Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Phá hủy thiên thạch bằng năng lượng mặt trời


 
NDĐT- Ngày 15-2, sau một vài giờ khối thiên thạch phát nổ trên bầu trời nước Nga khiến hàng nghìn người bị thương thì một khối thiên thạch khác có kích thước bằng cả một sân bóng đá bay sượt qua Trái đất. Những vụ việc này đã khiến cho nhu cầu về một hệ thống bảo vệ Trái đất trước những mối đe dọa từ những viên đá vũ trụ đang trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Hai vụ việc trên đã đặt ra câu hỏi về sự sẵn sàng của nhân loại khi gặp phải những mối đe dọa nguy hiểm từ những khối thiên thạch khổng lồ. Thật tình cờ là đúng trong thời điểm này, một nhóm các nhà khoa học vừa công bố kế hoạch chế tạo một hệ thống có khả năng làm bốc hơi những khối thiên thạch trong vũ trụ đang đe dọa đến Trái đất.
Sự nguy hại của các vụ thiên thạch va chạm là cực kỳ rõ ràng ở Nga, nơi có hơn một nghìn người bị thương và hàng trăm ngôi nhà bị hư hại do sóng xung kích từ vụ nổ khối thiên thạch trong bầu khí quyển.
Trong một bản thông cáo được công bố vào ngày 14-2, một ngày trước vụ khối thiên thạch lao xuống nước nga, nhà vật lý Philip M. Lubin của trường ĐH Santa Barbara và các đồng nghiệp của mình đã tiết lộ về hệ thống mà họ phát minh ra có tên là DE-STAR. Hệ thống này được thiết kế với ý tưởng khai thác năng lượng mặt trời và biến nó thành một mạng lưới các tia laser có khả năng làm chệch hướng hoặc thậm chí làm bay hơi những khối thiên thạch đang lao vào Trái đất.
Ông Gary B. Hughes, một nhà nghiên cứu của trường ĐH Bách khoa bang California, cho biết: “Toàn bộ các thành phần trong hệ thống này đều đã có trong thực tế. Tuy nhiên, chúng có thể chưa đạt được đến quy mô như chúng ta mong muốn và việc phóng đại chúng có thể là một thách thức, nhưng các thành phần cơ bản hiện đã có sẵn và có thể sử dụng ngay được”.
Quy mô của các hệ thống mà nhóm nghiên cứu đưa ra là đáng kinh ngạc, với các hệ thống có kích thước khác nhau, từ kích thước như một chiếc máy tính để bàn đến những hệ thống có đường kính lên tới 10 km, và những khả năng của chúng cũng sẽ được gia tăng với mỗi quy mô mở rộng. Thí dụ, DE-STAR 2 sẽ có kích thước đường kính lên tới khoảng 100m, tương đương kích thước của trạm vũ trụ ISS và có thể đẩy bật các sao chổi và thiên thạch ra khỏi quỹ đạo của chúng. Một hệ thống như vậy có thể tốn hàng trăm triệu USD, và cần phải được lắp đặt trên quỹ đạo từ những mảnh nhỏ hơn.
Bằng phương pháp lắp ghép các module, những hệ thống này sẽ ngày càng một mở rộng kích thước. Các nhà nghiên cứu dự kiến hệ thống DE-STAR 4 sẽ có kích thước lớn hơn DE-STAR 2 khoảng 100 lần và có khả năng làm bay một khối thiên thạch có đường kính lên tới 500m trong vòng một năm bằng cách chiếu vào viên thiên thạch đó 1,4 metaton năng lượng mỗi ngày.
Ông Hughes cho rằng vụ thiên thạch rơi xuống nước Nga cũng như vụ khối thiên thạch 2102 DA14 bay sượt qua Trái Đất “đã nhắc nhở chúng ta rằng có rất nhiều khối thiên thạch và sao chổi bay qua quỹ đạo Trái Đất thực sự có khả năng va chạm với chúng ta. Ông nói: “Nếu chúng ta nhận thức được sự đe dọa của các vụ va chạm, chúng ta nên nỗ lực tìm ra những biện pháp thực tế để làm dịu nguy cơ thiên thạch va chạm. DE-STAR là một trong những biện pháp thực tế như vậy, dựa trên những khái niệm đúng đắn và trên cơ sở những công nghệ có sẵn. Một hệ thống DE-START 2 bay trên quỹ đạo sẽ giúp chúng ta nhanh chóng phản ứng lại những mối đe dọa nhỏ. Một hệ thống lớn hơn sẽ làm chệch hướng bất kỳ mối đe dọa nào nếu chúng ta phát hiện sớm được chúng”.
Nhóm nghiên cứu cho rằng những ý tưởng của họ còn có thể được ứng dụng trong các lĩnh vực du lịch vũ trụ và khai thác thiên thạch. Hệ thống DE-STAR có thể sẽ là một công cụ hữu ích để đánh giá thành phần của một khối thiên thạch và chỉ rõ khối thiên thạch đó đang chứa những nguyên tố hiếm nào, thí dụ như lanthanum, hiện đang được dùng trong các bộ pin của những chiếc xe ô-tô điện. Ngoài ra, nếu có thể xây dựng được một hệ thống vĩ đại như nhóm nghiên cứu đã tính toán, DE-STAR 6, thì nó có thể đóng vai trò như một nguồn năng lượng khổng lồ trên quỹ đạo, cho phép con người du lịch giữa các vì sao.
Ông Hughes nói: “Khả năng tập trung năng lượng vào một mục tiêu ở cách xa sẽ cho phép chúng ta tăng tốc cho các con tàu liên hành tinh. Tính toán của chúng tôi cho thấy rằng một con tàu nặng 1 tấn có thể được đẩy tới sao Hỏa trong vòng 15 ngày”.
THẢO NGUYÊN
(Nguồn: Theo Space.com)

Previous Post
Next Post

post written by:

0 nhận xét: