Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012


Lại xả súng, thảm sát chấn động nước Mỹ
TPO- Khi nỗi đau của gia đình nạn nhân vụ thảm sát trường tiểu học Sandy Hook ở Connecticut còn chưa nguôi, một vụ xả súng nữa tại Webster, New York lại tiếp tục gây chấn động nước Mỹ.
Tên sát nhân William Spengler
Tên sát nhân William Spengler.
Rạng sáng 24-12, tên sát nhân William Spengler, 62 tuổi thủ sẵn một khẩu súng lục ổ quay một súng ngắn và một khẩu súng trường bán tự động. Cảnh sát cho biết nhiều khả năng tên này tự đốt nhà để dụ lính cứu hỏa rồi bắn họ.
Bốn lính cứu hỏa đã bị bắn, hai người chết ngay tại chỗ. Sau khi thực hiện tội ác, tên này cũng tự sát giữa bảy ngôi nhà đang cháy ngùn ngụt trên một mũi đất hẹp dọc hồ Ontario.
Hiện trường vụ cháy nhà tên Spengler tạo ra nhằm dụ lính cứu hỏa
Hiện trường vụ cháy nhà tên Spengler tạo ra nhằm dụ lính cứu hỏa.
Theo tờ News, tên này từng có tiền án về tội ngộ sát bà mình năm 1980 bằng búa và phải ngồi tù 17 năm. Hắn được thả năm 1998 và vẫn nằm trong diện bị giám sát đến năm 2006.
Lính cứu hỏa dập tắt đám cháy sau khi vụ thảm sát kết thúc
Lính cứu hỏa dập tắt đám cháy sau khi vụ thảm sát kết thúc.
Cảnh sát trưởng Gerald Pickering cho biết chị gái, 67 tuổi, sống cùng với Spengler là Cheryl Spenger cũng mất tích. Tại hiện trường vụ án, cảnh sát cũng phát hiện ra một bức thư dài 3 trang tên Spengler để lại. Tuy nhiên, nội dung bức thư không đề cập đến động lực của vụ xả súng này.
Cảnh sát Pickering đọc một dòng trong bức thư: “Tôi vẫn sẵn sàng xem liệu có thể thiêu rụi được bao nhiêu nhà hàng xóm và làm điều mà tôi thích nhất, đó là giết người”.
Tối giáng sinh, hơn 100 người đã tham dự buổi cầu nguyện ở Webster, ngoại ô Rochester. Hàng chục bó hoa được đặt tại trạm cứu hỏa cùng những dòng chữ viết tay: “Cám ơn vì đã bảo vệ chúng tôi. Mong linh hồn các anh yên nghỉ”.
Các nhà chức trách nói tên này không có bất cứ hành động nào khác thường kể từ khi ra tù. Hiện chưa rõ làm cách nào mà Spengler sở hữu những khẩu súng này bởi theo luật Mỹ, kẻ từng có tiền án giết người không được phép sở hữu súng.
Vụ việc này xảy ra không lâu sau vụ thảm sát của tên Adam Lanza khiến 20 trẻ em và 6 người lớn thiệt mạng ở Connecticut làm dấy sự cần thiết về kiểm soát súng tại Mỹ.
Hôm 17-12, phát biểu tại lễ tưởng niệm nạn nhân vụ thảm sát Connecticut, Tổng thống Mỹ Barack Obama cho biết sẽ kiên quyết hơn với bạo lực súng đạn. Ông nói: “Chúng ta không thể chịu đựng thêm được nữa. Những thảm kịch như thế này phải chấm dứt và để chấm dứt chúng, chúng ta phải thay đổi”, ông nói.
Dù Tổng thống Mỹ không đề cập cụ thể biện pháp kiểm soát súng đạn nhưng theo các nhà quan sát, đây là cam kết mạnh mẽ nhất của ông đối với vấn đề này.
Sau đó, ông Obama cũng lên tiếng ủng hộ đề xuất của Thượng nghị sĩ Dianne Feinstein về dự luật cấm mua bán và sử dụng súng.
Hôm 18 - 12, Thượng nghị sĩ Dianne Feinstein cho biết, ông sẽ đề xuất với Tổng thống Mỹ Barack Obama một dự luật về vấn đề cấm sử dụng súng. Theo đó, luật pháp Mỹ sẽ cấm việc mua bán, trao đổi và sử dụng các loại vũ khí dưới bất cứ hình thức nào.
Người phát ngôn Nhà Trắng Jay Carney nói: “Trong lúc này, Tổng thống Obama đang nghiên cứu biện pháp cứng rắn trong vấn đề sử dụng súng tại Mỹ và dự luật của Thượng nghị sĩ Feinstein là đề xuất phù hợp cho luật pháp Mỹ hiện nay. Khi dự luật này được thông qua và áp dụng, các cuộc tấn công bằng vũ khí sẽ chấm dứt”, dẫn lời người phát ngôn Jay Carney.
Ông Jay Carney cũng cho hay, Tổng thống Obama sẽ hỗ trợ pháp luật để giải quyết vấn đề nhiều “lỗ hổng” như sử dụng súng, đạn hiện nay.
Phan Yến
Previous Post
Next Post

post written by:

49 nhận xét:

  1. Bọn này thật dã man mà, mạng sống của con người chứ đâu phải là cỏ cây đâu, làm như vậy lương tâm một con người có thể cho phép ah

    Trả lờiXóa
  2. Tình hình an ninh trật tự nước mỹ thật đáng lo ngại

    Trả lờiXóa
  3. Khủng khiếp quá, bao giờ nước Mỹ mới được như Việt Nam ^^!

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là gieo nhân nào gặp quả nấy. Cái này không bằng những gì chính quyền Mỹ thời xưa đã gây ra cho những người dân vô tội trên khắp thế giới

    Trả lờiXóa
  5. nhìn vào nước Mỹ mới thấy được sự ổn định của Mỹ như thế nào. Việt Nam chúng ta hơn gấp vạn lần Mỹ không cần thiết phải học tập theo Mỹ làm gì

    Trả lờiXóa
  6. Thật là kinh khủng không thể hiểu được chính quyền Mỹ sẽ làm gì khi nhìn thấy những cảnh đau thương như vậy

    Trả lờiXóa
  7. Đây là cái mà Mỹ gọi là dân chủ sao?

    Trả lờiXóa
  8. Cứ thả trôi vũ khí cho ai cũng có thể mua và sử dụng thì sẽ còn có những vụ thảm sát như thế này

    Trả lờiXóa
  9. Ở Mỹ đã xảy ra bao vụ thế này rồi mà sao vẫn ko rút kinh nghiệm nhỉ? Hay các nhà chức trách Mỹ còn mải lo đi thôn tính nước khác

    Trả lờiXóa
  10. Tình hình bên Mỹ còn bất an hơn cả VN mà suốt ngày ngoạc mồm ra là nhân quyền.

    Trả lờiXóa
  11. Thật là kinh khủng. Bây giờ thì nào ai dám đến nước Mỹ nữa. Ra đường biết đâu lại dính phải vụ xả súng nữa thì chết.

    Trả lờiXóa
  12. TRÀ ĐÁ VỈA HÈ09:50 28 tháng 12, 2012

    Đây chính là cái gọi là dân chủ, nhân quyền kiểu Mỹ, dân chủ giết người đây sao. Không biết những vuh việc như thế này đã dừng lại hay chưa.

    Trả lờiXóa
  13. Lại xả súng nữa sao. Thật là quá kinh khủng. Một nước an ninh bậc nhất thế giới sao lại để tình trạng này diễn ra nhỉ.

    Trả lờiXóa
  14. Mĩ cần có những quy định thắt chặt hơn về sở hữu súng trong mỗi người dân.

    Trả lờiXóa
  15. Hình như ở Mỹ người dân cũng bị coi như cỏ rác thì phải. Súng với ống mà cứ ngang nhiên ra bắn thế này.

    Trả lờiXóa
  16. Tự do kiểu Mỹ là thế mà. Tự đánh nhau, ai chết mặc ai

    Trả lờiXóa
  17. Vũ khí là hàng hóa tiêu thụ mạnh ở Mỹ. Lợi nhuận lớn thì cứ bán thu tiền. Dân chết không bằng tiền lời

    Trả lờiXóa
  18. Coi tiền hơn cả mạng sống người dân vô tội. Độc ác quá!

    Trả lờiXóa
  19. Thật ác man. Thế mà còn dám lên đòi các nước khác phải noi theo mình

    Trả lờiXóa
  20. không ai coi trọng Mỹ cũng vì thế. Độc ác kinh khủng

    Trả lờiXóa
  21. Xảy ra những vụ án kinh khủng như thế này cũng vì Mĩ cho dân tự do sở hữu vũ khí !

    Trả lờiXóa
  22. Lại xả súng...Nước MĨ loạn rồi.Con người ngày càng vô cảm và khó hiểu hơn..

    Trả lờiXóa
  23. ((NHÀ BÁO ))HUY ĐƯC,HOÀNG LINH ,LÊ VĂN BA VÀ NĂM CAM :ĐÂM THUÊ CHÉM MƯỚN BẰNG NGÒI BÚT

    http://nguyentandung.org/nha-bao-le-van-ba-hoang-linh-huy-duc-va-nam-cam-dam-thue-chem-muon-bang-ngoi-but.html

    Tiếp theo vụ án bia ôm Đường Sơn Quán (“Nhà báo” Huy Đức, Hoàng Linh, Năm Cam và Ba Tung: Cuộc chơi của tiền và quyền lực ngầm), chúng tôi tiếp tục gửi đến bạn đọc câu chuyện nội tình bên trong ly kỳ và hấp dẫn với những nhà báo đen tâm đức không sáng khiến ngòi bút trở thành… mũi dao nhọn.

    Năm 1990, TAND TPHCM xét xử sơ thẩm vụ án bia ôm Đường Sơn Quán với mức án dành cho các bị cáo: Lê Thị Thanh Xuân, 37 tuổi là chủ quán 4 năm tù; Nguyễn Trung Nam 45 tuổi, Phó Chỉ tịch huyện Thủ Đức và Phan Thanh (Ba Tung) 45 tuổi, Trưởng phòng CSHS CATPHCM mỗi người 1 năm tù treo; Nguyễn Cao Trí 37 tuổi là đồng phạm với Thanh Xuân mức án 18 tháng tù với các tội danh: Chứa mãi dâm, truyền bá văn hóa đồi trụy; Lợi dụng chức vụ quyền hạn; sử dụng vũ khí trái phép. Vụ án kháng cáo lên tòa phúc thẩm.

    “Đâm thuê, chém mướn” bằng ngòi bút
    Bi kịch xảy ra cho gia đình Ba Tung trong thời gian tạm giam, đó là việc cô con gái 16-17 tuổi học tại trường THPT Lê Quý Đôn không chịu nỗi cảnh nhục nhã khi nghe bạn bè đàm tiếu chuyện về cha mình (thần tượng của em) nào là quan hệ bất chính với gái mại dâm, có đăng hình trên báo, là loại công an suy đồi biến chất, trụy lạc… Con gái của Ba Tung đã uống thuốc độc tự tử. Bà vợ của ông cũng xấu hổ dở điên dở khùng được cơ quan cho đi Hà Nội học chính trị nhằm tránh tiếng dư luận đang xôn xao dậy sóng khắp nơi về vụ án mãi dâm đầu tiên có qui mô lớn, liên quan nhiều cán bộ, công chức gây chấn động thành phố và cả nước. Bức xúc đến nỗi Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phát biểu trong hội nghị cán bộ toàn quốc, phê bình Ban Thường vụ Thành ủy TPHCM đã chỉ đạo tòa án xử quá nhẹ tay.

    Mức án 1 năm tù treo với Ba Tung dù rất nhẹ, không lớn nhưng mức án lương tâm về cái chết của con gái nặng hơn ngàn cân treo trên đầu. Một sĩ quan hình sự đầy triển vọng với quân hàm trung tá, một biệt động thành nổi tiếng giữa Sài Gòn thời chống Mỹ đã nhận kết cục bi thảm như thế là quá nhiều. Đằng sau sự hả hê và thăng hoa của các nhà báo đen như Hoàng Linh, Quang Thắng, Huy Đức và Năm Cam cùng đồng bọn yến tiệc ăn mừng say sưa là một nỗi đau và rất bất nhẫn. Những kẻ từng ăn bám trên thành tích của công an hình sự, ăn bám theo trùm giang hồ Năm Cam và phe cánh trong nội bộ đấu đá nhau tranh giành chức quyền nay lại quay mặt cắn vào những người thân, trở mặt, bẽ bàng để dựa theo một ô dù khác triển vọng hơn. Họ đã bán lương tâm với giá rất rẻ, cực kỳ rẻ. Những người đến dự phiên tòa ngày đó cốt chỉ xem mặt Thanh Xuân xinh đẹp ra sao thôi, không buồn cũng không vui, không giận dữ hay khinh miệt vì quá xót xa, cay đắng về cái chết nông nổi của con gái Ba Tung.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      Còn nhớ vào năm 1969, khi nghe tin Bác Hồ kính yêu qua đời, trên một tờ báo lớn của chính quyền Sài Gòn có đăng hai trang một bài viết về thân thế, sự nghiệp của Bác. Người viết là một giáo sư họ Lý nổi tiếng đang sống sờ sờ tại thành phố, nhưng chỉ một từ dùng ở câu cuối bài viết “nhưng rất tiếc, ông Hồ là người cộng sản”. Ai thạo chữ nghĩa đều biết rất rõ, chỉ một từ “rất” chỉ mức độ kia, đã phủ nhận toàn bộ công lao sự nghiệp của Hồ Chủ Tịch. Nếu không sử dụng những từ ngữ chỉ mức độ thì còn có nghĩa tương đối “nhưng tiếc hoặc nhưng…”. Ngay sau khi báo phát hành, Ba Tung đã chỉ huy đội biệt động thành đốt ngay tòa soạn báo Tia Sáng (ngay trụ sở báo CAND bây giờ – khu vực Hồ Con Rùa). Một người từng vào sinh ra tử như Ba Tung liệu có phải là một con người thoái hóa, biến chất hay không có tinh thần cách mạng? Bị cuốn vào một cuộc chơi của kẻ khác, một cuộc chơi với đầy dã tâm, toan tính của kẻ xấu do mất cảnh giác và thăng hoa, chủ quan nên Ba Tung và nhiều đồng đội của ông bị sập bẫy. Trong phiên tòa xét xử phúc thẩm vào năm 1990, quan tòa “Bao Thanh Thiên” Huỳnh Việt Thắng đã bất chấp mọi sự phật ý của cấp trên, ông đã tuyên án Ba Tung phạt cảnh cáo khiến cho những người bảo thủ bất bình. Nhưng theo ông, tội “thiếu trách nhiệm” của Ba Tung trong vụ án này không cấu thành và hơn nữa, cho dù là án treo hay án cảnh cáo đối với một đồng chí sa cơ lỡ vận như Ba Tung là một án chung thân rồi. Công lý và tình người đã được mọi người soi xét, sáng tỏ một cách minh bạch. Câu chuyện bia ôm Đường Sơn Quán tưởng đã đến hồi kết thúc với dự luận, kết thúc với hào quang của những nhà báo Huy Đức, Hoàng Linh… đang lung linh trên đỉnh ngôi sao của làng báo. Từ vỉa hè, quán cà phê đến công sở đâu đâu bàn dân thiên hạ cũng bàn về vụ triệt phá bia ôm Đường Sơn Quán và những nhà báo tài ba dũng cảm điều tra, viết bài đăng lên báo. Không một ai biết rằng đây là một cuộc chơi tranh giành quyền lực và có bàn tay của trùm Năm Cam nhúng vào. Không một ai biết rằng, Huy Đức hay Hoàng Linh cũng chỉ là công cụ, là con cờ trong tay kẻ khác chơi. Một cuộc chơi bẩn thỉu và duy nhất, đó là xóa sạch tệ nạn xã hội gây ung nhọt cho thành phố, làm hư hỏng bao nhiêu cán bộ, công chức tài năng, tuổi trẻ.

      Xóa
  24. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Tâm đức không sáng, ngòi bút thành mũi dao nhọn
    Tưởng đã “mồ yên mả đẹp” cho số phận một người hùng bại trận như Ba Tung, khi mất tất cả từ sự nghiệp, công danh, vợ con, danh dự… Ông lui về vùng đất rừng Bình Châu lập trang trại trồng cây, nuôi bò, nuôi gà ở ẩn tránh xa chốn thị phi. Đùng một cái, nhà báo lão thành Lê Văn Ba (cựu phóng viên Báo Đại Đoàn Kết) nhặt được lá thư tuyệt mệnh của con gái Ba Tung gửi cho cha trước lúc dùng độc dược quyên sinh. Trong thư viết lại tâm trạng của cô học sinh cấp III khi “thần tượng, mặt trời của đời con sụp đỗ” và không thể chịu đựng sỉ nhục và áp lực bạn bè nên tìm cái chết… Một nhà báo lão thành như ông Lê Văn Ba – hơn ai hết ông không nên làm cái việc “giết người lần hai” và không nên “đánh kẻ dưới ngựa” vì việc hèn hạ này chỉ dành cho những kẻ tiểu nhân bỉ ổi…
    Vậy mà ông này cầm bút viết tất cả, đào bới lên tất cả để nguyền rủa Ba Tung và để “dạy đời” về các bậc phụ huynh là “thần tượng, mặt trời” của con cái. Báo đăng, ông này photocopy hàng trăm bản mang trong người gặp ai cũng đưa ra khoe như thể là một chiến tích lừng lẫy và oai hùng mà ông ta vừa làm. Thật quá bỉ ổi và vô lương tâm, bất nhẫn và rất nặng mùi tội ác. Ông ta và những kẻ cùng loại vui cười, tự sướng, tự tâng bốc mình, tự huyễn hoặc mình trên đau khổ của người khác, một đau khổ tột cùng. Lương tâm ông ta có khác gì loài kên kên chỉ nấp chực chờ trên cây, đợi có xác chết là lao xuống rúc rỉa, đánh chén no say?! Luận về đạo đức, luận về sự trong sáng của lương tâm ông ta và những nhà báo đen “ăn theo” trong vụ Đường Sơn Quán năm xưa và Năm Cam sau này có khác gì nhau?. Nhớ lại chuyện xưa, để phân biệt anh hùng và gian hùng giữa Tào Tháo và Lưu Bị cho đến vạn đời sau cũng thật khó mà luận đúng sai. Không riêng các nhà báo đen liên quan trong vụ việc như thế này, mà người dân thành phố còn nhớ chuyện ông luật gia Hoàng Trung Tiếu khi ra tòa bảo vệ quyền lợi cho bị cáo Phan Công Trinh (Sở Tư Pháp trước đây), ông này từng hót trước tòa rằng: “… tôi với anh từng là bạn chiến đấu trong rừng, từng chia nhau sinh tử, ngọt bùi…”, đành rằng ông này nói không sai, nhưng mang tình cảm và đau khổ, uất hận riêng tư ra trước hoàn cảnh một người đang là tội phạm, một người đang dõng dạc lên tiếng “dạy đời” kẻ kia thì ông ta mới chính là kẻ thù, là tội ác lương tâm nguyền rủa. Ông ta đang dùng lời lẽ đường mật để thực hiện tử hình sớm một con người mà ông ta nhân danh tình bạn. Khi vụ án Năm Cam và đồng bọn bị triệt phá, chân tướng những nhà báo đen như Hoàng Linh, Huy Đức được lột tả rất chân thực trong kết luật điều tra: “Hoàng Linh khai nhận: Sau buổi làm việc với Liên Khui Thìn tại Công ty Epco cho tới khi Thìn bị bắt (đầu năm 1997), Hoàng Linh đã được Liên Khui Thìn cho 1 điện thoại di động Ericsson và nhiều lần cho tiền, do thời gian đã lâu nên Hoàng Linh không nhớ được cụ thể bao nhiêu lần nhưng tổng số tiền Hoàng Linh nhận khoảng 105 triệu đồng. Ngoài số tiền trên, từ năm 1995 đến 1997, Hoàng Linh còn nhận 4 lần tiền, mỗi lần 15 triệu đồng, tổng cộng là 60 triệu đồng do Liên Khui Thìn gửi cho ông Huỳnh Sơn Phước (Phó tổng biên tập báo Tuổi trẻ), ông Hoàng Quý (nguyên chánh văn phòng báo Tuổi trẻ), ông Huy Đức (nguyên phóng viên báo Tuổi trẻ), mỗi người 20 triệu đồng. Tuy nhiên những người trên đều không thừa nhận lời khai của Hoàng Linh.”
    Ranh giới giữa tâm sáng và đức tối rất mỏng manh, nghiệt ngã vô cùng. Làm một nhà báo, điều này càng trở nên nghiêm khắc và cẩn trọng tuyệt đối. Một kẻ cướp hung hãn cầm dao đâm chết đúng một người, còn “nhà báo đen” cầm cây bút có thể giết hàng loạt người từ bản thân họ đến vợ con, gia đình, dòng họ, danh dự… Nhân danh những điều tốt đẹp, chân thiện mà lại giết người dã man dù vô tình hay hữu ý thì đó cũng là một thứ tội ác trời không dung, đất không tha.
    (HẾT)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ((NHÀ BÁO ))HUY ĐỨC,HOÀNG LINH ,NĂM CAM VÀ BA TUNG :CUỘC CHƠI CỦA TIỀN VÀ QUYỀN LỰC NGẦM

      http://nguyentandung.org/san-choi-cua-ke-nhieu-tien-va-quyen-luc-ngam.html

      Tiếp theo loạt bài viết Những “con kên kên” trong giới báo chí Việt Nam. Chúng tôi tiếp tục gửi đến bạn đọc câu chuyện nổi tiếng đã làm rúng động dư luận hơn 20 năm về trước và làm rơi đài không biết bao nhiêu kẻ quyền lực trong xã hội: Vụ án bia ôm Đường Sơn Quán (Thủ đức) và những “con kên kên” cầm bút.
      Vào thời điểm 1984 đất nước đang chuyển mình mở cửa, đổi mới. Kinh tế khởi sắc đồng nghĩa với những tệ nạn xã hội phát sinh theo như một dạng ký sinh trùng bám theo tiền bạc và mưu cầu danh lợi. Trước đó vài năm, cụm từ “bia ôm đèn mờ, cà phê đèn mờ” được nhắc tới quá nhiều và nhan nhãn mọc lên khắp nơi như nấm gặp mưa đầu mùa. Nhiều tụ điểm bia ôm, mại dâm được nhắc đến, được nhiều người nhớ. Nhưng tiêu điểm của bia ôm, gái mại dâm lại chọn điểm rơi tại khu rừng cao su Thủ Đức, gần nghĩa trang TP và KCN Linh Trung bây giờ. Bia ôm Đường Sơn Quán. Vì sao lại là Đường Sơn Quán trong vụ án nổi tiếng một thời mà không phải nơi nào khác?

      Vụ án bia ôm Đường Sơn Quán thủ đức và những “con kên kên” cầm bút
      Nếu so với các quán bia ôm, quán bia vườn ngày nay thì bia ôm Đường Sơn Quán của gần 30 năm về trước chẳng là gì về hình thức lẫn qui mô, cả thủ đoạn kinh doanh. Nhưng nội dung thì xưa nay vẫn không có gì thay đổi: là nơi giao tiếp, đưa nhận hối lộ, nơi gặp gỡ cũng là nơi giải trí dành cho những kẻ có lắm tiền và có quyền lực trong xã hội. Bia ôm muôn đời vẫn là nơi nhất thiết phải có gái trẻ đẹp, biết chìu khách tới bến, đặc biệt là hầu phụng các đại gia, khách VIP không có quyền từ chối. Bia ôm Đường Sơn Quán năm xưa hút khách còn do một nguyên nhân khác: Ngoài số tiếp viên cực kỳ trẻ đẹp và sẵn sàng qua đêm với khách cớm, còn có má mì Thanh Xuân – một bà chủ xinh đẹp, sắc sảo, thông minh và cũng chịu chơi tới bến được bảo kê kiểu “người nhà” của Út Nam (Phó Chủ tịch UBND huyện Thủ Đức). Chính vì vậy mà quán bia Thanh Xuân trở thành điểm hẹn lý tưởng với nhiều cán bộ, công an và quan chức, chính quyền. Chưa ai thống kê bao nhiêu người có số má đã đến đây ăn chơi, trụy lạc với bầy tiên nữ chân dài và má mì Thanh Xuân trong nhiều năm trước ngày xảy ra vụ án. Nhưng chắc chắn một điều ai cũng biết là Trung tá Phan Thanh (Ba Tung) – Trưởng phòng CSHS CATPHCM là nhân vật bén mùi hương, say mùi bia rượu và gái đẹp thường xuyên lui tới cùng các đệ tử ruột và cả phe cánh của xã hội đen trà trộn tiếp cận, kết thân. Trong nhóm người lân la và tiệc tùng thác loạn ấy có cả nhà báo Huy Đức và Hoàng Linh – Báo Tuổi trẻ.

      Xóa
    2. (TIẾP PHẦN TRÊN )
      Sân chơi của kẻ nhiều tiền và quyền lực ngầm.
      Ngày đó, chiều cuối tuần nhiều người nhầm với cảnh tượng các “quan anh” chạy tít lên cạnh nhà máy nước Thủ Đức xếp hàng để mua lẩu dê Tư Râu danh tiếng mang về Sài Gòn để ăn thời trước 1975. Sự thật không phải mua hay ăn lẩu dê mà “lẩu đặc biệt” tại Đường Sơn Quán. Thành phố thời đó không nhiều xe ô tô hay gắn máy như bây giờ, thường thì các quan đi ăn nhậu đi chung một xe với nhau kiểu tranh thủ đi công tác, kiểm tra rồi đánh chén kết hợp hoặc lén lút hẹn hò nhau, tự “phi” bằng Honda 67 lên thẳng Đường Sơn Quán. Vị thế nằm lẫn dưới bóng mát rừng cao su, chung quanh trống trải dễ quan sát và phòng ốc, chòi thum riêng biệt, mát mẻ cũng là một yêu cầu “tối thượng” của quan thầy đi nhậu bia ôm. Cũng chính vì chủ quan xung quanh trống trải, kẻ dụng tâm có mục đích đã đột nhập lén lút chộp được một số bức ảnh “sếp” Ba Tung đang ôm các em xinh đẹp trong lòng mặt ngầy ngật, sung sướng. Những bức ảnh hữu ý hay vô ý đều có tác dụng phản lại Ba Tung khi vụ việc được phơi bày, đổ bể… Một câu hỏi đặt ra sau khi vụ án ăn chơi trụy lạc Đường Sơn Quán bị phanh phui trên báo chí và khởi tố vụ án, khởi tố bị can… Hai nhà báo Huy Đức và Hoàng Linh trong nhiều câu chuyện kể sau này đều cho biết, do tòa soạn, ban biên tập chỉ đạo làm. Cứ cho là thế, vì nôm na có thể hiểu nhà báo viết điều tra tiêu cực giống như một lính chiến, chỉ huy ra lệnh và giao súng đạn, công cụ hỗ trợ là thực hiện ngay lệnh chiến đấu. Cách nghĩ này quá hợp ý và vô hình dung hợp thức hóa việc làm của phóng viên, mà ít nhất trong vụ này Hoàng Linh, Huy Đức là những kẻ rất biết vì sao phải viết bài, vì sao phải chọn vật tế thần là Ba Tung và ai sẽ được lợi trong vụ này một khi Ba Tung bị hạ bệ?

      Nhà báo Huy Đức và Hoàng Linh từng tác nghiệp tại tòa soạn Tuổi trẻ.
      Tiền bạc, gái đẹp và bàn tay bọc nhung của xã hội đen
      Theo các thông tin tình báo thì Ba Tung có quan hệ rất thân thiết với Năm Cam (Trương Văn Cam) một trùm giang hồ đang phô trương thế lực toàn thành phố và thâu tóm các băng đảng dưới trướng. Một ông trùm xã hội đen kiểu mafia. Năm cam vung tiền bạc, gái đẹp để được thân cận cảnh sát hình sự, điều tra, các nhà báo nổi tiếng và văn nghệ sĩ và một số quan chức cấp cao. Cho đến khi vụ án Năm Cam và đồng bọn bị triệt phá, lộ ra danh sách hơn 20 nhà báo lớn nhỏ có dính líu. Có thể điểm mặt những “nhà báo đen” như: Trần Mai Hạnh (Hội Nhà báo VN), Huy Đức, Hoàng Linh (Tuổi trẻ), Đoàn Thạch Hãn, Huỳnh Bá Thành, Quang Thắng (CATPHCM), Mai Bá Kiếm, Nguyễn Hùng (Phụ Nữ TPHCM), Thư Lê (SGGP), Nguyễn Khắc Nhượng, Hữu Phú (Thanh Niên)… Nhưng sâu đậm và thân tình hơn hết vẫn là Hoàng Linh, Huy Đức, Quang Thắng. Để lấy lòng Ba Tung “anh em kết nghĩa”, Năm Cam dâng luôn ả vợ bé Kim Anh để Ba Tung tha hồ thưởng thức. Tất cả ý đồ thâm hiểm của Năm Cam và quá trình hủy hoại thanh danh Ba Tung, Hoàng Linh và Huy Đức biết rất rành rẽ. Ả Lê Thị Kim Anh sinh năm 1957, là con gái bà Chín Mẽo (Mỹ) nhà ở trong con hẽm 148 Tôn Đản, quận 4 gần nhà Năm Cam và chơi khá thân với Trúc mẫu hậu (Phan Thị Trúc) vợ Năm Cam. Năm 15 tuổi xinh đẹp rỡ ràng nhưng suốt ngày lông bông mê du hí, nhảy đầm nên khá sỏi đời. Nhiều đêm đi nhảy đầm về khuya, Kim Anh ngủ luôn tại nhà Trúc mẫu hậu. Chẳng bao lâu, đám con gái Năm Cam bắt quả tang Kim Anh đang trần như nhộng với trùm Năm Cam trên giường tại nhà. Kim Anh còn có cô em ruột tên Ngọc Lan là vợ trùm giang hồ sử dụng súng lớn là Bình Kiểm và tên Mai em ruột Kim Anh là một sát thủ dao búa rất tín cẩn dưới trướng Năm Cam. Tên này nhiều lần giết người và thoát tội nhờ Năm Cam ra tay giải cứu.
      (CÒN TIẾP )

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    4. (TIẾP PHẦN TRÊN )
      Vì Ba Tung rất “rắn” trong việc truy quét tệ nạn đánh bài, tài xỉu, đá gà và các loại tội phạm hình sự, nên Năm Cam mất đứt nguồn thu tài chính và xót của đã cống nạp bấy lâu nay. Vào lúc này, Đường Sơn Quán Thủ Đức nổi tiếng khắp nơi với đào đẹp, tiếp khách không mang nội y, phục vụ từ A đến Z trở thành một ung nhọt cho thành phố trước thềm đại hội đảng bộ và chuẩn bị Đại hội Đảng toàn quốc lần VI. Do vậy, Bí thư Thành ủy Nguyễn Văn Linh nhận được thông tin tố giác, có nhiều cán bộ tụ tập ăn chơi sa đọa tại Đường Sơn Quán – Thủ Đức cần phải dẹp bỏ và xử lý. Báo Tuổi Trẻ lúc này là tờ báo lớn của thành phố do Thành Đoàn TNCS quản lý, nên tích cực nhảy vào cuộc điều tra do Tổng Biên tập Vũ Kim Hạnh chỉ huy. Sau khi báo đăng vụ Đường Sơn Quán, số lượng phát hành tăng cao vọt, tên tuổi Huy Đức, Hoàng Linh nổi như cồn. Phía sau ánh hào quang của những việc làm này là cơ quan công an khởi tố vụ án, khởi tố các bị can Ba Tung, Út Nam, má mì Thanh Xuân… được dư luận vỗ tay hoan nghênh rần trời. Hào quang sáng ngời của Hoàng Linh, Huy Đức được Năm Cam đặc biệt quan tâm bằng nhiều bữa tiệc thưởng ăn nhậu thâu đêm với gái đẹp hạng sang và phong bì lì xì rủng rỉnh. Không ai thử đặt một câu hỏi rằng: Cái chết đầy nông nổi của con gái Ba Tung có “công” của Huy Đức với Hoàng Linh hay không ? Không ai hỏi, vì tất cả đều trút đổ lên quán bia ôm, những người liên quan, trụy lạc. Tuy không sai, nhưng quá xót xa…

      Năm Cam lúc bị bắt.
      Năm Lương (Hoàng Đình Xuân) lên thay vào ghế Ba Tung, Năm Cam mang tiền đến tặng như mưa để lấy lòng và lấy ô dù che chở bình an. Nhưng chưa yên tâm vì Năm Lương hám tiền, háo sắc nhưng phàm ăn và không quyết liệt trong các vụ việc Năm Cam nhờ vả liên quan đến bọn đàn em. Sợ đêm dài lắm mộng, Năm Cam xúc tiến cặp kè thân thiết với một số thuộc hạ tiềm năng của Năm Lương như Dương Minh Ngọc, Trần Văn Cam, Quang Hữu Dũng… đề phòng bất trắc sau này. Mặt khác, Năm Cam quỷ quyệt và thâm hiểm bắn tin cho cánh nhà báo hảo hảo để tung lên nhiều vụ việc hình sự mục đích nhờ tay công an triệt hạ đối thủ để Năm Cam thao túng toàn bộ xã hội đen. Hoàng Linh, Huy Đức, Quang Thắng… là những công cụ tốt nhất và hữu hiệu nhất để giúp Năm Cam thực hiện ý đồ bá chủ.
      Nhân chuyện Tùng – Phó phòng CSHS đi công vụ nước ngoài, Năm Lương kéo ghế đặt Quang Hữu Dũng ngồi lên tạo thành một phe cánh ăn rơ nhau cùng làm việc, cùng nhận tiền và cùng chơi gái. Có quyền, có tiền đồng nghĩa với việc có quyền hưởng lạc. Khi quay về thấy ghế ngồi của mình bị đe dọa, Tùng nổi điên lên và hậm hực với ông sếp “chơi không đẹp” này đã làm đơn tố cáo bồ nhí của Năm Lương là vợ của một sĩ quan chế độ Sài Gòn. Thanh tra Công an sở vào cuộc, kết quả Năm Lương bị kỷ luật, cho về hưu non. Báo chí lúc này do có nguồn tin độc quyền, nhạy cảm liên tiếp tâng bốc những chiến công của người hùng Dương Minh Ngọc, đội trưởng SBC, Quang Hữu Dũng, Nguyễn Mạnh Trung (Phó PC16) liên tiếp gặt hái những chiến công. Năm Cam cũng mượn gió những cây bút chiến để triệt vô số băng nhóm giang hồ bất trị và xâm lăng từ Hải Phòng vào. Và không thể còn ai xứng đáng hơn Sáu Ngọc ngồi vào ghế trưởng phòng cảnh sát hình sự đúng như dự đoán và đầu tư của Năm Cam. Những việc này không thể nói các nhà báo đen ngoài cuộc? Vì hàng ngày họ vẫn thường chè chén say sưa tại các quán đầy các em chân dài như nhà hàng Cam, quán Ngọc, quán bia Trần Đàm ở Lê Hồng Phong, nhà hàng Thanh Vy, Cánh Buồm, Ra Khơi… của tay chân trong hệ thống điều khiển của ông trùm Năm Cam. Nói những nhà báo này vô tội thì không thể, vì sự có mặt của họ chính là chiếc cầu gắn kết và đảm bảo tốt nhất cho “cả ba bên cùng có lợi” Xã hội đen – Nhà báo – Công an, trong hoạt động riêng của xã hội đen và nghiệp vụ của công an, nhà báo trở thành người ăn cửa giữa, người làm chứng và chơi trò tung hứng. Tất nhiên, một khi mắt xích nào bị đứt, những nhà báo đen này đu bám vào kẻ sống để tiếp tục chơi trò tung hứng.

      Xóa
  25. HUY ĐỨC -BÊN THẮNG CUỘC -TẤN TRÒ ĐỜI

    http://nguyentandung.org/huy-duc-ben-thang-cuoc-tan-tro-doi.html

    Những ngày qua Nhật Ký Bán Nước ra rả điệp khúc “BÊN THẮNG CUỘC” của anh bồi bút Huy Đức, còn các “Trí Ngủ” thì lập phong trào chia sẻ link như trẩy hội, tưởng chừng như đó là một món bảo vật mới được khai quật.

    Nội dung cuốn sách không mới, chúng ta vẫn thường được nghe các bạn ấy bô bô mỗi ngày. Nhưng khác trước một chút lần này anh bồi bút Huy Đức đóng vai “thái giám nội cung” tỏ ra am tường từng đường đi nước bước, từng nét mặt cử chỉ của các vị Lãnh đạo VN.

    Anh ấy còn làm một cái list dài đầy đủ tên các vị lãnh đạo Việt Nam trong mục “cảm ơn”, hồ như rằng cuốn sách của anh đã được các vị ngâm cứu, chỉnh sửa, thật đáng tin cậy.

    Bản thân tôi thấy không gì hơn ngoài “bóp méo” lịch sử trong cuốn sách con cóc đó cả:
    1. Ngay cái tên anh ấy đặt :Bên Thắng Cuộc, ngầm ám chỉ là bên Đảng Cộng Sản, nhưng không, bên thắng cuộc là nhân dân miền Bắc, nhân dân Miền Nam, là dân tộc Việt Nam cơ. Vậy nên những điều ngòi bút của anh ấy cố “bẻ lái” chính là nhăm vào cả dân tộc này.
    2. Về nội dung, dưới sự tô vẽ của anh, con heo nay đã mọc thêm cánh, còn con gà thì đã trụi lông. Đơn cử :
    “Giữa trưa 7-1-1979, khi nghe con rể là Giáo sư Hồ Ngọc Đại đánh thức báo tin, “Quân ta đã vào Phnom Penh”, ông Lê Duẩn chỉ “ừ” rồi ngủ tiếp. Ông Hồ Ngọc Đại nói: “Tôi rất ngạc nhiên. Khi nhận được điện thoại từ Cục Tác chiến tôi cũng không ngờ chuyện long trời lở đất như thế mà ông vẫn ngủ”. Đưa đại quân đến thủ đô một quốc gia khác tưởng nhẹ tựa giấc ngủ trưa của một đấng quân vương nhưng phải mười năm sau Quân đội Việt Nam mới rút được chân ra khỏi đó.”

    Trích : Đức, Huy (2012-12-06). Bên Thắng Cuộc (Giải phóng) (Kindle Locations 12766-12772). OsinBook∘2012. Kindle Edition. (Bao Anh Thai)

    Đây là một ví dụ về cách đưa sự kiện với dụng ý chủ quan nhằm bóp méo sự thực của tác giả. Hồ Ngọc Đại tuy là con rể của ông Lê Duẩn nhưng chưa bao giờ làm trong bộ tổng tham mưu hay cơ quan tình báo quân đội.
    Khi ông ta, một người ngoài quân đội báo cho Lê Duẩn tin đó thì thực tế Lê Duẩn đã biết từ rất lâu. Việc quân đội tiến vào một thành phố không phải là một hành động bất chợt theo kiểu nghe tin tháp đôi ở Mỹ sụp đổ.
    Mọi diễn biến của việc tiến quân, áp sát thành phố cũng như các thông tin tình báo về lực lượng phòng thủ đều được báo từ trước cho ông Duẩn. Và thực tế là mọi người trong bộ tổng tham mưu đều biết là Phnompenh bị bỏ ngỏ.
    Quân Khơ-mẻ đỏ không có ý định tử chiến ở đó. Việc xác định Phnompenh bị bỏ ngỏ được biết từ trước khi Hồ Ngọc Đại biết được là bộ đội tiến đến gần thành phố – chứ đừng nói là thời điểm ông ta tin đã chiếm được thành phố.
    Cách trích dẫn nguồn bằng cách nhấn vào những chi tiết rõ ràng là không liên quan (nhưng có lợi cho dụng ý của tác giả) như con rể của Lê Duẩn khiến cho cuốn sách mất tính khách quan mà lịch sử đòi hỏi phải có.”
    (CÒN TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngoài ra, tôi xin thêm vào ở đây như thế này:
      Anh Huy Đức ám chỉ rằng việc phải mười năm sau quân đội Việt Nam mới rút là cái giá quá lớn. Nhưng thực tế lịch sử cho thấy, các cuộc chiến tranh du kích thường kéo rất dài và cái giá phải trả không bao giờ nhỏ.
      Người Pháp mất 9 năm ở Việt Nam rồi phải rút lui trong thất bại. Người Mỹ cũng mất gần 20 năm từ khi ủng hộ trực tiếp ông Diệm tới năm 1975 với một kết cục bại trận. Ở Iraq và Apghanistan, nước Mỹ, sau 10 năm cũng đang rút ra và chúng ta không hề biết các chính phủ đó có đứng vững sau khi người Mỹ ra đi hay không. Ở Apghanistan, người Nga rút đi sau 10 năm đánh nhau và chỉ 2 năm sau đó Taliban treo cổ vị tổng thống do Nga dựng lên.

      Nhân kỷ niệm 33 năm ngày Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng Pol Pot, tại Long Giao (Đồng Nai), quân đội Việt Nam và Campuchia đã có buổi gặp mặt. Trong ảnh là đại tướng Phạm Văn Trà (nguyên Bộ trưởng Quốc phòng) và Thống tướng Tia Banh (Phó thủ tướng Chính phủ, kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Vương quốc Campuchia) chia vui.
      Cuộc chiến tranh du kích giữa Palestine và Israel đã bắt đầu từ hơn 30 năm trước và tới bây giờ không ai trong số chúng ta có thể chắc được trước khi nhắm mắt, chúng ta thấy được hai bên tham chiến sống hoà thuận với nhau.
      Thực tế của 10 năm ở Campuchia là đất nước ta kiệt quệ về kinh tế, và rất nhiều máu đã đổ. Tuy nhiên, thành quả của những hy sinh đó là ngày nay các lãnh đạo của Khơ-me đỏ bị toà án quốc tế xét xử ngay tại Phnom Penh. Người Việt Nam hoàn toàn có thể yên tâm đi lại trên đất Campuchia và ngược lại.
      Quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia có những lúc không như ý – ví dụ như chuyện Campuchia cố tình không đề cập tới vấn đề Biển Đông trong cuộc họp gần đây của ASEAN. Tuy nhiên điều đó thể hiện rõ nhất thiện ý của Việt Nam là chúng ta không cố gắng dựng nên một chính phủ bù nhìn ở Campuchia và ta tôn trọng ý chí tự quyết của họ.

      Xóa
    2. BỨC TÂM THƯ GỬI NGƯỜI DÂN VIỆT ((THIỆT )) NHÂN NGHE VỀ HUY đỨC (PHẦN 1)

      Tác giả :Hoàng Hữu Phước

      http://sachhiem.net/DOITHOAI/HHPH/HgHPhuoc.php

      LTS: Tác phẩm "Bên Thắng Cuộc" được rầm rộ quảng cáo ở hải ngoại. Những chi tiết gọi là "sự thật" được nêu ra để ca ngợi tác phẩm này đều là những gì mà chúng tôi rất thường nghe qua những phương tiện truyền thông của những người chống cộng, và chống chính quyền cộng sản, phổ biến hàng ngày bằng nhiều phương cách trong văn đàn hải ngoại mấy chục năm qua. Những "sự thật đó," đúng hay không, chẳng phải là những "tiếng chuông" mà là những "tiếng ve buồn chán" đối với những người còn lại ở hải ngoại này. Do vậy, những nhận xét phản bác lại những "sự thật" đó, bằng góc nhìn khác biệt, nhất là từ những chứng nhân lịch sử sẽ làm chúng tôi chú ý nhiều hơn. Thêm nữa, chúng tôi cho rằng góc nhìn với yếu tố "con người" (nói như GS Dương Trung Quốc) tuy là một thứ giá trị tốt đẹp, nhưng nếu phải chọn lựa một ngọn đuốc để trao lại cho thế hệ trẻ của chúng ta, trong hoàn cảnh đất nước trước cơn lốc của chính trường quốc tế hiện tại, góc nhìn đại cuộc của vận mệnh nước nhà có một giá trị tuyệt đối hơn. Đó là lý do chúng tôi chọn lựa những bài có quan điểm "tổ quốc trên hết" để giới thiệu với độc giả. (SH)

      A) Dẫn Nhập: Nhân Nghe Về Huy Đức

      Chuyên tâm học tập theo lời giáo huấn của bậc kỳ tài của Việt Nam Cộng Hòa như Thầy Nguyễn Quang Tô*, hành sử theo dũng khí của thần nhân và tư cách cao trọng của thánh nhân trong “mắt chẳng nhìn sắc gì trái lễ, tai chẳng nghe những thanh gì trái lễ, miệng chẳng thốt những lời gì trái lễ; thịt xắt chẳng ngay chẳng ăn, chiếu trải chẳng ngay chẳng ngồi; người không đạo nghĩa dứt khoát không giao du, vật phi nghĩa dứt khoát không thu nhận; ở gần người hiền thì vui mừng như ở cạnh hoa khoe hương sắc, thấy kẻ ác thì tởm lợm như gặp loài rắn rết”, tôi đã không thèm đọc bất kỳ trang nào của cái “tác phẩm” mà Huy Đức từ Mỹ mới tung ra trên mạng. Song, những âm thanh ồn ào của phía hồ hởi hân hoan tận dụng và bên nghiêm chỉnh phán phê đã khiến tôi, người học trò của bậc kỳ tài, đang tu theo cái thần và cái dũng của thánh nhân không thể không yêu cầu nhân viên kể tóm lược nội dung và tôi đã nhận ra ngay chân tướng sự việc khiến phải viết ra đây sự thật trụi trần dù biết thế là nhẫn tâm vùi dập cơn hoan hỉ của phe đang hí hửng sảng mê chống cộng, cũng như đan tâm trách chê trình độ của bên phê phán, vì rằng cái cốt lõi của vấn đề là Huy Đức trốn chui trốn nhủi vào sọt rác để né sự thật, còn các bậc phê phán Huy Đức lại chẳng biết trong vô số sự thật nên chọn cái sự thật nào giông giống bộ dây da được bày bán trong khu hàng đặc biệt cho chó để khóa mõm hắn ta.

      Lăng Tần tôi nay do tính thương dân trọng chúng, không muốn sự ồn ào làm xao nhãng việc cảnh giác ngoại xâm an nguy xã tắc, xin thố lộ đôi dòng sự thật như đóng góp nhỏ vào lịch sử cận đại của sơn hà, vì nếu như để kẻ như Huy Đức lúc Giải Phóng Miền Nam mới 13 tuổi ắt còn đứng cởi truồng vạch quần phía dưới tồng ngồng chưa biết mắc cỡ đái bậy ngoài đường chả biết ất giáp chi chi về cuộc đời, nay mới nhớn đã buột mồm phía trên chẳng biết ngượng nhục nói bậy ngoài nước thì không còn chi là đạo lý nhân luân trong xã hội loài người. Tôi, Hoàng Hữu Phước, sinh năm 1957 tại Bảo Sinh Viện Từ Dũ Sài Gòn, công dân Việt Nam Cộng Hòa 18 tuổi chẵn trình độ học vấn tú tài lúc Giải Phóng Miền Nam, đã có hiểu biết chín và mùi, và nhận định cá nhân về chính trị - xã hội - đạo đức - giáo dục - tôn giáo - quân sự - triết học cùng tình yêu trai gái biết hẹn biển thề non, xin kể ra đây toàn sự thật và không có gì khác hơn ngoài sự thật.
      (XEM TIẾP)

      Xóa
    3. (TIẾP PHẦN TRÊN )
      B) Lời Hoàng Hữu Phước, Nhân Chứng Của Việt Nam Cộng Hòa

      Xin tự giới thiệu tôi là Hoàng Hữu Phước, dân Sài Gòn “thứ thiệt” qua tấm căn cước trên của Việt Nam Cộng Hòa, minh chứng tôi đã là công dân nước Việt Nam Cộng Hòa, trong khi Huy Đức (chớ biết tên của kẻ luôn xấu hổ về tên cha sinh mẹ đẻ đặt cho này là gì) chưa từng đủ sức khỏe thể chất, sức khỏe tâm thần, và năng lực hành vi để được Việt Nam Cộng Hòa cấp căn cước công nhận trưởng thành để có đủ sức hiểu biết về bất kỳ điều gì hay ho của Việt Nam Cộng Hòa mà từ đó có khả năng khả dĩ có thể so sánh và sầu muộn phê phán Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà nói theo bậc thầy về tiếng Anh đứng đầu trong tất cả nhân loại có gốc Việt Nam thì Huy Đức là kẻ immature, unfinished, illiterate, incapable, treacherously parasitic good-for-nothing wretched.

      1- Lịch Sử Và Sự Bôi Bẩn Của Bọn Bất Lương Bất Tài Bất Hạnh

      Trong khi tất cả những nhà trí thức hàn lâm trên toàn thế giới biết rất rõ là chính Karl Marx “đẻ” ra … “chủ nghĩa tư bản” với nội hàm một hệ thống, một phương thức sản xuất, một…”chủ nghĩa”, tức là trước Marx chưa hề có cái gọi là “chủ nghĩa tư bản”, và dương nhiên là chưa hề có bất kỳ thứ gì liên quan đến triết thuyết về “chủ nghĩa tư bản”, nên khi xuất hiện “chủ nghĩa cộng sản” như một hệ thống triết học thì các nhà trí thức hàn lâm mới ra sức nghiên cứu, và tất nhiên dẫn đến việc hoàn toàn tự nhiên là rất nhiều người cho rằng mình đã nhận ra các yếu điểm hoặc các vô lý của triết thuyết “chủ nghĩa cộng sản” nên viết các công trình hàn lâm vĩ đại để bài bác triết thuyết ấy, và cũng là việc hoàn toàn tự nhiên khi rất nhiều người cho rằng mình đã nhận ra các ưu điểm hoặc các hữu lý của triết thuyết “chủ nghĩa cộng sản” nên viết các công trình hàn lâm vĩ đại để ủng hộ triết thuyết ấy, mà gần đây nhất là công trình nghiên cứu mang tên “Tại Sao Marx Đúng?” của Giáo sư Đại học Lancaster Anh Quốc Terry Eagleton do Đại học Yale lừng danh của Hoa Kỳ xuất bản năm 2011 vẫn đang gây cơn sốt chấn động thế giới trí thức hàn lâm chốn trời Âu Mỹ; thì những người Việt chống cộng lại rất cô đơn vì họ không thuộc giới học giả hàn lâm từng có nghiên cứu về (và hiểu) chủ nghĩa cộng sản, không có viết các tác phẩm vĩ đại về kết quả nghiên cứu trừ những bài viết bằng tiếng Việt “hù” người Việt về chủ nghĩa cộng sản chứ chưa hề có “công trình” nào bằng tiếng Anh được giới học thuật Âu Mỹ cho phép đứng vào vị trí “công trình nghiên cứu” có “giá trị”, nên do đó chỉ là thiểu số vô học (về triết thuyết “chủ nghĩa cộng sản”), bất hàn lâm (về triết thuyết “chủ nghĩa cộng sản”), phản học thuật (về triết thuyết “chủ nghĩa cộng sản”), không có khả năng chống lại một triết lý mà chỉ hành động như đám lưu manh chưởi bới đe dọa và chống lại những người tin vào chủ nghĩa cộng sản, mà như thế là vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng, chà đạp tự do của người khác một cách thô bạo, hủy hoại ngôn ngữ (gọi người cộng sản là “khát máu”) một cách bỉ ổi, phơi trần tấm thân tệ hại với chiếc mồm quỷ biện xảo biện ngụy biện về cái gọi là “Việt Nam điêu linh” một cách đáng thương hại, đứng trên và ngập ngụa trong đống phân mà hùng hổ chỉ tay chưởi bới cái hôi thối nào đó của Cộng sản Việt Nam mà trong những kẻ đứng trong phân ấy có cả những “nhà tu hành” Mỹ gốc Việt, tức đám người ngợm không phải là công dân Việt.
      (XEM TIẾP)

      Xóa
  26. (TIẾP PHẦN TRÊN )
    Bôi bẩn” tức “character asassination” là chiêu thức có đóng dấu cầu chứng tại tòa (trademark), có bằng sáng chế (patent) và có mang dấu ấn đặc thù Mỹ Quốc (americanist), được Mỹ bàn giao “chìa khóa trao tay” cho bè lũ chư hầu (underdog) – trong đó có chính quyền Sài Gòn của Việt Nam Cộng Hòa. Tay nghề của chúng rất cao, được tự động hóa hoàn toàn, như được minh chứng vào tháng 11-2011 khi Đại biểu Quốc hội Việt Nam Hoàng Hữu Phước phát biểu tại Quốc hội Việt Nam tranh luận về xuất xứ của ngôn từ “biểu tình” trong tương quan với tiếng Anh “protest demonstration” thì ngay ngày hôm sau bọn underdogs này đã tung lên mạng một bài viết cứ như là do “ông thầy” của đại biểu Phước viết để nêu các điều xấu xa của đại biểu này. Tất nhiên, ngay sau đó, thay vì phân bua cải chính, đại biểu Phước đã như bậc trưởng thượng có các bài viết trên emotino.com về các “thầy cô” thứ thiệt như Trương Tuyết Anh*, đặc biệt là thầy Nguyễn Quang Tô, người đoạt giải thưởng Phủ tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa, cùng các bằng chứng bút phê ngợi khen của các bậc thầy cô này, biến các bài viết bôi nhọ thành hớ hênh và làm kẻ viết bôi nhọ phải chịu nhục nhã khi tự phơi trần tấm thân tồi tệ trước bàng dân thiên hạ…net. Từ việc một “ông thầy” (80 hay 90 tuổi) ngay trong ngày phát biểu của đại biểu Phước tung ngay lên mạng bài viết hùng hổ tấn công đại biểu này, mọi người đã có thể thấy ngay rằng đó là sự dối trá, và nếu suy ra thì tất cả – chứ không phải là phần lớn – những gì bọn chống cộng viết ra hay nói về để chống lại Đảng Cộng Sản Việt Nam và chính phủ Việt Nam đều là rác rưởi, lếu láo, lừa bịp, và không bao giờ là thứ có giá trị tham khảo nghiêm túc. Huy Đức, dù chưa bao giờ là người “tài giỏi” để được giới chống cộng gốc Việt bàn giao bí kíp tu luyện thuật “bôi bẩn” kiểu CIA, cũng không ngu gì mà không biết cách lấy lòng chủ nhân, vì ngay như con mèo con chó còn biết cách ấy nữa là! Chỉ cần đọc tiếp các phần sau sẽ thấy rõ hơn sự non nớt mà Huy Đức đã phạm phải đến độ một nhà phân tích như ông cụ Lăng Tần vốn không phải là Đảng Viên Cộng Sản, đã vậy còn trong nhiều chục năm qua chuyên bị các bí thư đảng ở các cơ quan hay công ty nhà nước “đì”, ngăn chặn đường phấn đấu vào Đảng của cụ vậy mà cũng đã có thể vạch ra một cách dễ dàng.
    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  27. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    2- Dối Trá Về Sự “Tuẫn Tiết” Của Các Tướng Lĩnh Việt Nam Cộng Hòa Năm 1975

    Như nội dung tự khai của Huy Đức, y mới 12 hay 13 tuổi vào ngày giải phóng Miền Nam. Ở tuổi ấy, Huy Đức dứt khoát chưa thể nắm vững gì về từ vựng tiếng thuần Việt và tất nhiên không bao giờ biết quái gì về từ Hán Việt vốn của giới hàn lâm. Như đã nói, tôi 18 tuổi, có bạn học toàn lứa đôi mươi, nghĩa là có nhiều “người lớn” và tất nhiên nhiều người trong số họ nhập ngũ làm “chiến sĩ Cộng Hòa” hoặc là con em các sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Sự thật là ngày 28-4-1975 là ngày cuối cùng tôi gặp họ, vì với nội dung mà giọng nói hoảng hốt của họ qua phone cho biết thì cha cùng anh trai sĩ quan của họ đã đào ngũ bỏ trốn về Sài Gòn để “tử thủ” tại nhà nhằm bảo vệ vợ và các con gái không bị làm nhục (tức làm nô lệ tình dục cho bộ đội Việt Cộng) hay bị hành hình (sau khi dùng kềm rút móng tay móng chân), và sự bảo vệ này có nghĩa cả nhà sẽ hoặc uống thuốc độc hoặc viên sĩ quan sẽ dùng súng lục giết cả nhà rồi tự sát. Đây là lý do tôi không còn bất kỳ người bạn học nào, tất nhiên ắt có vài người vượt biển nhưng không bao giờ đến được bờ đối diện. Sự ngu xuẩn của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa khi đặt điều bôi bẩn Việt Cộng như “tàn ác, dã man, khát máu” với dụng ý khiến toàn quân toàn dân Miền Nam hết lòng tử thủ, không ngờ mang hiệu ứng phản ngược khi gây ra sự thất kinh hồn vía, hoảng sợ kinh hoàng, dẫn đến việc tướng run rẩy chạy trốn đường tướng, quân rụng rời chạy trốn đường quân, và dân đổ xô chạy theo quân theo tướng, gây ra bao thảm cảnh suốt đường đào tẩu, cũng như cái chết của thân nhân các tướng lĩnh dưới họng súng của chính họ. Tự sát vì khiếp sợ, vì bất tài trên chiến trường, vì bị Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị đầu độc, thế mà gọi là “tuẫn tiết” ư? Chỉ khi có danh dự, tiết tháo, mới phải bảo vệ bằng cái chết (hoặc bằng sự sống để có thể mắng chưởi kẻ thù nơi pháp trường như anh hùng Nguyễn Văn Trỗi), và đó mới là tuẫn tiết. Sống mà buôn lậu ma túy ở Tam Giác Vàng, lập danh sách lính ma để hưởng tiền lương dôi dư, tạo danh sách lính kiểng cho con ông cháu cha vô quân đội hưởng nhàn, khi quân Mỹ rút hết mới lòi bộ mặt tướng lĩnh không biết đánh trận, đã vậy không quyết tử trên chiến trường đến viên đạn cuối cùng mà vất súng lột áo tuột quần bỏ hàng ngũ chạy trước, và cùng đường nên phải giết cả nhà rồi tự sát, thế mà là tuẫn tiết ư?

    Nếu Huy Đức dùng từ “tuẫn tiết” chính xác cho các vụ tự sát của các tướng tá quân đội Việt Nam Cộng Hòa thì bất kỳ con người nào còn trí óc minh mẫn sẽ hiểu ngay lập tức rằng:
    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  28. (TIẾP PHẦN TRÊN )
    Như vậy, nếu ghi theo kiểu “tuẫn tiết” của Huy Đức thì các bức tranh trên ắt sẽ được chua với nội dung khôi hài, bẻ gãy ngòi bút, xé toạt tờ giấy, bôi nhọ sự thật lịch sử mà việc bôi nhọ sự thật lịch sử chẳng khác nào tự trây trét phân lên mặt nhóc Huy Đức. Đó là chưa kể sự thật do các “phóng viên chiến trường” vào sinh ra tử của nước ngoài ghi lại nhưng luôn bị tay “nhà báo bàn giấy nhàn cư vi bất thiện” Huy Đức ngó lơ, chẳng hạn như cô gái sau tên Lê Thị Nhiếp ở làng Bình Khánh, Bến Tre, đã kể cho phóng viên Jones Griffiths biết Cô đã bị trúng bom napalm Mỹ lúc 3 giờ chiều ngày 09-4-1964 dù làng Cô không có Việt Cộng. Chẳng qua vì muốn “dương Đông kích Tây” nên không quân Việt Nam Cộng Hòa đã ném bom dữ dội tiêu diệt làng Cô để che dấu sự thật là đang thả biệt kích xuống làng bên cạnh để tấn công bất ngờ Việt Cộng đang thực sự có mặt tại đó. Cô nói Cô chịu đựng được cơn đau nhức dồn dập ngoài da và thấu xương, nhưng Cô không sao chịu đựng nỗi ký ức về hàng trăm xác chết trẻ em làng Cô chỉ trong một trận bỏ bom ngày đó. Tại sao không, nếu vị tướng tá có tài cầm quân với chiến thuật “dương Đông, kích Tây” ấy đã “tuẫn tiết” và có tên trong danh sách anh hùng anh dũng Việt Nam Cộng Hòa của Huy Đức?

    Và cũng như vậy, nếu ghi theo kiểu “tuẫn tiết” của Huy Đức hủy phá ngôn ngữ thì ắt tên tướng Nguyễn Ngọc Loan của Việt Nam Cộng Hòa, con chó ghẻ điên dại mà thế giới văn minh Âu Mỹ ghê tởm và khinh miệt do đã mọi rợ xử tử một tù binh Việt Cộng như bức ảnh trong tờ báo mà người vợ của tù binh ấy đang nắm trong tay với đôi dòng nước mắt dưới đây, được Huy Đức viết tiếp trong tác phẩm tiếp theo của y là vị anh hùng anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, chiến hữu vinh dự của các vị sĩ quan “tuẫn tiết” chăng?

    Còn bức ảnh dưới đây cho thấy chiến xa hạng nặng tối tân M48A3 đã được Mỹ đưa vào sử dụng trên chiến trường Việt Nam, và Huy Đức ắt không thể nào giải thích được vì sao Mỹ vẫn thua phải rút khỏi Việt Nam trong ô nhục, và vì sao các tướng tá Việt Nam Cộng Hòa sau khi nhận bàn giao các phương tiện chiến tranh hiện đại đó lại phải … “tuẫn tiết”. Nghi vấn này chỉ có thể tìm được các câu trả lời chẳng hạn như các vị ấy “tuẫn tiết” do (a) lính Mỹ là lực lượng duy nhất chiến đấu trực tiếp với Việt Cộng nên khi nhận bàn giao, các tướng tá Việt Nam Cộng Hòa không biết phải sử dụng ra sao nên phải vất bỏ hết vũ khí rồi “tuẫn tiết” để mãi mãi không ai biết được sự thật là họ không biết đánh trận và không biết sử dụng vũ khí tối tân, do (b) bực tức trước kiểu bàn giao khí tài của Mỹ tức chỉ giao phương tiện chiến đấu mà không cung cấp tài chính để mua đạn dược cũng như không giao các bản hướng dẫn tháo ráp sử dụng do sợ lính Việt Nam Cộng Hòa trộm bán cho Việt Cộng khiến tiết lộ bí mật vũ khí hiện đại của Mỹ, do (c) vũ khí Mỹ thua xa vũ khí Liên Xô, hoặc do (d) Việt Nam Cộng Hòa và Mỹ hoàn toàn không có chính nghĩa trong cuộc chiến tranh vì Việt Nam Cộng Hòa điên cuồng phá hỏng tất cả các cuộc đàm phán hòa bình thống nhất đất nước dù Mỹ mong muốn bắt tay với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và vì Mỹ đã sai khi tiến hành chiến tranh ở Việt Nam. Thua be bét trên mọi bình diện thì sao mà có được cái gọi là “tiết tháo” để được phép dùng từ “tuẫn tiết” để ngang hàng với Bà Triệu, Bà Trưng!

    .(XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  29. (TIẾP PHẦN TRÊN )
    Là người gian xảo, chắc chắn Huy Đức chưa dám hủy tình trạng công dân Việt Nam để có thể nhận được sự cứu giúp của Đại Sứ Quán Việt Nam tại Hoa Kỳ cũng các Tổng lãnh Sự Quán Việt Nam ở các tiểu bang, vì rằng khi gọi những sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa đã “tuẫn tiết” ở Việt Nam, Huy Đức đã … “chưởi xéo” rằng các tướng lĩnh Hoa Kỳ đã hèn hạ tháo chạy như vịt khỏi Việt Nam chứ không dám “tuẫn tiết”, và “chưởi thẳng” tất cả các sĩ quan các cấp của quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã hèn hạ bỏ vũ khí, bỏ quân lính dưới quyền, bỏ quân phục, khiếp sợ chạy thục mạng về Sài Gòn để kịp cùng gia đình bám càng máy bay hay trèo lên tàu bè rời bỏ Việt Nam trong nhục nhã, mặc cho các tướng lĩnh khác ở lại “tuẫn tiết, “ xem ra Huy Đức đã làm việc ngu xuẩn nhất đời y (hay y đã…lập “đại công” với cộng sản Việt Nam?) khi rặn đẻ ra “tác phẩm” gián tiếp thóa mạ quân đội Hoa Kỳ và quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đến dường ấy, mà chỉ có kẻ ngu mới xem trọng như thánh thư

    Với tư cách công dân trưởng thành của Việt Nam Cộng Hòa đã hoàn tất học vấn tú tài để bước vào Đại Học Văn Khoa, tôi khẳng định các vụ tự sát của sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa hoàn toàn do tâm lý bấn loạn từ tất cả các tác động của sự tuyên truyền của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa luôn khiến họ bất an khiếp sợ, sự phẫn nộ trước việc mình bị bỏ rơi khi tổng thống cùng các quan chức chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trốn chạy khỏi Việt Nam, sự thất vọng trước hành động bỏ mặc của chính phủ Hoa Kỳ đối với đồng minh, sự ân hận trước những tội ác bản thân đã gây ra mà bản thân tin chắc sẽ không bao giờ được “bên thắng trận” tha thứ.

    Với tư cách người dân sống tại khu Bàn Cờ, Quận 3, Sài Gòn, cùng với tất cả cư dân Quận 3, tôi đã chứng kiến hàng chục xe Jeep chạy vào ngõ trường Phan Đình Phùng đậu xe trước nhà Ba Má tôi và chàng trai trưởng thành 18 tuổi (chứ không phải 13 tuổi) Hoàng Hữu Phước đã đứng trước cửa cùng bà con lối xóm chứng kiến việc hàng chục sĩ quan cấp úy (bông mai vàng) và cấp tá (bông mai trắng) nhanh nhẩu nhảy xuống xe, cởi bỏ áo giáp và quân phục, cởi bỏ giày và nón sắt, tháo rời tất cả các súng tiểu liên và trung liên, ra sức bẻ gãy cơ bẩm của súng hoặc uốn cong rồi vất mạnh lên các mái nhà, trước khi hỏi xin quần áo cũ cùng dép của các hộ dân đang đứng nhìn, rồi cùng nhau theo hẻm nhỏ chạy bộ ra đường Hồng Thập Tự (nay là Nguyễn Thị Minh Khai) để trốn về miền Tây. Đó là sự tháo chạy tán loạn trong kinh hoàng của các sĩ quan, bỏ mặc binh sĩ thuộc quyền “tử thủ” tại xa lộ và Cầu Phan Thanh Giản. Không bao giờ có cái gọi là tiết tháo nơi bọn sĩ quan cao cấp của Việt Nam Cộng Hòa: bọn chúng hoặc bỏ chạy thành công, hoặc tự sát khi cùng đường để tránh một cái đáng sợ hơn cả cái chết đó là sự trừng trị. Không phải tự nhiên mà Việt Nam hiện nay phải tổ chức canh chừng không để những tử tù đang chờ thi hành án thực hiện việc tự sát để tránh việc hành hình, vì rằng chính sự sợ hãi trước việc hành hình mới ghê sợ hơn cả cái chết. Những tên mà Huy Đức cho là “tuẫn tiết” chỉ là những kẻ phải tự sát vì kinh hãi trước ý nghĩ bản thân sẽ bị cộng sản xử tội.
    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  30. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Với tư cách một nhà giáo cao trọng và kiêu hãnh kiêu kỳ kiêu căng kiêu ngạo do là người duy nhất có trong tay thủ bút của một bậc tài hoa của Việt Nam Cộng Hòa ngợi ca “tài đức” lúc bản thân mới ở tuổi 14, 15, tôi đã từng dạy kèm tiếng Anh cho một gia đình ở quận 11 trong thời gian họ chờ sang Mỹ theo sự bảo lãnh của vị sĩ quan cấp tá, mà vợ của vị này kể với tôi rằng bà đã giằng lấy khẩu súng từ tay ông khi ông bắt bà cùng với bốn đứa con gồm ba gái một trai quỳ nơi phòng khách để ông giết hết, không để cộng sản làm nhục. Nhờ thành công trong việc tước được khẩu súng ném ra khỏi cổng nhà, cũng như nhờ vị sĩ quan không dám chạy ra ngoài nhặt lại súng do tiếng tiểu liên AK đặc biệt của Việt Cộng (tiếng nổ rất uy lực làm khiếp vía đối phương, trong khi tiểu liên M của Mỹ dường như “tôn trọng” thói lịch sự không làm ồn ảnh hưởng đến … nhà bên cạnh nên có tiếng nổ đạt chuẩn đề-xi-ben thấp) gây khiếp đảm đã rất cận kề. Viên sĩ quan này sau đó đã được vợ dắt tay đến “trình diện” tại Ủy Ban Quân Quản, được “học” về các chủ trương chính sách của cộng sản Việt Nam cũng như về ý nghĩa của hòa bình, thống nhất, mà chủ trương chính sách ấy đã cho thấy ba cô con gái xinh đẹp ở tuổi đại học của Ông vẫn còn nguyên trinh tiết (và đủ số móng tay móng chân), bản thân ông được về sống an bình tại ngôi biệt thự của Ông và sau đó sang Mỹ cùng đứa con trai (dù bất hợp pháp), còn vợ Ông ở lại chăm lo cho ba cô con gái vẫn tiếp tục học đại học mà không bị tước hộ khẩu, tước học bổng, tước tiêu chuẩn nhu yếu phẩm và lương thực, để rồi cả bốn người sau đó rời Việt Nam bằng đường hàng không (một cách hợp pháp) để đoàn tụ sum họp đại gia đình ở Mỹ. Tôi là người luôn luôn “nói có sách, mách có chứng” nên luôn luôn thắng bọn chống cộng nào viết linh tinh nhằm “bôi nhọ” tôi nhờ có các bửu bối trong tay để chứng minh về bản thân mình cả về tính liêm khiết và các đức tính khác cùng năng lực chuyên môn. Về nội dung ở đây, tôi còn giữ vài bức ảnh màu do tôi thực hiện bằng máy Zenith của Liên Xô với phim màu ORWO của Đông Đức chụp chung với ba chị em nói trên tại vườn hoa trong biệt thự của họ vào tuần lễ trước khi họ rời Vệt Nam sang Mỹ; song, nhưng do tôn trọng sự riêng tư về gia đình của các cô học trò này, nhất là khi nội dung có nêu sự việc người cha sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa của họ đã run sợ đến dường nào trong ngày giải phóng đến độ muốn ra tay sát hại cả gia đình, tôi sẽ không bao giờ bày ra bức ảnh đó để chứng minh “người thật, việc thật”, nhưng tôi biết rất chắc chắn rằng tôi được sự cậy tin của tuyệt đại đa số người đọc blog vì tôi luôn nói về sự thật và không gì khác hơn ngoài sự thật.

    - Dối Trá Về Sự Yếu Kém Của Giới Lãnh Đạo Đảng Cộng Sản Và Nhà Nước Việt Nam

    a) Khi hùng hồn nói về “sự yếu kém” hoặc … ngu xuẩn của giới lãnh đạo Đảng và Nhà Nước Việt Nam, Huy Đức đã sủa nhặng lên về cái gọi là thời cơ kinh tế khi Cộng sản bỏ lỡ cơ hội vào WTO trước Trung Quốc vì “nhường” Trung Quốc, hay về những lời nói giữa các lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong từng thời kỳ, v.v. và v.v., mà có một tên Tiến Sĩ tên Quân thì phải hân hoan cho là đáng tham khảo mà không biết đã phạm một tội đại ngu mà không một tiến sĩ thực thụ nào phạm phải: đó là nguồn gốc xuất xứ các lời nói, các thông tin. Một thằng nhóc 13 tuổi ngày giải phóng 30-4-1975, tại một đất nước có các lãnh đạo bảo thủ cực kỳ xem trọng thứ bậc nội bộ (nghĩa là cởi mở với “dân” để “gần” dân, nhưng không bao giờ cho phép có sự tiếp cận của người “nội bộ” nào không ở cấp lãnh đạo hay cấp cao tương xứng), thì khi Huy Đức sinh sau đẻ muộn với thân phận một “nhà báo” đẳng cấp thấp (tiếng Miền Nam gọi là “quèn”) thì cách chi mà Huy Đức được ở gần các lãnh đạo đến độ “nghe” (nhưng không thể ghi âm làm bằng chứng) các lời đối thoại “động trời” giữa tất cả các vị ấy với nhau! Huy Đức đã cố tình “bôi bẩn” các vị ấy, mà vài điểm sau đây có thể dùng để khóa mõm Huy Đức, lôi hắn xềnh xệch từ chuồng ra ánh sáng văn minh của học thuật chân lý hàn lâm:

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  31. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    b) Khi nói nhăng nói cuội về WTO, Huy Đức đã cố tình hay thực sự ngu dốt không biết rằng (a) đó không là nơi ai muốn vào thì vào, cứ nộp đơn là xong. Chỉ có sự kiên trì cùng mức độ hùng biện “trên cơ” cộng với sức khỏe tuyệt luân, các nhà đàm phán Việt Nam mới buộc được phía Mỹ phải chấp nhận trong cơn ngủ gà ngủ gật vì kiệt sức do đoàn Việt Nam “làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm”; và rằng (b) ngay cả Mỹ cũng nhanh tay nhanh chân viện trợ cho Campuchia và cơ quan Lao Động Liên Hiệp Quốc cũng nhanh tay nhanh chân trút viện trợ ào ạt cho Campuchia hầu giúp nước này đạt các chuẩn mực về lao động, từ đó có khả năng thu hút, hớt tay trên các hợp đồng may mặc béo bở với khối EU; nghĩa là tất cả đều ra tay nhằm ngăn chặn Việt Nam tồn tại, phát triển. Tất nhiên sau đó, Mỹ mới nhận ra cái ngu xuẩn triền miên của mình là Campuchia phản phúc nghiêng theo Trung Quốc chứ không phải Hoa Kỳ, và do đó làm suy yếu vai trò của Mỹ ở khối ASEAN.

    c) Khi nói nhăng nói cuội về sự yếu kém của Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam trong việc đề ra các chính sách kinh tế, Huy Đức đã rất dại dột lờ đi sự thật rằng (a) mấy chục năm nay bọn người Mỹ gốc Việt chống cộng đã luôn sủa về “vi phạm nhân quyền”, luôn kêu gọi “cấm vận Việt Nam”, luôn hô hào “tẩy chay kinh doanh với Việt Nam”, luôn tổ chức hết “đấu tranh võ trang phục quốc” tới “chuyển lửa về quê” và “diễn biến hòa bình”, hay “chuyển hóa” v.v. và v.v. nhằm lật đổ chế độ cộng sản Việt Nam; và (b) rằng một đất nước bị Mỹ cấm vận, bị bọn người ngợm gốc Việt chơi xấu tồi xấu tệ, thì nếu có khó ngóc đầu lên về kinh tế cũng là việc đương nhiên. Ấy vậy mà Đảng Cộng Sản Việt Nam đã khiến thế giới phải “biết” về Việt Nam, điều mà không bất kỳ ai trong số các “nhân tài” của Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ đào tạo và có học vị cao cấp của Mỹ có thể làm được điều tương tự cho các vị tổng thống của Việt Nam Cộng Hòa.

    d) Khi nói nhăng nói cuội về sự yếu kém của Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam trong việc lãnh đạo đất nước hay trong đề cử những người ra lãnh đạo Đảng và Nhà Nước, Huy Đức và những tên tương cận đã chưa biết gì về sự thật mà tôi sắp nhắc đến trong phần số 4 bên dưới.

    e) Khi nói nhăng nói cuội về sự yếu kém của Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam trong việc quản lý đất nước, Huy Đức và những tên tương cận đã dường như muốn “chưởi xéo” chính phủ Hoa Kỳ vì chính họ bất tài vô dụng khiến nước Mỹ lâm cảnh nợ nần, suy thoái kinh tế, đẻ ra “vách đá tài chính”, mất uy đối với thế giới, bị các nước Nam Mỹ thách thức, bị Trung Quốc dọa nạt, bị … cụ Lăng Tần nhạo báng bằng lời bất kính, bất trọng.

    f) Khi nói với giọng miệt thị về các vị Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam, Huy Đức và những tên tương cận đã cố tình lờ đi một sự thật mang tính chân lý tối thượng là chính các vị ấy (a) được chính phủ Mỹ tôn trọng và trân trọng; (b) được nguyên thủ tất cả các cường quốc kinh tế tôn trọng và trân trọng; (c) có tài duy trì ổn định chính trị, phá tan tất cả các kế hoạch ác tâm của tất cả các nhóm chống cộng; (d) có tài xây dựng kinh tế nước nhà vượt qua thành công cuộc cấm vận kinh tế tàn khốc của Mỹ để trở thành một thực thể đáng kính đến độ ASEAN phải thay đổi sách lược, mời Việt Nam gia nhập khối, cũng như khiến Thái Lan không cho phép bọn chống cộng được tiếp tục sử dụng lãnh thổ Thái Lan để lập căn cứ chống phá Việt Nam; (e) có tài bảo vệ đất nước trong đập tan nát tất cả các chuyến xâm nhập của bọn chống cộng và các cuộc xâm lược của ngoại bang như Trung Quốc và Campuchia; và (f) có tài đưa Việt Nam thành nước đảm nhận các vị trí quan trọng của các tổ chức quốc tế.

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  32. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    BỨC TÂM THƯ GỬI NGƯỜI DÂN VIỆT ((THIỆT )) NHÂN NGHE VỀ HUY ĐỨC (PHẦN 2)

    Tác giả :Hoàng Hữu Phước

    http://sachhiem.net/DOITHOAI/HHPH/HgHPhuoc01.php

    4- Cộng Sản Việt Nam Đối Với Vấn Đề Trân Trọng Trí Thức Việt Nam Cộng Hòa Từ Ngay Sau 1975

    Khi nói nhăng nói cuội về sự yếu kém của Đảng Cộng Sản Việt Nam do thiếu bóng dáng trí thức trong Đảng cũng như do chủ trương không xem trọng trí thức, Huy Đức và tất cả những tên tương cận đã ngu xuẩn tự vạch áo cho người xem lưng rằng họ không nằm trong đội ngũ trí thức, hoặc khi còn ở Việt Nam họ là thành phần đứng bên ngoài khu vườn trí thức, còn khi sang Mỹ họ cũng là thứ trí thức immature, unfinishhed,incapable do không biết gì về sự thật ở Việt Nam, hoặc thứ trí thức bất lương, bất khả tư nghị do cố bôi nhọ sự thật của Việt Nam – mà như thế thì đúng là thứ vất đi illiterate, treacherously parasitic good-for-nothing wretched.

    Vì đứng vào hàng ngũ giảng viên Anh văn chính quy tại Cao Đẳng Sư Phạm Thành phố Hồ Chí Minh từ đầu những năm 80 của thế kỷ trước tức vỏn vẹn vài năm sau giải phóng 1975, tôi đã chứng kiến bao cảnh…“bất công”. Trong khi tôi và các giảng viên khác hàng tháng lãnh lương “bèo”, mỗi tháng đứng xếp hàng với sinh viên nhận vài ký bo bo hoặc bột mì (về pha nước, vo viên thành cục, đem hấp, lấy ra cầm ăn với muối ớt y như gặm trái banh tennis), một cục thịt như nắm tay mà phần lớn là xương với xẩu, v.v., thì tất cả những người có bằng cử nhân của Sài Gòn trước 1975 hoặc bằng cao học (nay gọi là thạc sĩ) của Mỹ trước 1975 đều được nhận thêm một khoản tiền bồi dưỡng gọi là trợ cấp đãi ngộ trí thức cũ của Miền Nam, cùng các khoản phụ cấp khác, do mức độ trí thức của các vị này cao nên họ được bổ nhiệm làm lãnh đạo các phòng ban để có thêm phụ cấp chức vụ, v.v. Đất nước kiệt quệ bị Mỹ bủa vây cấm vận, bị bọn người Mỹ gốc Việt chống phá bằng vũ lực, bị bọn bá quyền Trung Quốc tung tiền giả phá hoại kinh tế, bị những vết thương loang lổ của chiến tranh làm đớn đau oằn oại, phải vật lộn với từng chuyến phân phối hàng nhu yếu phẩm nuôi sống toàn dân, ấy vậy mà Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam vẫn cố gắng gom góp chắt chiu từng nắm gạo và bớt xén chi tiêu ngay cả đối với các khoản lẽ ra dành phụng dưỡng mẹ cha các liệt sĩ, để cung cấp thêm cho các trí thức chế độ cũ được hưởng nhiều hơn, tốt hơn, yên tâm giúp nước, vì trí thức chính là cái mà Đảng và Nhà Nước Việt Nam xem trọng, luôn xem trọng, và luôn cần đến cho đại cuộc xây dựng nước nhà.

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  33. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Ấy vậy mà thái độ của các nhà trí thức như thế nào? Thời chống Pháp, họ có thiên kiến và định kiến cổ hủ về quyền lực của họ trong trị quốc, nên tất nhiên đại đa số không ủng hộ các thứ liên quan đến giới “thất học cùng đinh” như của công nhân mà cộng sản tôn vinh, cổ súy. Thậm chí có những “nhà chí sĩ” làm những việc nhục quốc thể như viết sách rồi khóc lóc xin một danh nhân của Trung Quốc hạ cố viết lời giới thiệu, có vị lại tích cực liên lạc với quân phiệt Nhật với hy vọng quân đội Minh Trị Thiên Hoàng hạ cố đem quân sang Việt Nam giúp đánh đuổi quân Tây mà quên cái họa cõng rắn cắn gà nhà, v.v.; song, tất cả họ đều được tôn vinh do họ là những nhà nho, tức những người có học thức. Còn trong chiến tranh chống Mỹ, số trí thức gia nhập mặt Trận Giải Phóng Miền Nam không đông. Khi đã giải phóng thì số “trí thức” còn lại thì lần lượt rời Việt Nam hợp pháp hoặc bất hợp pháp, dù đã nhận được sự trân trọng của Đảng Cộng Sản và Nhà Nước Việt Nam. Điển hình ở trường Cao Đẳng Sư Phạm Hồ Chí Minh, số “trí thức” chế độ Sài Gòn có học vị Mỹ được trân trọng giao nắm quyền lãnh đạo Khoa Ngoại Ngữ và Ban Anh Văn thì lại có những hành vi bất xứng như “đàn áp” những “đồng nghiệp” nào do chế độ mới đào tạo nên; áp dụng những phương pháp chỉ làm nghèo đi khả năng học tập của sinh viên, chẳng hạn cho ra quy định các giảng viên không được nói tiếng Anh với sinh viên bên ngoài giảng đường (tất nhiên đây không là “chủ trương” của cộng sản vì chính cộng sản ra sức tổ chức các khoa ngoại ngữ và cung cấp đầy đủ báo chí và sách vở tiếng Anh), không cho giảng viên sửa bài hoặc sửa tiểu luận hay luận văn tốt nghiệp của sinh viên với lập luận rằng việc sửa sai giết chết nỗ lực tự học của sinh viên; và chủ động cấm giảng viên không được sử dụng sách vở tài liệu của Mỹ dù lúc các giảng viên đồng nghiệp trẻ này khi ở đại học của “Cộng sản” đã được học tất tần tật về các tác phẩm của William Shakespeare, Charles Dickens, Edgar Poe, John Steinbeck, Abraham Lincoln, v.v. và v.v. Việc làm của các “trí thức” đó khó thể không bị “hiểu nhầm” là đang ra sức chống phá chế độ, ngăn cản việc hình thành lớp trí thức trẻ giỏi giang giúp nhà nước cộng sản.

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  34. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    Với thân phận người ViệtNam, việc được học để trở thành nhà trí thức không phải là điều giản đơn. Vào thời Pháp thuộc, những “nhân tài” nào được cho sang Pháp du học mà lại có khuynh hướng không chịu cúc cung tận tụy về nước làm tay sai cho Pháp thì bị Pháp dùng thuốc độc khiến thành kẻ tâm thần, về nước không còn ra hình hài một con người như trước lúc xuất dương. Trong thời của Việt Nam Cộng Hòa thì mọi người du học đều được điểm hữu nghị để trở về nước dễ dàng ngồi vào ghế lãnh đạo các trường đại học, các viện, các cơ quan (đây là lý do các “trí thức” chế độ cũ là giảng viên ở Cao Đẳng Sư Phạm Tp Hồ Chí Minh có trình độ tiếng Anh rất thảm hại), còn sinh viên nào thích tuyên bố chống chiến tranh thì bị trừng trị, như trường hợp Nguyễn Thái Bình khi tốt nghiệp về nước, sau khi đáp xuống Phi trường Tân Sơn Nhất đã bị một hành khách Mỹ rút súng hạ sát ngay trên máy bay, với lý do đưa ra rằng Nguyễn Thái Bình là không tặc định cướp máy bay ra Hà Nội, dù máy bay đã hạ cánh, dù không có việc dùng vũ khí cướp máy bay, dù không ai được mang súng lên máy bay, và dù hạ sát bằng nhiều phát súng không phải là cách làm của một “công dân Mỹ” tình cờ “phát hiện không tặc” khi tên không tặc ấy không cầm vũ khí gì cả. Vị “công dân Mỹ” sau đó lộ nguyên hình là nhân viên CIA Mỹ vào thời điểm các hãng hàng không chưa có áp dụng việc bố trí nhân viên an ninh “nhà nước”, chưa cho phép mang vũ khi lên máy bay và nổ súng trên máy bay.

    Như vậy, khi những trí thức muốn tự do theo cộng sản, họ bị sát hại, khiến cộng sản khó thể có nhiều nhà trí thức giúp sức khuông phò xã tắc.

    Như vậy, khi cộng sản ra sức chiêu hiền đãi sĩ trân trọng trí thức chưa muốn theo cộng sản, họ chỉ nhận được hoặc sự phá hoại, hoặc sự giúp sức của chỉ vài bậc anh tài, trong đó có giáo sư tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh, Thống Đốc Ngân Hàng Việt Nam Cộng Hòa, Phó Thủ Tướng Việt Nam Cộng Hòa, Đại Biểu Quốc Hội Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Ủy Viên Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, Cố vấn Kinh tế cho Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Văn Linh và Võ Văn Kiệt.

    Do Pháp dùng chính sách ngu dân, số lượng người được đi học không bao giờ là số đông. Và cũng do vậy, những nhà cách mạng cộng sản đương nhiên khó thể nằm trong số người không đông ấy. Họ cần sự giúp sức của những nhà trí thức, và họ nhận thức được tầm quan trọng của những nhà trí thức trong đại cuộc phát triển kinh tế, xây dựng đất nước, do chính họ lãnh đạo.

    Mãi lải nhải về cái gọi là sự đối chọi với tầng lớp trí thức chỉ là một cố gắng trong vô vọng nhằm làm nhục những người cộng sản Việt Nam với dụng ý ngây ngô nhưng ác hiểm rằng nếu anh ghét trí thức, ắt anh là thất học, suy ra cộng sản là quân thất học, và suy ra tiếp theo là cộng sản chỉ làm đất nước nghèo đi vì thất học chả biết gì về làm kinh tế cả.

    Cái ngụ ý thâm hiểm tàn độc bất nhân và bất lương bất hảo là ở chỗ đấy.
    (CÒN NỮA)

    Trả lờiXóa
  35. TRÍCH BÌNH LUẬN VỀ ((BÊN THẮNG CUỘC ))
    MÓN QUÀ NOEN KINH HOÀNG CỦA KẺ OSIN KHỐN NẠN

    Tác giả :Thiếu Long Texas

    http://sachhiem.net/DOITHOAI/ThieuLong.php

    Thật ra ban đầu mình cũng ko có ác cảm gì lắm với Huy Đức. Hồi Huy Đức viết bài liệt kê ra những sai lầm trong nhiệm kỳ của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì mình cũng đọc và thấy được. Với quyển sách này thì mình cũng giữ open mind thôi. Nhưng sau khi đọc 1 lọat các quảng cáo, giới thiệu quyển sách này và nhất là cái đọan "Vì sao tôi viết" thì thú thật là không ngửi nổi và không tài nào đọc thêm được.

    Chú Đông La gọi đây là hiện tượng "nhìn lịch sử qua lỗ đồng xu" là quá chính xác. Mình thì thấy những luận điệu của Huy Đức quá là "sâu sắc tựa khơi đựng trầu".

    Huy Đức đánh giá một nơi có cần giải phóng hay ko qua chiếc xe đạp bóng đẹp, nhẫn vàng, những chiếc máy Akai, radio cassettes do nước ngoài sản xuất. Nói chung là những hiện tượng vật chất phồn hoa đô hội bên ngoài. Những hiện tượng, cảnh tượng màu mè này thì Sài Gòn thời thực dân Pháp đã vậy rồi, đã có từ thời Pháp rồi. Ý Huy Đức là cũng không cần đánh Pháp, Bảo Đại?

    Mình đã đánh giá quá cao Huy Đức và "tác phẩm" này khi trước kia mình cho rằng đây là 1 kẻ vô cảm, viết ko đứng trên lập trường của người Việt Nam và lợi ích dân tộc VN, mà trung lập cuội, khách quan phiệt, viết như 1 kẻ bàng quan vô cảm bên ngòai.

    Nhưng bây giờ đọc 1 số người bàn về "tác phẩm" này và nghĩ lại thì mình thấy đó là đã đánh giá quá cao. Chứ thực ra cuốn sách này cũng không hề khách quan, không chuyên nghiệp, không trung thực, không hề trung lập. Đưa tin có chọn lọc theo cảm tính và có tính định hướng lệch lạc. Thậm chí có phần viết theo lập trường của bọn cướp nước và bọn bán nước, những kẻ gây nên bao tội ác tang tóc cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

    Thật là tự bôi tro trát trấu vào mặt mình khi Huy Đức chọn thời điểm 40 năm dấu mốc ĐBP trên không, khi giặc Mỹ gây ra những tội ác khủng khiếp ở miền Bắc VN để xuất bản "món quà Noel kinh hoàng" này. Cũng như "món quà Noel kinh hòang" mà những "quan thầy hụt" mà Huy Đức ao ước phục vụ năm xưa đã rải lên đầu lên cổ dân Hà Nội và miền Bắc.

    Lờ tịt đi vai trò của giặc Mỹ, lờ tịt đi tội ác của Mỹ ngụy. Đây gọi là trung lập khách quan? Nếu muốn trung lập khách quan thật sự thì những tội lỗi của các bên phải được đưa lên đầy đủ. Đàng này Huy Đức viết theo kiểu 1 chiều, phiến diện, cố tình thiếu sót, có tác dụng chạy tội cho giặc. Làm giảm nhẹ tội ác của giặc cũng đã đáng lên án, đằng này Huy Đức hòan tòan lờ tịt đi để chạy tội cho giặc.

    Những "Mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe; cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra… Những chiếc máy Akai, radio cassettes" phồn hoa đô hội đó là phục vụ cho dân Sài Gòn, dân miền Nam, hay là để phục vụ cho những kẻ nước ngoài và một bộ phận nhỏ người bản xứ hưởng sái ăn ké, có lợi ích gắn chặt với giặc?

    Huy Đức hòan toàn lờ đi những thân phận khác, hàng chục ngàn con lai Mỹ, trẻ mồ côi, người nghiện ma túy, gái mại dâm, những thân phận đau khổ lầm than trong cái căn cứ quân sự khổng lồ ở SG, kẽm gai, nhà tù khắp nơi, đầy lính Mỹ và bọn Tây. Những người VN chịu những tội ác Mỹ ngụy. Những người bị lính Mỹ, lính ngụy hiếp dâm. Những người biểu tình bị lính Mỹ và cảnh sát ngụy dùng súng đạn, vòi rồng, dùi cui, lựu đạn cay, roi điện trấn áp, bắn chết. Những sân trường đầy máu tươi và nước mắt. Bao nhiêu người đã hy sinh, đã ngã xuống trước họng súng Mỹ ngụy. Bao nhiêu người đã chết trong nhà tù Mỹ ngụy.
    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
  36. (TIẾP PHẦN TRÊN )

    NHỮNG ĐỒNG BÀO ĐÓ KHÔNG ĐÁNG ĐƯỢC GIẢI PHÓNG HAY SAO HẢ? ĐÓ LÀ TRUNG LẬP HAY KHỐN NẠN HẢ HUY ĐỨC?

    Đọc cái đọan văn sặc mùi ngụy Sài Gòn vichoco chống cộng cực đoan, sặc mùi cha con Hùynh Thục Vy đó là ko thể nào đọc tiếp nổi. Từ đó suy ra những người viết bài quảng cáo cho sách này có thể chỉ là những kẻ được hứa ăn chia tiền bán sách (sách này Huy Đức tự xuất bản ở Boston Mỹ, rao bán online).

    Huy Đức có phỏng vấn, hỏi, nói chuyện, đưa lên những đọan trung thực của những người Mỹ và trong chính quyền SG nói gì về cuộc chiến ko, về vai trò của người Mỹ, về tội ác của người Mỹ ko. Huy Đức có bao nhiêu lần dự, tường thuật những họp mặt, hội thảo của các biệt động Sài Gòn - Gia Định ko? Huy Đức đã xem những phim tài liệu nói về lực lượng biệt động Sài Gòn chưa? Huy Đức có đọc những tài liệu Mỹ để biết do đâu mà Mặt Trận làm nên được một Mậu Thân 1968 cả miền Nam nổi dậy hay không? Họ hầu hết là người miền Nam và trong đó phần đông chính là người Sài Gòn, người Sài Gòn họat động và chiến đấu ngay tại SG.

    Ở miền Nam và SG nơi nào cũng có người dân ủng hộ Mặt Trận, cũng có cảm tình viên VC, cũng có biệt động và dân quân - tự vệ ở khắp mọi nơi. Những người mà bọn ngụy hay gom lại gọi chung một cách chụp mũ là "VC nằm vùng". NHỮNG NGƯỜI NÀY Ở NGAY TRONG LÒNG GIẶC, SINH SỐNG NGAY TRONG LÒNG CÁI NƠI CẦN GIẢI PHÓNG VÀ ĐƯỢC GIẢI PHÓNG ĐÓ HUY ĐỨC!

    Có cần sách giáo khoa nào nói về miền Nam hay không? Khi chính dân miền Nam ngày ngày nhìn thấy bọn giặc cướp đi giết người cướp của đốt nhà, đi càn quét khắp làng này đến xã khác, giết sạch phá sạch đốt sạch, "lê máy chém" khắp nơi, những tòa án phát xít, bom và chất độc hóa học trút lên đầu, hiếp dâm, hiếp xong rồi giết, cả những bé gái cũng ko tha. Các ông lão bà cụ bị giết sạch. Hàng trăm cuộc thảm sát đã xảy ra ở miền Nam. Chúng nó giơ thủ cấp của những người dân thân cộng lên chụp hình quay phim khoe khoang. Cắt tai, xẻo vú, xẻo thịt. Địa ngục Côn Đảo với những chuồng cọp chuồng bò.

    Có cần sách giáo khoa nào hay ban tuyên giáo hay loa phường nào nói về miền Nam không? Khi các bộ đội du kích đến nhà dân xin ở nhờ, xin giúp đỡ thì có cần dân tuyên huấn tuyên giáo nào đi theo không? Không có dân miền Nam ủng hộ, không có dân miền Nam chống Mỹ ngụy thì những chuyến hàng chuyến người qua ngã Trường Sơn qua ai ra đón nhận, rồi ai che giấu cho? Hàng tấn vũ khí để trong mấy căn nhà của ai ở SG?

    Huy Đức bảo những người Sài Gòn, người miền Nam, sống trong lòng địch, ăn ngủ hàng ngày ngay tại quê hương họ, chính tận mắt nhìn thấy, chứng kiến tội ác của bọn xâm lược và bọn phản quốc hàng ngày là bị Đảng, bị Mặt Trận "lừa phỉnh" về miền Nam?

    Huy Đức còn liêm sỉ thì hãy tìm đến và quỳ xuống tạ tội trước 29.220 Bà mẹ Việt Nam anh hùng (những phụ nữ có ít nhất 3 liệt sĩ là bản thân, chồng, hoặc con trai trong gia đình) người miền Nam (nhiều hơn gấp 3 lần bà mẹ miền Bắc) còn đang sống. Và đốt bỏ hết những cuốn sách bất nhân bất nghĩa này trước mặt những bà má miền Nam anh hùng.

    Nội dung thì thiếu sót, phiến diện, 1 chiều, không trung thực, cắt xén, xào nấu. Thể hiện lên một tư duy tay sai nô lệ. Những lẽ này làm mình nghi ngờ tính lương thiện và động cơ của cuốn sách.

    XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại sao miền Nam cần được giải phóng và phải được giải phóng? Như vậy thì phải hỏi sau 1975 miền Nam đã được giải phóng khỏi những gì. Mình lười nên xin trích dẫn lại một đọan trong phần tổng kết của bài Hùng ca ĐBP trên không và những thế cờ chiến lược:



      B-66 và F105 thả bom trên miền Bắc

      - B-52 trải thảm lên đất nước ta



      C-123 rải thuốc độc Da Cam



      Thả bom kín không gian



      Dân chúng bị bắt vì tình nghi theo VC







      Bịt mắt, còng tay, đánh đập tàn nhẫn những người bị tình nghi



      Nhà dân bị lục xét chẳng yên thân



      Biệt kích Hoa Kỳ khoe thủ cấp chặt được của quân giải phóng. Ảnh http://vi.wikipedia.org

      và còn nhiều nữa...

      Miền Bắc không còn tiếng hú báo động từ loa phường kêu gọi đồng bào mau xuống hầm trú ẩn, không còn cảnh tản cư tránh bom đạn, không còn cảnh mưa bom bão đạn kẻ thù giáng xuống, không còn những ngôi nhà, chung cư, khu phố, bệnh viện, trường học, nhà máy, nhà thờ, chùa chiền, di tích lịch sử bị bom giặc tàn phá.

      Miền Nam không còn bóng giặc, không còn tiếng bom đạn đì đùng, không còn những ngày đêm vùng vẫy trong trại tập trung "Ấp Chiến Lược", không còn những ngày đêm bị càn bị quét, không còn những trận càn, ruồng bố, khủng bố trắng, thảm sát man rợ và những tội ác dã man mà nhiều người gọi là những tội ác diệt chủng, chống loài người.

      Không còn những thảm cảnh giết người đốt nhà, "ba sạch" (phá sạch, giết sạch, đốt sạch). Không còn những cảnh phụ nữ, trẻ con bị hiếp rồi giết. Không còn những cảnh những bà cụ, ông lão bị lùa xuống mương và xả súng giết tập thể. Không còn những tên giặc giơ thủ cấp của người Việt yêu nước khoe khoang trước ống kính. Không còn những đạo luật giết người, "lê máy chém" khắp nơi.

      Không còn bọn mật vụ Phượng Hoàng hàng ngày hàng giờ lùng sục bắt cóc, thủ tiêu. Không còn những tên lính giặc không coi người Việt là loài người như sĩ quan Mỹ Celina Dunlop đã tự bạch trên kênh BBC Anh ngữ tháng 3 năm 2008: "Most people in our company didn’t consider the Vietnamese human". Không còn những thảm kịch cắt đầu, xẻo tai, xẻo thịt, xẻo vú phụ nữ. Bom đạn và chất độc hóa học không còn rơi lên trên đất miền Nam, người miền Nam.

      Không còn những bi kịch lính Mỹ đối đãi bất công, đánh đập, giết chóc một bộ phận lính ngụy, sĩ quan ngụy, giết "tổng thống" ngụy. Không còn những lần người Mỹ thí nghiệm và lùa lính ngụy đi vào đất chết. Không còn cảnh tượng lính Mỹ hãm hiếp, bắt làm nô lệ tình dục vợ con và người thân của lính ngụy. Không còn cảnh những cô gái Sài Gòn phấn son kỹ lưỡng với những chiếc váy không thể ngắn hơn đứng đầy đường công khai giữa ban ngày chào mời lính Mỹ.

      Không còn cảnh những căn cứ quân sự nước ngoài đầy kẽm gai mọc lên như nấm, gần 100 vạn quân viễn chinh tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm, không coi ai ra gì, tự do cướp - hiếp - giết khắp nơi, xâm hại chà đạp lên quyền con người. Không còn những phận đời trôi nổi của gần nửa triệu con lai Mỹ, trong đó có hàng vạn trẻ mồ côi. Nông thôn và đô thị miền Nam cũng không còn những lần biểu tình bị đàn áp dã man bằng dùi cui, lựu đạn cay, roi điện, súng đạn. Những sân trường không còn đổ máu, không còn những người dân, thanh niên, sinh viên ngã xuống trước quân đội Mỹ và cảnh sát ngụy.

      Tóm lại là không còn hàng trăm cuộc thảm sát ở miền Nam Việt Nam, không còn những tội ác của quân xâm lược và tay sai. Không còn những mảnh đời đau khổ, trong đó có cả lính ngụy và người thân, người nhà của họ. Không còn cảnh người Mỹ hòanh hành dẫm đạp khắp miền Nam, muốn giết ai thì giết, từ phụ nữ trẻ em cụ già cho tới "tổng thống anh minh".

      Bao nhiêu năm giặc Mỹ ở miền Nam gây ra hàng ngàn tội ác và hàng trăm cuộc thảm sát tập thể. Nhiều đó chưa đủ sao? Không giải phóng thì chừng nào mới giải phóng? Đợi lên đến hàng chục ngàn, hàng vạn thảm sát khác, những Phú Lợi, đạo luật 10/59, Hướng Điền, Thạnh Phong, Sơn Mỹ, chất độc da cam, Phụng Hoàng, Speedy Express, Mãnh Hổ, Thái Bình, Phong Nhi, Phong Nhất, Hà Mỹ, Bình Hòa.... khác?

      Đợi đến lúc đó thì những trang này bây giờ đã dài đến mức nào:

      Xóa
    2. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%99i_%C3%A1c_c%E1%BB%A7a_qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Hoa_K%E1%BB%B3

      http://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%99i_%C3%A1c_c%E1%BB%A7a_Qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Hoa_K%E1%BB%B3_v%C3%A0_%C4%91%E1%BB%93ng_minh_trong_chi%E1%BA%BFn_tranh_Vi%E1%BB%87t_Nam

      Những quan điểm như Huy Đức là vô cùng nguy hiểm cho các thế hệ tương lai. Nó làm lệch chuẩn, lệch lạc bản chất, đánh tráo khái niệm, cào bằng giá trị, đảo lộn trắng đen. Nó cào bằng tất cả và đánh mất đi tính dân tộc, yếu tố dân tộc, sự chính nghĩa của một quốc gia dân tộc tự vệ để bảo vệ chủ quyền, bảo vệ sự độc lập và thống nhất của mình. Và nó chạy tội cho giặc xâm lược, chạy tội cho những kẻ viễn chinh gây tội ác.

      Và nguy hiểm nhất là nó mặc nhiên phớt lờ hoặc coi nhẹ những tội ác đó, coi nhẹ chuyện 1 bọn nước ngòai đem gần 100 vạn quân đến nước ta giết chóc, đốt nhà, gây ra bao nhiêu tội ác tày trời.

      Như vậy nó đã đảo lộn nhân văn, giá trị, dẫm đạp lên các giá trị dân tộc, hạ thấp phần người xuống thành con vật, hạ thấp dân tộc VN, hạ thấp người VN xuống ngang hành với nô lệ hoặc con vật gì đó mà bọn lính ngọai bang có thể nói giết là giết, bắn là bắn, đốt nhà là đốt nhà. Là đối tượng của những trò thí nghiệm tội ác. Xem đó là "chuyện bình thường". Mặc định một tiền đề khốn nạn rằng: Dân tộc người ta là dân tộc "thượng đẳng" nên người ta có quyền làm thế, và làm thế là bình thường. Dân tộc Việt Nam mình là dân tộc "hạ đẳng" nên chúng nó có đối xử với dân mình như con vật thì cũng không sao, "chiến tranh thôi mà".

      Những kẻ nào nhẫn tâm "làm sử" theo phong cách bán đứng lương tâm, bán rẻ nhân cách này, và gọi đó là "làm sử", là "trung thực" thì chỉ có hai giải thích: Một là họ không coi bản thân họ là người Việt Nam. Trong khi chính những người nước ngòai, không phải người Việt, lại đồng cảm với nỗi đau của đồng lọai, trong khi chúng nó dửng dưng vô cảm với nỗi đau của đồng bào. Thậm chí là hả dạ, hả hê một cách vô liêm sỉ và thú vật man rợ, mất tính người.

      Hai là họ không đủ lòng tự trọng, tự tôn của một con người. Và quả thật khi đối diện với người Mỹ, lính Mỹ, chủ Mỹ thì họ coi đó là quan hệ giữa nô lệ với chủ nhân, hoặc giữa con vật với con người. Chính vì vậy nên họ mới thấy hàng chục ngàn tội ác người Mỹ gây ra cho người Việt là "bình thường", là "không đáng nhắc tới".

      Trong khi Huy Đức thừa thời gian và chữ nghĩa để viết những chi tiết linh tinh kiểu "Lê Duẩn nghe tin quân VN tiến vào Nam Vang song chỉ ừ 1 tiếng rồi ngủ tiếp". Hay bịa đặt ra những chi tiết phi lý rẻ tiền kiểu "Lê Đức Thọ khóc lóc quỳ mọp xuống đất xin Lê Duẩn cho lên kế nhiệm". Nhưng 1 dòng nói về trách nhiệm chiến tranh của Mỹ, những tội ác của chính phủ và quân đội Mỹ gây ra ở miền Nam, những nguyên nhân miền Nam cần giải phóng, thì không có lấy 1 dòng. Quá "trung thực"! Quá "trung lập"! Quá "khách quan"!

      Một bọn cướp kéo bầy gần 100 vạn tên vào nhà, dày xéo lên miền Nam, giết người, đốt nhà, thảm sát, hiếp dâm. Thì chúng nó lấy kính hiển vi, kính viễn vọng soi rất kỹ, vặn vẹo từng cái lỗi nhỏ của những người đánh cướp ra ngòai, của những nạn nhân bị cướp. Còn bọn cướp thì hòan tòan không thấy đâu. Cứ như bọn cướp chưa từng xuất hiện. Cứ như 60 vạn quân Mỹ và đồng minh chư hầu biến mất vào trong không khí vậy.

      Phải giải thích như thế nào khi Huy Đức nói về việc giải phóng miền Nam với cái thái độ hỗn xược rẻ rúng, "đốt đền thờ" như vậy? Những kẻ như vậy đã có tâm địa loài thú rồi thì lấy tư cách gì nói chuyện nhân quyền, quyền con người?
      (HẾT)
      Thiếu Long Texas

      Xóa
  37. ((BÊN THẮNG CUỘC )) VÀ SỰ TỤNG CA CỦA NHỮNG MỊT MÙ

    http://xapxinh.blogspot.com/2013/05/ben-thang-cuoc-va-su-tung-ca-cua-nhung.html?showComment=1374134624563#c4858287001263651478


    (ANTG)Phải lâu lắm rồi, đám đông mới có dịp xôn xao trước một cuốn sách, mà tác giả không phải là một nhà văn nổi tiếng.

    “Bên thắng cuộc”, tác phẩm của nhà báo Huy Đức. Một nhà báo có tên tuổi trong làng báo Việt Nam. Anh từng làm phóng viên của nhiều tờ báo khác nhau, trước khi đóng đinh tên mình bằng những bài xã luận thường là gây nên những đánh giá khác nhau tại tờ tuần báo Sài Gòn tiếp thị.

    Huy Đức rời khỏi nghề báo, vì lý do gì đó không rõ, chỉ nghe đồn thế này thế kia. Và rồi, anh đạt được học bổng tại một trường đại học ở Mỹ.

    Sang Mỹ, anh cho xuất bản “Bên thắng cuộc”…
    1. "Bên thắng cuộc", được xuất bản dưới dạng sách in (ở Mỹ) và sách mạng, nên nếu người đọc không mua được sách in thì có thể đăng ký qua mạng rồi chuyển tiền đến các trang mạng để những trang mạng này chuyển sách về hộp thư điện tử của mình. Sách gồm hai tập, nhan đề "Giải phóng" và "Quyền bính".
    Nội dung chủ yếu của “Bên thắng cuộc”, là những chi tiết lịch sử mà theo Huy Đức, là anh đã dành thời gian hàng chục năm trời để sưu tập, ghi chép. Đại ý, anh có nói, anh viết là bởi khi nghe một nhạc sĩ nổi tiếng đề nghị "Anh phải viết để trả sự thật lại cho lịch sử". Có thể, xem đây là tuyên ngôn chính của anh, một tuyên ngôn mang dáng dấp sứ mệnh cao cả của cá nhân anh.
    Ngay khi “Bên thắng cuộc” xuất bản, rất đông người hồ hởi đón nhận. Và cũng rất nhanh chóng, cuốn sách được một số người tung hô.
    Vốn dĩ, người Việt có thói quen tò mò. Kích thích được sự tò mò của đám đông, đã là thành công của bất cứ loại hình nghệ thuật nào, không chỉ gói gọn trong phạm trù chữ nghĩa.
    “Bên thắng cuộc” được một vài nhân vật trong giới văn nghệ sĩ hải ngoại đánh giá cực cao, thậm chí có ai đó còn đòi trao giải Nobel cho nó. Đọc, tùy theo quan điểm hay sở thích của mỗi cá nhân. Từ đó, cá nhân có quyền đưa ra nhận định của riêng mình.
    Tôi đọc "Bên thắng cuộc" cả hai tập, thấy không có gì là đặc sắc. Có lẽ, do thích đọc sử, nên tư liệu mà anh Huy Đức đưa ra trong “Bên thắng cuộc” đối với tôi không có gì mới. Anh Huy Đức viết “Bên thắng cuộc” bằng giọng văn quá khó để có thể gọi đúng tên thể loại. Gọi là tiểu thuyết cũng không phải, gọi là bút ký lại càng không, gọi là ghi chép cũng không đúng mà gọi là viết sử lại càng sai.
    Sòng phẳng mà thừa nhận, anh Huy Đức đưa ra các ý kiến ngắn cho một vấn đề gì đó rất sắc sảo, tư duy phản biện tốt. Thế nhưng, khi viết hàng trăm trang sách thì có vẻ như sự sắp xếp cho liền mạch theo sự kiện là việc khiến anh khó khăn. Anh bị lẫn lộn giữa những sự kiện, năm tháng… đoạn nọ xọ đoạn kia.
    Điều quan trọng nhất, anh viết “Bên thắng cuộc” bằng cái nhìn không có thiện cảm với từng cá nhân, nhóm đối tượng, thể chế… mà anh đã nhắc đến. Tôi đọc "Việt Nam Sử lược", "Đại Việt Sử Ký toàn thư"… hay nhiều hồi ký của các tướng lĩnh của cả hai miền Nam - Bắc trong thời đất nước bị chia cắt, các nhân chứng lịch sử trong giai đoạn đặc biệt của đất nước… không thấy những tác giả này có lối viết giống anh Huy Đức.
    Như đám đông đang tung hô, anh Huy Đức "đã trả lại sự thật cho lịch sử", thì e rằng rất đáng ngại! Bởi người theo nghề viết, một khi đã viết bằng tâm thế dành hết sự thiện cảm của mình cho cá nhân hay nhóm đối tượng nào đó, thì quá khó để hy vọng vào "một sự thật". Quan trọng hơn, rất nhiều những cá nhân bị anh Huy Đức dùng chữ nghĩa đặc tả biến họ thành những người "không có trái tim, cổ hủ, cực đoan, ấu trĩ, thù vặt"… đều là những người đã khuất. Họ không có cơ hội để phản biện.
    Chính vì họ không có cơ hội để phản biện, nên đám đông thiếu mất cơ hội để xác tín những gì anh Huy Đức viết có đúng hay không? Viết bằng sự khách quan hay chủ quan? Viết để trả lại sự thật cho lịch sử hoặc viết để "theo mục đích riêng mà mình hướng đến".

    (XEM TIẾP)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      2. "Bên thắng cuộc” tạo cho mình vị thế hư ảo để đám đông nghĩ rằng, một cuốn sách không thể được cho xuất bản trong nước thì phải có gì đó bí ẩn, nhạy cảm(?!).
      Tôi rất thích cái ý của một nhà báo cho rằng, “Bên thắng cuộc” vẫn có thể được xuất bản trong nước. Có điều, chắc chắn không nhà xuất bản nào đủ nhân lực và thời gian để thẩm định các chi tiết được nhắc đến trong cuốn sách. Nếu “Bên thắng cuộc” chỉ là hồi ký của anh Huy Đức, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn cho việc thẩm định của biên tập viên nhà xuất bản. Đằng này, “Bên thắng cuộc” dẫn lại sự quan sát của anh Huy Đức đối với rất nhiều cá nhân (mà như tôi đã nói, đa phần là người đã khuất) thì không nhà xuất bản nào lại dám in một cuốn sách "nhục mạ rất nhiều người" trong lúc họ lại không có cơ sở để thẩm định.
      Có lẽ, đây là lý do chính vì sao “Bên thắng cuộc” không xuất bản dưới hình thức sách in trong nước. Chỉ là vậy thôi, chứ có gì đâu mà phải phập phồng tin đồn để được tụng ca.
      Trong bất cứ một thể chế nào, cũng có những bí mật mà chỉ một nhóm người biết. Đó là vấn đề thuộc về nguyên tắc, về nội bộ. Ngay cả cá nhân hay gia đình cũng có những bí mật, thì làm sao có thể gào lên "Hãy nói hết sự thật với chúng tôi". Trong chúng ta, mấy ai sẽ đủ dũng khí để nói tất tần tật về bản thân mình (?!). Chắc chắn là không có ai rồi. Một cá nhân còn có bí mật, huống hồ gì một thể chế.
      Bên cạnh đó, trong bất cứ giai đoạn lịch sử nào cũng đều có hoàn cảnh cụ thể của riêng nó. Không ai lại lấy tư duy của thời điểm hiện tại, để phán xét tư duy của… cái thời xa lắc. Không nhẽ bây giờ, chúng ta lại xét hành vi "Cô Tấm nấu nước sôi giết Cám rồi chặt xác làm mắm gửi cho dì ghẻ" là hành vi có man rợ hay không(?!).
      Anh Huy Đức, bằng thủ thuật của một cây bút mưu sinh bằng nghề viết chuyên nghiệp, lại hướng đám đông đến điều này. Mà theo tôi, đây là hành động không đàng hoàng của người cầm bút. Không hiểu được cái tâm thế của người xưa, thì sao lại có thể phán xét hành động của tiền nhân.
      Không gì đau lòng hơn đối với một công dân, khi thấy Tổ quốc mình bị chia cắt. Không gì xót xa hơn khi sự chia cắt ấy lại được thực hiện bởi sức ép (và sự bao bọc giả tạo) của một quốc gia thứ ba… Làm sao một cá nhân miệng thì nói yêu nước, nhưng lòng lại quên mất bom đạn của "kẻ bảo trợ" tàn sát đồng bào của chính mình(?!). Chính vì vậy, làm sao có thể xem xương máu của những anh hùng chí sĩ, sự lao tâm khổ tứ của các bậc tiền bối… để hòa hợp hai miền, thống nhất Tổ quốc là điều "phi nghĩa"… như trong “Bên thắng cuộc” mà anh Huy Đức đã sử dụng chữ nghĩa của mình để kích động suy nghĩ của đám đông(?!). Thật lòng tôi không thể nào hiểu được.
      Làm sao anh Huy Đức lại có thể "khoét sâu vào sai lầm của một thời", những sai lầm đã được khắc phục để phủ nhận toàn bộ những máu xương của hàng vạn liệt sĩ, những người đã hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc. Mà họ là ai, họ chính là những đồng đội của anh Huy Đức như cái cách mà anh thừa nhận về chính anh trong “Bên thắng cuộc”.
      Vậy đó, khi một đồng đội biến sự hy sinh của những đồng đội khác thành điều "vô nghĩa" trong mắt thế hệ trẻ bằng xảo thuật chữ nghĩa, thì tôi không biết phải xếp anh Huy Đức vào thể loại gì (?!).
      Anh Huy Đức đang ở nước Mỹ, bằng sự quan sát sắc bén của mình, anh Huy Đức thừa sức hiểu ngay cả quốc gia đang dung dưỡng cho anh, cũng có không ít hạn chế của nó. Có thứ gì là toàn bích đâu, vấn đề là lòng mình có đủ bao dung để nhìn về phía tích cực hay mang sự thù hằn ích kỷ ra để soi vào tiêu cực.
      Điều mà một người cầm bút chân chính thể hiện, chính là tuyệt đối không vì lý do gì để chối bỏ những thứ đã cho mình một hình hài, một dòng máu, một danh vọng. Có ai tử tế mà nhìn Tổ quốc mình chỉ toàn bằng sự u ám như anh Huy Đức đã thể hiện trong “Bên thắng cuộc” đâu.

      (XEM TIẾP)

      Xóa
    2. (TIẾP PHẦN TRÊN )

      Chắc là rất nhiều người thân, kể cả cha mẹ anh Huy Đức từ nhiều đời nay lưu ngụ trên mảnh đất hình chữ S này. Và giờ, anh Huy Đức lại đang tìm cách chối bỏ nó. Tiền nhân dạy "Cây có cội, người có tông". Ai lại vì chút quyền lợi của cá nhân nỡ nào cầm dao mổ rạch lại vết thương đã khép miệng của nơi nuôi mình khôn lớn. Khi mà chính cá nhân ấy, là người hiểu rõ nhất hoàn cảnh đặc biệt của Tổ quốc mình. Để rồi bây giờ, lại đưa ra “một nửa sự thật” nhằm kích động đám đông, với mong muốn được thụ hưởng từ sự ban phát của “bên nào đó” theo nhu cầu của chính mình. Làm người, không ai lại nỡ nào làm thế.


      3. Nhà báo Lưu Đình Triều, nguyên Tổng Thư ký tòa soạn Báo Tuổi trẻ, một nhân vật được nhắc trong “Bên thắng cuộc” của anh Huy Đức, vừa có ý kiến phản hồi về chuyện "một nửa sự thật" mà anh Huy Đức nhắc đã nhắc về anh lẫn bố anh.
      "…Sau này khi tôi đang học tập cải tạo, ba tôi vào Sài Gòn công tác được Trưởng trại mời lên bàn chuyện bảo lãnh. Ông từ chối và muốn tôi có thời gian học tập, rèn luyện như những người khác. Ông cũng từ chối sự ưu ái được thăm con không theo quy định mà chỉ viết một lá thư nhờ chuyển. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in là mình đã cầm lá thư chạy ra vườn rau, lặng lẽ vừa đọc thư vừa khóc. Tôi giận, thầm trách ba tôi đã không thương tôi, lại bỏ tôi bơ vơ như thuở nào… Tôi đã xé lá thư ấy để rồi mãi sau này mới cảm nhận ra rằng đó là một cách thương con, rèn con của riêng ba tôi… Mấy đứa em của tôi ở Hà Nội khi đọc cuốn sách này đã trách ông sao nặng lời với cha mình (nhà báo Lưu Quý Kỳ) như vậy. Nhưng sự thật tôi đã có nhiều câu nhận xét cao đẹp về cha mình, nhưng tác giả cuốn sách đã không đưa vào", lời của nhà báo Lưu Đình Triều trả lời trên tờ Thế giới và Hội nhập, một ấn phẩm của Báo Nông thôn ngày nay.
      Trước khi anh Lưu Đình Triều trả lời chính thức báo chí về việc này, tôi có ngồi với anh trong một buổi ăn trưa ở đường Nguyễn Thị Diệu. Tôi hỏi anh Triều: "Không nhẽ, bố anh lại đối xử với con cái mình như anh Huy Đức đã viết. Đúng nghĩa, không có trái tim". Anh Lưu Đình Triều có trả lời: "Không phải đâu, Huy Đức có hỏi mình. Mình trả lời có đầu có đuôi, tự dưng khi trích vào “Bên thắng cuộc” thì Huy Đức lại cố tình giấu nhẹm những chi tiết quan trọng, khiến mình bị anh chị em trong nhà phản ứng lắm".
      Tôi có nói: "Anh có quan điểm của riêng anh, nhưng em nghĩ rằng, nếu ai đó viết sai về mình, mình có thể im lặng cho qua. Tuy nhiên, một khi đã chạm đến thân sinh của mình. Đặc biệt là lúc ông cụ đã mất hàng chục năm trời, thì là con anh phải có trách nhiệm giải oan cho ông cụ". Anh Lưu Đình Triều suy nghĩ lâu lắm, xong anh bảo: "Mình cũng đã tính đến điều này. Mình sẽ nói lại cho rõ".
      Tối Thứ ba (ngày 15/1/2013), tôi có ngồi với một nhân vật khác được anh Huy Đức nhắc đến trong “Bên thắng cuộc”. Tôi hỏi quan điểm của anh về “Bên thắng cuộc”. Đặc biệt là những chi tiết có liên quan đến anh.
      Anh trả lời: "Anh già rồi, không muốn dây vào những chuyện này. Có điều, Huy Đức hỏi anh này kia đúng kiểu trà dư tửu hậu như anh em mình bây giờ, thì biết gì anh nói thôi. Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì. Anh rất bất ngờ vì điều này. Còn “Bên thắng cuộc”, anh cho rằng đó là một cái lẩu thập cẩm dở được nấu bởi một đầu bếp quá tồi".
      Tôi không muốn nhắc đến tên anh, theo đúng yêu cầu của anh. Tôi còn nghe nhiều anh em văn nghệ sĩ khác được anh Huy Đức nhắc đến, họ cũng có phản ứng. Không biết ở trên đất Mỹ anh Huy Đức có biết chuyện này không?!
      (HẾT)
      Ngô Kinh Luân

      Xóa