Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Nguyễn Lân Thắng chập mạch.
Loa PhườngPhường Loa

      
Lân Thắng - một trong những lần cầu viện sự can thiệp từ bên ngoài

         Là thành viên trong nhóm đối tượng có nhiều hoạt động chống đối, phản ứng tức tối, hậm hực của Nguyễn Lân Thắng trước việc Quốc hội thông qua Hiến pháp là điều dễ hiểu. Y cay cú tới mức nói năng xằng bậy khi đòi giái tán Quốc Hội. Lý do mà Thắng đưa ra là "Quốc hội này không đại diện cho ý chí, nguyện vọng của tôi nữa nên cá nhân tôi là tôi muốn giải tán Quốc hội này…Tôi đang muốn làm thế nào để có một Quốc hội khác, đại diện cho ý chí của nhân dân.". Bất bình thường hơn là ngay sau đó Thắng phải thừa nhận với Báo Bắp Cải BBC rằng : “những người phản đổi Hiến pháp mới thông qua chỉ là thiểu số trong một đất nước”.
          Thế mà cũng đòi đi làm chính trị. Đúng là loại chập cheng. Đòi giải tán quốc hội chỉ vì đã thông qua hiến pháp không đúng theo ý mình. Không thuận theo ý của một thiểu số. Có lẽ vì sự hằn học đã lấy nốt đi của Lân Thắng chút tỉnh táo còn lại nên cậu chàng không thể nào phân biệt nổi cá nhân và nhân dân. Dường như Thắng và đám đồng đảng của y quên mất rằng, những đòi hỏi của họ đang đi ngược lại nguyện vọng và ý chí của nhân dân. Vậy Quốc hội mà họ muốn có ở đây là Quốc hội nảo, phải chăng là loại Quốc hội chỉ đại diện cho quyền lợi của riêng Lân Thắng và dăm ba kẻ vong nô như y. Đúng là đồ chập mạch…

Thực tế chứng minh rằng, Hiến pháp được thông qua với số phiếu cao thể hiện sự đồng thuận lớn trong Quốc hội và cử tri cả nước. Những kẻ như Lân Thắng, Tương Lai, Huệ Chi…những kẻ đã đứng về phía đối lập với lợi ích của đông đảo quẩn chúng nhân dân, lẽ tất yếu sẽ không có chỗ trong lịch sử. Và rằng có hậm hực, tức tối, cầu cứu thế lực từ bên ngoài nào, bọn chúng càng tự chứng tỏ, chúng đang cố tình đi ngược lại lợi ích của dân tộc, của cộng đồng, và rằng chúng chẳng thể đại diện được cho ai ngoài cái bản tính ích kỷ, bần tiện và dơ bẩn của chúng.
Đoạn đường cong

Sông Cầu



Đường về xa lắm ai ơi
Qua sông, qua suối, qua nơi hẹn hò,
Nhớ về đường ấy quanh co 
Nón nghiêng lời tỏ vòng vo vội vàng
Bắc cầu dải yếm mà sang
Đò khuya ai chở lời nàng cho anh
Môi cười, đôi mắt long lanh
Để lòng bắt gặp đoạn quanh dịu dàng.
Giọt nước rơi
Sông Cầu

Giọt nước lỡ rơi
Làm đau mặt biển!
Bàn chân lỡ bước
 Làm đau cỏ xanh!
Cánh chim lỡ bay
Làm đau nhành lá!
Một lời lỡ nói
Làm đau... một đời!
Đừng làm giọt nước lỡ rời

Để đau đáu một vòm trời đỏ mây!
Thánh nữ Lê Thị Công Nhân và cái cán chổi của bà già.
Loa PhườngPhường Loa


Được mấy anh cờ vàng hải ngoại và mấy "ráo xư" thối trong nước như Tương Lai, Xuân Diện  bơm thổi, lâu nay nhà dâm chủ Lê Thị Công Nhân nghĩ mình hóa thánh. Nàng say sưa, hoan hỉ trong những lời ngợi ca, chìm đắm trong những vần thơ ca tụng và cả những khoản tiền yểm trợ từ nước ngoài. Chẳng cần làm luật sư nữa, nàng vẫn đủ sống, lại còn sống một cách đàng hoàng nữa là đằng khác. Dâm chủ muôn năm!
Trong suy nghĩ của nàng, đám người xung quanh đều tăm tối, mông muội do bị chìm trong ách đọa đày của cộng sản. Vì thế nàng được tổ chức Việt Tân ở tận hải ngoại giao cho trọng trách cứu vớt cả đất nước đang chìm trong lầm than…Nàng đúng thật là thánh sống, nàng sẽ đem lại tự do, nhân quyền cho cái đám người khờ khạo, tối tăm, đang cam chịu sống trong đọa đày thế kia.
          Nàng xuất hiện ngày một nhiều với đám dâm chủ, với lũ  này, nàng là tinh tú. Đơn giản nàng từng là luật sư, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, những việc nàng làm được cả thế giới biết đến…Vì vậy bây giờ là thời cơ chín muồi để nàng thể hiện rõ vai trò dẫn dắt phong trào dâm chủ trong nước bước sang một giai đoạn mới. Nàng không thể quên những lời tán dương của đám người mắt xanh, mũi lõ, cái siết tay thật chặt của mấy anh giáo sư già ở tuổi thất thập cổ là hy, những ánh nhìn ngưỡng mộ của những anh hùng  “bông băng thuốc đỏ”, những ánh nhìn thèm muốn được như nàng của những người phụ nữ trong trang phục trắng khâm liệm viết đầy chữ răn oan…Những hình ảnh đó càng khiến nàng thêm quyết tâm làm cách mạng cứu người.
Có điều những kẻ mà nàng đang tìm cách giác ngộ, cứu rỗi... giờ phóng xe máy đẹp, họ tụ tập với bạn bè bên vại bia trong quán  nhậu hay nhâm nhi ly càphe thưởng thức sự bình lặng của một góc phố với một ai đó. Thấy nàng, họ nhếch mép bĩu môi như nhìn thấy một con đàn bà dở hơi, mắc bệnh hủi. Họ né tránh cái nhìn tức tối, khó hiểu của nàng cứ như thể nàng là một con đàn bà rỗi việc, đi gây sự. Ô hay chẳng lẽ những con người này không cần tự do, dân chủ, hay nhân quyền?…Những thứ mà theo nàng, thà chết đói chứ không có nó, nàng không thể sống.  
          Chấp gì loại dân ngu, cu đen. Đầu óc họ quá tăm tối nên chưa hiểu được giá trị những thứ lớn lao mà nàng sẽ đem đến cho họ. Lẽ ra họ phải hiểu rằng để có được tự do, dân chủ, nhân quyền thì phải làm cách mạng, để làm thế phải vô hiệu hóa, lực lượng vũ trang. Công an là thanh bảo kiếm của Đảng , nếu nàng làm cho cái thanh bảo kiếm ấy hoen gỉ, hay nói cách khác mất cái kiếm ấy, Đảng sẽ không còn vũ khí chiến đấu, và lúc đó chính quyền sẽ thuộc về nàng. Trong đầu nghĩ thế, chân nàng phăm phăm bước qua đường, đến trước cửa công an phường. Nàng bắt đầu bài kêu gọi dân chủ, nhân quyền và chửi bới. Tất nhiên rồi, phải chửi chứ, không chửi làm sao chúng nó chết được, vì vậy nàng phải chửi, phải tố cáo tội ác của chúng, cái tội ác chúng đã gây ra cho những người dân vô tội, đẩy họ đến chỗ tăm tối, cùng khổ. Khổ mà không biết mình khổ, lại cứ đi uống bia,  cười nói bảng lảng. Đúng là tội ác tày trời. Nàng sấn sổ, cao giọng.
          Có bóng người mặc quân phục ra giải thích và đề nghị nàng dừng hành động của mình. “Bố láo, bố láo quá, chẳng lẽ không biết mình là ai sao dám bắt mình im ồm. Nàng là luật sư đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền được cả thế giới biết đến nhé, mà hơn nữa nàng là Thánh nữ, hiểu chưa!!! Không thể được, đừng có hòng!!!”. Nàng tăng volume hết cỡ…Mấy người ở những ngôi nhà kế bên nghe thấy ầm ĩ, đi ra. Sau một hồi họ can ngăn, rồi xua đuổi nàng như đám ruồi, nhặng…”. Thế này thì chịu hết nổi. Thánh nữ đến cứu mà lại còn can ngăn…” Cái volume của nàng tiếp tục hết cỡ.
          Bỗng mọc đâu ra, một bà già tay cầm cái chổi, từ căn nhà cạnh đó lao ra. Ở đằng xa, bà ta đã ném vào mặt nàng những từ rủa xả, nghe quen quen, giông giống như kiểu của Bùi Hằng,  lại còn gọi nàng là “con điên”, “con giặc cái” rồi chan tương đổ mẻ, vứt vào mặt nàng toàn những cụm từ …mà có trong mơ nàng cũng chẳng dám nghĩ đến.
“ Sao dám thế, thế này thì láo quá”. Nàng chưa kịp định hình thì bốp bốp, bà già vung cán chổi quật vào nàng như quật vào một con chó. Những người lúc nãy mắng  mỏ, xua đuổi nàng thấy vậy cố can ngăn, nhờ thế nàng thoát được thêm mấy cái cán chổi.
          Như sực tỉnh, nàng lầm bẩm : “Mẹ nó, láo quá, thế này thì đ** thể chấp nhận được. Lành làm gáo, vỡ làm muôi nhá, bà quyết phen này sống mái với mày”. Theo bản năng, Nàng lao vào bà già lúc nãy vừa chửi nàng dở hơi, vừa cầm chổi quật vào mặt nàng. Chợt, có ai đó giật nàng lại, đó là bộ hạ của nàng, chúng cũng đang hộ giá theo nàng đi làm dâm chủ. Nàng loáng thoáng nghe thấy, “thôi đừng đánh bà ta, dù sao chị cũng từng là luật sư, là người của công chúng, làm thế chúng nó ghi hình được thì chết…”. Nàng đứng sững lại. “Ừ nhỉ! May quá, có đứa nó nhắc,  lao vào bà già đó chẳng chắc có đánh được quả nào không, vở vấn có khi còn bị mụ già đó cho thêm trận nữa thì ê mặt. Chưa kể con cháu nhà đó mà biết, thì có mà vỡ mồm”.
Nàng hậm hực quay lại, tím tái vì tức giận, khuôn mặt bì bì, thường vẫn vênh vênh tự đắc giờ vón cục lại, trông phát tởm. Bỗng nàng hô lớn: “Công an đánh người, công an đánh dân, công an giết dân”…Lũ đàn em giật mình ngơ ngác một lúc, chúng chợt hiểu ra, đồng thanh hô theo. Nàng tự sướng “Ờ, kể ra mình cũng thông minh đấy chứ, đám dâm chủ gọi mình là Thánh nữ không phải không có lý do”.  Những người qua đường nhìn thị như nhìn một con thần kinh.
          “Chị bị con mụ già đó vụt trộm có đau không?” Giọng đồ đệ của nàng hỏi han với thái độ bợ đỡ.
“Trộm đ** gì mà trộm. Bà già đó ở tận bên kia đường. sang bên này đường vừa đi vừa chửi, cầm cái cán chổi chĩa thẳng vào mặt, gọi tao là con điên, con giặc cái, giấu giếm gì mà bảo trộm. Sao lúc ấy chúng mày không xông thẳng vào cho bà già đó một trận lại để tao phải cắn răng chịu nhục…Đau, đau quá”.
Mắng lũ đàn em, nàng lại nghĩ đến cái trách nhiệm cao cả mà tổ chức ban cho là phải mang dân chủ, nhân quyền đến cho đám dân đen. “Từ giờ bà mặc mẹ chúng mày chìm trong ách đô hộ của cộng sản. Mặc mẹ chúng mày phóng xe máy, kệ bố chúng mày cười đùa, uống caphe hay bia hơi…Bà không thèm cứu chúng mày khỏi nỗi khổ đó nữa, đúng là một lũ mông muội”.
Mời xem video về vụ việc tại đây


Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

Tương Lai phải sủa để thiên hạ vẫn nhớ mình là …cái giống ấy!
Loa PhườngPhường Loa





         
                    Tương Lai 

            Sự kiện Quốc hội Việt Nam- Cơ quan quyền lực tối cao, đại diện cho quyền lợi của cử tri cả nước bỏ phiếu thông qua bản Hiến pháp sửa đổi vào sáng ngày 28/11 với tỷ lệ phiếu tán thành gần như tuyệt đối ( 97, 59%  tính cả số đại biểu vắng mặt, và 99,59% số đại biểu có mặt tham gia bỏ phiếu) là một câu trả lời rõ ràng và đanh thép với những kẻ còn lú lẫn, ôm mộng phá vỡ khối đoàn kết toàn dân, trong đó có giáo sư tự phong Tương Lai.
          Việc xây dựng Hiến pháp của một quốc gia là một sự kiện cực kỳ quan trọng, bởi vậy trong suốt thời gian qua Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đã nhận được hàng triệu ý kiến đóng góp của cử tri trong nước và kiều bào ở nước ngoài. Đó là những ý kiến đáng trân trọng bởi nó thể hiện tâm huyết của mỗi người dân nước Việt mong muốn xây dựng một bộ luật mẹ trên cơ sở đó phát huy hơn nữa sức mạnh dân tộc, tạo đà và thế mới cho sự đi lên của Việt Nam trên mọi lĩnh vực.
          Đã là đóng góp, mà là hàng triệu ý kiến, lẽ tất nhiên không phải không có những ý kiến khác nhau, thậm chí trái chiều. Những ý kiến đóng góp xác đáng, phù hợp với nguyện vọng, ý chí của nhân dân, đáp ứng được yêu cầu phát triển của đất nước đã được Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 tiếp thu, bổ sung vào dự thảo Hiến pháp. Những ý kiến dù tâm huyết của một số cá nhân song không đáp ứng nguyện vọng đông đảo của quần chúng nhân dân, hoặc không phù hợp với tình hình phát triển của đất nước dĩ nhiên được ghi nhận song không thể đưa vào Hiến pháp, đó là điều dễ hiểu. Vậy nhưng, lợi dụng chủ trương đóng góp ý kiến xây dựng hiến pháp mới để  phá vỡ khối đoàn kết toàn dân tộc, nhằm tạo những bất ổn trong nước là một âm mưu đen tối mà người ta dễ dàng nhận thấy ở một số cá nhân trong nước và tổ chức người Việt lưu vong ở nước ngoài cho dù nó có được che đậy bằng những lý lẽ mĩ miều, cao quý nào.
          Việc một số đối tượng xấu, trong đó có một số kẻ xưng danh nhân sĩ, trí thức như Tương Lai, Huệ Chi …tỏ thái độ hằn học, tức tối, thậm chí đe dọa trước việc Hiến pháp được Quốc Hội thông qua với số phiếu cao cho thấy sự lạc lõng, thiếu tinh thần xây dựng của những cá nhân trên.
Có thể nói trong suốt 11 tháng qua, Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và các đại biểu Quốc hội đã làm việc nghiêm túc, cần mẫn, đầy tinh thần trách nhiệm,phát huy cao nhất trí tuệ của các giai tầng xã hội. Hiến pháp thực sự là tổng hợp tinh hoa trí tuệ, tâm huyết của toàn dân tộc.Việc Quốc Hội thông qua Hiến pháp với số phiếu tuyệt đối cho thấy sự đồng thuận cao của các giai tầng xã hội trong sự kiện quan trọng lớn của đất nước, biểu hiện đậm nét sự thống nhất giữa ý Đảng, lòng dân.


Việc Tương Lai kích động, đe dọa rằng “Nếu cam chịu thông qua một bản hiến pháp như dự thảo đang bàn, thì Quốc hội khóa 13 sẽ có tội với tổ quốc và nhân dân, và cá nhân các vị đại biểu Quốc hội khóa 13 đã bỏ phiếu thông qua hiến pháp, sẽ chịu trách nhiệm nặng nề trước tổ quốc, trước dân tộc”. Đúng là "đã ngu lại còn cố tỏ ra nguy hiểm". Hơn ai hết các đại biểu Quốc hội là những người đại diện cho cử tri cả nước, và họ đã thực hiện nghĩa vụ mà cử tri trao cho họ là thể hiện nguyện vọng của nhân dân. Hơn ai hết họ thấu hiểu trách nhiệm của mình trước sự kiện quan trọng này đâu cần đến những kẻ uốn lưỡi cú diều mà xỉ mắng triều đình như Tương Lai đe dọa. Bởi họ hiểu rằng, ở bất cứ quốc gia nào, trong quá trình xây dựng và phát triển đều có những kẻ cơ hội, những mong đục nước béo cò, ngụy quân tử để làm sang mình…Những trò mà Tương Lai, cùng một số kẻ đang làm không nằm ngoài những điều chúng ta đã biết trước.
 Nếu thực sự là một công dân yêu nước, xin ông Tương Lai hãy bằng những hành động cụ thể của mình đóng góp một cách hữu hiệu nhất cho sự phát triển của đất nước, thay vì tìm cách câu kéo ngoại bang, cõng rắn cắn gà nhà như ông vẫn làm. Những lời lẽ hằn học, vu cáo, dọa nạt của những kẻ cơ hội như ông chỉ càng khiến người ta hiểu rằng: Ông làm một đằng, nói một nẻo, "miệng nam mô, trong bụng một bồ dao găm". Và rằng: Khi chống phá không được thì giở trò dọa dẫm, mạ lị…Những lời nói của ông chẳng khác gì những tiếng tru của giống chó hoang đói ăn, vì vậy chẳng cần phải sủa để thiên hạ nhớ rằng ông vẫn chỉ là cái giống ấy.

          

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

Bùi Hằng - Người lăng loàn của năm
Loa PhườngPhường Loa


Đau hết cả người khi “người  lăng loàn của năm” Bùi Hằng cho thay đổi giao diện blog của mình. Nàng đẹp, vẫn biết điều ấy, bởi nếu nàng không đẹp thì anh chàng 4 mắt, môi thâm có cái tên mỹ miều Xuân Diện đã không bình chọn nàng cái danh hiệu người phụ nữ của năm, mặc cho nàng hễ cứ mở mồm là xưng “bà” và phun ra cái thứ “máu trên, máu dưới”  bắn tóe vào tất thảy những thứ quanh mình, khiến thiên hạ bao phen khiếp đảm đến mức cứ nhìn thấy nàng là người ta vội lảng. Các cụ chẳng đã dạy tránh voi chẳng xấu mặt nào, mà nàng còn tờm hơn voi ấy chứ. Việc nàng chọn cái tranh của thằng họa sĩ xỏ lá nào làm nền giao diện trông mà…phát ọe. Mả cha cái thằng bôi sĩ nó vẽ vời thế nào mà người ta thấy nàng nhợt nhạt với cái mồm rộng ngoác, được bao quanh bởi cái gọi là bờ môi dày ứ hự như hai con đỉa trâu mọng máu. Đúng là cái thằng họa sĩ có hơi xỏ lá tí nhưng mà tài, không tài sao được khi chỉ bằng vài nét cọ đã lột tả được cái điểm mạnh nhất của em: Đó là cái l.m , đừng vội nghĩ bậy…Anh không tục như nàng đâu – đấy là cái lỗ mồm.
          Chẳng biết hồi này căn bệnh hoang tưởng của em  về những màn rượt đuổi, bị công an theo dõi, tra tấn, bắt cóc đến đâu, nhưng đọc cái văn phong và cách em trang trí blog của mình đủ thấy bệnh tình em không có dấu hiệu thuyên giảm.
          Vẫn biết cái quyết tâm đấu tranh vì chính nghĩa và sự thật của em nó to tướng, chẳng thế mà cùng với mấy chị Zân trủ, kỹ nghệ tạo “rân oăn” của em đã trở thành thứ tuyệt đỉnh công phu. Việc em biến các bà, các mẹ hết sức lao động ở vùng quê xa xôi , hẻo lánh bỗng chốc thành lao động chính khi kéo họ về tận Hà Nội ngồi vật vờ ở vườn hoa để đóng vai “rân oăn”. Trách họ già rồi mà dại, cũng tại em biết cách lợi dụng sự khốn khó của họ, dùng những đồng tiền ma mị ra nhử để rồi họ bỏ nhà , bỏ cửa, xa con , xa cháu ra dật dờ ngồi vườn hoa, đóng vai dân oan “tố cáo chính quyền đàn áp”. Vật vờ, giật dờ hết ngày dài lại đêm thâu để nhận được mấy đồng bạc lẻ và vài lời bơm thổi của em. Sao em không bảo mẹ mình đì làm chuyện ấy mà lại bắt mẹ, dỗ bà những gia đình nông dân chân lấm tay bùn ra đây làm công cụ để em kiếm tiền hải ngoại và đánh bóng tên tuổi vốn đã ngập sâu trong nhơ nhuốc của em. Trước giờ với cái ngữ  em, chỉ quen ba chuyện quân khu, quân kheo... tranh chồng giựt vợ, cộng thêm cái màn cặp kè với đám xã hội đen, chả ai biết đến. Vậy mà chỉ với vài màn zân trủ, thiên hạ đã biết đến em như biết đến những model trong giới showbiz. Mà mấy đứa trẻ ranh trong đám showbiz còn xách dép cho em ấy chứ. Chúng nó quá lắm muốn kiếm ăn thì bày trò sex, shock…rẻ tiền. Đằng này em đi làm “dâm chủ” hẳn hoi. Chúng nó đú theo em làm sao kịp. Đám showbiz có muốn kiếm tiền thì phải dựa hơi mấy đại gia trong nước, còn em, em bám hẳn mấy anh cờ vàng lưu vong hải ngoại. Đẳng cấp của em nó hơn hẳn là ở chỗ ấy. Đấy là chưa kể đến những cụm từ to tát mà em hô hét trên trang tin của mình như tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm, dân chủ, nhân quyền…Nghe đến đó anh đảm bảo mấy em trong giới showbiz phải gọi em bằng cụ luôn ấy chứ.


          Có điều dù em có thay đổi giao diện trang tin hay đưa những thứ gì ghê gớm lên đó thì em vẫn chỉ được đám cờ vàng hải ngoại coi là con điếm dâm chủ mà thôi. Không chữ nghĩa, trình độ. Kiếm miếng ăn chỉ bằng tụt quần, vén váy, chửi bậy , vu cáo…thì dù có núp dưới danh nghĩa nào em cũng chỉ là một con đàn bà lăng loàn trong con mắt thiên hạ. Tất nhiên cái lăng loàn ấy của em sẽ được một đám ngợm người lợi dụng, bởi nó cũng có ích cho những hoạt động gây rối công cộng, mà em là một con cung quăng tích cực. Nhưng kiếm được đồng tiền ấy nó nhục lắm, đó là chưa kể em còn hủy hoại cuộc đời chính cậu con trai của mình khi dẫn nó đi theo tiếng gọi của đám cú đêm. Thiên hạ khinh bỉ, gia đình ngoảnh mặt, liệu em có cảm thấy hạnh phúc khi bưng bát cơm đầy, hay nâng ly rượu với đám Tường Thụy, Quốc Quân? Mẹ em liệu có vui, khi con gái bà trở thành công cụ kiếm cơm của một đám vong nô, phản quốc. Em có ngủ ngon giấc khi kích động ngoại bang can thiệp công việc nội bộ nước nhà những mong được thêm tí bơ thừa, sữa mốc???
          Tội nghiệp em, khốn nạn cái thân Bùi Hằng em! Hãy nghĩ đến tương lai con mình. Đừng vì vật chất tầm thường mà bán rẻ lương tâm, dâng con mình cho đám quỷ dữ.
          Cầu Chúa, xin đức Phật từ bi cứu khổ cứu nạn giác ngộ em. Anh đành phải nhờ tất các đấng thiêng liêng ấy, bởi em, nay quỳ gối ở nhà thờ, mai xì sụp khấn vái ở đền ở phủ...anh cũng chẳng thể hiểu lúc nào em theo tôn giáo gì? Có lẽ tôn giáo duy nhất mà em thờ phụng đó là những đồng đô la xanh mang mùi máu của những chiến sĩ cách mạng đã ngã xuống, mùi nước mắt của những nông dân bị em lừa đảo. Người ta bảo Nhân nào Quả nấy, nếu không biết dừng lại những cơn gió độc mà em đang gieo hôm nay, chắc chắn Hằng sẽ gánh trọn cả cơn siêu bão trong một tương lai không xa.

          Với em lúc này quay đầu liệu có phải là bờ?

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

LÊ THỊ CÔNG NHÂN - PHẢI SỦA MỚI ĐƯỢC ĂN

Nguồn Tre Làng


LâmTrực@

Thị có tên là Lê Thị Công Nhân.

Mình đã viết về Lê Thị Công nhân trong bài "Lê Thị Công Nhân đã trở lại làm tiền" và bài "Con Khốn Nạn" đăng ngay trên Blog này và một số trang khác. Nói cho đúng, mình không có hứng với thị nên không muốn viết về thị. Nhưng hôm nay, để giúp các bạn hiểu rõ hơn về Lê Thị Công Nhân, mình viết entry này.

Lê Thị Công Nhân là ai? Xin nhắc lại một chút về thị có thể sẽ là không thừa.

Lê Thị Công Nhân sinh năm 1979, có hoàn cảnh khá éo le. Mới lên 2 tuổi, ba mẹ Nhân ly dị, hai mẹ con thị được che chở bởi một vị giáo sư họ Nguyễn danh tiếng của Trường ĐH Tổng hợp Hà Nội. Thế nên mới có chuyện Nhân quê quán tại Gò Công Tây (tỉnh Tiền Giang) nhưng lại có hộ khẩu thường trú tại phòng 48, nhà 7, khu TT Văn phòng Chính phủ, phường Phương Mai (Hà Nội), căn hộ mà Nhà nước cấp cho giáo sư họ Nguyễn. Ra thủ đô sống với vị giáo sư đáng kính, sau khi tốt nghiệp THPT, ĐH Luật Hà Nội, Nhân học tiếp và có tấm bằng luật sư vào năm 2003. Với khiếu viết lách và vốn tiếng Anh, thị kiếm được chân thư ký của Đoàn Luật sư Hà Nội. Ngã rẽ màu tối bắt đầu đến với thị từ đây.

Là thư ký quan hệ quốc tế của Đoàn Luật sư Hà Nội, Lê Thị Công Nhân có dịp tiếp xúc với các phóng viên quốc tế, nhân viên sứ quán nước ngoài, và được họ giới thiệu với Nguyễn Văn Đài. Thị về làm nhân viên VP Luật sư Thiên Ân của Đài năm 2004, và nhanh chóng trở thành trợ thủ đắc lực của Đài. Thị đã biên soạn hàng loạt bài viết, trả lời phỏng vấn với nội dung xuyên tạc, bịa đặt và vu cáo tình hình dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam, như: “Khía cạnh pháp lý về đình công và yêu cầu có hệ thống công đoàn độc lập tại Việt Nam”, “Sự thật về việc bãi bỏ Nghị định 31/CP ngày 14-4-1997”, “Bài trả lời phỏng vấn và đối thoại”... Các bài viết trên đã được chính Lê Thị Công Nhân phát tán trên mạng internet và các đài phát hải ngoại. 

Có nghe Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn trên đài, báo của đám vong nô như “Chân trời mới”, “Tiếng nước tôi”, “Đối thoại”, RFA... mới thấy hết sự lộng ngôn của kẻ ăn cháo đá bát. Chưa đầy 30 tuổi mà thị đã đứng lên hô hào “tẩy chay bầu cử Quốc hội khóa XII”, “Việt Nam đàn áp những người bất đồng chính kiến”, “ngày toàn dân mặc áo trắng ủng hộ dân chủ”... Thậm chí Nhân còn thề thốt “chiến đấu tới cùng, không bao giờ đầu hàng, thỏa hiệp với cộng sản”.

Hung hăng tới mức cuồng điên, Lê Thị Công Nhân là một trong những người đầu tiên ký tên ủng hộ cái gọi là “Tuyên ngôn tự do dân chủ cho VN 2006” và tham gia “Khối 8406” do con quỷ sứ khoác áo thầy tu Nguyễn Văn Lý chủ trò. Thị cũng xăng xái tham gia “Đảng thăng tiến Việt Nam” do Lý vẽ ra và xung phong làm “Người phát ngôn của đảng”. Không thỏa mãn, thị còn tham gia tổ chức “Liên minh dân chủ nhân quyền Việt Nam” do một số người ở hải ngoại lập ra trên... Internet! Nực cười thay, một thân một mình mà tham gia nhiều băng đảng đến vậy. Có người ví von, Lê Thị Công Nhân như một ả cave hạng ruồi, cứ anh nào có tiền là theo. Chính điều này cho thấy thị chỉ có một khát vọng duy nhất là kiếm cơm bằng ngoại tệ chứ không phải lý tưởng, chẳng phải tự do zân chủ gì hết. Bởi vậy, sẽ không có gì là lạ nếu như ai đó thấy thị chà đạp lên đạo đức, nhân phẩm và lòng tự tôn dân tộc, thậm chí là phải sủa như chó để kiếm dăm ba cắc lẻ của đám ba que sỏ lá.

Từ tháng 12-2006 đến tháng 2-2007, Nhân và Đài đã lôi kéo một số sinh viên, trí thức và số người khiếu kiện nhiều lần tụ tập tại Văn phòng Luật sư Thiên Ân để tuyên truyền giá trị của “tự do, dân chủ, nhân quyền” theo “khẩu vị phương Tây”. Cũng tại đây, Nhân cùng Đài xuyên tạc, vu cáo Nhà nước đàn áp dân chủ, nhân quyền, kích động tư tưởng chống đối nhằm thực hiện toan tính “gây men zân chủ” cho “chế độ đa nguyên chính trị” ở Việt Nam.

Là một luật sư, hơn ai hết Lê Thị Công Nhân hiểu những hành vi của thị đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật Việt Nam. Thị đã bị cơ quan chức năng phát hiện và bắt quả tang. Ngày 4-2-2007, Cơ quan An ninh Điều tra Công an Hà Nội đã khám xét khẩn cấp nhà riêng của thị, thu giữ nhiều tài liệu, phương tiện hoạt động phạm tội. Với hành vi ấy, thị đã bị khởi tố về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự. Cho đến thời điểm này, Lê Thị Công Nhân, mặc dù được phóng thích nhưng thị vẫn phải chịu sự quản chế của chính quyền.


Thời gian gần đây, sau một hồi im hơi lặng tiếng, Lê Thị Công Nhân lại xuất hiện trở lại với vở diễn mới, chiêu trò mới. Thị luôn tìm cách gây sự, cà khịa với các nhân viên công quyền, nhất là công an để quay phim chụp ảnh tung lên mạng. Có một lần, trong khi gây sự với các tiểu thương, thị bị các thương binh (?) tẩn cho một trận nhừ tử. Như thường lệ, sau khi có được dấu tích bị đánh, thị viết đơn tố giác tội phạm, và đó là cách làm màu để câu tiền hải ngoại.

Trong bối cảnh, giới chống cộng trong và ngoài nước ngày càng tỏ ra mất kiên nhẫn bởi những hoạt động của thị chả làm nên cơm cháo gì. Mặt khác, những khuất tất về tiền bạc, thiếu minh bạch trong chi tiêu zân chủ, cù nhầy trong thanh toán nợ nần với hải ngoại đã làm mất đi lòng tin của các "ông chủ". Bởi vậy, thái độ ghẻ lạnh của đám zân chủ cũng là điều dễ hiểu. Sau một hồi có vẻ im hơi lặng tiếng do không được sự ủng hộ và tiếp tế của đám vong nô, có lẽ do đói ăn, Lê Thị Công Nhân buộc phải lên tiếng làm tiền. Những tiếng ăng ẳng của thị khi vu cáo chính quyền, công an chẳng được ai tin, và có lẽ đó chỉ là tiếng sủa khan theo phản xạ có điều kiện. 


Sau những sự vụ lừa đảo bạn bè hải ngoại, Nhân Quyền lâm vào cảnh nợ nần, phải trốn chui lủi để xù nợ (Xem video và bài viết về Lê Thị Công nhân trốn xù nợ của zân chủ hải ngoại  đây). Vì thế, không ngạc nhiên lắm, ngày 19 tháng 11 năm 2013, Lê Thị Công Nhân cùng đám dẹo Trương Văn Dũng, Lê Hùng, Nguyễn Thị Nga hùng hổ đến gây sự ở công an phường Thụy Khuê. Hóa ra đói khát, nợ nần, cùng sự tự huyễn hoặc bản thân cũng có thể làm người ta mất đi nhân tính,sẵn sàng gây sự, thậm chí có thể sủa như chó.

Chỉ cần để ý một chút (khi các bạn đọc bài viết của Lê Thị Công Nhân ở cuối bài này), bạn sẽ thấy một giọng văn hoàn toàn khác với giọng văn của thị đăng trên các trang mạng trước đây. Nó ấp úng, thiếu liền mạch, và ý tứ lộn xộn vì vừa viết vừa bịa. Nhưng những gì thị bịa đều mâu thuẫn với các quy luật của tự nhiên và xã hội, và quan trọng là hoàn toàn không có lấy một tí teo minh chứng. Vậy ai sẽ tin thị?

Không nói về nội dung bài viết có tính cà khịa, kích động kiểu lưu manh đầu đường xó chợ, âm mưu của thị cùng đám dẹo đã thất bại. Rốt cuộc, chả có anh công an hay dân phòng nào thèm dây với thị, bởi hơn ai hết chính các anh công an hiểu rõ về thị và mục đích cà khịa của thị chỉ nhằm quay phim chụp ảnh mà thôi. Sự thực, nếu có hành động gì, chắc chắn đám dẹo đã công bố công khai trên các mạng xã hội chứ không chịu "viết vã" rồi la liếm cầu xin người đọc như thế này. 

Sau vụ nói xấu cụ Hồ và báng bổ tính cách người Việt, thêm một lần nữa, Lê Thị Công Nhân xứng đáng bị người dân đập dép vào mặt và đeo rọ vào mõm. Lần này, có lẽ tiếng ăng ẳng và những cú đớp gió của thị không đủ để các "ông chủ" hải ngoại rón tay bố thí miếng ăn. Thảm thật!

Vậy Lê Thị Công Nhân viết gì? Nếu như các bạn không ngại rác rưởi thì có thể tham khảo bài "Tường thuật của Lê Thị Công Nhân vụ việc ngày 19/11/2013 tại đồn công an Thụy Khê" được đăng trên Bolg của kẻ cùng hội cùng thuyền là Bùi Thanh Hiếu để biết thêm sự thật.

Mình hoàn toàn đồng ý với ý kiến của bạn Mon trên FB khi nói về Lê Thị Công Nhân rằng: "Lê Thị Công Nhân muốn có ăn thì phải tiếp tục sủa".


Vâng, đúng là phải sủa mới được ăn.


-------------------

Khuyến mại thêm cho Đốp vài bài
- Loa Lê Thị Công Nhân

- Tại sao LTCN được đồng loại đánh bóng như gương
CPJ và thỉnh nguyện thư thả Hải "Điiếu Cày"
Loa PhườngPhường Loa

CPJ “Ủy ban Bảo vệ Nhà báo” theo lý thuyết là một tổ chức phi chính phủ có chức năng giám sát các vụ vi phạm tự do báo chí khắp thế giới và bảo vệ các nhà báo bị truy hại vì thực thi quyền tự do ngôn luận của mình.
Trên thực tế thì sao? Và tại sao gần đây tổ chức này bị nhiều quốc gia chỉ trích vì những nhận xét quy chụp, xuyên tạc tình hình tự do báo chí tại các quốc gia không theo “chuẩn” của Mỹ và phương Tây về tự do báo chí, tự do ngôn luận?
Mới đây thôi tổ chức này cũng đã chọn Nguyễn Văn Hải – tức Điếu Cày – một đối tượng đang chấp hành án tù vì phạm tội “Tuyên truyền chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam” để trao Giải thưởng Tự do Báo chí Quốc tế 2013. Mặc dù Hải chẳng phải là nhà báo. Thực tế chứng minh rằng, bất cứ đối tượng nào viết tài liệu tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam là lập tức  trở thành "nhà báo" trong con mắt của CPJ và nghiễm nhiên được tổ chức này "can thiệp bảo vệ" và thậm chí còn tán dương, cổ súy, trao tặng “giải thưởng” như đã từng làm với Điếu Cày và nhiều đối tượng chống đối khác???.
Cũng vẫn biết âm mưu lợi dụng các vấn đề “tự do báo chí”, “tự do ngôn luận” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam thông qua một số tổ chức NGO như CPJ của một số quốc gia phương Tây chẳng còn là chuyện mới, song gây bất ổn về an ninh chính trị bất chấp lợi ích của đông đảo người dân tại quốc gia đó là một tội ác và nó sẽ gây hậu quả xấu cho chính những kẻ gieo gió.
Ngày 21/11/2013 Ủy ban Bảo vệ nhà báo (CPJ) lại phát động cái gọi là  “Chiến dịch thỉnh nguyện thư kêu gọi lãnh đạo Việt Nam trả tự do cho blogger Nguyễn Văn Hải (tức Điếu Cày) và tôn trọng quyền tự do thông tin”, cũng theo tổ chức này, thỉnh nguyện thư được gửi đến chủ tịch nước Trương Tấn Sang và thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đồng thời khoe khoang đã có hơn 3.000 chữ ký ủng hộ.
Vẫn biết để duy trì hoạt động CPJ phải lệ thuộc vào nguồn kinh phí từ một số tổ chức và quốc gia có sự khác biệt về thể chế chính trị với Việt Nam và như vậy CPJ không còn giữ được tôn chỉ mục đích cũng như những đánh giá khách khách quan là điều có thể giải thích được.
Nhưng đòi thả tự do cho Điếu Cày thì quả là một sự can thiệp thô bạo và vụng về.
Thứ nhất Nguyễn Văn Hải là một tên tội phạm được xét xử công khai theo đúng luật pháp Việt Nam có sự chứng kiến của đông đảo phóng viên trong nước và quốc tế, vì vậy chẳng thể chỉ vì cái nhìn lệch lạc của CPJ mà pháp luật Việt Nam lại không được thực hiện một cách thiếu khách quan, nghiêm minh. Bởi khi bắt hay thả một người phải tuân thủ theo đúng quy định tố tụng.     
Thứ hai, sự kiện Việt Nam được bầu vào Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc với số phiếu cao nhất vừa qua đã cho thấy sự đánh giá khách quan, toàn diện của chính phủ các quốc gia trên thế giới về tình hình nhân quyền tại Việt Nam trong đó có tự do thông tin nói chung và tự do báo chí nói riêng.
Thứ ba về số lượng hơn 3.000 chữ ký ủng hộ thỉnh nguyện thư chẳng chứng minh được điều gì bởi:Đây không phải là những người đại diện cho 90 triệu người dân Việt Nam, mặt khác trên môi trường mạng ảo, con số này một đứa trẻ lớp 3 có thể tự tạo ra được trong vòng vài ngày chơi với máy tính.
Việc CPJ can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam, đưa ra những đánh giá sai trái về tình hình nhân quyền cho thấy những thông tin giả mà tổ chức này đưa ra chẳng che mắt được ai và rằng CPJ đang tự đánh mất mình khi cố tình đi ngược lại xu thế chung, tiến bộ của loài người trên toàn thế giới.


Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày
Sông Cầu
Câu “châm ngôn” ấy cứ văng vẳng bên tai tôi thật kỳ lạ khiến tôi không thể không tò mò. Nhà tôi ở sát con kênh bắt nguồn từ Hồ Núi Cốc chảy về, nơi đây có lẽ là nơi lý tưởng để các con nghiện tụ tập thực hiện những lúc cần thoả cơn nghiện chăng? Thường thường vào các buổi chiều các con nghiện lại đèo nhau bằng xe đạp, xe máy vội vã lao thẳng  vào bờ con mương này để tiêm chích, chúng có đủ các lứa tuổi, già có, trung niên có, thậm chí cả vài đứa choai choai , duy chỉ toàn nam giới tôi chưa gặp một người nữ nào, phần đa chúng tầm tuổi từ 26- 40 thỉnh thoảng có tên trạc hơn 50 tuổi. Thật ra tôi cũng đoán tuổi vậy vì nhìn họ nhem nhếch và bù xù nên có thể đoán tuổi chưa chính xác. Thỉnh thoảng cũng có đứa trông bảnh trai, đi xe đẹp, đầu tóc cũng không đến nỗi nào, tôi nghĩ chắc có lẽ là công nhân hoặc viên chức nhà nước. Những đối tượng như vậy thường đi lẻ một mình, vội vã chích rồi vội vã châm điếu thuốc lá cắm phì phèo trên miệng vội vã phi xe đi thật nhanh.
            Vào một buổi trưa nọ trời ít nắng tôi đi làm về tiện có nắm gốc rau vừa nhặt xong mang ra sau mương để đổ, tôi thấy một thanh niên đang ngồi xổm trên bờ mương, thấy tôi bất ngờ xuất hiện người thanh niên loay hoay một lát rồi cũng đành cúi mặt ngồi im, những chuyện như thế ở bờ con mương này đối với tôi cũng không lầy gì làm lạ, tôi đứng cách người thanh niên khoảng 3m và nhìn  thấy ở khuỷu tay cậu ta có một chiếc kim tiêm vẫn lủng lẳng cắm ở đó, tôi hỏi:
-          Sao không rút kim ra mà lại để lủng lẳng trông kinh thế chú?
-          Thấy tôi có vẻ hỏi thật và không có ý gì, người thanh niên không nhìn tôi trả lời:
-          Em để thế này cho khỏi bị sốc!
-          Thì ra là thế, tôi lại hỏi:
-          Vì sao để như vậy lại không bị sốc?
-          Vì như thế này thuốc sẽ vào người từ từ mà không bị sốc chị ạ.
Tôi lại hỏi:
-          Chú nghiện thế này vợ con và gia đình có biết không?
-          Biết thì làm thế nào được chị, em cũng đã đi cai một vài lần rồi nhưng lại “chơi lại”.
-          Vì sao thế?
-          Vì cái “ giống” nghiện này hễ cứ nhìn thấy bạn nghiện hoặc ngửi thấy mùi thuốc là không tài nào chịu nổi.
Câu chuyện có vẻ như đã vào đề vả lại nhìn tôi chắc người thanh niên cũng không có gì lo ngại nên anh ta tự kể:
- Chị không biết em nhưng em biết chị đấy, chị là vợ anh Hùng thương binh chứ gì.  Sau khi học xong em đi công nhân, đồng lương thấp không đủ chi phí em lại xin đi làm vệ sĩ cho Siêu thị Picsi.
Thấy người thanh niên nói vậy tôi  tự nhủ:
Lại “nghe thằng nghiện trình bầy” đây, biết thế nhưng tôi vẫn hỏi:
-          Chỗ làm tốt thế, bây giờ em nghiện thế này họ không biết hay sao mà vẫn cho em làm?
-          Không chị ơi, em xin về rồi, thật ra em nghĩ trước sau họ cũng đuổi, em nghĩ về trước đi còn hơn để họ phát hiện ra, còn các bạn đồng nghiệp nữa, em chả mặt mũi nào.
Tôi không hỏi nhiều về chuyện công việc nữa vì tôi biết đó có thể là thật, nhưng cũng có thể chỉ là “ giấc mơ của chàng nghiện thôi”, có thể cậu ta chỉ nói khoác. Tôi lại hỏi:
-          Bây giờ một ngày em dùng hết bao nhiêu?
-          Có thì ba bi không có thì một.
-          Mỗi một bi bao nhiêu tiền?
-          Năm mươi nghìn.
-          Vậy là mỗi ngày một trăm ngàn đồng, lấy đâu ra tiền?
-          Trước kia em đi làm vẫn dành được ít tiền, sau dùng hết số tiền đó bà em thương em nên thỉnh thoảng lại cho.
              Tôi nói với cậu ấy nhưng cũng như nói với chính mình rằng “bà đã già rồi làm gì được nữa mà vẫn phải cho tiền cháu đang sức thanh niên”. Nghĩ cũng tội nghiệp. cậu ấy hiểu được tâm trạng của tôi nên cúi mặt thấp hơn và nói trong tiếng thở dài. “Chót rồi nên không biết làm sao được”, một sự xa xót chạy dọc trong sống lưng tôi, vậy mà cũng gọi là một cuộc đời, nhìn vào chiếc xi lanh vẫ lủng lẳng trên tay cậu ta cũng giống như nhìn thấy cái chết mà không sao tránh ra được.
           Tôi lại hỏi:
-Đằng nào gia đình cũng biết mình nghiện sao em không mang về nhà chích đàng hoàng vừa kín đào vừa sạch sẽ không ( ý tôi muốn nói không để mọi người phải nhìn vào cảnh ấy) ?
-          Cậu thanh niên trả lời nhanh như đã có sẵn trong đầu:
-          Chị không biết đâu, cái giống nghiện này nó thèm lắm, chỉ mua được là muốn dùng ngay, dùng luôn không kịp mang về nhà.
-          Vậy sao?
-          Vâng, đã gọi là nghiện lúc nào cũng chỉ nghĩ về nó thôi, tìm mọi cách để có nó, không có nó xẽ không đi làm gì được, cơm cũng không muốn ăn, tóm lại là phải có nó, có rồi là dùng ngày không thì không chịu nổi
-          Thì ra vậy!
Tôi lại hỏi:
-          Vậy sao chú không ngồi sát vào tường mà lại ngồi vắt vẻo trên bờ mương thế lỡ ra say thuốc ngã xuống mương thì sao.
Người thanh niên tỏ ra hoạt bát hơn trả lời lưu loát hơn:
-          Em sợ mọi người nghĩ là em định trộm cắp nên em ngồi hẳn ra đây để khỏi bị nghi ngờ, em chích xong là vứt luôn các thứ xuống mương để mọi người khỏi dẵm phải, có những thằng vô ý thức nó ném kim trên bờ lỡ ai dẵm phải thì gay.
 Thì ra ở sâu thẳm tâm hồn của người thanh niên lầm lỡ kia vẫn nặng phần người, họ vẫn lo cho người khác, quan tâm đến người khác, trong cuộc đời họ đã đi những bước sai lầm, sai lầm đến chết người, đó cũng chỉ là vô thức nhưng ý thức trong tâm cam họ là thật, suy nghĩ của họ cũng là thật …Chỉ còn trông vào những bàn tay của mọi người, của chúng ta có phép thần nào cứu họ ra khỏi vũng lầy, đêm đen hay không? hãy chờ vào những người đang sống ở khoảng trời đang tràn đầy ánh sáng.
***
Hôm nay bất ngờ gặp lại người thanh niên dạo nọ ở bờ mương, anh ta vẫn gầy gò xanh xao nhưng ánh mắt sáng hơn, nụ cười nở nhẹ trên môi, tôi chưa kịp hỏi người thanh niên đã lên tiếng trước.
-          Em chào chị!
-          Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên người thanh niên đã nói tiếp:
-          Em vừa đi chở khách về tiện thể mua vài lạng thịt để vợ em nấu ăn.
-          Thế…
-          Vâng , lần này em đã cai thành công rồi chị ạ, 2 năm rồi không nghiện lại, em đã xin vợ em tha thứ, vợ em nó vẫn thương em, thấy em cai nghiện được rồi nó mừng lắm, nó đồng ý cho em về ở với nhau, bây giờ vợ em đang có thai, em bảo cứ ở nhà dưỡng thai sau này sinh con cho khoẻ mạnh, mọi việc nặng nhọc đã có em lo.
-          Vậy thì tốt quá rồi.
-          Chị ơi chị có biết em cai được là nhờ vào đâu không?
-          Tất nhiên là nhờ vào sự quyết tâm của chú.
-          Em nói chắc chị không tin được đâu, đấy là nhờ một phần ở chị đấy.
Tôi tròn mắt, ngẩn người chưa hiểu thế nào:
-          Chú vớ vẩn chuyện chú cai nghiện chẳng liên quan gì đến chị, chú nói trong lúc tỉnh hay đang say đấy?
- Chị không tin thật à? Không tin cũng phải thôi nhưng thật một trăm phần trăm đấy chị ạ. Hôm gặp chị ở bờ mương, lúc đầu em vừa ngại lại vừa sợ chị, cái sợ của kẻ không đàng hoàng. Em là một thằng nghiện, một thằng cùng đinh của xã hội , lúc ấy em chỉ có cơn khát, cơn khát thèm của kẻ nghiện Ma tuý. Em nghĩ dưới con mắt của mọi người em chỉ là kẻ mạt hạng, có người gặp em chui nhủi họ còn nói thẳng : Bọn nghiện ngập sao không chết quách hết đi. Sống không bằng con chó dại thì sống làm gì, lúc ấy nói thật với chị em căm họ nhưng trong lòng lại nghĩ  họ nói đúng, em chỉ muốn tự nhổ nước bọt vào mặt mình, chỉ muốn chết quách đi cho khỏi nhơ nhớp.
-          Thôi em đừng nói như thế nữa!
-          Chị cứ để em nói hết đã để chị hiểu em hơn.
             Trong tai tôi lại văng vẳng câu: “ Đừng nghe ca ve kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện trình bầy” nhưng nghĩ thế nào tôi vẫn đứng im.
-Chi ạ, có lần em bị sốc thuốc nằm vật ở rìa đường, trong cơn mê man, em nghe thấy người ta bảo: Thằng nghiện bị sốc thuốc đấy, cho nó chết đi cho mát, cứu làm gì, nhà nào có con cái mà thế này cũng nhục lắm. Trong cơn mê man em lại thấy chị, hình ảnh chị sao thân thương ấm áp vậy, chị thật chân thành, đôi mắt hiền dịu bao dung của chị đã khiến em tỉnh lại, chị đã không khinh ghét em mà còn  nhắc em cẩn thận kẻo rơi xuống nước. Em nghĩ: Vậy là trong cuộc sống em vẫn còn có giá trị, ít nhất vẫn còn có người thương em, lo cho em. Mỗi lần nghĩ vậy em lại thấy mình cần phải sống, sống cho ra người.
-          Thôi em mang thức ăn về đi kẻo vợ lại mong, em cai được thế này là ngoài sức tưởng tượng của chị . Chúc mừng vợ chồng em !
-          Vâng em cảm ơn chị nhiều lắm.
Cậu thanh niên ấy nhìn tôi và nở một nụ cười, nụ cười đầy biết ơn và trân trọng lật bật khoác túi thức ăn lên xe đạp về nhà, nhìn nụ cười trên khuôn mặt gầy gò của cậu ấy, tôi hiểu cậu ấy đã thành người. Tôi chợt hiểu có thể chỉ một câu nói, một hành động đã cứu sống một con người và cũng chỉ một câu nói một sự khinh khi sẽ đẩy người ta vào một ngõ cụt đau sót khôn lường, mỗi chúng ta hãy có lòng vị tha để cứu vớt những “ linh hồn” chót lầm đường lạc lối vì… họ cũng là một con người!



 Nhận được tiền bán xương sườn, Trương Dũng "cảm ơn" phong trào rận chủ
Loa PhườngPhường Loa



Sau màn biểu diễn võ thuật trong tưởng tượng mà hậu quả theo nam diễn viên chính -Trương Dũng và nhóm đạo diễn là bị gãy 3 chiếc xương sườn. Mặc dù chẳng có bằng chứng nào về việc gãy xương, nhưng Dũng, Tường Thụy cùng đám múa phụ họa Bùi Hằng và Lê Thị Công Nhân vẫn cố bày trò xin tiền cực kỳ thô thiển.
Sau khi Dũng vu cáo công an đánh gãy 3 xương sườn, Công Nhân ngay lập tức đăng bài kêu gọi quyên góp ủng hộ Dũng. Mặc dù rận nào cũng biết rằng với Trương Dũng – người chẳng công ăn việc làm, vậy mà vẫn sài điện thoại iphone, trong nam ngoài bắc bất cứ đâu có vụ gây rối là Dũng có mặt, mà đi lại bằng máy bay hẳn hoi. Thử hỏi nếu không có sự hỗ trợ kinh phí từ những kẻ giấu mặt, một kẻ vô công rồi nghề như Dũng liệu có tiền tung tẩy nay đây mai đó, ăn nhậu triền  miên như vậy hay không? Trong lòng rận nào cũng thấy ấm ức bởi ba cái trò mèo gây quỹ ủng hộ, chúng là kẻ thấm thía nhất. Thực tế những lần quyên tiền trước đó cho thấy là chính những kẻ khởi xướng lại là những kẻ trục lợi và rằng sau bất kỳ màn quyên góp nào cũng có những cãi vã nảy lửa về ăn chia. Vụ quyên góp cho Đoàn Văn Vươn, Bùi Hằng…chẳng phải là tấm gương tày liếp đó sao. Nhưng không hưởng ứng cũng không xong. Đám Hằng B sẽ ngay lập tức lu loa rằng như thế là ích kỷ, là phản bội, và rằng lúc hoạn nạn thì Trương Dũng có mặt, vậy mà bây giờ khi có chuyện với nhóm của Dũng thì mọi người lại lảng di hết và rằng như thế là hèn là không biết điều và….
 Chỉ đợi có thế màn thăm viếng, khóc lóc mùi mẫn lại được Dũng, Thụy đem ra diễn. Thành phần đến thăm đầu tiên phải kể tới đám lê la ở vườn hoa Lý Tự Trọng – đám này do chị Thất Đức +Phương Bích điều đến. Tiếp theo là khuôn mặt nhàu nhĩ của đám Nguyễn Tường Thuỵ, Mai Xuân Dũng, Nguyễn Hữu Vinh, Bùi Hằng và Phương Bích, và tất nhiên không thể vắng vị linh mục ăn cơm tây như Phan Văn Lợi giáo phận Huế mò đến “tặng quà”…

tvd

  Diễn viên Trương Dũng trong cảnh ốm để kiếm tiền


Trò hề tẻ nhạt, con hát mẹ khen hay, chẳng thu hút được sự quan tâm của những người tử tế. Đơn giản những màn rạch mặt ăn vạ của đám rận chủ giờ chẳng lừa được ai, bởi sau quá nhiều lần bị phỉnh người ta đã tỉnh táo hơn trước những thủ đoạn bẩn thỉu của đám ký sinh trùng này. 

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Cái Nhấm
Sông Cầu

Từ mờ sáng cái Nhấm đã vục dậy, mắt ráo hoảnh. Mọi hôm mẹ nó phải đi  lần l­ượt các giư­ờng cầm cái quạt nan vừa đập, vừa hét to : “Dậy, dậy cả đi ! Con nhà ngư­ời ta đứa lớn việc lớn, đứa bé việc bé đầy cả ngoài đồng kia kìa, con nhà mình vẫn ngủ lăn ngủ lóc thế này thì còn nói chuyện gì ! ”. Bà lại ví von : “Giầu đâu đến kẻ ngủ trư­a, khó đâu đến kẻ say sư­a tối ngày”. Nói xong bà lại khua đập ầm ĩ khi nào bọn nhóc lục tục kéo nhau dậy mới thôi.
Hôm nay, mọi ng­ười vẫn đang yên giấc. Nhấm đã dậy, nó tuột xuống khỏi giường đi thẳng xuống bếp. Gian bếp lúp xúp mái dạ đã quá cũ kỹ, từng lớp dạ bạc phếch do mư­a nắng, đâm tua tủa từ trên mái xuống trông nh­ư nắm chổi cùn. Chuồng lợn xục bùn lẫn với phân phả mùi nồng nặc. Tất cả vẫn xư­a nh­ư thế! Với tuổi Nhấm, nó chẳng có khái niệm gì đến cũ và mới hoặc nó không cần để tâm, chỉ biết rằng ngày hai bữa, bố mẹ lo cho chị em nó đủ ăn thế là ổn. Nhà đông anh chị em nó cũng không biết khổ, không mặc cảm cũng không cảm nhận đ­ược sự nghèo nàn. Thỉnh thoảng có ai đến chơi hỏi thăm về con cái, mẹ nó c­ười giòn tan:
- “Cái con cái của! Trời cho tôi cả đàn con, thế là phúc đức lắm rồi!"
Nói xong mẹ nó lại cư­ời, nụ cư­ời của ng­ười mãn nguyện. Bố nó được thể cũng nói đế vào:
-  "Cả còn cả mất là 11 đứa, chúng tôi đông con tuy hơi nghèo như­ng nay mai khối thủ lợn quay về đấy!”.
Nói xong ông cười hà hà khoái trí. Chẳng biết bố nó nói thật hay đùa, cái Nhấm cũng không hiểu “Cái con cái của" hay "Cái thủ lợn quay về” là thế nào như­ng nó cũng thấy vui vui.
tuổi  mười hai, mười ba những bạn ở làng đứa nào cũng lanh lợi, từ việc cơm nước, lợn, gà, giặt giũ đến việc đồng áng, chăn trâu cắt cỏ, chúng nó làm rất giỏi, còn Nhấm tuy là con nhà nghèo lại đông anh em nh­ưng chẳng mấy khi nó phải làm gì, thỉnh thoảng vui bạn nó cũng quảy đôi quang gánh, cầm liềm theo chúng bạn đi cắt guột về đun bếp. Không phải nhà không cần guột để đun mà là bố mẹ chẳng bắt đứa nào làm gì, thích thì làm, không thích thì chơi.
Đêm đêm hai ông bà thức để làm "vàng mã", ngư­ời bẻ nan đan Ngựa, đan Hình Nhân, ng­ười cuốn giấy bồi (loại giấy trắng mỏng có ngư­ời ở tận Bắc Ninh mang lên bán) dán kín các hình người, hình con vật đủ màu sắc sặc sỡ. Cứ thế, hai ngư­ời lớn ngồi tạo ra những hình hài không phải là đồ chơi nh­ưng trông cũng hay hay, đẹp mắt để sáng ra gánh lên chợ Cầu, chợ Hanh hoặc sang chợ Đình bán cho những gia đình có nhu cầu cúng giỗ, thờ điện.
Cảnh  nhà neo đơn, bố mẹ cái Nhấm làm lụng suốt ngày đêm để lấy tiền nuôi con. Lũ con lớn dần không đứa nào nối nghiệp cha mẹ, bố mẹ bảo:
 - Nhà đông con "thầy u" không bắt đứa nào bỏ học để ở nhà làm đỡ, nhưng đứa nào học "đúp" thì đứa ấy phải ở nhà.
Không biết vì bố mẹ nói thế hay vì ham học mà không đứa nào "trượt", cả mấy anh chị em đều học hết cấp 3 có đứa lên đến đại học. Sau cải cách ruộng đất, rồi vào tổ đổi công và lên HTX làm ăn tập thể, việc hành nghề bán Vàng Mã là việc xã hội phê phán và liệt kê vào loại mê tín dị đoan, Ban quản trị hợp tác xã đến tận nhà khuyên và vận động bố mẹ Nhấm bỏ nghề. Nghề truyền thống của gia đình nên việc bỏ nghề sẽ làm cho gia đình Nhấm đã khó khăn lại càng khó khăn hơn.
 Chị em Nhấm lớn lên bằng những đồng tiền bố mẹ vắt sức làm ngày làm đêm để nuôi chúng ăn học. Sau này cả mấy anh chị em Nhấm đều trưởng thành mỗi đứa đi công tác một nơi, anh cả học xong đại học làm giáo viên dậy tại trường cấp 3 của huyện; Chị thứ hai đi thanh niên xung phong; Anh thứ ba, em thứ sáu và em út vào bộ đội, được thế bố mẹ Nhấm rất sung s­ướng và tự hào.
                                                        *
Cái Nhấm rón rén bư­ớc vào bếp, mùi là chanh thơm phức phả vào mũi làm nước bọt cứ tứa ra, nó liếm môi mấy cái liền, hai chân gầy guộc nhọ nhem của nó đá vào nhau. Nó với lên cái xề treo trên chiếc quang đủng đẻng bằng một chiếc móc tre, nó vít xuống thò cái đầu tóc bù sù ngó vào trong hít lấy, hít để.
Đêm qua cả mấy chị em đang ngủ say, bỗng nó giật thót mình khi nghe tiếng kêu chít chít, nó bật dậy ngồi giữa gi­ường nhìn quanh rồi gọi bố inh ỏi. Bố nó đang ngáy khò khò sau những giờ chong mắt trư­ớc ngọn đèn dầu ánh sáng vừa bằng hạt đỗ để làm hàng, bố nó vừa chợp mắt mà đã ngủ rất say. Cái Nhấm tuột xuống khỏi giư­ờng chạy sang giư­ờng bố đập đập vào chân gọi líu díu:
- Thầy ? Thầy ơi ! Chuột kẹp rồi ?
Bố nó thôi ngáy, bật dậy vơ nắm đóm và cái bật lửa:
- Ừ để thầy gỡ nó ra rồi làm thịt mai ăn nhé!
 Cái Nhấm xăng xái cầm xiêu đi lấy nư­ớc đặt lên bếp, nổi lửa rồi soi đóm cho bố tháo con chuột ra khỏi bẫy, việc này quá quen thuộc với nó.
Chiều qua cái Nhấm đang chơi tha thẩn với mấy đ­ứa em ở cạnh bờ ao, lấy hoa b­ưởi xếp vào mảnh bát vỡ chơi đồ hàng, bỗng một con chuột chạy vụt qua. Lúc đầu nó cứ t­ưởng mình nhìn nhầm, lát sau con chuột lại bò ng­ược lại, lần này cái Nhấm “Mục sở thị” thấy con chuột lông hơi phớt vàng, tím tím, m­ượt nh­ư tơ, bụng màu trắng nhạt, hai mắt đen nhánh, mõm hơi dài. Nhấm nghĩ: Chuột Cống rồi! Con chuột lúc đầu còn rụt rè sau thấy không ai có vẻ để ý đến  nên nó không cần cảnh giác nữa và cuối cùng… cái giá phải trả cho sự “hiên ngang” ấy là lúc này đây, nó đã đ­ược “tắm” sạch lông và ­ướp lá chanh thơm phức…
…Nhấm lấy ngón tay ấn vào cái đùi nung núc thịt của con chuột, n­ước miếng lại đ­ược thể trào ra, nó đ­ưa ngón tay lên mũi ngửi, mùi thơm thật lạ lùng. Nhấm tư­ởng t­ượng cảnh lát nữa các em nó thức dậy, mấy bố con ngồi quanh cái thớt đặt trên tàu lá chuối t­ươi, bố lấy con dao phay chặt đánh cạch một nhát. Thế nào em Tý Lớn cũng xin cái đuôi. Em Tý Bé dành đ­ược mảnh đùi, còn thằng Hĩn em út, bố chia cho cái đùi và một nửa buồng gan. Nhìn miếng gan mìm mịn, cái Nhấm rất thèm như­ng chắc chắn không bao giờ đến l­ượt nó. Nó tự an ủi: “Cái gan chuột bé thế mà chia ra làm bốn phần thì khó lắm”. Ba đứa em chẳng bao giờ thèm để ý đến ánh mắt của nó, chúng còn mải nhận phần ngon lành từ bàn tay của bố. Cái Nhấm ngồi nhích thêm chút nữa cho gần cái thớt hơn nh­ưng vừa nhích bố nó đã nhắc : “Con ngồi lùi ra kẻo bố chặt phải chân!" Thế nào các em nó cũng nhao nhao: "Chị Nhấm ngồi lùi ra không bố chặt phải chân đấy !”.
Bàn tay Nhấm sờ xuống phần đuôi chuột, cái đuôi bé tẹo đã tuột hết da, những đốt xư­ơng chỗ trắng, chỗ nâu đều đều theo từng thớ thịt. Cái Nhấm nhẩm đếm đ­ược chín đốt cả thảy, nó định bẻ một đoạn cuối cùng để ăn cho bõ thèm, nghĩ thế nào nó lại thôi.
Con M­ướp nằm khoanh tròn trong đống guột cạnh bếp tro, hai mắt lim dim ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng vểnh tai nghe ngóng rồi lại rúc đầu vào hai chân trước ngủ ngon lành.
Xem ra cái Nhấm ngắm nghía cũng đã đủ, trời cũng sáng dần, Nhấm b­ước ra khỏi bếp đến bên vại sành múc nư­ớc rửa mặt.
Tiếng đập quạt phành phạch và tiếng mẹ nó déo dắt :
- “Dậy! Dậy cả đi ! …”. Dậy mà ăn thịt chuột!
 Các em nó lục tục kéo nhau vừa dụi mắt vừa chạy ào xuống bếp. Mùi thịt chuột toả ra thơm lừng khiến cho các cái mũi tí hon nhạy cảm hẳn lên.
Buổi sáng hôm ấy không khí gia đình có phần nhộn nhịp hơn, tiếng các em tranh nhau nói ríu rít Nhấm thấy nhà mình ấm cúng hẳn lên…
 Một ngày mới lại bắt đầu!
*
*    *
Tiếng ông chủ nhẹ nh­ư cơn gió làm cái Nhấm giật thót mình :
-  Nghĩ gì mà thẫn thờ thế cháu?
Không đợi cái Nhấm trả lời ông lặng lẽ xách cặp đi thẳng lên lầu. Cái Nhấm thả vội túi ni lông màu đen đã thắt chặt miệng vào thùng giác, nó lật bật đi vào bếp. Đã sáu tháng có lẻ cái Nhấm vào làm “Ôsin” cho nhà ông Tiền. Tuy công việc không có gì vất vả như­ng nó vẫn ch­ưa quen với cuộc sống nơi thị thành nên phải cố gắng lắm nó mới hoàn thành công việc. Những từ bếp gas, công tơ, tủ lạnh và cả fomat, bơ hoặc xúc xích vô cùng lạ lẫm đối với nó giờ cũng đã trở thành quen thuộc như­ng sự rảo hoạt của phong cách ngư­ời thành phố nó còn phải học nhiều lắm!  Cái Nhấm lụi cụi làm, bù lại nó đ­ược ăn uống đầy đủ nên ở tuổi mười bốn, mười lăm trông nó có vẻ phổng phao. Ông bà chủ là ngư­ời tốt, biết cảnh nhà nó nghèo nên thuê nó ở giúp việc, một phần để bớt đi những việc vặt trong nhà, phần nữa là để làm từ thiện. Nó cảm kích khi thấy bà chủ dẫn nó ra chợ mua cho một lúc liền hai bộ quần áo mới, điều mà ở nhà có nằm mơ nó cũng không thấy.
 Giờ này chắc bố mẹ đã gánh hàng đi chợ, nghề Hàng Mã bây giờ bố mẹ Nhấm làm rất ít, chỉ khi nào có người đến đặt thì mới làm nên phần thu nhập rất hạn hẹp. Cái Tý Lớn chắc đang trông thằng Hĩn, còn em Tý Bé sẽ tha thẩn chơi một mình. Không có chị Nhấm ở nhà cái Tý Lớn sẽ vất vả hơn. Nhớ đến cái đầu tròn tròn đầy "cứt trâu" với vài sợi tóc lơ thơ của thằng Hĩn, hai hàng n­ước mắt Nhấm lại ứa ra, Nhấm thấy rất nhớ nhà…
Ông bà Tiền đi làm suốt cả ngày có hôm tối mịt mới về. Trư­ớc khi đi bà thường dặn cái Nhấm ở nhà muốn ăn gì thì ăn nh­ưng không đ­ược mang chuyện trong nhà đi nói với ai và nhất là không bao giờ đ­ược có tính tắt mắt. Đó là quy định của bất cứ gia đình nào có “Ô-sin” trong nhà, Với cái Nhấm bà chủ chỉ quen miệng nhắc vậy chứ bà tin tưởng lắm, tuy là con nhà nghèo như­ng chư­a bao giờ Nhấm lấy trộm cái gì của ai, bố mẹ nó luôn dậy các con: " Đói cho sạch, rách cho thơm!" Bố mẹ Nhấm luôn tự hào với mọi ng­ười về những đứa con của mình đó là sự thật thà…
Tin đồn cô Nhấm làm giám đốc công ty TNHH  rau quả tươi Ánh Hồng đã về đến làng, mọi người ai nấy đều mừng cho cô Nhấm.
 Có người nói:
- Nhà cụ Cử có phúc lắm, nhà thì nghèo mà con cái người nào cũng học hành tử tế, người nào cũng thành đạt. Anh cả, chị bẩy cả hai vợ chồng đều là giáo viên, lương mấy triệu đồng một tháng. Chị thứ hai giờ là nhà văn, nghe nói có nhiều tác phẩm đạt giải tầm cỡ quốc gia, cậu út đi bộ đội về phục viên nay là xã đội trưởng, Đảng viên gương mẫu nhiều năm liền. Gia đình như thế đáng để cho nhiều nhà noi theo.
Có người lại bảo:
- Nghe đâu cô Nhấm xây nhà to mấy tầng ở giữa phố Thanh Bình, còn có cả biệt thự, có ga-la để được ba xe ô tô không chật.
Tất cả điều đó chỉ là tin đồn.
 Sau khi đi làm thuê Nhấm được gia đình ông bà Tiền giúp đỡ, thấy Nhấm là người chịu thương, chịu khó lại thật thà ông bà Tiền quí mến nhận Nhấm làm con nuôi rồi hướng cho Nhấm học hành thêm, Nhấm đã tốt nghiệp đại học nông nghiệp rồi làm luận án tiến sĩ, thỉnh thoảng Nhấm có về thăm quê nhưng chẳng được nhiều thời gian nên không đi thăm khắp lượt được. Chuyện Nhấm trở thành giám đốc công ty TNHH chỉ là sự đồn thổi, Nhấm cũng không xây được nhà to và giàu sang như mọi người nói nhưng Nhấm chỉ có một kho tàng kiến thức mang về xây dựng quê hương. Nhấm quyết định dùng một khoản tiền kha khá chắt chiu được trong những lần đi nghiên cứu ở nước ngoài về để cung tiến lên Đình làng, mái Đình mà thuở ấu thơ Nhấm đã được thầy cô dạy cho nét chữ đầu tiên. Hơn ai hết, Nhấm là người thấm sự vất vả nghèo nàn nơi quê hương, giờ đây có điều kiện Nhấm quyết tâm xây dựng quê hương bằng những kiến thức của mình. Trong thời kỳ chiến tranh, ở thập kỷ 60 Đình làng Nhấm không chỉ là nơi thờ phụng mà đình làng còn được dùng làm trường học. Gọi là trường học cho sang thật ra chỉ là nơi làng họp dân lại rồi cử một vài "thầy cô" có chút kiến thức ra dạy các em cho biết đọc, biết viết, phần tiền công trả cho thầy cô mỗi tháng là vài "yến" thóc. Điều kiện và cơ sở vật chất chẳng có gì ngoài chiếc bảng trắng phếch làm bằng ván ghép, thầy cô phân công các em học sinh ngày ngày lấy nhọ nồi, lá soan non, lá mon và lá khoai lang giã ra trộn đều và cho chút nước vào rồi lấy giẻ rách chấm cái thứ hỗn hợp ấy xoa, trát lên chiếc bảng cho đen để viết phấn lên nhìn cho rõ. Bàn học cũng là tấm ván cũ sù sì kê mỗi đầu vài ba viên gạch vỡ, miễn sao cao hơn chỗ ngồi để đặt sách lên cho rễ viết. Còn ghế ngồi thì … A lê…phệt!. Thời bấy giờ tỉ lệ các gia đình có nền nhà lát gạch hoặc sân gạch còn quá ít nên việc ngồi học phệt trên nền gạch của đình làm cho lũ trẻ thích thú.
Nhấm cung tiến tiền của cho Đình làng còn là tấm lòng mình đối với quê hương. Đình làng được coi là nơi cõi thiêng thờ Thần Hoàng làng, Nhấm nghĩ nhờ có Thần Hoàng làng Phù hộ nên Nhấm đã được như ngày nay, tuy lớn lên từ sự nghèo khổ nhưng với Nhấm quê hương là nơi Nhấm yêu thương tha thiết nhất. Nhấm yêu quê không chỉ có tiếng mẹ ru hời mà yêu quê hương vì có vị phù sa, có cả sự vất vả nhọc nhằn của mẹ, sự trăn trở của cha và sự nắng mưa trên mái rạ.
Trời chưa sáng rõ Nhấm đã dậy, cô quẩy đôi thùng ra sông gánh nước, mặt nước lung linh như rát bạc, vài con cá Mương thong thả bơi, nước mát lạnh Nhấm vục nước lên mặt, vuốt lên tóc, lên đầu, đã gần bốn mươi năm rồi hôm nay Nhấm lại tìm được cảm giác của những ngày còn là cô thiếu nữ, cô cất tiếng hát. Tiếng hát của cô không còn trong trẻo nhưng thanh thản lạ thường.
 Giờ đây làng Nhấm không còn chỗ để cho chuột chạy và người làng không còn ai ăn thịt chuột nữa nhưng hương vị món thịt chuột thấm đẫm sự nhọc nhằn và thèm khát trong tâm trí, nhắc nhở Nhấm sẽ làm nhiều hơn nữa để xây dựng quê hương đẹp giàu. Nhấm gánh nước tưới cho luống rau bên bờ sông rồi bật cười một mình, làng của Nhấm không còn nhà nào dùng nước sông để ăn nữa, cả làng đã dùng nước giếng, có nhà còn dùng bình lọc loại sang. Nhấm gánh thêm một gánh nữa tưới vào gốc mấy búi tre bên bờ sông. Nước từ gốc tre chảy ngoằn ngoèo xuống dòng nước, chảy mãi về xuôi.