Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Thánh nữ Lê Thị Công Nhân và cái cán chổi của bà già.

Loa PhườngPhường Loa


Được mấy anh cờ vàng hải ngoại và mấy "ráo xư" thối trong nước như Tương Lai, Xuân Diện  bơm thổi, lâu nay nhà dâm chủ Lê Thị Công Nhân nghĩ mình hóa thánh. Nàng say sưa, hoan hỉ trong những lời ngợi ca, chìm đắm trong những vần thơ ca tụng và cả những khoản tiền yểm trợ từ nước ngoài. Chẳng cần làm luật sư nữa, nàng vẫn đủ sống, lại còn sống một cách đàng hoàng nữa là đằng khác. Dâm chủ muôn năm!
Trong suy nghĩ của nàng, đám người xung quanh đều tăm tối, mông muội do bị chìm trong ách đọa đày của cộng sản. Vì thế nàng được tổ chức Việt Tân ở tận hải ngoại giao cho trọng trách cứu vớt cả đất nước đang chìm trong lầm than…Nàng đúng thật là thánh sống, nàng sẽ đem lại tự do, nhân quyền cho cái đám người khờ khạo, tối tăm, đang cam chịu sống trong đọa đày thế kia.
          Nàng xuất hiện ngày một nhiều với đám dâm chủ, với lũ  này, nàng là tinh tú. Đơn giản nàng từng là luật sư, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, những việc nàng làm được cả thế giới biết đến…Vì vậy bây giờ là thời cơ chín muồi để nàng thể hiện rõ vai trò dẫn dắt phong trào dâm chủ trong nước bước sang một giai đoạn mới. Nàng không thể quên những lời tán dương của đám người mắt xanh, mũi lõ, cái siết tay thật chặt của mấy anh giáo sư già ở tuổi thất thập cổ là hy, những ánh nhìn ngưỡng mộ của những anh hùng  “bông băng thuốc đỏ”, những ánh nhìn thèm muốn được như nàng của những người phụ nữ trong trang phục trắng khâm liệm viết đầy chữ răn oan…Những hình ảnh đó càng khiến nàng thêm quyết tâm làm cách mạng cứu người.
Có điều những kẻ mà nàng đang tìm cách giác ngộ, cứu rỗi... giờ phóng xe máy đẹp, họ tụ tập với bạn bè bên vại bia trong quán  nhậu hay nhâm nhi ly càphe thưởng thức sự bình lặng của một góc phố với một ai đó. Thấy nàng, họ nhếch mép bĩu môi như nhìn thấy một con đàn bà dở hơi, mắc bệnh hủi. Họ né tránh cái nhìn tức tối, khó hiểu của nàng cứ như thể nàng là một con đàn bà rỗi việc, đi gây sự. Ô hay chẳng lẽ những con người này không cần tự do, dân chủ, hay nhân quyền?…Những thứ mà theo nàng, thà chết đói chứ không có nó, nàng không thể sống.  
          Chấp gì loại dân ngu, cu đen. Đầu óc họ quá tăm tối nên chưa hiểu được giá trị những thứ lớn lao mà nàng sẽ đem đến cho họ. Lẽ ra họ phải hiểu rằng để có được tự do, dân chủ, nhân quyền thì phải làm cách mạng, để làm thế phải vô hiệu hóa, lực lượng vũ trang. Công an là thanh bảo kiếm của Đảng , nếu nàng làm cho cái thanh bảo kiếm ấy hoen gỉ, hay nói cách khác mất cái kiếm ấy, Đảng sẽ không còn vũ khí chiến đấu, và lúc đó chính quyền sẽ thuộc về nàng. Trong đầu nghĩ thế, chân nàng phăm phăm bước qua đường, đến trước cửa công an phường. Nàng bắt đầu bài kêu gọi dân chủ, nhân quyền và chửi bới. Tất nhiên rồi, phải chửi chứ, không chửi làm sao chúng nó chết được, vì vậy nàng phải chửi, phải tố cáo tội ác của chúng, cái tội ác chúng đã gây ra cho những người dân vô tội, đẩy họ đến chỗ tăm tối, cùng khổ. Khổ mà không biết mình khổ, lại cứ đi uống bia,  cười nói bảng lảng. Đúng là tội ác tày trời. Nàng sấn sổ, cao giọng.
          Có bóng người mặc quân phục ra giải thích và đề nghị nàng dừng hành động của mình. “Bố láo, bố láo quá, chẳng lẽ không biết mình là ai sao dám bắt mình im ồm. Nàng là luật sư đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền được cả thế giới biết đến nhé, mà hơn nữa nàng là Thánh nữ, hiểu chưa!!! Không thể được, đừng có hòng!!!”. Nàng tăng volume hết cỡ…Mấy người ở những ngôi nhà kế bên nghe thấy ầm ĩ, đi ra. Sau một hồi họ can ngăn, rồi xua đuổi nàng như đám ruồi, nhặng…”. Thế này thì chịu hết nổi. Thánh nữ đến cứu mà lại còn can ngăn…” Cái volume của nàng tiếp tục hết cỡ.
          Bỗng mọc đâu ra, một bà già tay cầm cái chổi, từ căn nhà cạnh đó lao ra. Ở đằng xa, bà ta đã ném vào mặt nàng những từ rủa xả, nghe quen quen, giông giống như kiểu của Bùi Hằng,  lại còn gọi nàng là “con điên”, “con giặc cái” rồi chan tương đổ mẻ, vứt vào mặt nàng toàn những cụm từ …mà có trong mơ nàng cũng chẳng dám nghĩ đến.
“ Sao dám thế, thế này thì láo quá”. Nàng chưa kịp định hình thì bốp bốp, bà già vung cán chổi quật vào nàng như quật vào một con chó. Những người lúc nãy mắng  mỏ, xua đuổi nàng thấy vậy cố can ngăn, nhờ thế nàng thoát được thêm mấy cái cán chổi.
          Như sực tỉnh, nàng lầm bẩm : “Mẹ nó, láo quá, thế này thì đ** thể chấp nhận được. Lành làm gáo, vỡ làm muôi nhá, bà quyết phen này sống mái với mày”. Theo bản năng, Nàng lao vào bà già lúc nãy vừa chửi nàng dở hơi, vừa cầm chổi quật vào mặt nàng. Chợt, có ai đó giật nàng lại, đó là bộ hạ của nàng, chúng cũng đang hộ giá theo nàng đi làm dâm chủ. Nàng loáng thoáng nghe thấy, “thôi đừng đánh bà ta, dù sao chị cũng từng là luật sư, là người của công chúng, làm thế chúng nó ghi hình được thì chết…”. Nàng đứng sững lại. “Ừ nhỉ! May quá, có đứa nó nhắc,  lao vào bà già đó chẳng chắc có đánh được quả nào không, vở vấn có khi còn bị mụ già đó cho thêm trận nữa thì ê mặt. Chưa kể con cháu nhà đó mà biết, thì có mà vỡ mồm”.
Nàng hậm hực quay lại, tím tái vì tức giận, khuôn mặt bì bì, thường vẫn vênh vênh tự đắc giờ vón cục lại, trông phát tởm. Bỗng nàng hô lớn: “Công an đánh người, công an đánh dân, công an giết dân”…Lũ đàn em giật mình ngơ ngác một lúc, chúng chợt hiểu ra, đồng thanh hô theo. Nàng tự sướng “Ờ, kể ra mình cũng thông minh đấy chứ, đám dâm chủ gọi mình là Thánh nữ không phải không có lý do”.  Những người qua đường nhìn thị như nhìn một con thần kinh.
          “Chị bị con mụ già đó vụt trộm có đau không?” Giọng đồ đệ của nàng hỏi han với thái độ bợ đỡ.
“Trộm đ** gì mà trộm. Bà già đó ở tận bên kia đường. sang bên này đường vừa đi vừa chửi, cầm cái cán chổi chĩa thẳng vào mặt, gọi tao là con điên, con giặc cái, giấu giếm gì mà bảo trộm. Sao lúc ấy chúng mày không xông thẳng vào cho bà già đó một trận lại để tao phải cắn răng chịu nhục…Đau, đau quá”.
Mắng lũ đàn em, nàng lại nghĩ đến cái trách nhiệm cao cả mà tổ chức ban cho là phải mang dân chủ, nhân quyền đến cho đám dân đen. “Từ giờ bà mặc mẹ chúng mày chìm trong ách đô hộ của cộng sản. Mặc mẹ chúng mày phóng xe máy, kệ bố chúng mày cười đùa, uống caphe hay bia hơi…Bà không thèm cứu chúng mày khỏi nỗi khổ đó nữa, đúng là một lũ mông muội”.
Mời xem video về vụ việc tại đây


Previous Post
Next Post

post written by:

8 nhận xét:

  1. Đúng là quá nhục, phong trào dân chủ nhìn vào đây thì biết, nhìn vào đây nữa đi. Bị dân họ đánh cho như đánh chó mà chưa chừa vẫn suốt ngày chửi bới, mạ lỵ chính quyền. Thật sự thì khó hiểu cái đầu óc của bọn đần này quá. Lê Thị Công Nhân mà là một luật sư ư? Đây là một con mụ phá hoại đất nước thì đúng hơn là một luật sư, chẳng phải là luật sư mẹ gì cả, chỉ là lừa bịp mà thôi. Cái hạng suốt ngày đi chửi bới, phá hoại đất nước ấy thì là luật sư gì chứ. May mà bà già kia không đánh cho chết luôn đấy. Thật đúng là con bệnh.

    Trả lờiXóa
  2. Lê Thị Công Nhân trước đây là luật sư đấy, nhưng bây giờ thì không nữa rồi, mọi thứ đã xa vời rồi. Chẳng ai chấp cái loại luật sư phản động thế này đâu. Đúng là một lũ khốn mà thôi. Một luật sư theo tôi thiết nghĩ thì phải làm sao để cống hiến cho đất nước thay vì là đi làm những trò hề đó, ai lại đi làm cái trò chống lại đất nước, liệu có tốt không. Như thế là đang phá hoại đất nước. Đúng là chửi Công an là nghề của bọn này rồi, chẳng ai không biết được, và chửi Công an với hy vọng làm sụt giảm đi uy tín của lực lượng này trong mắt người dân nhưng cuối cùng thì chẳng ai quan tâm cả. Tất cả chỉ là trò hề, và nhân dân biết hết. Chính Lê Thị Công Nhân dẫ bị cụ già cầm chổi vụt cho vào mặt đấy thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Cái hạng Lê Văn Đài với Lê Thị Công Nhân xưa nay chẳng ra gì cả, trước đây đua nhau lập nên cái khối 8406 phá hoại đất nước, bị lực lượng Công an triệt phá, bây giờ quay lại chống đối. Trước đây bị vào tù, chẳng ma nào thèm quan tâm, hết vốn chính trị nên bây giờ quay lại chống phá đất nước kịch liệt. Mấy vụ này là ả Lê Thị Công Nhân định pr cho bản thân mà thôi, tin sao được cái hạng này. Được đất nước này, chế độ này nuôi nấng lên ăn học đầy đủ rồi quay về chống lại chế độ, muốn dở trò đi làm dân chủ, nhưng làm thì ít mà phá thì nhiều, không hiểu nổi nữa.

    Trả lờiXóa
  4. doc bai viet cua tac gia tuy co khac hoa sau ve Le Thi Cong Nhan nhung giup chung ta hieu hon ve ban chat cua mot con nguoi, mot con nguoi tung duoc menh danh la luat su, voi mong muon bao ve cho dan chu, nhan quyen nhung ... suy nghi lon lao do lai khong duoc thuc hien bang nhung hanh dong dung dan. Day la bai hoc cho lop tre chung ta the hien long yeu nuoc va nhiet tinh cua minh mot cach dung dan.

    Trả lờiXóa
  5. đúng là cái loại trơ chẽn, quỷ cái không biết ăn năn hối cải mà còn làm liều. để một cụ già đánh vào mặt cho không biết có giúp cho con mụ này tỉnh ngộ ra không.

    Trả lờiXóa
  6. Một con người như Lê Thị Công Nhân thật đáng xấu hổ...Lòng dạ con người từ trước đến giờ luôn khó lường trước được, nhưng là một luật sư lẽ ra phải đứng lên bảo vệ công lý, bảo vệ chế độ, Đảng, nhà nước cũng như quyền lợi của nhân dân vậy mà bà ta lại đi vu cáo chế độ, quay lưng lại với đất nước, dân tộc. Một con người như thế không xứng đáng được tồn tại trên đất nước Việt Nam mến yêu

    Trả lờiXóa
  7. Hài , đúng là sức mạnh của đồng tiền , tại sao có những người lại đi quay lưng , phản bội với cả đất nước , cả dân tộc mình để chỉ vì những đồng tiền của những kẻ nước ngoài? trông mặt mũi thì cũng có đến nông nỗi nào đâu cơ chứ , sao lại toàn đi làm những cái chuyện đáng xấu hổ thế không biết được ?

    Trả lờiXóa
  8. phải đề nghị cho thánh nữ Thị Nhân sang Nhật kêu gọi dân chủ trên các bộ phim đóng mác 18+ mới là đủ trò

    Trả lờiXóa