Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Tát vào mồm Lập “Bọ”

Loa Phường Loa Phường

              Nguyễn Quang Lập, ti toe học đòi làm "Rân chủ"  bằng blog quechoa.vn. Lão dùng từ Choa để chỉ nơi sinh ra lão, song với bản chất nói láo và a dua như lão có lẽ chả người quê choa nào dám nhận lão là đồng hương cả.
Lập "Bọ"
             Mới hôm trước đây thôi vào đọc blog của Bập Lọ, giật cả nảy thấy y đưa tin về việc tàu dầu khí của Việt Nam bị hải quân Trung Quốc đánh chìm. Chả biết thực hư thế nào nhưng dư luận mạng xôn xao sắp chiến tranh đến nơi, phải mau mau xuống đường biểu tình chống Trung Quốc...Ngẫm lại, việc làm này của lão Lập thật thâm hiểm bởi lão đánh đúng vào tình cảm thiêng liêng nhất của người dân Việt Nam - đó là lòng yêu Tổ Quốc.
            Trong những ngày qua dư luận trong và ngoài nước hết sức bất bình trước những hành động gây hấn của Trung Quốc. Đặc biệt là sự kiện ngày 30/11 vừa qua, Trung Quốc ngang nhiên gây đứt cáp tàu khảo sát địa chấn của Tập đoàn Dầu khí Việt Nam ngay trên vùng chủ quyền Việt Nam hay sự kiện nhà cầm quyền Trung Quốc cho in bản đồ chữ U chín đoạn lên hộ chiếu điện tử kiểu mới …Những việc làm đó đã thực sự gây bức xúc trong đông đảo quần chúng nhân dân.
           Tuy nhiên việc lão Bập Lọ bịa ra chuyện tàu Việt Nam bị Trung Quốc bắn chìm thì quả là một thâm ý. Bài viết của y chẳng khác nào hành động đổ thêm dầu vào lửa đã khiến cho nhiều công dân Hà Nội và TP Hồ Chí Minh sau khi đọc bài viết và những lời kêu gọi trên trang tin của y đã tham gia vào cuộc biểu tình tại hai thành phố này gây mất trật tự an toàn tại hai thành phố lớn trên.
          Xin trích lại bài viết "Sự thật về thông tin 'tàu dầu khí Việt Nam' bị chìm ở Biển Đông" đăng trên trang Petrotimes.vn. 

Trong 2 ngày, 7 và 8/12/2012, một số trang mạng có đưa tin về sự kiện “tàu dầu khí Việt Nam” bị chìm ở Biển Đông gây xôn xao dư luận.Cũng từ thông tin này, cộng đồng mạng đã xuất hiện nhiều suy diễn không đáng có. Xác minh thông tin từ Tổng Công ty Cổ phần Dịch vụ Kỹ thuật Dầu khí Việt Nam (PTSC), đơn vị cung cấp các dịch vụ kỹ thuật cho ngành công nghiệp dầu khí, trong đó có các đội tàu kỹ thuật và vận tải. PTSC cũng là đơn vị chủ quản của con tàu nổi tiếng Bình Minh 02.
PTSC đã xác nhận không có tàu nào của ngành dầu khí Việt Nam gặp sự cố như trên.

Tàu Bình Minh 02 sau khi xảy ra sự cố bị tàu cá Trung Quốc làm đứt cáp tham dò địa chấn đã cập cảng Tiên Sa, Đà Nẵng vào chiều ngày 5/12.
Ngày 6/12, nhóm phóng viên Petrotimes cũng đã có mặt tại cảng Tiên Sa và ghi lại hình ảnh con tàu tại cảng.
>> Hình ảnh tàu Bình Minh 02 cập cảng Tiên Sa sau sự cố đứt cáp
Như vậy, có thể nói, thông tin “tàu dầu khí Việt Nam” bị chìm trên biển là thông tin sai sự thật.

Ảnh con tàu đang chìm mà một số trang mạng suy diễn là “tàu dầu khí Việt Nam” về thực chất là tàu chiến của hải quân Mỹ (tàu khu trục Spruance Class Destroyer U.S.S. JOHN YOUNG DD-973).
Con tàu này sau khi hết hạn sử dụng đã bị loại bỏ và được dùng để cho hải quân Úc huấn luyện, tập phóng ngư lôi. Hải quân Úc đã đánh chìm chiếc Spruance Class Destroyer U.S.S. JOHN YOUNG DD-973 vào năm 2004.
Một số bài viết còn đăng ảnh và chú thích “tàu dầu khí Việt Nam” đang cháy, thực chất là cảnh cháy giàn khoan The Deepwater Horizon ngoài khơi vịnh Mexico, Hoa Kỳ năm 2010.
Bức ảnh này của hãng thông tấn AP.

           Sau khi đọc bài này muốn nói với ai đó đang ở cạnh Bập Lọ rằng : “Hãy vả hộ vào mồm lão Lập Bọ điêu chác ấy hộ tôi mấy phát cho chừa cái thói nói láo”, còn với cơ quan chức năng : “Các cơ quan chức năng như công an hay Thông tin truyền thông gì đó phải xử lý ngay lão “Rân chủ” giả hiệu này về tội đăng tin kích động biểu tình, hay ngắn gọn là vả vào mồm lão cái quyết định xử phạt vi phạm hành chính về tội nói láo để lần sau bố bảo không dám bịa bừa nữa…”

Previous Post
Next Post

post written by:

13 nhận xét:

  1. hehe, nói bậy cho chết các bác nhỉ

    Trả lờiXóa
  2. Thằng này bố láo thật, Ăn ko nói có trắng trợn thế là cùng

    Trả lờiXóa
  3. Thằng này đáng bị ăn gạch chứ đâu chỉ là tát ko thôi. Nhẹ cho nó quá

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là chưa học bò đã lo học chạy. Biết cái đếch gì mà cũng học đòi làm web Dân với chả chủ. Đúng là cái loại đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm

    Trả lờiXóa
  5. Đúng là thằng bố láo. Chắc chỉ đưa tin hot để câu khách thôi chứ có cái gì ở cái web của nó đâu cơ chứ. Xem qua là muốn tắt đi ngay rồi

    Trả lờiXóa
  6. TIÊN SƯ TỤI BA QUE

    Có một lũ già ngu hơn lợn
    Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
    Nhân cách uốn lượn giống lươn
    Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

    Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
    Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
    Ngu hơn lợn - ngỡ tinh hoa
    Được lời nịnh thối - ngỡ là ông sao.

    Thằng hán nôm núp trang bô sít
    Chuyên bới phân, móc đít ra soi
    Chê rằng phân rất lắm giòi
    Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
    Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
    Giở trò ma chữ ký nhân dân
    Không ngờ bị Bần Cố Nông
    Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.


    Thằng răng vổ viết "bên thắng cuộc"
    Một lũ ngu vớ được xít xoa
    Đéo biết rằng nó ba hoa
    Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
    Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
    Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
    Đảo luân lộn lý cho tày
    Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

    Có thằng trước nhà văn quân đội
    Rửng rưng vào nói tội gì đâu
    Chẳng qua trong lúc đánh nhau
    Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
    Là biện pháp khảo tra tin tức
    Có chi mà so sánh cân đo
    Địt con mẹ, khốn nạn chưa
    Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

    Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
    Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
    Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
    "Muốn mang hồ", "vác sông Hồng" là sao ?
    Ngồi đáy giếng "Ếch" chê đất nước
    Đất nước buồn lại bị ruồi bu
    Ruồi đây là những đứa ngu
    Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

    Đứa bá láp thích thơ năm chữ
    Trình như lồn, nhân cách hố phân
    Viết thơ tỏ vẻ ân cần
    Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
    Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
    Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
    Năm 79 mày có xem ?
    Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
    "Lại nói về chiến tranh" quá khứ
    Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
    Viết xong kết luận cái rầm
    Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
    Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
    Đéo cần chi giải phóng quê hương
    Để cho nước đỡ tang thương
    Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

    ....................................

    Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

    Nhân sỹ cái con bà chúng nó
    Rặt một bầy chó má ngựa trâu
    Ngu si toàn cứt trong đầu
    Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

    Trả lờiXóa
  7. NGUYỄN QUANG LẬP CỔ VŨ CHO KHỦNG BỐ
    -Kính chiếu yêu -

    Trong một bài viết từ Sài Gòn cho đài Châu á tự do RFA với tiêu đề “Nguyên Kha, Phương Uyên và huyền thoại Phù Đổng” Nguyễn Quang Lập đã tuyên ngôn cổ vũ cho khủng bố.

    Chưa nói đến việc dùng câu nhắn gửi “viết từ Sài Gòn” với sự cố ý thâm thúy của một nhà văn “chối bỏ” nơi có cái tên TP Hồ Chí Minh mà hắn đang sống, hít thở không khí tự do của nó mà viết bài chửi bới chế độ, Nguyễn Quang Lập đã cố ý tuyên ngôn chống lại xã hội mà mình đang sống bằng cách cổ vũ cho những hành động khủng bố.

    Đây là những gì Lập viết “Lịch sử sẽ ghi dấu tháng Năm này, tháng của những con người còn rất trẻ, những sinh viên, họ đã ung dung bước ra tòa và điềm nhiên nói lên tiếng nói của mình, một tiếng nói mang hơi thở và nhiệt huyết của thế hệ, của dân tộc, tiếng nói yêu nước, yêu tự do và tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Long An chỉ cách nơi hắn ở chỉ một quãng đường ngắn. Vậy mà hắn không đến tận nơi mà nghe cáo trang viết gì, mà nghe lời khai thần tượng của hắn nói gì trước tòa, chỉ ngồi trong phòng lạnh ở Sài Gòn của hắn viết một cách láo toét như thế. Trước tòa hai đứa tội phạm đó đã thừa nhận rằng, mình đã tham gia vào tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” do Vũ Trực và một số kẻ khác lập ra tại Mĩ, thông qua móc nối, giới thiệu của Nguyễn Thiện Thành. Cờ vàng ba sọc của chế độ Sài Gòn cũ được dùng làm cờ cho tổ chức ấy. “Tuổi trẻ yêu nước” có chính cương hoạt động nhằm lật đổ nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Vậy mà Lập tự sướng rằng chúng là kẻ tự do “tuyệt nhiên không vì bất kì một đảng phái hay chủ thuyết chính trị nào”. Đúng là kẻ ăn cháo đái bát, cái lưỡi không xương. Này Lập, nếu có gan thì lên mạng, liên lạc, ghi tên tham gia hoạt động với “Tuổi trẻ yêu nước” ấy xem, lên cầu An Sương rải truyền đơn như Uyên, Kha xem, căng cái cờ ba sọc kia trước cửa nhà mình rồi chụp ảnh gửi sang cho chúng đăng lên mạng xem. Trước hai đứa ấy đã có Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí (Việt Khang) tham gia mới bị bắt, bị xử tù đấy. Tất cả bọn chúng đều biết cờ ba que không phải là cờ Tổ quốc mình, rải truyền đơn phản động là đối mặt với nhà tù đấy. Cậu còn hèn kém hơn mấy đứa kia đấy, đừng có ngồi nhà mà kêu như một con ễnh ương.

    Hắn còn gào lên rằng: “không có bất kì vị thần công lý nào bước vào phiên tòa xử hai bạn trẻ ngoài những kẻ đại diện cho bạo quyền độc tài, những kẻ này tự bày trò pháp đình để trấn áp, bịp bợm giam hãm tự do người yêu nước. Một phiên tòa gợi cho con người cảm giác mình đang sống ở thời Trung Cổ hơn là hiện đại”. Đấy là lời một thằng điên, thằng tâm thần không hơn, không kém. Khi mà chính hắn đã cầm súng đi vào Nam chiến đấu để tiêu diệt chế độ Sài Gòn, lập nên chế độ ấy. Chính hắn chứ không ai khác đi bỏ phiếu để lập nên chế độ mà hắn đang sống với những quan tòa của mình. Cơm hắn ăn, nước hắn uống, nhà hắn ở, tất tần tật trong đó đều có máu và mồ hôi của đồng bào hắn. Phiên tòa đó đã thực hiện chức năng và trình tự tố tụng mà chính các luật sư bào chữa cho bị cáo tại tòa phải công nhận là công minh, chính trực. Vậy mà hắn ngồi ở SG gào lên là phiên tòa “ở thời Trung cổ”. Đó là sự phản bội lại chính hắn và vu cáo các quan tòa. Này Lập, mày có trưng ra được bằng chứng nào để chứng minh cho “phiên tòa Trung cổ” ấy không? Nếu klhông mày là bị cáo của một phiên tòa xét xử kẻ vu cáo đấy.

    (MỜI XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  8. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Hắn ví von: “Nói chung, chưa bao giờ người theo dõi các phiên tòa yêu nước lại bắt gặp những hình ảnh chí sĩ yêu nước đầy đủ, phong độ và viên mãn như phiên tòa xử hai bạn trẻ Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên trong tháng Năm năm 2013 này! Hình ảnh của hai bạn trẻ gợi nhắc về huyền thoại Thánh Gióng”. Đúng là giọng lưỡi của một thằng cầm bút mà ngu đến mức không biết mình viết cho ai, vì cái gì. Ngu hết chỗ nói khi ví von hình ảnh của một Thánh Gióng đánh giặc ngoại xâm cứu nước với những kẻ rước voi về giày mã tổ bằng cách mở đường để rước đám cờ vàng ba sọc - hàng năm cứ đến 30/4 tổ chức diễn trò “ngày quốc hận”- về nồi da xáo thịt. Hắn tung hô một thằng Kha vừa mới bị chính cái tòa án ấy tuyên 2 năm tù vì tội cố ý gây thương tích, chưa kịp thi hành án và bây giờ chồng thêm một tội mới cấu kết với bọn phản động có tổ chức ở ngoài nước âm mưu lật đổ chế độ. Chưa hết đâu, sắp tới sẽ còn một phiên tòa nữa để xử thằng nhãi ranh Nguyên Kha với cái tội nhận lệnh và tiền của “Tuổi trẻ yêu nước” mua thuốc nổ cho một âm mưu đặt mìn tại tượng đài Hồ Chí Minh ở TP Cần Thơ. Đấy, thần tượng “chí sĩ” của thằng Lập đấy, “Thánh Gióng” của thằng Lập đấy.


    Hắn còn cao giọng: “Một dân tộc tiến bộ phải là một dân tộc phải biết lắng nghe nguyện vọng của người trẻ, phải biết hi sinh vì sự nghiệp của tương lai, vì chính lớp trẻ là chủ nhân của tương lai, lịch sử có mới mẽ hay không, có điểm đặc biệt và có tiến theo chiều hướng tiến bộ hay không, điều này hoàn toàn phụ thuộc vào người trẻ”. Ô hô, rõ cái mồm thối, chính hắn chứ không ai khác đổ ra trên những trang văn của hắn rặt một thứ đụ, địt. Mô tả chi tiết anh em hắn rình rập, nhòm ngó bố mẹ hắn làm cái chuyện ấy. Chính hắn chứ không ai khác tự bạch là đã lợi dụng hoàn cảnh chiến tranh, trốn đơn vị đi tìm con gái thanh niên xung phong chỉ để làm cái việc của con đực. Rồi hắn tung lên mạng để giáo dục lớp trẻ, tương lai của đất nước đấy thôi. Đó là văn học, còn chính trị, chính hắn đã viết trên Blog của hắn rằng, việc tra tấn, hành hạ tù binh trong các nhà tù dưới thời Mĩ Ngụy là việc làm bình thường để lấy thông tin. May phúc cho hắn không bị bắt và bị thằng ác ôn Bảy Nhu ở Côn Đảo bẻ 9 cái răng rồi bắt nuốt cả răng lẫn máu như ông cựu tù Vũ Minh Tằng. May cho hắn các cựu tù Côn Đảo có lòng vị tha cao cả, nếu không hắn chẳng con đất sống. Đúng là miệng lưỡi rắn độc.

    Còn nhiều lắm những tuyên ngôn ngu xuẩn của hắn mỗi khi hắn viết, mà cũng chẳng cần phải có hắn thì trên trang “Quê Choa” của hắn cũng đã ngồn ngộn nhưng thứ vu cáo, nhục mạ chính thể này rồi. Nếu hắn muốn hỏi “câu trả lời đã nằm sẵn trong mọi người” như thế nào thì hắn nghe đây: Đã từ lâu, hắn là đồ bỏ đi rồi.
    (HẾT)

    Trả lờiXóa
  9. ĐỊT MẸ THẰNG LẬP QUÈ

    http://anhtuanwc2007.blogspot.com/2013/01/it-me-thang-lap.html

    Lời mở đầu : Đối với những kẻ trơ tráo khoe khoang “tự diễn biến” mà thực chất là phản bội lại ông cha, phản bội lại quá khứ, bất kể vì lý do gì, thì mình không cần phí lời để chửi, bởi lẽ tự bản thân sự phản trắc ấy đã nói lên tất cả. Và cũng bởi mình biết trước sau gì cũng sẽ không có một chốn nào để bọn chúng dung thân, kể cả giữa đám kẻ thù của chính những gì mà chúng đang phản bội lại, đang cố tỏ ra thù hằn. Câu nói “thù của thù là bạn” không dành cho lũ phản trắc. Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương ... là những ví dụ sống động. Còn trong nước bây giờ là những ai, hẳn mọi người đều biết.

    Nhưng mình không thể chịu được những kẻ lập lờ, không hẳn tỏ ra phản trắc, nhưng bằng những câu nói tưởng chừng như khách quan, vu vơ, cũng có khi là những lời tếu táo mà cực kỳ bố láo, nhẫn tâm để thực chất muốn xóa mờ đi cái ranh giới chính – tà của lịch sử, rũ bỏ công lao của lớp người đi trước, hòng cổ vũ và lấy lòng lũ phản trắc kia. Cái bọn hèn hạ và bẩn thỉu như thế thì nhất định mình phải chửi thôi.


    Mình đã đọc “Bên thắng cuộc” của Huy Đức và không có ý kiến bình luận nào, đơn giản vì chỉ trong một thời gian ngắn đã có những bài viết rất hay, của những người rất tâm huyết và tài giỏi đã nói thay hộ mình, tài mọn như mình có viết cũng chẳng thể nào được như vậy. Như các bài viết dưới đây :

    - LỊCH SỬ NHÌN QUA LỖ ĐỒNG XU (Về cuốn Bên thắng cuộc của Huy Đức)

    - “Bên thắng cuộc” – món quà Noel kinh hoàng của kẻ Osin khốn nạn
    - Về "Bên thắng cuộc" của chàng O-sin (bài của Mr. Khù Văn Khoăm, tiêu đề do mình đặt lại)

    cùng rất nhiều những comment của độc giả của những bài viết trên. Và có thể còn nhiều bài viết hay khác nữa mà mình chưa biết để đọc.

    Và gần đây nhất là bài viết của nhà báo Nguyễn Đức Hiển : Cuốn sách "Bên thắng cuộc" của Huy Đức: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử.

    Ba bài viết đầu không được post trên blog Ba Sàm (*). Điều này dễ hiểu bởi lẽ Ba Sàm trước nay chỉ ưu ái những bài viết chửi Đảng và Nhà nước cùng những comments chửi bới tương tự. Thi thoảng có những bài viết hoặc comments ủng hộ chính quyền, của những người có tâm nhưng trình độ khá non, vụng về, hoặc có chút sơ hở nào đó trong ý tứ, diễn đạt thì được post lên chủ yếu để làm mồi cho những kẻ chuyên ném đá mà thôi. Vì vậy những bài viết cực hay và đầy tính thuyết phục nêu trên dĩ nhiên không có cửa, nhất là khi đó là những bài viết trên blog cá nhân, đã không xóa, không dấu đi được thì thôi, dại gì Sàm post lên để có thêm nhiều người đọc, để các “nhân dân của Ba sàm” lại - như bác Đông La từng nói - bị cảm hóa trở thành người tử tế thì sao.

    Riêng bài viết thứ 4 của nhà báo Nguyễn Đức Hiển, chắc hẳn do không phải là bài viết trên blog cá nhân, mà là bài viết được đăng báo chính thống, nên Ba Sàm buộc phải post lên (vì không post thì cũng sẽ có rất nhiều bạn đọc) kèm theo lời bình lủng củng, ngớ ngẩn, phù hợp với trình độ viết lách của người này, không chứng minh được những lời nhận định là “bán danh ba đồng”, là “Từ tệ hại cho tới có hại và bại hoại”, mà chủ yếu dùng những lời thóa mạ ấy để tỏ thái độ của chủ trang đối với nhà báo Nguyễn Đức Hiển, nhằm định hướng cho “quần chúng của Ba Sàm” hãy vào ném đá.

    Mình không ngạc nhiên với những gì Ba Sàm viết, nhưng ngạc nhiên và tức giận khi lời bình hạ cấp cả về văn phong lẫn lập luận ấy lại được nhà văn Nguyễn Quang Lập post lên blog Quechoa thành một entry hẳn hoi, thể hiện sự đồng tình với việc chửi bới nhà báo Nguyễn Đức Hiển, kèm theo một lời bình a dua chửi góp của chính Lập.

    Mình vừa dẫn link vừa copy nguyên văn entry ấy vào đây, phòng khi vào link có trục trặc và để tránh bị hiểu rằng mình trích dẫn cắt xén có chủ ý. Ai đã từng đọc entry này trên Quechoa có thể bỏ qua phần copy này để không bị mất thời gian.

    --- Trích nguyên văn ----

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIẾP PHẦN TRÊN )

      Về một cái nhìn thiên kiến

      NQL: Mình đã đọc bài của nhà báo Đức Hiển ( tại đây) và thấy rằng thực sự Đức Hiển đã có cái nhìn rất chi là thiên kiến về cuốn Bên thắng cuộc. Chỉ riêng việc Đức Hiển nói đoạn này: “Nhấn mạnh “chế độ hà khắc” của các trại cải tạo nhưng cuốn sách lại không nhắc đến những trại tù và cách ứng xử của chế độ Sài Gòn cũ đối với những người yêu nước. Không nhắc đến một thực tế là đã không có người tù cải tạo nào bị tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam.” … đủ cho thấy hoặc Đức Hiển không phân biệt được thế nào là đối xử với hàng binh sau chiến tranh và thế nào là đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến; hoặc đó là lối tư duy qui chụp mà Đức Hiển luôn luôn phản đối nhưng chính anh lại không sao thoát ra được. Rất buồn. Đáng lẽ phải viết một bài, nhưng thôi, vì mình biết chính Đức Hiển cũng thừa sức viết lại bài đập lại bài của Đức Hiển và chỉ ra được tính bút nô của bài báo này.

      Xin đăng lại ý kiến của Ba Sàm.

      CUỐN SÁCH BÊN THẮNG CUỘC CỦA HUY ĐỨC: Cái nhìn thiên kiến về lịch sử (PLTP/ Ba Sàm), hay thái độ “thiên kiến” của kẻ bị chạm nọc, mỗi khi những sự thực lịch sử cố công che đậy có nguy cơ bị phơi bày?

      Đáng tiếc cho Nhà báo Đức Hiển đã “bán danh ba đồng” khi vội vã tung ra một bài viết không chỉ “Lợi bất cập hại” mà là “Từ tệ hại cho tới có hại và bại hoại”.

      Vài ví dụ. Một cuốn sách về lịch sử, với ngồn ngộn những tư liệu vô cùng quan trọng, mà dám viết một bài chỉ trích toàn bộ, nhưng ngay dòng đầu đã phải rào đón “chưa bàn đến những chi tiết cụ thể”. Khi không bàn tới chi tiết cụ thể thì làm sao dễ đánh giá là nó “thiên kiến”? Để công bằng hơn cho Đức Hiển, thì nếu như tạm chấp nhận vài tranh cãi trong bài, thì nó cũng không thể nào được coi như là bản chất của cả cuốn sách. Nói cụ thể, Đức Hiển chỉ có thể có nhận định khiêm nhường, cẩn trọng rằng: “Một số cái nhìn thiên kiến …” Rõ ràng ở đây Đức Hiển đã thể hiện ngay mình là một kẻ đầy “thiên kiến”, lao vào cái biển dữ liệu mà mình chỉ là “con tép riu” thôi, lại dám vuốt râu … rồng!

      Có lẽ vì không đọc được bao nhiêu cuốn sách, nhưng phải nhận lãnh một sứ mệnh nào đó, nên Đức Hiển lại phạm phải lối lý sự kiểu “báo Quân đội nhân dân”, đó là viện vào lời lẽ của một kẻ vô danh nào đó, ấn vào miệng mình: “Một nhân vật trong cuốn Bên thắng cuộc sau khi đọc sách đã nói rằng …”

      Một chi tiết khôi hài trong lối ní nuận ngu ngơ, vẩn vơ, là Đức Hiển nhắc tới “nhiều trang sách đề cập những tướng lĩnh quân đội Sài Gòn tự sát trong ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh, mà tác giả gọi là ‘tuẫn tiết’”, nhưng lại chẳng có được một ý kiến rành rẽ, phê phán hay vạch ra sai lầm gì đó, mà lại đưa ra một câu vô thưởng vô phạt: “Nhưng tác giả từng là lính, không thể không biết những đồng đội thế hệ trước mình đã làm gì trong những ngày ấy.”

      “Từ tệ hại cho tới có hại và bại hoại” chính là: “Tệ hại” trong lối viết và tư duy. “Bại hoại” cho thanh danh bản thân, vốn là một nhà báo từng xông pha lăn lộn với nhiều phóng sự nóng hổi, một blogger nổi tiếng một thời. Còn “có hại” thì rất nhiều, trong đó có cả “lợi bất cập hại” (cho những kẻ vẫn muốn lẩn trốn, che đậy sự thực lịch sử), giúp cho bao nhiêu độc giả chưa biết về cuốn sách sẽ tìm đọc nó."

      ---- Hết trích -----

      (XEM TIẾP)

      Xóa
  10. TIẾP PHẦN TRÊN )

    Và mình đã văng tục, không phải với bài viết của Ba Sàm, mà với lời bình của Lập.

    Cái lời bình tưởng như nhẹ nhàng, khách quan, đưa vấn đề về logic tương đồng của phép so sánh về ... chính sách hàng binh – tù binh, haha, một sự đánh lận xảo trá của một kẻ vô ơn, nhẫn tâm, khốn nạn.

    Ai đã từng đọc “Bên thắng cuộc” không thể không nhận ra cái cách “nói lên sự thật” trong các trại cải tạo sau ngày 30-4-1975 của Huy Đức không đơn giản là lời phê phán chế độ đối xử với “hàng binh”, mà là lời kết tội, là những lời tố cáo “sự bạo tàn” của Việt cộng, “một phía” của cuộc chiến theo quan điểm của Huy Đức, đối với những người của “phía bên kia” khi đã “nằm trong tay họ”, và một cách tự nhiên người đọc có lương tri sẽ liên hệ đến những hành xử của “phía bên kia”, logic ở đây là phép so sánh về “sự tàn bạo”. Nói về sự tàn bạo của một bên mà làm ngơ sự trước tàn bạo của bên kia không phải là đã thiên kiến hay sao? Thiết nghĩ cần bổ sung thêm ở đây điều này : đã "luận" về sự tàn bạo thì không thể không nhắc đến việc khi những tên xâm lược Mỹ cuối cùng dưới vỏ bọc cố vấn dân sự tháo chạy, chính thể bù nhìn Việt Nam Cộng Hòa bên bờ sụp đổ, người ta đã dự liệu một cuộc “tắm máu” sau ngày 30-4-1975. Nếu cuộc tắm máu ấy xảy ra hẳn rất nhiều người trong cuộc, dù đau đớn, cũng sẽ chấp nhận nó theo logic “nợ máu phải trả bằng máu”. Nhưng “Việt Cộng” đã làm trái cái logic đó, không có cuộc tắm máu nào xảy ra, Lập, Đức còn nhớ, hay đã quên? Và vì sao vậy, chúng mày có biết không? Bởi vì cuộc chiến là kháng chiến chống xâm lược Mỹ, giành độc lập tự do, thống nhất đất nước của cả 2 miền Nam Bắc, mà một số những người anh em ở miền Nam cũng chỉ là những người người bị buộc phải làm tay sai cầm súng Mỹ bắn lại đồng bào mình (cả Bắc lẫn Nam) mà thôi, họ không bị coi là kẻ thù, ngoại trừ sự cảnh giác không thừa trước những kẻ mù quáng (*).

    Và đây nữa, cách Lập giải thích cho việc những người chiến đấu vì độc lập tự do của tổ quốc khi sa vào tay địch “ bị tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… ”, mới dửng dưng, ráo hoảnh làm sao : Đó là “đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến”. Thì ra là vậy, với Lập, đã là tù binh thì tất yếu phải bị “điện giật, dùi đâm, dao cắt, lửa nung ...”, bình thường thôi mà, có gì là tàn bạo đâu. Có cách hiểu nào khác hơn vậy không? Máu và mạng sống của các “tù binh Việt Cộng” lớp trước đã được một kẻ hậu sinh cũng từng là một người lính của QĐND Việt Nam (tức Việt Cộng lớp sau), một nhà văn, là Lập nhìn nhận như vậy đấy.

    Nãy giờ mình đã cố gắng bình tĩnh để viết, mà viết đến đây mình lại thấy sôi cả ruột gan.

    Mình nghĩ linh hồn các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì đòn thù trong các nghĩa trang ở Côn Đảo, Phú Lợi, Phú Quốc, Chuồng Cọp, Sở Thú và nghĩa trang ở hàng trăm nhà tù khác trên khắp miền Nam, các thương binh còn đang sống, giờ này đã là các ông, các bà, các bác, các cô, các chú, trong tuổi già với thân hình tàn phế, với những vết thương còn dày vò thể xác, vì đòn thù trong các nhà tù của Mỹ - Ngụy, những con người cao cả đã hy sinh cả cuộc sống hay một phần thân thể cho công cuộc chống xâm lược, thống nhất đất nước như thế chắc cũng sẽ đủ rộng lượng để bỏ qua Lập, sẽ không buồn vì một trong số ít những kẻ vô ơn và nhẫn tâm ấy đâu.

    Nhưng mình, một kẻ hậu sinh khác, thì không bỏ qua được. Mình phải chửi nó.

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      Cách đây hơn 20 năm, mình đã từng rơi nước mắt với “Tiếng lục lạc” của nhà văn chiến sỹ Nguyễn Quang Lập, từng đem lòng quý mến và ngưỡng mộ con người có tài, có tâm ấy. Mình đâu có ngờ hôm nay, sau hơn 20 năm, cũng với con người ấy mình phải thốt ra trong cơn giận, câu chửi : “Khốn nạn, địt mẹ thằng Lập”.


      P/S : mời các bạn đọc thêm câu chuyện thật của một người bạn mình dưới đây :

      CHUYỆN KỂ ĐẦU NĂM (**)

      để hiểu thêm về cái gọi là “đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến” của Nguyễn Quang Lập


      Ghi chú :

      (*) Đính chính : Nguyên văn tại đây HB đã viết "Ba bài viết trên không được post hoặc (thậm chí chỉ) dẫn link trên blog Ba Sàm", nhờ góp ý của Tư Mã Thiên (trong mục comment dưới đây) , HB đã kiểm tra lại và thấy Ba Sàm có dẫn link bài viết của Đông La trong mục Tin thứ Sáu, 28-12-2012. Vì vậy để đảm bảo tính chính xác, trong bài viết HB đã chỉnh sửa bỏ đi cụm từ "hoặc (thậm chí chỉ) dẫn link", câu trên xin đọc là "Ba bài viết trên không được post trên blog Ba Sàm". Xin đính chính và chân thành cáo lỗi mọi người. Chân thành cám ơn bác Tư Mã Thiên.

      (**) Có thể trách chính quyền cách mạng đã quá thận trọng khi kéo dài thời gian tập trung cải tạo đối với các sỹ quan ngụy quân VNCH lâu hơn mức cần thiết, nhưng cũng cần tìm hiểu lại xem trong những năm sau ngày đất nước thống nhất ấy có bao nhiêu lính ngụy trốn học tập, bao nhiêu kẻ lưu vong ở nước ngoài thành lập những tổ chức này nọ để chống phá chính quyền, kể cả những nỗ lực móc nối với hy vọng rước Mỹ trở lại xâm lược Việt Nam? Thật buồn cười khi Huy Đức viết lại câu chuyện “vụ án Hồ con rùa” như là một trò đùa và trí tưởng tượng vu vơ của an ninh cách mạng ngày ấy.

      (***) : tất cả các dòng chữ màu xanh trong bài đều là các link dẫn đến bài gốc được dẫn chiếu.

      Được đăng bởi Hoà Bình vào lúc 20:12
      (HẾT)

      Xóa