Thứ Tư, 31 tháng 7, 2013

Kiếm tiền "yểm trợ" của Hải ngoại dễ lắm!!!

Loa PhườngPhường Loa

Thiên hạ đã nôn ọe với ba cái trò lừa tiền hải ngoại của đám rận. Không phải vì chúng là loại treo đầu dê bán thịt chó hay đơn giản là bán hàng fake, nó còn khiến cho những bà con Việt kiều ở nước ngoài, những người phải lao động vất vả để kiếm được đồng tiền, chỉ vì thiếu thông tin trong nước bị mấy tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài, nửa vận động, nửa trấn lột, bắt bà con phải quyên góp để “yểm trợ cho phong trào dân chủ trong nước”. Giá như chứng kiến được một phần của cái là phong trào dân chủ này, chắc người tiền đình khỏe nhất cũng phải lao vào toilet mà nôn thốc, nôn tháo bởi cái trò bẩn thỉu, tanh tưởi đến lợm giọng mà lũ rận chủ trong nước áp dụng để đánh lừa những kẻ chống cộng ngớ ngẩn ở hải ngoại.
          Xin thưa mấy anh người Việt chống cộng hải ngoại, chẳng nói bà con trong nước cũng biết các anh ở xứ người sinh sống ra sao. Mâm cao cỗ đầy nhờ văn minh đi trước của quốc gia nơi anh xin tị nạn, song mấy kẻ chống cộng các người nhìn nhau mắt còn mang hình viên đạn huống hồ dân bản xứ. Những người Việt yêu nước khác, họ chăm chỉ làm ăn, vất vả, đổ mồ hôi mới kiếm được đồng tiền, vậy mà nghe các người bịp bợm, nửa vận động, nửa trấn lột, họ cũng đành móc hầu bao “thôi thì tránh voi chẳng xấu mặt nào”, cốt cho yên thân. 
          Yểm trợ cho phong trào dân chủ ở Việt Nam ư? Chúng ta hãy xem những kẻ xưng danh nhà dân chủ là ai? Chúng đã tiêu những đồng tiền yểm trợ của các vị như thế nào???
          Xin hãy cứ lấy những hoạt động rầm rộ nhất mà bọn chúng vẫn khoe khoang và làm rùm beng.
          Phải chăng đó là sự kiện “Dã ngoại về nhân quyền ”, với sự tham gia của 3 con rận gồm Bùi Hằng, Tường Thụy, Chí Đức và một đám dăm bà chuyên nghề đi khiếu kiện thuê.
Oanh liệt hơn nữa là hoạt động mà các cậu gọi là biểu tình chống Trung Quốc xâm lược đi chăng nữa, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ được độ hai chục người. Hoành tráng nhất thì cũng chỉ là màn nằm lăn ra đường, cản trở giao thông chỉ tổ cho người đi đường họ chửi cho.
Hoạt động thì chỉ có thế nhưng nhìn cách lũ rận tiêu tiền thì chắc mấy bác thượng cấp hải ngoại còn ngại chứ đừng nói đến bà con nông dân trong nước. 

 Uống

 Chuẩn bị chén ....gà


Lại chén


Tiếp tục chén



Lại chén....
Họp để nghĩ ra cách gây rối - liên hoan. Nghĩ không được lại càng phải...liên hoan, liên hoan đến bao giờ nghĩ ra thì thôi. Nghĩ ra rồi thì phải tụ tập để bàn cách dựng tuồng - lại liên hoan. Trước buổi diễn – liên hoan. Diễn xong rồi – Liên hoan. Kèm giữa các màn liên hoan sẽ là màn chia tiền, có tiền – lại liên hoan.
Làm rận chủ dễ thế, sướng thế thì ai chẳng làm được. Chỉ khổ bà con Việt kiều ở nước ngoài è lưng lao động để mấy tổ chức chống cộng lừa đảo lấy tiền ủng hộ một lũ rận bại não cái mà các vị gọi là  "phong trào dân chủ, nhân quyền". Dân chủ ư? chẳng lẽ trốn thuế như Điếu Cày hay Lê Quốc Quân được xem là dân chủ??? Nhân quyền ư ??? Chẳng lẽ chế tạo bom, mìn hẹn giờ như Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên được gọi là những nhà bảo vệ nhân quyền???
          Câu trả lời thuộc về các vị.


Previous Post
Next Post

post written by:

20 nhận xét:

  1. Người bên ngoài người ta không thể giúp mình một cách vô tư được. Vậy cái lợi họ được là gì?
    Bỏ ra ít tiền, gây rối nội bộ để bên ngoài nhảy vào can thiệp. Trong khi, mỗi quốc gia phải có quyền độc lập, tự chủ chứ!...
    Đại loại như vậy.

    Trả lờiXóa
  2. Những người đang đấm ngực là đấu tranh vì dân chủ ở các ảnh trên cãi nhau suốt ngày vì chia chác tiền nong. Vậy thực chất họ làm việc là gì? Đến trẻ con cũng trả lời được câu hỏi này

    Trả lờiXóa
  3. Những người Loa Phường kể tên toàn là hàng ngũ chấy rận cả. Những người suốt ngày diễn trò biểu tình, gây rối.
    Quá quen với các tích trò của chấy rận rồi Lao Phường ơi

    Trả lờiXóa
  4. Suốt ngày liên hoan ăn mừng thế không biết có nghĩ ra được ý tưởng gì nhằm thúc đẩy nước nhà phát triển hơn nữa không hay chỉ là những âm mưu phá hoại nước ta mà thôi. Đi biểu tình chống Trung Quốc gì mà mặt vui hớn hở vậy, các chú định mở hội đi xem nhạc kịch, xem xiếc dã ngoại ah. Đúng là một lũ ô hợp làm mấy trò mèo nhằm kiếm ít tiền của bọn phản động ở hải ngoại mà thôi. Giờ xã hội nhiều nghề thật, có cả nghề chuyên đi biểu tình kiếm tiền, chuyên đi viết bài lừa lọc, bịa đặt để kiếm tiền. Rồi nhân quả sẽ thấy

    Trả lờiXóa
  5. bùi hằng và trường thụy cặp bài trùng luôn đi cạnh nhau mà thấy nó xuất hiện lâu lắm rồi mà không bị công an tóm nhĩ chắc bọn này cũng cáo già lắm nếu không lại đi theo vinh với đào rồi.những trò thối tha của bọn rận chủ quả thật làm người khác thấy buôn nôn và bốc mùi khi bọn này phát ngôn

    Trả lờiXóa
  6. Nói chung là lũ rận chẳng có cái gì gọi là phong trào cả mà chỉ là lừa bịp và lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Cái lũ chống Cộng điên cuồng và cực đoan ở hải ngoài thì một phần quá thâm thù với chế độ, một phần thì vì quá ngu muội nên mới đưa tiền về trong nước mà quyên góp cho lũ rận trong nước chứ. Một số bà con ở hải ngoại tuy có lòng yêu quê hương đất nước nhưng không có cách nào để giúp đỡ nên bằng mọi cách bọn chống Cộng ở nước ngoài đến nhà để lừa bịp hoặc đến nhà bắt ép này nọ... Tóm lại là chúng nó quyên góp của đồng bào ở nước ngoài rồi chia chác nhau từ trên xuống dưới để mua nhà và mua xe. Còn trong nước thì sao chứ? Đám rận trong nước chỉ cần hy sinh một chút thanh danh của mình để cầm bút viết một bài chống Nhà nước là ngay lập tức sẽ có tiền tiêu thoài mái. Cả lũ trong nước chẳng làm gì cả chỉ đợi có sự kiện để mổ xẻ là có tiền, nếu không có sự kiện thì chúng nó sẽ dàn dựng những vở kịch để chúng kiếm tiền. Tất cả cũng chỉ là lợi dụng nhau mà thôi. Đám rận nước ngoài vì ngu nên mới mất tiền thôi.

    Trả lờiXóa
  7. Đúng là cái sự đời thật bất công, nhân dân thì chày mặt ra lao động để trang trải cho cuộc sống còn có đầy kẻ thì lại ăn không ngồi rồi chống lại đất nước. Thế mà cũng có tiền tiêu mới lạ chứ. Trong xã hội chúng ta tất cả các nghề khác kiếm tiền bằng chính sức lao động đều chân chính nhưng chỉ còn cái nghề làm rận chủ là khốn nạn và vô phúc mà thôi. Trong khi mọi người đang lao động đóng góp sức mình cho xây dựng đất nước thì lũ rận là gì cơ chứ. Chúng chỉ la hét ầm ĩ lên các luận điệu yêu nước của chúng để chống lại sự yên bình của đất nước này. Chúng luôn nói rằng hướng về tù nhân lương tâm. Những tên đã từng phản nước hại dân lại được lũ rận liệt cho vào hạng tù nhân lương tâm của chúng mới đang sợ chứ. Và chúng làm tất cả chỉ vì những đồng đô la từ hải ngoại gửi về cho chúng. Chúng nó chỉ cần có tiền nên bán hết lương tâm đạo đức của chúng cho những đồng tiền bẩn. Và chúng nó luôn rêu rao công lý nhưng chúng nó lại đòi ngồi xổm lên công lý. Thật là một lũ ăn hại đất nước.

    Trả lờiXóa
  8. SỰ THẬT VỀ HOÀNG SA, TRƯỜNG SA VÀ QUAN ĐIỂM CỦA VIỆT NAM


    Biển Đông từ lâu được coi là nguyên nhân chính gây căng thăng và bất ổn tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Làm rõ quan điểm của các bên yêu sách là một nhiệm vụ nghiên cứu nhằm tạo ra các biện pháp xây dựng lòng tin và tăng cường nỗ lực để kiểm soát những xung đột có thể xảy ra trong khu vực. Mục đích của bài viết này nhằm làm rõ quan điểm của Việt Nam về tranh chấp chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và các vùng biển tại Biển Đông. Quan điểm của Việt Nam sẽ được xem xét trên ba khía cạnh: (1) chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa; (2) các vùng biển bao quanh hai quần đảo này; và (3) giải quyết tranh chấp tại Biển Đông.

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      1. Giới thiệu

      Hoàng Sa (tiếng Anh: Paracels, tiếng Trung: Tây Sa) và Trường Sa (tiếng Anh: Spratlys, tiếng Trung: Nam Sa) là hai quần đảo nằm ở trung tâm của Biển Đông (tên quốc tế: South China Sea, Việt Nam gọi là Biển Đông, Philippines gọi là Biển Tây). Tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa đã tồn tại hơn một trăm năm và đối với quần đảo Trường Sa đã tồn tại tám mươi năm. Ban đầu, tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa chỉ phát sinh giữa hai bên tranh chấp là Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng do sự thay đổi về địa chính trị sau khi kết thúc Chiến tranh thế giới lần thứ 2, sự phát triển của khoa học công nghệ cả về lĩnh vực dân sự và quân sự, khủng hoảng dầu mỏ và trật tự pháp lý trên biển mới được xác lập bởi luật biển giữa những năm 1970 và 1980, tranh chấp chủ quyền đã mở rộng tới quần đảo Trường Sa và các vùng biển xung quanh hai quần đảo này. Cũng có một số các bên tranh chấp như Anh và Nhật Bản đã có yêu sách đối với một số đảo nhưng sau đó đã từ bỏ. Kể từ năm 1956, đặc biệt cuối những năm 1970 đã xuất hiện các bên tranh chấp mới như Philippines, Malaysia và Brunei. Sau hai cuộc hải chiến vào năm 1974 và 1988, Trung Quốc đã chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và một số đảo đá tại quần đảo Trường Sa. Sự kiện Vành Khăn năm 1995 giữa Trung Quốc và Philippines đã đưa ASEAN và Trung Quốc đến đàm phán Bộ Quy tắc ứng xử tại Biển Đông (COC), kết quả đầu tiên của tiến trình này là việc kí kết Tuyên bố ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC) năm 2002. Ngay sau khí ký kết DOC, tình hình ở Biển Đông đã hạ nhiệt trong một vài năm. Tuy nhiên, từ 2009 sau khi Phái đoàn thường trực của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa (PRC) tại Liên hợp quốc đệ trình bản đồ hình chữ U (đường đứt khúc 9 đoạn) lên Ủy ban Liên hợp quốc về Ranh giới thềm lục địa (CLCS), những tuyên bố về “lợi ích cốt lõi” của Trung Quốc và “lợi ích quốc gia” của Mỹ tại Biển Đông thì tình hình tại đây lại căng thẳng trở lại và làm dấy lên mối lo ngại sâu sắc đối với cộng động quốc tế. Lịch sử tranh chấp phức tạp và những nỗ lực bất thành trong việc tìm kiếm các giải pháp giải quyết tranh chấp có thể chấp nhận được đã khiến cho những tranh chấp ở Biển Đông trở thành một trong những tranh chấp phức tạp nhất trong bản đồ chính trị quốc tế. Hiện tại, Việt Nam và Trung Quốc yêu sách toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, trong khi Brunei, Malaysia và Philippines yêu sách một phần hoặc hầu hết đối với quần đảo Trường Sa. Có rất nhiều bài viết làm rõ quan điểm của các bên và đề xuất các giải pháp cho tranh chấp. Một vài lý do đã được đưa ra để giải thích cho sự phức tạp của tranh chấp Biển Đông: vị trí địa lý của Biển Đông; tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và các vùng biển tại Biển Đông; cuộc chạy đua đối với quyền kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên tại khu vậy này; thiếu sự rõ ràng của Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS) về quy chế của đảo và đảo đá, và những tình cảm dân tộc. Để hiểu được tình hình này, nghiên cứu về quan điểm của các bên trong tranh chấp dưới ánh sáng của sự pháp triển của luật pháp và thực tiễn quốc tế là điều cần thiết. Bài viết này không cố gắng nghiên cứu toàn diện về quan điểm của tất cả các bên tranh chấp và các bên liên quan. Bài viết cũng không có tham vọng phân tích tất cả sự phát triển của luật pháp quốc tế có thể ảnh hưởng đến cuộc cạnh tranh về chủ quyền và các quyền tại Biển Đông. Việt Nam là một trong các bên tranh chấp bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi xung đột Biển Đông. Do đó, bài viết này chỉ nghiên cứu quan điểm của Việt Nam về tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và các vùng biển tại Biển Đông. Quan điểm của Việt Nam sẽ được xem xét trên ba khía cạnh: (1) chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa; (2) các vùng biển xung quanh các đảo này; và (3) giải quyết tranh chấp tại Biển Đông.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    2. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      2. Quan điểm của Việt Nam về chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

      Quần đảo Hoàng Sa gồm khoảng 30 đảo nhỏ, đá và bãi nửa nổi nửa chìm, trong khoảng vĩ độ 16o – 17o Bắc và kinh độ 111o – 113o Đông trên một vùng biển rộng khoảng 16000 km2. Quần đảo Trường Sa nằm trong khoảng vĩ độ 12o – 4o Bắc và kinh độ 109o – 118o Đông, bao gồm hàng trăm đảo, đá, bãi nửa nổi nửa chìm trải trên vùng biển rộng gấp 10 lần vùng biển của quần đảo Hoàng Sa, khoảng 160000 và 180000 km2. Hai quần đảo này còn có một số lượng lớn bãi ngầm và bãi san hô.Khoảng cách từ quần đảo Hoàng Sa đến điểm gần nhất của đất liền Việt Nam (cảng Đà Nẵng) là 170 hải lý và đảo Hải Nam Trung Quốc là 160 hải lý. Quần đảo Trường Sa cách Vịnh Cam Ranh (Việt Nam) 250 hải lý và cách Đảo Hải Nam Trung Quốc 520 hải lý. Trong một thời gian dài, những chấm nhỏ li ti của hai quần đảo này chỉ được biết đến như những điểm cực kỳ nguy hiểm đối với các nhà hàng hải hay là nơi trú ẩn của ngư dân trong khu vực. Đến đầu thế kỉ 17, các triều đại của Việt Nam (nhà Nguyễn và Tây Sơn) là những triều đại đầu tiên thực hiện chức năng nhà nước đối với những hòn đảo không có người sinh sống và xa xôi này. Làn sóng chiếm hữu thường xuyên những hòn đảo không có người sinh sống, nghèo tài nguyên và không có nước sạch này diễn ra lần đầu tiên vào giữa những năm 1920 và 1930 khi Pháp, đại diện cho Triều đình phong kiến Việt Nam trong mọi quan hệ đối ngoại từ năm 1884, phái những đội quân thường trú tới quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Giai đoạn thứ hai bắt đầu từ khi Pháp và Trung Hoa Dân Quốc chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa sau Chiến tranh thế giới lần thứ 2. Giữa những năm 1950, sau khi Pháp rút khỏi Việt Nam, Việt Nam Cộng hòa đã tiếp quản phía tây quần đảo Hoàng Sa trong khi Trung Quốc tiếp quản phía đông. Tại quần đảo Trường Sa, quân Đài Loan chiếm đóng đảo Ba Bình (Itu Aba), một số đảo khác dưới sự kiểm soát của Việt Nam Cộng hòa. Giai đoạn chiếm đóng thứ 3 diễn ra giữa những năm 1970 và 1980 khi Trung Quốc giành quyền kiểm soát phía tây quần đảo Hoàng Sa từ Việt Nam Cộng hòa vào năm 1974. Sau cuộc tổng tuyển cử năm 1976, miền Bắc và miền Nam Việt Nam hợp nhất thành Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Philippines tham gia vào tranh chấp Trường Sa từ những năm 1970 trong khi đó Malaysia lần đầu tiên kiểm soát một đảo thuộc quần đảo này vào năm 1983. Giai đoạn chiếm đóng thứ 4 được đánh dấu bởi sự có mặt lần đầu tiên của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa sau một cuộc va chạm ngắn với tàu vận tải của hải quân Việt Nam. Quan điểm của Việt Nam và các bên tranh chấp khác có thể tìm hiểu bằng cách phân chia lịch sử tranh chấp thành các giai đoạn thích hợp. Hành động của các bên qua đó có thể xem xét dưới ánh sáng của luật thời điểm.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
    3. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      A. Trước thế kỉ 20
      B. Từ đầu thế kỷ 20 cho đến khi kết thúc Chiến tranh Thế giới lần thứ II
      C. Sau Chiến tranh Thế giới lần thứ II

      Sau Chiến tranh Thế giới lần thứ II, Cộng hòa Trung Hoa chiếm phần phía đông của quần đảo Hoàng Sa và Itu Aba (đảo Ba Bình theo tiếng Việt), một đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Cùng thời gian, Pháp và Chính quyền Bảo Đại tái chiếm phần phía tây của Hoàng Sa và một số đảo của Trường Sa. Phần phía đông của Hoàng Sa thuộc quyền quản lý của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa từ năm 1956. Phần phía tây của Hoàng Sa bị Trung Quốc sử dụng vũ lực chiếm vào năm 1974. Cộng hòa nhân dân Trung Hoa chiếm được quyền kiểm soát một số đảo tại Trường Sa lần đầu tiên vào năm 1988 thông qua việc sử dụng vũ lực. Kể từ đó, Trung Quốc đã mở rộng kiểm soát lên đến 9 đảo đá tại khu vực quần đảo Trường Sa. Philippines lần đầu tiên vào năm 1978 chính thức yêu sách chủ quyền với hầu như toàn bộ quần đảo Trường Sa (gọi tên là Nhóm đảo Kalayan – Nhóm đảo Tự do, KIG) theo cách của gọi của Philippines), trừ đảo Trường Sa. Malaysia yêu sách chủ quyền với phần phía nam của quần đảo Trường Sa thông qua việc phát hành các bản đồ vào năm 1979. Trong bối cảnh này, năm 1976, nước Việt Nam thống nhất tiếp tục duy trì quan điểm là danh nghĩa chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa, được củng cố một thời gian dài bởi các Vua và Chúa Nguyễn cũng như là các chính quyền Pháp thuộc và Sài Gòn, chưa bao giờ bị từ bỏ cả. Việt Nam Cộng hòa tiếp nhận danh nghĩa chủ quyền, quyền và các yêu sách từ Pháp đối với các đảo phù hợp với Hiệp định Geneve năm 1954 – Ba Hiệp định về Ngừng chiến với Việt Nam, Lào và Campuchia. Là bên nắm giữ danh nghĩa chủ quyền hợp pháp trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Nam Việt Nam đã thực hiện tổ chức quản lý hành chính, khai thác kinh tế và bảo vệ hiệu quả hai quần đảo này.

      Năm 1956, Bộ Kinh tế của Việt Nam Cộng hòa đã cấp phép khai thác phân chim trên đảo Quang Ảnh, Hữu Nhật và Phú Lâm cho Lê Văn Cang. Năm 1959, giấy phép cũng được cấp cho Công ty Phốt-phát Việt Nam đảm nhiệm việc khai thác phân chim cho đến tận năm 1963. Năm 1973, một nghiên cứu chung đã được triển khai bởi Công ty và đối tác Nhật Bản – Tập đoàn Marubeni. Về mặt hành chính, quần đảo Hoàng Sa đã được chuyển từ tỉnh Thừa Thiên sang tỉnh Quảng Nam theo Nghị định số N 174-NV ngày 13 tháng 7 năm 1961. Hải quân Việt Nam Cộng hòa đã tuần tra thường xuyên tại các vùng nước quanh khu vực các đảo.

      Đối với Trường Sa, hải quân Việt Nam Cộng hòa đã đến Trường Sa và dựng bia thể hiện chủ quyền vào ngày 22 tháng 8 năm 1956. Với Nghị định 143/VN ngày 20 tháng 10 năm 1956, quần đảo Trường Sa đã được sáp nhập vào tỉnh Phước Tuy. Từ 11 đến 16/6/ 1961, các tàu hộ vệ Vân Đồn và Vạn Kiếp (HQ02 và HQ06) đã được điều đến tuần tra các đảo Song Tử Đông, Thị Tứ, Loại Ta và An Bang thuộc quần đảo Trường Sa. Các đơn vị hải quân đến đảo Trường Sa, An Bang, Loại Ta, Thị Tứ, Song Tử Đông, Song Tử Tây, Nam Yết năm 1962, 1963 và 1964 nhằm mục đích dựng các cột chủ quyền đối với các đảo này. Ngày 6 tháng 9 năm 1973, với Nghị định N 420 – BNV/HCDP/26, chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã sáp nhập quần đảo Trường Sa vào xã Phước Hải, huyện Đất Đỏ, tỉnh Phước Tuy.

      (MỜI XEM TIẾP)

      Xóa
  9. Bọn bè lũ phản động bán nước này phải cho đi đày mọt gông ở biên giới hải đảo cho nó nếm mùi khổ ải cho chết cha chúng nó đi.
    Lũ khốn nạn, nhân dân chúng tao đang yên bình, ổn định thế này sao chúng mày cứ chống phá là sao, lại còn mượn danh "dân chủ, nhân quyền". Đập chết cha chúng mày bây giờ.

    Trả lờiXóa
  10. Đúng thật. Kiếm tiền một cách bẩn thỉu và tục tĩu như thế bọn rân chủ ấy cũng có thể làm được sao? Dùng tiền ấy để mà ăn, để mà mặc mà bọn chúng không thấy tanh mồm, hôi người ah. Không đáng mang dòng máu của người Việt Nam đói cho sạch, rách cho thơm

    Trả lờiXóa
  11. Tôi chả biết chúng nó có chén bao nhiêu bữa, nhưng cái loại vì đồng tiền bẩn thỉu của nước ngoài cung cấp mà sẵn sàng quay lưng lại với nhân dân, với đất nước mình thậm chí là phá hoại nó thì không thẻ chấp nhận được, cái lũ này đáng đập chết, nhét xuông cống hết.

    Trả lờiXóa
  12. Không vì tiên thì tôi dám khảng định không kẻ nào lại có thể có đủ bản lĩnh, vứt bỏ lòng tự tôn dân tộc đi bán nước đâu, chỉ có những kẻ tối mặt vì tiền, cái thứ hạ lưu đê tiện mới có thể kiếm tiền bằng cách dơ bẩn như thế. Tiền không có lỗi, lỗi là ở người sử dụng nó mà thôi.

    Trả lờiXóa
  13. phải chăng kiếm tiền dễ nhưng có phải không phải trả cái giá nào đâu. Có người có quê hương mà không thể trở về đến lúc chết cũng không được nhìn quê hương lần cuối. Kiếm tiền thật là dễ nhưng sao mà những gì còn lại ở con người thì chả còn gì chỉ nhìn thấy những kẻ chuyên đi kêu gào ăn vạ đủ các kiểu

    Trả lờiXóa
  14. Bùi Hằng, Tường Thụy, Chí Đức chỉ là một đám thất nghiệp. Đọc qua lý lịch trên butluan.wordpress.com thì thấy đủ thứ tởm lợm về chúng. Chúng chỉ yêu đô la thôi, đó là mục đích tối thượng trong những cuộc biểu tình, những bài viết láo toét trên mạng. Cứ sau một vụ nào đó, được rót tiền về là chúng lại rủ nhau nhậu. Có như thế chúng mới tích cực vác loa lượn quanh bờ Hồ chứ.

    Trả lờiXóa
  15. Còn nhớ cách đây chừng 4 tuần, trên fb của Đông hải long vương (Nguyễn Chí Đức) có đăng tin trách SNTB vì trả tiền quá thấp. Một vụ khác là Bùi Hằng mắng Xuân Diện vì gian lận tiền quỹ. Ngay sau đó Diện đăng đàn trửi Bùi Hằng là loại vô ơn. . Như vậy, chỉ cần không được đáp ứng đầy đủ tiền bạc, đám rận như Chí Đức, Bùi Hằng, Tường Thụy, Xuân Diện có thể quanh lại cắn hải ngoại ngay. Tầm thường như thế thì làm được gì cho nền dân chủ. Anh khinh chúng bay!

    Trả lờiXóa
  16. Họp để nghĩ ra cách gây rối - liên hoan. Nghĩ không được lại càng phải...liên hoan, liên hoan đến bao giờ nghĩ ra thì thôi. Nghĩ ra rồi thì phải tụ tập để bàn cách dựng tuồng - lại liên hoan. Trước buổi diễn – liên hoan. Diễn xong rồi – Liên hoan. Kèm giữa các màn liên hoan sẽ là màn chia tiền, có tiền – lại liên hoan. Vâng, đó là bọn rận ngu dốt đấy ạ. Những kẻ mọng du, thủ dâm chính trị với ý nghĩ là sẽ lật đổ chính quyền nhà nước, nhưng ước mơ, mộng mị thì vẫn chỉ là mộng mị mà thôi, sẽ chẳng bao giờ ý nghĩ đó thành sự thật được cả.

    Trả lờiXóa
  17. má mấy con đĩ thối rận chủ, bọn chúng đéo có việc gì làm, đàn đúm liên hoan để nghĩ cách chống phá nhà nước ta, tàn phá nhà nước ta. nhưng mà tiếc thay, bọn ngu kia thì làm sao mà đủ trình độ chống phá nhà nước ta chứ. Một nhà nước mà các lợi ích, quyền lợi của nhân dân được đảm bảo một cách tối đa, nhân dân và chính quyền ta một lòng thì sẽ không có một thế lực nào có thể chống phá nổi.

    Trả lờiXóa