà Nội để mua căn nhà riêng tại Thụy Sĩ. Rồi sau đó y nói dối cơ quan là xin nghỉ phép rồi trốn sang Thụy Sĩ. Hết phép vẫn không thấy y đi làm, nhiều ngày sau đó cơ quan chủ quản là Bộ Ngoại giao mới biết rằng Hùng đã trốn sang Thụy Sĩ.
Khi Hùng xuất hiện trong vai diễn tố cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền tại Hội thảo mang tên "Trách nhiệm của Việt Nam trong vai trò thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc" do tổ chức khủng bố Việt Tân tổ chức. Chẳng cần nhắc lại những nội dung mà Hùng phát biểu tại hội thảo, bởi để được tị nạn tại Thụy Sỹ y chỉ còn một cách gian dối là xuyên tạc sự thật, chửi lại Tổ Quốc, Đảng cộng sản Việt Nam, nơi đã nuôi dưỡng, dạy dỗ, tạo điều kiện vật chất để y có được như ngày hôm nay. Y bịa ra chuyện “Gần đây những bí mật của ông Hồ Chí Minh đã bị phơi bày. Ông Hồ Chí Minh đã bị nghi ngờ là một người Trung quốc, có tên là Hồ Tập Chương, do Quốc tế cộng sản dựng lên, thay thế cho Nguyễn Ái Quốc, người đã chết năm 1932.Mọi niềm tin đã bị đánh cắp. Tôi tuyên bố ra khỏi đảng.”
Hồ Chủ Tịch mới bị nghi ngờ thôi mà đã khiến Xương Hùng thay đổi cả lý tưởng ư? Chẳng phải, lý tưởng với Hùng hiện giờ là bất chấp thủ đoạn để được định cư tại Thụy Sĩ. Trên thực tế sau 4 năm làm lãnh sự tại đây, Hùng đã chán Tổ Quốc vẫn còn nghèo khó của mình và mong muốn được sinh sống tại đây.
Lẽ thường tình, việc công dân muốn định cư ở một nước có mức sống khá hơn là dễ hiểu. Ngay cả công dân các quốc gia tư bản khác ở phương Tây vẫn tìm cách vượt biên sang quốc gia có mức sống khá hơn. Hàng ngày vẫn có cả ngàn người từ các quốc gia châu Phi và ngay cả châu Âu tìm cách vượt biên, họ mạo hiểm mạng sống của mình, trả tiền cho bọn đưa người vượt biên trải phép, phải trốn trong các container lênh đênh trên biển nhiều ngày trời với nguy cơ như cướp biển, bão tố, bị cảnh sát biển bắt, bị lừa đảo và thậm chí trở thành nô lệ ngay trên mảnh đất hứa mà họ sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình và người thân để đổi lấy. Tất cả vì một mong muốn có một cuộc sống vật chất khấm khá hơn. Chỉ có thế, đơn giản là vậy. Song chính những người nhập cư cũng đã gây nên những vấn đề khó khăn cho những quốc gia có người nhập cư như tình trạng thiếu công ăn việc làm, hạ tầng cơ sở và đặc biệt là những phức tạp về an ninh, trật tự. Chính vì vậy, các quốc gia này đã áp dụng các biện pháp nhằm hạn chế người nhập cư bằng cách siết chặt các quy định về nhập cư, đưa ra những tiêu chuẩn ngặt nghèo cho những công dân nước ngoài muốn định cư tại đây.
 Song việc Đặng Xương Hùng – đàng hoàng là một nhân viên ngoại giao, phải gian dối để được tị nạn chính trị quả là một điều nhục nhã. Phía Thụy Sĩ cũng nhìn thấu tâm can của Hùng, bởi theo quy định để được xin tị nạn chính trị, người nộp hồ sơ phải chứng minh được việc bị ngược đãi, bị tước đoạt tự do, bị truy cứu trách nhiệm hình sự không có căn cứ ở nước mà họ mang quốc tịch. Những thứ này Hùng lấy đâu ra. Y chỉ có thể chứng minh đất mẹ đã bao dung, nuôi dưỡng và cho y tất cả. Việc đồng ý cho những kẻ như Đặng Xương Hùng tị nạn chính trị, Thụy Sĩ sẽ phải chấp nhận nhiều trường hợp khác lách luật để xin tị nạn kiểu này ở các quốc gia khác. Biết vậy song Thụy Sĩ cũng không dễ từ chối. Bởi các nước phương Tây đang muốn lợi dụng “nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, vì vậy từ chối đề nghị của Xương Hùng thì đám dân chủ cuội trong nước sẽ hết chỗ bám và như vậy làm sao cổ súy được “phong trào” chống đối từ trong nước. Quả là tình trạng tiến thoái lưỡng nan của cả Đặng Xương Hùng và Thụy Sĩ, chính vì lý do này nên đã hết thời gian để trả lời hồ sơ xin tị nạn của Đặng Xương Hùng nhưng Thụy Sĩ vẫn im hơi lặng tiếng. 
Còn Bộ ngoại giao Việt Nam thì càng chẳng cần lên tiếng bởi ai cũng biết rằng: điều không hay cũng đã xảy ra. Tuy nhiên vai trò của Đặng Xương Hùng với đám cờ vàng hải ngoại cũng hết. Y không xứng đáng với những gì mà Tổ Quốc giành cho mình. Tuy nhiên nếu về nước, cũng chẳng ai thèm trả thù Hùng làm gì. Y có được tị nạn tại Thụy Sĩ, hoặc về nước cũng chẳng khác gì. 
Còn với đồng nghiệp, gia đình, bè bạn…Hùng là thằng phản trắc. Tương lai mờ mịt nơi đất khách quê người của Hùng chẳng ai có thể đoán định. Có điều dù có được tị nạn chính trị tại Thụy Sĩ thì cái giá mà Hùng phải trả cũng là quá đắt.  





Previous Post
Next Post

post written by:

20 nhận xét:

  1. Bùi Tín - Điềm lành đầu Xuân

    Chính trị - xã hội
    Bùi Tín
    Theo Diễn Đàn Thế Kỷ


    Xuân Giáp Ngọ ở trong nước đời sống khó khăn, lạm phát cao, hàng hoá ế, chợ hoa vắng vẻ, tai nạn giao thông tăng, nạn trộm cắp hoành hành, cuộc sống xã hội rõ ràng là không an bình, không ổn định.

    Thông điệp năm mới của Tổng bí thư đảng CS và của Chủ tịch nước ngắn cũn, theo công thức, nhạt nhẽo, vẫn hứa hẹn suông “dân chủ rộng rãi” và “pháp quyền tiến bộ “. Chỉ có Thông điệp của Thủ tướng là dài dòng, nội dung xúc tích, cao siêu, hứa hẹn mạnh mẽ đổi mới thể chế cả về kinh tế và chính trị, đề cao 2 giá trị song sinh của thời đại là dân chủ và pháp quyền.

    Cả 3 ông đều đề ra mục tiêu dân giàu nước mạnh, xã hội ổn định, phát triển văn minh hạnh phúc. Nhưng dân chỉ thấy rõ là quan rất giàu, dân rất nghèo, nước không mạnh, xã hội suy đồi, hạnh phúc xa vời. Không còn biết tin ai. Họ muốn tin ông Thủ tướng, muốn theo ông và cùng ông hành động, nhưng ông đã từng hứa sẽ chống tham nhũng quyết liệt, không thì sẽ từ chức ngay, nói rồi bỏ đấy, nên toàn dân, nhất là trí thức hoài nghi, e ngại. Hơn nữa vụ đại án “làm lộ bí mật nhà nước “ vẫn im lìm, và ông Thủ tướng vẫn chưa tỏ thái độ rõ ràng. Người dân càng thêm chán chường. Chẳng lẽ đầu năm đã ăn phải quả lừa to đùng. Thôi thì hãy tin ở chính mình, ở bà con ta. Dân ta cứu lấy nước ta. Điều này đang thành hiện thực.

    Do vậy, nhân dân vẫn có những niềm an ủi, khích lệ , những niềm vui để chia sẻ với nhau khi chào nhau năm mới. Có lẽ niềm vui sâu đậm nhất là Tết này có một đoàn đại biểu nhân dân tìm cách “lọt“ được sang tận Hoa Kỳ và châu Âu để chọc thủng màn lưới dối trá về nhân quyền, đem lại kết quả rõ rệt là chính quyền Việt Nam bị chất vấn nghiêm khắc hơn, bị sức ép nặng nề hơn so với năm 2009. Hồi ấy có 60 nước và 123 khuyến nghị, năm nay vọt lên 107 nước và 227 khuyến nghị. Chỉ có 2 nước hạnh kiểm tồi tệ nhất về nhân quyền là Trung Quốc và Cuba khen ngợi là một niềm an ủi cay nghiệt. Sự có mặt của ông Trần văn Huỳnh, cha của anh Trần Huỳnh Duy Thức, của bà Trần Thị Ngọc Minh, mẹ em Đỗ Thị Minh Hạnh, của cô nhà báo Đoan Trang, anh blogger Anh Tuấn… cho thấy một nền ngoại giao nhân dân non trẻ đã hình thành, mở ra một cuộc đột phá ngoạn mục, do sự phối hợp cụ thể trong ngoài nước có hiệu quả. Đây mới thật là nền “ngoại giao nhân dân” mà xưa nay đảng CS VN nhận vơ là của mình. Các nhà ngoại giao Hà Nội, sau khi diễn màn tuồng cổ nhạt nhẽo, đã trốn mặt, không ai dám trả lời phỏng vấn, còn bỏ chạy như bị ma đuổi khi phóng viên đài SBTN/Cali đến gần, như nhà báo Đỗ Phủ cho biết. Sự kiện UPR có thể gọi tắt là sự kiện “ù té” , các nhà ngoại giao Hà Nội từ nay sẽ phải luyện môn chạy nhanh. Một số tên mật vụ đi theo đoàn cũng che mặt, “ù té “, sợ lộ. Dù sao họ đã tiến bộ vì tự biết xấu hổ, không thể muối mặt nói kiểu lưỡi gỗ, nói như vẹt mãi được. Đây là một điềm lành.

    Một điềm lành nữa là cô Lô Thanh Thảo - bị bắt tháng 3 năm 2013 chỉ vì cô tỏ thái độ đồng tình với dân oan bị cướp đất, và bị kết án tù giam 2 năm về tội “ chống phá chính quyền nhân dân” trong một phiên tòa kỳ quặc, không có người nhà, không có nhân chứng, không có luật sư, chỉ có bị cáo và quan tòa - bỗng được trở về nhà ngày 9/2/2014, khi ở tù chưa đầy 1 năm (theo tin ngày 10/2 của mạng Chuyển Hóa). Có thể là do hồ sơ của cô đã đến được Genève dưới danh nghĩa “người tù bị bỏ quên“, nên chính quyền đã giật mình và lặng lẽ trả tự do cho cô. Dù sao đây cũng là một tin mừng, một điềm lành nữa, ngay sau vụ kiểm điểm UPR ngày 5/2.

    Trả lờiXóa
  2. Đặng Xương Hùng gan dạ thật,tớ phục sát đất !

    Trả lờiXóa
  3. Bùi Tín phục Đặng Xương Hùng là phải. Đơn giản vì nhục nhã thế mà cũng dám làm. Cái thân già Bùi Tín hơn 80 sống trong một căn gác chật hẹp, bị người ta rủa xả, sống bằng trợ cấp thất nghiệp. Chết cũng chẳng có chỗ chôn. Thế mà Đặng Xương Hùng cũng dám bắt chước. Tín phục là phải

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tín già rồi mà vẫn phục Hùng vì Hùng trông thấy bao tấm gương chịu nhục, nhất là gần đây có ả Thanh Thủy văn chương giở người, thế mà vẫn đâm đầu lao theo. Sao không phục? Người ngu thế không có nhiều đâu!

      Xóa
    2. Chắc ổng không chịu nổi để Tàu Khựa chửi ổng con hoang giống như chửi Cộng Sản Việt Nam

      Xóa
    3. LP viét chữ còn sai chính tả! Giỏi tài chửi rủa mà thôi!!!

      Xóa
  4. Chuyện ra ngoài làm những việc phản phúc thì phải cho Hùng gặp Trần Khải Thanh Thủy mới hay.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có phải TKTT là người sau Việt Tân như điếu đổ, như ma làm. Bây giờ bị Việt Tân đá đít thành ra trắng tay. Bỏ VN đi rồi quay về ngượng ngập. Công ăn việc là không có, bơ vơ nơi xứ người...

      Xóa
    2. Chính là thị. Lúc bị đá quay ra khóc lóc này nọ, nhục ơi là nhục!

      Xóa
    3. Thế thì tên Hùng này tập khóc đi là vừa, Lúc đó, cố mà khóc cho đẹp nghe Hùng!!!!@!!

      Xóa
  5. Đặng Xương Hùng là thằng ai cháo đá bát!!!

    Trả lờiXóa
  6. Xương Hùng rồi cũng chịu phận ghẻ lạnh như Bùi Tín mà thôi. Ở trong nước đang được đánh giá không muốn lại muốn ra ngoài sống cuộc sống lưu vong.

    Trả lờiXóa
  7. Thằng này chỉ được thời gian đầu, sau này hết tác dụng khai thác thì đi cọ toa let thuê để sống. Ngu quá thể!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đằng nào cũng bú liếm. Bú liếm cho tự do còn đỡ nhục hơn bú liếm cho Tàu Khựa như Cộng Sản Việt Nam

      Xóa
  8. Những người như Hùng, Tín là quá ngộ nhận về bản thân, cứ ngỡ mình có tài, ra nước ngoài để được trọng dụng đúng với tài. Ai dè...

    Trả lờiXóa
  9. Những người phản bội Tổ quốc không bao giờ có kết cục tổ đẹp

    Trả lờiXóa
  10. Sao lại có những tên phản bội trắng trợn vậy nhỉ... Vì bản thân, vì gia đình... Nếu vì gia đình chắc con cái của hắn cũng không đồng tình với cách làm việc của người cha thiếu lý trí, mất gốc như vậy. Y quên mất là Tổ quốc đã cho y những j rồi sao...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không thích cộng sản nữa thì bỏ đi thôi. Giống như đám Việt Kiều Đông Ấu, Đảng và nhà nước cho đi lao động rồi trốn luôn đó.

      Xóa
  11. Ông Đặng Xương Hùng:

    "Cộng sản giành chính quyền bằng bạo lực và quản lý xã hội cũng bằng bạo lực. Duy trì sự cai trị bằng kìm hãm trong khờ dại và sự sợ hãi. Không ai có thể bắt ta ngu dốt nếu chính chúng ta chấp nhận điều đó."

    Trả lờiXóa
  12. Đọc cái lý do của việc quyết định ra khỏi Đảng mà mắc cười

    Trả lờiXóa