Thứ Năm, 28 tháng 2, 2013

Thấy gì qua việc chủ nhà hàng Beijing Snacks gỡ bỏ tấm biển sai trái.

Loa PhườngPhường Loa

Theo BBC, hôm nay ông Vương, chủ nhà hàng Beijing Snacks đã gỡ bỏ biển báo "không phục vụ khách Nhật, Philippines, Việt Nam và chó" nhưng không chịu xin lỗi và cũng không hề nhận thấy mình có lỗi trong việc làm này. Việc gỡ bỏ tấm bảng chẳng qua là vì phiền quá mà thôi.

Nhà hàng Beijing Snakcs

Nhà hàng của ông Vương, nơi đã treo tấm biển gây căm phẫn trong cộng đồng mạng

        Quả là căn bệnh tâm lý Đại Hán thật khó chữa. Cái tâm lý coi thường các quốc gia láng giềng của ông Vương có lẽ không đại diện cho toàn bộ người dân Trung Quốc song những người như ông Vương không phải là ít. Tổng lãnh sự Trác Lôi Minh khẳng định “đây là việc làm sai trái và rằng đây là hiện tượng cực kỳ cá biệt, ở đâu, chỗ nào cũng có những loại người không tốt”. Việc làm này "không đại diện cho đông đảo nhân dân và cũng không đại diện cho lập trường của chính phủ” song lại từ chối bình luận về việc xử lý việc làm sai trái. Điều đó cho thấy chính quyền Trung Quốc chưa có những ứng xử phù hợp với việc làm sai trái trên.
Tại sao vậy? Theo nguyên tắc đạo đức việc làm trên của ông Vương rõ ràng là sai trái, song cho đến thời điểm này các giới chức ở Bắc Kinh nói riêng và Trung Quốc nói chung không có một động thái rõ ràng lên tiếng về hành vi sai trái này của người chủ quán nọ. Điều này khiến dư luận hiểu rằng đây là một hình thức bật đèn xanh cho hành vi xúc phạm, mạ lị những dân tộc khác của một bộ phận người dân Trung Quốc, nó đồng thời cũng thể hiện chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi và tư tưởng Đại Hán của Trung Hoa đang bị cả thế giới lên án.
Tấm biển sai trái đã được gỡ bỏ, nhưng nếu bản thân ông Vương và những người Trung Quốc khác không hiểu được đó là một hành vi sai trái thì họ sẽ tiếp tục phạm vào những sai lầm khác nghiêm trọng hơn.

Điêu như…Danoan2012


        Đọc bài "Các băng nhóm đang tranh nhau thâu tóm tài sản" trên trang danoan2012 của đám rận cùng phường với Diện gay và Thất Đức mới thấy dạo này đám rận cùn gỉ, vu khống, chỉ nói lấy được.
Chẳng là nhân chuyện kinh tế trong nước gặp nhiều khó khăn do suy thoái kinh tế mà công ty VIC cũng là một trong những doanh nghiệp đang gặp khó với các dự án bất động sản đang trong giai đoạn đóng băng. Và khi gặp khó rõ ràng VIC đang đối mặt với những nguy cơ tiềm ẩn của việc làm ăn thua lỗ. Câu chuyện làm ăn của VIC là câu chuyện hết sức bình thường. Vận hành theo cơ chế thị trường khắc nghiệt…đấy là quy luật.
Nhưng đám rận lại lợi dụng sự kiện này để vu cáo, bôi nhọ chính quyền này nọ…đúng là một lũ bại não.
 Loa Phường anh cung cấp thông tin để mấy chú viết cho nó chuẩn, kẻo không thiên hạ lại mắng là vô dụng với bất lực.
Kinh tế thế giới đang gặp nhiều khó khăn. Ngay tại Mỹ, nơi mà các chú suốt ngày đội lên đầu thì bài toán kinh tế cũng đang ngày càng hóc búa. Nhiều công ty lớn mang thương hiệu quốc tế cũng đã phải đệ đơn xin phá sản. Công ty môi giới sản phẩm tài chính hàng đầu thế giới MF Global ở Mỹ đã nộp đơn lên tòa phá sản tại quận Manhattan (New York) xin bảo hộ phá sản. Đây là công ty tài chính lớn đầu tiên của Mỹ phá sản vì khủng hoảng nợ châu Âu. Sự việc MF Global tuyên bố phá sản đã tác động mạnh đến các thị trường chứng khoán.
Một ví dụ khác nữa là sự phá sản của sòng bạc Revel sau chưa đầy một năm kể từ khi bắt đầu hoạt động. Trong suốt thời gian hoạt động kể từ khi khai trương năm ngoái, sòng bạc với vốn đầu tư 2,4 tỷ USD này không đạt doanh thu như kỳ vọng. Xét về doanh thu đánh bạc, Revel đứng cuối trong số 12 sòng bạc tại thành phố Atlantic. Kể từ tháng 8 năm ngoái, Revel đã phải 2 lần huy động vốn bổ sung để duy trì hoạt động. Trong quý II và III/2012, lỗ gộp của sòng bạc này lần lượt là 35 triệu USD và 37 triệu USD.
                     Một góc của sòng bạc lừng danh Revel

Đây là một trong số hàng loạt những sòng bạc đệ đơn xin bảo hộ phá sản tạiAtlantic. Năm 2010, khu nghỉ dưỡng sòng bạc Trump Entertainment Resorts tiến hành sáp nhập theo chương 11 luật Phá sản Mỹ. Cũng năm đó, Tropicana Casino & Resort được bán lại cho tỷ phú Carl Icahn.
Một nạn nhân khác nữa của khủng hoảng kinh tế là Tạp chí Reader's Digest của Mỹ.Tờ tạp chí có tuổi đời 91 năm đang mang một số nợ trị giá 1 tỷ USD. Vụ phá sản này nối dài thêm danh sách những tờ báo in và tạp chí lớn của Mỹ lâm khủng hoảng.
Được thành lập bởi DeWitt và Lila Wallace, Reader’s Digest trở thành công ty đại chúng vào năm 1990.
         
           Tạp chí Reader's Digest của Mỹ


Theo đánh giá, nền kinh tế Mỹ sa sút triền miên. Mặc dù là quốc gia hùng mạnh về quân sự và kinh tế, nhưng Mỹ đã từ chỗ có ngân sách dư thừa hàng trăm tỷ USD trở thành quốc gia có mức thâm hụt ngân sách hằng năm hơn 1.000 tỷ USD, một trong những "con nợ" lớn nhất thế giới (mức nợ công của Mỹ năm 2012 đã tăng lên hơn 16.000 tỷ USD; tỷ lệ nợ công/GDP của Mỹ tăng với tốc độ khá nhanh, từ 45,6% năm 2001 lên xấp xỉ 100% năm 2011). Như vậy, Mỹ đã gia nhập lại nhóm các nước có nợ công cao, gồm: Nhật Bản (229% GDP); Hy Lạp (157% GDP); Gia-mai-ca (137% GDP); Li -băng (134% GDP); I-ta-li-a (129% GDP); Ai-len (120% GDP) và Ai-xơ-len (121% GDP)(1).

           Chủ tịch Hạ viện John Boehner (phải) và Tổng thống Mỹ Barack Obama 
                       vẫn chưa thể đạt được thỏa thuận về nâng trần nợ công

Như vậy đám “rận chủ” bại não có thể thấy rõ, ông lớn Mỹ của rận cũng đang đối mặt với bao vấn đề về kinh tế chứ chẳng riêng gì Việt Nam ta gặp khó khăn. Và rằng các doanh nghiệp hoạt động theo luật pháp và cơ chế thị trường. Việc đám rận vu cáo chính quyền chỉ là hành động xuẩn ngốc, viết lấy được. Việc làm này chỉ tổ thiên hạ chửi cho là lũ ăn hại, bại não mà thôi. Đúng là điêu như.... danoan2012
Lê Quốc Quân, Bùi Hằng và màn kịch tuyệt thực

Loa PhườngPhường Loa

            Đọc tin thấy Bạc Hy Lai - nguyên là quan chức cấp cao của Trung Quốc đang tuyệt thực trong tù để phản đối chính quyền Trung Quốc đối xử bất công cũng thấy nước này lắm “quân tử” dại. Là lãnh đạo có số có má của một quốc gia, cho dù ông Bạc không phạm tội nhưng có một bà vợ giết người bất chấp thủ đoạn như Cốc Khai Lai thì …còn đâu uy tín hay khí tiết gì mà phải tuyệt thực. Đã nhúng chàm hai bàn tay rồi thì cố cãi cái móng tay út của tôi vẫn còn sạch cũng chẳng để làm gì.

           Gia đình Bạc Hy Lại ngày còn đoàn tụ

Chuyện mấy con rận ở nước ta bày trò tuyệt thực cũng chẳng khác gì chuyện tiếu lâm thời hiện đại. Như việc Bùi Hằng “báo cáo thành tích” đã "tuyệt thực tới 15 ngày để phản đối mọi người trong cơ sở giáo dục Thanh Hà phân biệt đối xử với Hằng????”. Nghe qua đã thấy não bộ của Hằng có vấn đề thực sự. 

 Bùi Hằng lúc ở trường giáo dưỡng

Việc các học viên khác đối xử như thế nào với Hằng còn tùy thuộc vào bản thân Hằng, bởi với bản tính côn đồ, lưu manh như Hằng, cha mẹ thị còn chẳng chịu nổi huống hồ là các học viên. Lấy lý do này để... tuyệt thực thì đúng là…cám hấp.  Nhưng có lẽ thấy chẳng ai thèm để ý, nếu chết cũng chẳng có đồng đảng nào thương xót, thậm chí chúng nó còn lợi dụng danh nghĩa ủng hộ Hằng để quyên tiền thiên hạ bỏ túi. Cùng đàn rận, Hằng đi guốc vào bụng lũ "rận chủ", dặt một loại "miệng nam mô trong bụng một bồ dao găm"... nên thị lại ăn và quả nhiên suy nghĩ của Hằng chẳng sai. Suy đi ngẫm lại, cái màn tuyệt thực của Hằng lại chấm dứt.

Lê Quốc Quân và Bùi Hằng - những con rận sống ký sinh

Thêm một trường hợp cũng đánh đu trò tuyệt thực là “Quân ăn cắp” tên thật là Lê Quốc Quân bị bắt vì hành vi trốn thuế.Ban đầu y cũng bày trò tuyệt thực để chứng minh mình “ trong sáng”, chẳng gì lúc chưa bị bắt Quân đã là “ngôi sao sáng” trong mắt lũ rận bởi y toàn nói về chính nghĩa và chân lý. Chẳng biết nhịn được mấy bữa, nhưng thấy có chết đói y cũng chẳng hết được nhục vì chứng cứ cũng lù lù ra đấy rồi, cãi vào mắt. Bày trò "khí tiết" cũng chẳng ai tin vả lại tuyệt thực bây giờ nếu người ta mặc kệ, cho y chết như ý,  thì toi. Thế là màn tuyệt thực vừa kéo lên đã phải hạ xuống một cách vội vã.
 Thế mới thấy tuyệt thực là cách người ta đấu tranh cho một mục đích nhất định và thể hiện nghĩa khí của mình, song với những kẻ vô đạo như lũ rận thì tuyệt thực là một màn kịch không thể diễn nổi, đơn giản là  "nghĩa khí, chính nghĩa" là những khái niệm không tồn tại trong bản chất của lũ rận chuyên sống ký sinh này.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Thương thay cho ông chủ quán người Trung Quốc

Loa PhườngPhường Loa

Đọc bài “Nhà hàng Trung Quốc bài người Việt” trên BBC, đưa tin về việc ông Vương - chủ quán Beijing Snacks treo biển bằng tiếng Anh và tiếng Hoa với nội dung: "Nhà hàng này không phục vụ người Nhật Bản, Philippines, Việt Nam và chó."

Nhà hàng Beijing Snakcs
            Nhà hàng Beijing Snacks- ảnh BBC

Đọc xong bài này, tôi không giận người chủ quán nọ mà thấy thương hại cho ông ta cũng như những người Trung Quốc ủng hộ việc làm sai trái này. Có lẽ ông Vương đã mang trong dòng máu của mình sự hằn thù từ hàng thế kỷ trước khi mà người Trung Hoa bị kỳ thị ở khắp châu Âu, Mỹ, Úc…Lúc bấy giờ người Hoa đều mang thân phận nô lệ và bị khinh miệt. Hầu hết ở các quán ăn, hoặc những nơi vui chơi đều treo biển “cấm chó và người Hoa”. Có lẽ nỗi đau đó đã ăn sâu vào tâm thức của người Hoa để đến tận ngày nay nỗi đau này được thể hiện bằng sự hằn học, trả thù với các quốc gia láng giềng. Vì vậy âu cũng là căn bệnh tâm lý thường tình mà thôi.

Biển cấm chó và người Hoa

Nếu có trách thì phải trách giới chức lãnh đạo  địa phương này. Nếu như đây được coi là việc làm thiếu suy nghĩ và mang nặng căn bệnh rối loạn tâm thần của cá nhân của ông Vương, thì thiết nghĩ chính quyền địa phương phải có sự điều chỉnh với ông chủ thiếu suy nghĩ kia, nhưng sự làm ngơ của chính quyền tại đây chứng tỏ rằng họ cũng mắc bệnh giống người chủ quán.
Một Trung Hoa đã mất nhiều công sức để nâng cao vị thế và hình ảnh của mình trước con mắt cộng đồng quốc tế, không thể chỉ vì tư tưởng dân tộc hẹp hòi hay mắc căn bệnh ỷ lớn bắt nạt bé mà có những việc làm thiếu suy nghĩ như tay chủ quán họ Vương nọ.
Thiết nghĩ những người Trung Quốc biết tự trọng sẽ lấy làm xấu hổ và không dám vào ăn tại quán ăn của gã chủ quán bệnh hoạn kia.
Danoan2012.blogspot.com …cạn nguồn nên lú.
Loa PhườngPhường Loa


        Mấy hôm nay vào trang của Diện gay và Thất Đức danoan2012.blogspot.com thấy tội nghiệp cho mấy con rận này quá. Tiền đã nhận từ quan thầy ở nước ngoài rồi mà chẳng bôi nhọ được chính quyền về việc gì…Bí quá mấy con rận đành móc thức ăn thiu ra nhai lại. Đấy là câu chuyện đám rận này tung hô và cổ súy cho Cù Huy Hà Vũ.
            Thật tội nghiệp cho đồ ký sinh, đã đành là ký sinh nhưng ăn mãi mà chẳng làm được gì bọn nước lạ nó cũng chửi cho là đồ vô dụng. Bị mắng vô dụng và bất lực là điều nhục nhã nhất, chuyện này Diện ngấm lắm nên chị chàng cũng chạnh lòng, thôi thì đành  nhai trệu trạo cho qua bữa.
Nhưng ở đời cái khó nó bó cái khôn, kêu cho ai thì còn đỡ, kêu cho Cù Huy Hà Vũ – một tay bất hiếu, vĩ cuồng... chẳng tổ thiên hạ chửi cho mục mả. Ai cũng biết Vũ nghe lời vợ là Dương Thị Hà đã chẳng từ thủ đoạn để tranh chấp nhà đất với chính bố đẻ và anh em trong nhà. Bên ngoài thì tỏ vẻ "nể vợ" nhưng Vũ vẫn thèm của lạ, thiên hạ chẳng bảo “của lạ bằng cả tạ mì chính” là gì. Khi bị kiểm tra hành chính trong nhà nghỉ, người ta bắt quả tang Vũ đang ở trong trang phục… nhạy cảm cùng với một phụ nữ và hai cái bao cao su đã qua sử dụng. 


Luật sư Cù trong trang phục...thiếu vải với một phụ nữ trong phòng nhà nghỉ


Sau này vì uy tín của chính mình Dương Hà đành phải nhắm mắt mà nuốt cái răng do chính chồng mình vả gãy vào bụng. Đành phải nuốt bồ hòn làm ngọt chứ biết làm sao, xấu chàng hổ ai?





Dương Thị Hà cười gượng gạo khi gặp lại Vũ trong trại

Trình độ thì phọt phẹt, đạo đức thì tệ bạc vậy mà chẳng hiểu nghe thằng nào xui khôn, xui dại, nó tâng bốc Vũ hay tự Vũ mắc bệnh vĩ cuồng mà xin ra ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn Hóa. Bộ trưởng như Vũ thì chắc quốc gia đến ngày suy vong vì thế Vũ bị thiên hạ mắng cho tơi tả. Tự cho mình người có khả năng và trình độ siêu phàm, Vũ đâm đơn kiện ráo cả, từ kiện đến bôi nhọ khoảng cách không xa. Chưa dừng lại ở đó, nhân vật này còn tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam. Có lẽ biết làm vậy là vi phạm pháp luật nhưng đã cưỡi lên lưng hổ thì không thể dừng được nữa, đám rận đã đẩy Vũ lên thành ngọn cờ, thành vĩ nhân mất rồi. Và thể là kết cục của con thiêu thân như Vũ thì ai cũng có thể nhìn thấy. Thiết nghĩ bài học cho Vũ cũng là bài học cho một số kẻ quên mất tổ tiên, mắc chứng vĩ cuồng. Danoan2012 bênh ai chứ bênh Vũ thì chẳng bằng tự tát vào mặt mình. Đúng là lũ rận bại não, cùng đường nên lú.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Tổng quan về "rận"

Theo cuanhcuem.net

Nói đến rận thì ai cũng có thể hình dung được rằng chúng là loài ký sinh trùng, sống nhờ hút máu các loài động vật. Các nhà sinh vật học đã tìm thấy trong tự nhiên có khoảng 1000 loài rận. Thế nhưng có lẽ họ không biết đến một loài rận mới, phát triển trong cộng đồng người Việt những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 này. Đây là loại rận đặc biệt, ký sinh trong xã hội loài người, lây truyền qua các hình thức giao tiếp, nhất là trong môi trường internet. Thực chất chúng chính là những biến thể người, thoái hóa về lương tri, thui chột về tri thức, mục ruỗng nguồn cội,... nhưng lại thăng hoa về tư tưởng nô lệ, vọng ngoại, xuất phát từ cái não trạng ngu dốt mà thích ba hoa, nhỏ nhen mà quen ỷ lại, hèn hạ mà hoang tưởng viển vông...

NGUỒN GỐC

Lũ rận ngày nay có nguồn gốc từ một bộ phận Việt gian, bán nước hại dân, làm tay sai cho lũ đế quốc thực dân Pháp, Mỹ thuở nào. Sau khi bị quần chúng nhân dân cách mạng đánh đuổi, chúng theo chân quan thầy, trốn chạy khỏi tổ quốc để tiếp tục kiếp sống chó săn hết thời. Căm hận vì cuộc sống phè phỡn, ăn trên ngồi trốc, uống máu nhân dân của chúng bỗng bị "tước đoạt", chúng trở nên điên cuồng và ngày càng mất đi cái chút ít tính người còn sót lại. Thậm chí bản năng chó săn của chúng cũng bị thoái hóa, khiến chúng biến thành một loại rận, chuyên kiếm sống bằng cách hút máu cộng đồng người Việt ở nước ngoài với các chiêu thức lừa đảo nhân danh "chống cộng". Không còn súng ống, tàu bay, xe tăng để bắn giết, cướp bóc đồng bào, nhưng để kiếm chút bơ thừa sữa cặn, chúng chuyển sang "chiến đấu" bằng mồm, núp đằng sau tấm lá chắn "tự do - dân chủ" của quan thầy.

"Tự do - Dân chủ" - những khát vọng cao đẹp của con người vốn đã trở nên lố bịch qua ngôn ngữ của đám đế quốc lại càng bị ô uế hơn khi được thốt ra từ những cái mồm thối gắn trên những cái đầu chứa đầy cặn bã của não trạng nô lệ. Cũng từ đó, tên gọi "rận chủ" được người ta ưu ái sáng tạo ra để đặt riêng cho cái chủng loài dị hợm này, dựa trên những âm thanh mà chúng nhai đi nhai lại một cách vô thức ngày qua ngày. Hiểu một cách khác, những "phẩm chất rất rận" của chúng cũng khiến cho 1000 loài rận trong tự nhiên kia, từ những rận chó, rận mèo, rận gà, rận vịt,... cho đến rận lông mu, đều phải bái phục và vái chúng lên là chủ các loài rận!

Những năm gần đây, cùng với chính sách mở cửa của đất nước và sự phát triển của internet, những mầm bệnh của bầy rận hải ngoại theo luồng gió độc tràn vào trong nước, đánh thức những quả "trứng rận" vốn đang rục rịch và phơi nhiễm cho một bộ phận không ít những "mầm non tai ương".

ĐẶC ĐIỂM

Đặc điểm chính của loài rận là sống ký sinh trên động vật và hút máu vật chủ để tồn tại. Loài rận chủ này sống ký sinh trong cộng đồng, trong xã hội, trong các cơ quan đoàn thể nhà nước,... nhưng chúng không tu chí góp phần xây dựng đất nước - xã hội mà chỉ chờ chực cơ hội là quay ra cắn lại. Ở các môi trường xã hội, chúng thường ẩn mình rất kỹ nên phải cần có thời gian tiếp xúc hoặc tinh ý lắm mới phát hiện được. Tuy nhiên, lũ rận này rất dễ nhận biết trong môi trường internet, nơi chúng thoải mái bộc lộ tất cả bản chất của mình trong những trang weblog, diễn đàn, comments,...
Chúng ta có thể nhận dạng được chúng thông qua một số đặc điểm nổi bật như sau:
  • Soi mói, chỉ trích, xuyên tạc, bêu riếu,.. các chính sách của nhà nước mà không hề đưa ra một ý kiến đóng góp mang tính xây dựng nào cả (chỉ nhằm vào việc "phá" chứ không muốn "xây").
  • Đội bu Mỹ lên đầu, lấy bu làm tiêu chuẩn cho mọi vấn đề của Việt Nam. Tóm lại với chúng "rắm Mỹ cũng thơm".
  • Xuyên tạc, bôi vẽ lịch sử nhằm lộng giả thành chân; biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thành một cuộc nội chiến; nâng tầm đám ngụy quyền tay sai thành đối trọng với chính quyền hợp pháp của nhân dân Việt Nam,...
  • Bôi nhọ, xuyên tạc hình ảnh Bác Hồ và các nhà lãnh đạo Việt Nam.
  • Chống cộng mù quáng, không phân biệt lý lẽ, không tôn trọng lịch sử,..
  • Đơm điều đặt chuyện về nội bộ Đảng CSVN, về đời tư các lãnh đạo VN nhằm gây chia rẽ và tạo tư tưởng không tốt trong dư luận
  • Vân vân và vân vân ...
PHÂN LOẠI

1. Rận chúa: Đây là lũ rận nguy hiểm nhất vì chúng là cầu nối giữa "mẫu quốc" với đám rận còn lại. Những rận chúa này là "tinh hoa" của đám rận hải ngoại. Trải qua hàng chục năm lừa đảo, cưỡng đoạt tiền của cộng đồng Việt hải ngoại và "móc phân" (fund) từ ngân sách "dân chủ" của hạ viện Mỹ thông qua chiêu bài "chống cộng" và "tự do - dân chủ", lũ rận này đủ sức hình thành những đường dây mafia và cả những tổ chức khủng bố (như Việt Tân). Với nguồn lực tài chính có được, đám rận chúa này là "nhà tài trợ chính" cho những hoạt động "tự do - dân chủ - nhân quyền" trong nước thông qua các hình thức "đấu tranh" bằng mồm, bằng bàn phím và cả bằng bom tự chế.
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Nguyễn Hữu Chánh - Nguyễn Chí Thiện - Bùi Tín
2. Rận sĩ - chí thức: Chúng thường tự xưng là "nhân sĩ - trí thức" nhưng với bản chất "nhân vô sỉ - yêu nước Mỹ" của chúng, 2ku cho rằng chúng xứng đáng với tên gọi "rận sĩ - chí thức" (chí - chấy thì cũng là một loại rận). Đây là loại rận nham hiểm nhất. Nấp đằng sau những vỏ bọc hoành tráng như giáo sư, tiến sĩ, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, sỹ quan quân đội,... chúng là thứ vũ khí cao cấp và được ưa thích nhất của đám rận chúa trong việc làm nhiễu loạn xã hội bằng cách "định hướng" dư luận theo hướng tiêu cực hóa. Với tâm thế của những kẻ bất đắc chí, chúng điên cuồng chống phá và phủ nhận lại hoàn toàn những giá trị của chế độ đã từng dung dưỡng chúng và gia đình.
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Cù Huy Hà Vũ - Lê Công Định - Lê Thị Công Nhân - Nguyễn Tiến Trung

3. Rận thánh thần: đám rận này núp trong tấm áo chùng thâm hoặc áo cà sa, mượn danh thánh thần để mưu sự chuyện thế tục. Đa số chúng, với "truyền thống bán nước cho Chúa" bao đời, nay kết hợp với đám rận chống cộng những mong khôi phục sự cai trị của Vatican trên quê cha đất tổ mình. Lũ rận này lệch lạc giữa đạo và đời nên gây nên khối chuyện bi hài trong cuộc đời "cách mạng" của chúng.
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Nguyễn Văn Lý - Thích Quảng Độ
4. Rận vô lại: thành phần rận này thì đông đảo nhất, bất tài vô tướng, chỉ làm "cách mạng" bằng thứ vũ khí duy nhất chúng có: chửi đổng. Chúng len lỏi khắp nơi, từ những chốn "biểu tình yêu nước" đến các diễn đàn, weblog, báo mạng,... chỉ để chửi, để phun ra những gì ô uế nhất trong cái hộp sọ của chúng mà lý ra với người bình thường thì phải được thải ra từ chỗ khác. Bản chất chúng không khác gì mấy đám lâu la của lão quái Đinh Xuân Thu: a dua, nịnh bợ, bốc thơm cho các "rận bề trên" và quan thầy hết lời; chửi rủa đất nước, chế độ, chính quyền và những người không theo ý chúng hết lẽ ...
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Bùi Hằng - "Quân lực" VNCH - Bùi Kim Thành

5. Rận mầm non: là những thanh thiếu niên còn non nớt về bản lĩnh chính trị, thiếu hiểu biết lịch sử lại thừa thãi ham muốn vật chất nên dễ dàng bị tác động, lôi kéo, dụ dỗ bởi đám rận già. Lũ rận này sở hữu tính háo thắng, bất cần của tuổi trẻ nên dễ manh động dẫn tới quả đắng là phải "ăn cứt gà sáp" vì nghe những thằng già "xúi bậy trẻ con".
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Đinh Nguyên Kha - Việt Khang - Nguyễn Phương Uyên
6. Rận sữa: bao gồm những kẻ mang đầy đủ "phẩm chất rận" nhưng vì nhiều lý do không dám bước qua cái ranh giới mong manh mà luật pháp vạch ra (như còn ăn cơm nhà nước, muốn "dấn thân" nhưng lại sợ tù đày,...) mà chỉ đứng xa xa (trên blog) hò reo, cổ vũ các rận chị, rận anh. Thậm chí, một số tuy là thân rận sữa nhưng trí trá hơn các bậc bề trên, lấy việc "phản biện xã hội", "chống Tàu", "giúp đỡ dân oan",.. làm bình phong nhằm mục đích vừa ghi điểm với  "mẫu quốc" vừa kêu gọi "viện trợ" từ các "tổ chức nhân quyền" cũng như huy động tiền quyên góp từ "các nhà hảo tâm".
cuAnhcuEm.net-Tong-quan-ve-ran
Trái qua, trên xuống: Huỳnh Ngọc Chênh - Nguyễn Xuân Diện - Hồ Hải - Phạm Viết Đào

TÁC HẠI CỦA RẬN

Mặc dù rận là loại ký sinh trùng hút máu người nhưng chúng không có khả năng làm chết người mà chỉ gây ngứa ngáy, khó chịu và làm trung gian lây truyền bệnh. Đám rận chủ này cũng không vượt quá xa trình độ của đồng loại chúng. Sự nổi trội nhất của chúng so với đồng loại là chúng có khả năng lôi kéo, dụ dỗ và chuyển hóa những kẻ có sẵn tố chất rận trở thành rận chủ như chúng. Khả năng này đặc biệt phát triển mạnh đối với loại "rận sĩ - chí thức".
Một số tác hại chính của rận đối với đất nước - xã hội là:
  • Gây chia rẽ nội bộ đất nước, làm tổn thương mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền bằng các thông tin xuyên tạc, bịa đặt, bôi nhọ.
  • Gây bất ổn an ninh - chính trị - xã hội bằng những hoạt động chống phá như rải truyền đơn, đặt mìn hoặc biểu tình nhân danh yêu nước.
  • Xuyên tạc, bóp méo lịch sử và reo rắc những thông tin "đổi trắng thay đen" đầu độc các thế hệ trẻ Việt Nam.
  • Vân vân và vân vân ...
TÁC DỤNG CỦA RẬN

Hẳn nhiều người ngạc nhiên tự hỏi "cái loại "ăn tàn phá hại" này cũng có tác dụng ư ?". Có chứ! Quan điểm của 2ku là bất kể cái quái gì đã sinh ra trên đời là phải có tác dụng gì đó, dù ít dù nhiều.
Đối với lũ rận này cũng vậy, tác dụng lớn nhất của chúng là trở thành một loại vắc-xin, giúp chế độ và xã hội phòng tránh được bệnh dịch "diễn biến". Cái bộ dạng yếm thế và khôi hài của chúng giúp người dân hiểu được "bản lĩnh" của chúng và những kẻ đứng đằng sau chúng. Sự trơ tráo và điêu ngoa của chúng giúp người ta hiểu được giá trị của những gì bị chúng xuyên tạc, bôi nhọ.
Bên cạnh đó, khả năng "bới bèo ra bọ" của chúng cũng góp phần vào việc vạch mặt một số con sâu múp míp đang ngủ ngon trong cái kén êm ái của quyền lực. Sự rối loạn chúng tạo ra cùng với các vấn đề xã hội nảy sinh cũng là một động lực giúp đảng cầm quyền nhận thức được những nguy cơ ảnh hưởng đến "sự tồn vong của chế độ" để có biện pháp cải thiện.
***
Khi 2ku đang viết bài này thì các nhà sinh vật học, nhân chủng học, xã hội học, các triết gia, chính trị gia,.. đang nhốn nháo bàn luận xem thực ra loài rận mới này thuộc phạm vi nghiên cứu của ngành nào. Một số người cảm thán thốt lên "Chúng nó là giống gì?". Sau một thời gian dài tranh luận mà vẫn bế tắc, họ thở dài: Không lẽ phải mở thêm ngành "rận học" ?
Hot!

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Quang A, Xuân Diện, Tương Lai...trí thức nhưng mù chữ

Loa PhườngPhường Loa

         Đã định không viết về chuyện Nguyễn Tường Thụy và Nguyễn Xuân Diện lu loa về việc Nhà nước Việt nam ngăn cản không cho các nhân sĩ, trí thức đặt vòng hoa tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc vào ngày 17/2, song dường như đám này không còn tự trọng, nên được đà ngày càng ba hoa, bốc phét và chẳng còn biết phải quấy, nên đành viết đôi dòng để nói rõ cho Diện, Thụy, Tương Lai... và một số kẻ theo đóm ăn tàn biết rõ chúng là loại người nào.
        Thứ nhất chuyện Trung Quốc gây hấn trên biển Đông đã vài năm nay, nhưng chẳng hiểu vì sao bây giờ lũ rận mới lại bày ra trò tưởng nhớ các liệt sĩ hy sinh ở biên giới phía Bắc, chúng cứ làm như không có chúng đến đặt vòng hoa thì không có ai tưởng nhớ đến các anh hùng liệt sĩ. Việc tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc được Đảng, Nhà nước cũng như quân, dân các nơi vẫn tổ chức hàng năm chứ không phải lãng quên như bọn rận vẫn xuyên tạc.



Ông Trương Tấn Sang - khi là ủy viên Bộ Chính trị, thường trực Ban Bí thư - đến thắp hương tri ân các anh hùng liệt sĩ tại Pò Hèn (Quảng Ninh) ngày 26-5-2010 

Lũ rận khua chiêng, gõ mõ về việc chúng tổ chức đi viếng các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc nhưng mục đích của chúng đâu phải vậy. Cái đích mà chúng ngắm tới  là lợi dụng sự kiện này để xuyên tạc và bôi nhọ chính quyền, đồng thời dựng cảnh hòng đánh bóng tên tuổi cho những kẻ cơ hội chính trị. Ta có thể hoàn toàn khẳng định được bộ mặt xấu xa này của chúng là bởi các lý do sau:
        Thứ nhất muốn đặt hoa cho các anh hùng liệt sĩ thì phải đến các nghĩa trang liệt sĩ, nhưng có lẽ đến các nghĩa trang thì không thu hút được sự chú ý của dư luận và không có lý do để gây sự, nên  mấy con rận bày trò đặt vòng hoa tại đài tưởng niệm liệt sĩ ở đường Bắc Sơn, Ba Đình. Đây là khu vực bảo vệ đặc biệt và theo quy định các đoàn muốn đến đây đặt vòng hoa sẽ làm thủ tục theo quy định, có nơi đón tiếp và đăng ký hẳn hoi. Được các chiến sĩ cảnh vệ ở đây hướng dẫn rất nhẹ nhàng, cụ thể, song lũ rận phớt lờ. Trong đám này có hai cái tên, có học hàm học vị hẳn hoi là tiến sĩ Nguyễn Quang A và tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, là tiến sĩ song hình như mù chữ bởi đã được hướng dẫn và có cả các quy định cụ thể về việc này song hai trí thức mù này vẫn cố tình xông vào.

Chiến sĩ cảnh vệ làm nhiệm vụ đang hướng dẫn thủ tục vào viếng các liệt sĩ.



Quay lưng lại cả tượng đài chỉ cốt để ghi hình, đánh bóng tên tuổi đã hoen gỉ.

                Đi viếng các liệt sĩ nhưng cả đàn rận đứa nào cũng mang theo máy ảnh, máy ghi hình để tự mình dàn dựng vở kịch bôi nhọ chế độ và đánh bóng tên tuổi vốn đã hoen gỉ của mấy nhân xĩ, chí thức rận.  Qua video clip do chính mấy con rận ghi lại cho thấy anh cảnh vệ ở khu vực này đã làm đúng chức trách nhiệm vụ và hướng dẫn đầy đủ cho cả đám. 
              Nhưng tuân thủ theo đúng kịch bản gây rối, chúng tìm cách gây sự rồi sau đó đem vòng hoa đến chân tượng đài cảm tử và tượng đài Quang Trung để diễn xướng. Tượng đài Cảm tử là nơi tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong 60 ngày quyết tử bảo vệ Thủ đô năm 1946 chống thực dân Pháp xâm lược chẳng hiểu vòng hoa mà đám rận mang đến có đúng nơi, đúng chỗ.
Tự xưng là nhân sĩ, trí thức sao các người cũng không hiểu được điều giản đơn này. Vậy là có học cũng bằng thừa bởi cái tâm không trong sáng thì dù khoác lên người cái áo nào người ta cũng chỉ thấy các người chỉ là lũ giả nhân, giả nghĩa mà thôi.
        Tương tự thế tại TP Hồ Chí Minh, hùa theo đám rận này là đám nhân xĩ, trí ngủ,  giở ông giở thằng mà Tương Lai là diễn viên chính. 

Giáo sư Tương Lai đang cố PR tên tuổi đã dính bùn

       Nào là khuôn mặt phớn phở với cái bũng phưỡn đứng trước tượng đài, chẳng có vẻ gì là tri ân các liệt sĩ cả. Đơn giản vị ráo sư này đến đây chỉ để ghi hình cho đẹp, để ghi hình đẹp ráo sư này còn chổng mông cả vào tượng đài liệt sĩ. Chẳng hiểu đứa mất dạynào lại xui ráo sư diễn thế, lộ hết cả vở. Hình ảnh này khiến người ta nhớ lại cuộc biểu tình chống Trung Quốc trước đây chưa lâu, để thể hiện trình tiếng Anh cao của mình, vị ráo xư này đã tru lên "gâu, gâu, gâu …" với vẻ mặt mừng rỡ, hớn hở ...???. 



          Quả là “người làm sao, của chiêm bao làm vậy”, trí thức cơ hội chính trị như Tương Lai, Xuân Diện, Quang A... chỉ tổ làm xấu mặt những trí thức chân chính mà thôi. 

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

PHỎNG VẤN ÔNG GIÀ Ô KÊ

Theo Trelangblogspotcom.blogspot.com


CuTeo@

Ông già Ô Kê vừa đi tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc, phóng viên CuTeo@ đã nhanh chóng thu xếp một cuộc phỏng vấn với ông. 

Và giờ, ông già Ô Kê đang tới với cái đầu bạc, màu vỏ bao cao su.
Hình chỉ mang tính minh họa

----------------------------------------------------------

OK: Chờ lâu chưa em?

PV: Hơn tiếng thôi. Tốp những người hót của năm như bác để em chờ thế là bình thường. Nhiều anh chưa nổi lắm có khi hẹn còn không đến. Cũng phải chịu thôi. Nghề phóng tinh viên mà.

OK: Em lại trách khéo anh. Ta bắt đầu nhé.

PV: Thú thật, nhìn anh hót quá, mái đầu bạc phơ mà lại máu lửa kinh khủng, nên em chả biết bắt đầu từ đâu.

OK: Chán em. Hay em đưa câu hỏi để anh về trả lời rồi gửi qua mail.

PV: Đồng ý. Giờ nói chuyện phiếm bác nhé. Người ta vẫn bảo sắc đẹp tỷ lệ nghịch với nếp nhăn ở vỏ não, nhưng  bác đã là Tiến sĩ lại học ở Tây về, mà trông bác lại rất đẹp lão? Có mâu thuẫn gì ở đây chăng?

OK: Chả có mâu thuẫn nào hết. Những đứa nói như thế chỉ là ghen ghét thôi. Chính  chúng nó mới không có nếp nhăn. Bản thân cái đẹp đã là sự thông minh, tinh tế. Chưa kể còn là quyền lực nữa. Anh đây từng làm Tiến sĩ ở Ba lan.

PV: Câu trả lời của bác là minh chứng hùng hồn nhất cho  sự thống nhất giữa hình thức và nội dung. Nhưng có vẻ sự thông minh được phơi bày không được tinh tế lắm. Ý em là rất sống sít, vô duyên, không đúng lúc. Đấy bác xem lại cái cờ líp quay cảnh bác chửi mấy thằng bảo vệ ở bờ hồ ấy. Những thằng khác thì im ắng quay phim, chỉ mình bác là to tiếng, mà bác lại còn địt mẹ thằng nào đó nữa. Khiếp thế, bác già rồi mà vẫn địt được. Em chịu bác.

OK: Em lại sai nữa rồi. Cái này cũng giống như làng giải trí vậy, gọi cho nó oai là Sâu bít sơ. Thiên hạ bảo Hà Tăng không vú lập tức phải khoe ti, Thuỷ Tóp đồn bơm phải toạc ra khoe là xịn. Hà Anh chân dài nhưng ghẻ thì phải tụt ra để bảo đảm là nhẵn như chùi. Đại khái thế! Chúng nó bảo anh nhát, anh không yêu nước, thì anh làm thế cho chúng nó biết anh là thằng nào. Nó bảo anh già, thì anh địt...cho chúng nó biết.

PV: Bác lại đúng. Người đẹp dạo này thích sinh con một mình. Tương tự như vậy, nhiều tiến sĩ, giáo sư và cả bộ trưởng về hưu thích lên mạng. Là sao bác?

OK: Chả sao cả. Gái xưa còn sợ gọt đầu bôi vôi chứ giờ thách cha cả thiên hạ cứa cổ. Quyền sinh sản là bản năng, chức năng và là quyền cơ bản của phụ nữ. Với lại các em í thiếu cha gì đàn ông, xoè tay đếm sơ cũng hơn một tá, có một hai đứa trẻ, ăn thua gì. Có đứa mới hơn 20 nhưng đã ba con. Có điều là 3 ông bố lại khác nhau. Có đứa còn không xác định được ai là cha đứa trẻ. Bọn anh giờ đã già (khụ khụ..) mà cánh trẻ chưa kịp nhận ra bọn anh đã từng là tinh hoa dân tộc, nên làm thế cũng vui, một công đôi việc. Mình không cư xử như thế thì có thằng chó nào nó biết, có phỏng?

PV: Vâng, nhưng có điều em không hiểu, là bác đi như thế thì lấy gì mà ăn?

OK: Thoả thuận cả rồi em, ăn cơm nhà đi vác tù và hàng tổng thì lấy cứt bỏ mồm à? Bọn anh có thỏa thuận cả, thậm chí là ký hợp đồng như kiểu kí hợp đồng với dư lận viên í. Toàn đại gia, cá mập cả đấy, trong có ngoài có. Nhưng chuyện này tế nhị, anh xin lỗi không bộc bạch được.

PV: Lòng vòng, rắc rối bác nhỉ?

OK: Chả sao cả. Ý anh là một người như anh là tài sản quý giá, báu vật của quốc gia, phải được bảo quản giữ gìn và để cho thế hệ sau biết đến. Mà em biết đấy, mình nhận tiền của họ thì cũng phải làm cho ra trò chứ, nếu không chúng nó cũng không để yên đâu.

PV: Ô thế hóa ra là bác đi đánh thuê à? Em tưởng...là yêu nước?

OK: Em phải nhận thức thế này, chúng ta đều là người làm thuê. Làm thuê cho nhà nước, làm thuê cho tư nhân, cứ có tiền là làm, cũng như em vậy làm thuê cho báo. Chỉ có điều, mình đếch biết cái thằng nó thuê mình mặt mũi ngang dọc ra sao. Nhưng không sao, cứ có tiền tươi thóc thật là chơi. Một công đôi việc. Không có tiền thì yêu cái đéo gì được chứ?

PV: Vậy là bác cũng ...thực tế gớm nhỉ?

OK: Điểm này thì chú cũng chả phải móc máy anh. Thằng nào chả giống thằng nào, đều là dân An nam cả, có làm gì thì cũng là mưu sinh lấy cái mà vả vào mồm. Thời buổi khó khăn đến đánh rắm cũng phải tiết kiệm, nên có việc tuổi già cũng là cái cách kiếm cơm mà thôi. Nói em đừng giận nhé, cái loại phóng tinh viên như em mà không ăn bẩn phong bao phong bì thì lấy gì bỏ miệng? Cho nên chúng ta dựa vào nhau mà sống cả thôi.

PV: Đúng thế, điểm này thì bác đúng. Nhưng mà em không được cái liều như bác. Bác dám oánh cái tay đứng ra can gián ngay cạnh tượng đài Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Thú thực là em sợ, em sợ gặp phải thằng nó có võ thì có mà đi nhặt răng ngoài đường.

OK: Cái này thì chú đéo hiểu bằng anh. Này nhé có mấy lí do để anh bảo đảm cái mạng già này: Thứ nhất, anh có tuổi, đầu bạc phơ, thằng nào dám đánh? đến động vào anh chúng nó còn sợ cơ mà, vớ vẩn là anh chổng vó lên giời ngay. Thứ hai, chú mày không thấy mấy tay cầm máy quay, quay liên tục à? Mà chú biết ai quay không? Thụy đấy, kịch bản cũng của tay này đấy. Thứ ba, nhiều người biết anh là Tiến Sĩ, anh nổi tiếng với cái tên ông già Ô Kê, nên động vào anh không dễ.

PV: Nhất là có số má, danh vị như bác. Cho em hỏi câu này,   em nghe chúng nó nói bác làm thế là dại mặt, già rồi mà dại, ở nha vui thú điền viên cùng đàn cháu nhỏ có phải hơn không?

OK: Ô hay, chú lại móc anh à? Anh đã nó rồi, một công đôi việc. Ra đường làm 10 phút, vừa có danh vừa có tiền. Ở nhà vợ già, nhà hướng Tây mệt lắm. Mới lại, có tuổi mà làm cho người khác vui sướng thì cũng nên phải không?

PV: Vâng, bác nói đúng. Thảo nào bác có tên là Ông Già Ô Kê, chuyên làm cho thiên hạ sướng...

OK: Ơ cậu....Khí khí, khụ khụ khí...

PV: Ke ke.
Nghị quyết của thành phố Santa Ana đi ngược lại nguyện vọng của người dân Mỹ

Loa PhườngPhường Loa

       Theo thông tin từ VOA, Hội đồng thành phố Santa Ana của Mỹ vừa thông qua nghị quyết 55B ngăn cản các đoàn đại biểu của Việt Nam đến thăm thành phố này.
        Ngay khi chưa ráo mực nghị quyết trên đã bị sự phê phán dữ dội của đông đảo cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và quốc nội.
        Trong suốt thời gian qua các tổ chức hữu nghị Việt-Mỹ cũng như lãnh đạo hai nước đã bằng nhiều nỗ lực thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa Mỹ và Việt Nam. Trong năm 2012 mặc dù kinh tế thế giới gặp nhiều khó khăn song kim ngạch buôn bán hai chiều Mỹ-Việt vẫn tăng.  Điều đó cho thấy quan hệ Mỹ-Việt là quan hệ song phương cùng có lợi, dựa trên sự hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Quan hệ này đáp ứng sự mong mỏi của nhân dân cả hai nước Mỹ và Việt Nam.

 

Quan hệ Mỹ - Việt đã được mở rộng trên nhiều lĩnh vực

      Vậy mà trong nghị quyết 55B, thành phố Santa Ana cho rằng “họ không khuyến khích đại diện của chính quyền cộng sản Việt Nam tới đây cho đến khi nào Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hoặc các tổ chức quốc tế xác định hay chứng nhận rằng nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền và tôn trọng các quyền căn bản của công dân.” Và rằng: “Thành phố Santa Ana có quyền buộc các đơn vị đứng ra mời giới chức Việt Nam tới đây chi trả tất cả các phí tổn mà thành phố Santa Ana phải tiêu tốn vì các chuyến thăm này”
        Thật là nực cười và dị hợm khi thành phố này lại đưa ra những đánh giá thiếu khách quan về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Trước hết cần phải khẳng định rằng Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng quyền công dân, tại Việt Nam các công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Dưới ánh sáng của công cuộc đổi mới, chất lượng cuộc sống của người dân Việt Nam đã được cải thiện rất nhiều, dẫu rằng trước đây quân đội Mỹ đã đem bom đạn đến tàn phá đất nước Việt Nam những muốn đưa Việt Nam về thời kỳ đồ đá. Và rõ ràng những việc làm phi nghĩa, đi ngược lại nguyện vọng của đông đảo người dân Mỹ chân chính, yêu chuộng tự do, hòa bình thì tất yếu sẽ thất bại và sự tháo chạy thảm hại của quân đội Mỹ tại Việt Nam là một minh chứng lịch sử.
         Song với tinh thần nhân đạo và yêu chuộng hòa bình, người dân Việt Nam tạm khép lại quá khứ để hướng về tương lai, và với tinh thần đoàn kết dân tộc, những người con Việt dù phải xa quê hương với bất cứ lý do gì đều được kêu gọi hướng về Tổ Quốc, xóa bỏ hận thù, chung tay xây dựng quê hương sau bao năm chiến tranh, loạn lạc.

Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng tiếp đoàn đại biểu Việt kiều về dự Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài. 
(Ảnh: Thống Nhất/TTXVN)

        Tuy nhiên vẫn còn đó một số đối tượng vẫn ảo tưởng về việc lật đổ Nhà nước CHXHCN Việt Nam, chúng không ngừng xuyên tạc tình hình trong nước, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. Chúng tìm mọi cách cản trở công cuộc tái thiết đất nước.
        Là một cường quốc thường vỗ ngực về những giá trị nhân đạo song việc làm trên của Hội đồng thành phố Santa Anna  đang chứng tỏ Mỹ là một đất nước chứa đầy hận thù và thiếu thiện chí. Việc làm trên của thành phố Santa Anna đi ngược lại nguyện vọng đông đảo người dân yêu chuộng hòa bình Mỹ và Việt Nam và chắc chắn nó sẽ bị lên án bởi chính cộng đồng nhân dân Mỹ.