Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Xét xử hai đối tượng tuyên truyền chống Nhà nước
Loa PhườngPhường Loa


Trần Vũ An Bình (trái) và Võ Minh Trí. (Nguồn: Internet)

Vũ Trực một đối tượng phản động hiện đang lưu vong tại Mỹ đã dựng lên cái gọi là tổ chức“Tuổi trẻ yêu nước”. Hắn đã tuyển lựa các đối tượng Trần Vũ Anh Bình, Võ Minh Trí (tức Việt Khang), Nguyễn Thiện Thành và Trần Thành vào tổ chức, đồng thời giao nhiệm vụ cho số này tiến hành các hoạt động chống phá nhà nước CHXHCN Việt Nam, cụ thể là tuyên truyền, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, gây mất ổn định chính trị, chờ thời cơ lật đổ chế độ. 
Dựa vào chút khả năng về âm nhạc của mình, Trần Vũ Anh Bình đã đăng tải những bài hát do y sáng tác, đọc  rồi ghi âm các bài viết có nội dung tuyên truyền chống đối nhà nước của Trần Thành để đăng trên blog cá nhân. Lời lẽ của những bài hát này đều có nội dung chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, , lật đổ chính quyền. 
Trần Vũ Anh Bình và Nguyễn Thiện Thành còn làm các tờ rơi, truyền đơn có nội dung chống Nhà nước, bôi nhọ lãnh tụ Đảng, làm cờ Ngụy quyền Sài Gòn cũ rồi tìm cách rải, tán phát  tại một số địa phương.
Tại phiên tòa Võ Minh Trí đã tố cáo tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” sự non nớt về chính trị của Võ Minh Trí để lôi kéo Trí vào con đường phạm tội.
Đối tượng Trần Thành khi phạm tội vẫn còn ở độ tuổi chưa thành niên và đã thành khẩn khai báo, nên cơ quan chức năng không truy cứu trách nhiệm hình sự với Trần Thành.
Riêng đối tượng Nguyễn Thiện Thành đã bỏ trốn, cơ quan an ninh đã phát lệnh truy nã đối với đối tượng.
        Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí đã thừa nhận hành vi phạm tội, thái độ thành khẩn khai báo và có đơn xin được Nhà nước khoan hồng. 
Căn cứ vào kết quả điều tra, ngày 30/10, Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã xét xử sơ thẩm và tuyên phạt Trần Vũ Anh Bình, sinh năm 1974, sáu năm tù giam, Võ Minh Trí (bí danh Việt Khang), sinh năm 1978, tại Tiền Giang, bốn năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.


Tin nóng!!! Lê Đình Quản – em trai LS.Lê Quốc Quân đã bị bắt
Loa PhườngPhường Loa

       Vào hồi 7h45 ngày 30/10/2012, cơ quan An ninh điều tra Công an TP Hà Nội đã công bố lệnh bắt tạm giam Lê Đình Quản - sinh năm 1981; quê quán: Hợp Thành, Yên Thành, Nghệ An, thường trú: P409, nhà M11, Láng Trung, phường Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội – Giám đốc Công ty TNHH Thông tin tín nhiệm và xếp hạng doanh nghiệp Việt Nam (viết tắt là VietNam Credit) trụ sở tại phòng A1802, tòa nhà M3-M4, số 91 Nguyễn Chí Thanh, phường Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội với tội danh Trốn thuế theo Điều 161 Bộ Luật hình sự.

                                   

                                                 Lê Đình Quản - sinh năm 1981  

       Qua các chứng cứ thu thập, Cơ quan an ninh điều tra đã làm rõ trong các năm 2009, 2010 theo hồ sơ kê khai thuế, Công ty VietNam Credit đã có hành vi trốn thuế thu nhập doanh nghiệp thông qua 2 hoạt động: lập hồ sơ chứng từ giả mạo, hợp thức chi phí thuê chuyên gia và kê khai không trung thực số tiền trong hợp đồng mua, bán quyền mua căn hộ số A2407, tầng 24, tòa nhà tổ hợp Sky City Tower, 88 Láng Hạ, quận Đống Đa, Hà Nội. Tổng số tiền thuế thu nhập doanh nghiệp mà công ty VietNam Credit đã trốn trong 2 năm 2009, 2010 là 1.028.625.000 đồng.
       Trước đó, ngày 3-10-2012, cơ quan An ninh điều tra CATP Hà Nội đã thực hiện lệnh khám xét (Viện Kiểm sát nhân dân TP Hà Nội đã có quyết định phê chuẩn) đối với 4 địa điểm tại TP Hà Nội và TP Hồ Chí Minh.
       Với tội danh trên Lê Đình Quản có thể bị phạt tới ba lần số tiền trốn thuế và đối mặt với 7 năm bóc lịch trong tù.
       Có lẽ đây là cơ hội tốt để luật sư Lê Quốc Quân thi thố tài năng, thể hiện trình độ luật sư của mình và cứu cậu em dại, có điều khác hẳn với những gì mà y và đồng bọn ba hoa về luân lý, đạo đức, tư tưởng cao đẹp tận mãi đẩu, mãi đâu, thực tế chứng minh anh em nhà Lê Quốc đều chỉ là những tên tội đồ mà thôi. Thật mỉa mai khi nhìn ảnh Lê Đình Quản mặc áo ghi dòng chữ "Tự do cho người yêu nước", có lẽ theo tư duy của Quản, yêu nước là phải trốn thuế nên cậu chàng mới nghĩ ra nhiều trò hòng che mắt các cơ quan thuế. Nực cười hơn nữa, đồng bọn của đám Lê Quốc như Vinh Sàm, Thuỵ thần kinh lu loa trên trang web của mình rằng: "năm vừa qua Cty này đóng góp vào ngân sách gần 1 tỷ tiền thuế. Công ty được chi cục thuế Đống Đa cấp giấy khen vì nộp thuế đúng và đủ trong nhiều năm".... 
Vải thưa không che được mắt thánh, cuối cùng bộ mặt thật của anh em nhà Lê Quốc cũng đã bị vạch trần.
       Chứng cứ rõ như ban ngày, đến nước này, không hiểu mấy cha Vinh Sàm, Diện Gay, Thuỵ thần kinh… còn gì để mà xuyên tạc nữa  đây.


Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Một nền báo chí hèn nhát, dung túng một cộng đồng cực đoan
Theo Treonline.com
Cứ nhìn vào nền báo chí của cộng đồng người Việt hải ngoại suốt 37 năm qua sẽ có nhận định và đánh giá mà ít bị sai lầm: Báo chí thế nào, người dân thế ấy. Cộng đồng người Việt còn non trẻ, phức tạp, ồn ào, có nhiều hội đoàn, ủy ban, đảng phái, có nhiều cuộc biểu tình chuyên đánh phá lẫn nhau và chia rẽ nhất so với các cộng đồng thiểu số khác đang sinh sống ở Mỹ.
Mới nhìn vào, với số lượng vài trăm tờ báo, vài chục đài truyền thanh, truyền hình, sẽ dễ lầm tưởng tự do ngôn luận, tự do báo chí đã bén rễ và sinh sôi nẩy nở trong cộng đồng vừa mới hội nhập vào đất nước văn minh và tự do nhất hoàn cầu này. Trông vậy mà không phải vậy. Nói một đàng làm một nẻo. Làm báo theo kiểu lề phải, tự kiểm duyệt, độc tài, phản tự do ngôn luận, phản tự do dân chủ và sẵn sàng quỳ lạy đám chống cộng cuồng tín, cực đoan mặc dù hiến pháp Mỹ đã cho một thứ quyền lực tối cao ngang hàng với ba ngành lập pháp khác.
Tiêu biểu cho lối làm báo hèn nhát theo lề phải là những tờ báo được xem có trọng lượng nhất trong làng báo hải ngoại, đứng đầu là tờ Người Việt, Việt Tide, Viễn Đông, Việt Báo và Sàigòn Nhỏ.
Thái độ hèn nhát làm báo theo lề phải dẫn dắt quần chúng sai lạc của những tờ báo nêu trên đã đẻ ra đám cuồng tín Vi Anh, Phan Kỳ Nhơn, Nguyễn Tấn Lạc, Nguyễn Xuân Nghĩa, Lê Quang Dật, Trần Thanh Hiền, Trần Sơn Hà, Trần Trọng An Sơn, Trần Phong Vũ và Nguyễn Chí Thiện.
Cung cách làm báo không ra làm báo, cửa hàng không ra cửa hàng đã đẻ ra những quái thai truyền thông như Đinh Quang Anh Thái, Việt Dũng, Khúc Minh, Ngụy Vũ và những tên du côn, du đãng “phóng viên” Đoàn Trọng và thợ nói Du Miên.
Lề lối làm báo theo lề phải, mị dân để thỏa mãn tự ái những kẻ chiến bại đầy tự ti mặc cảm và làm báo vì kinh tế, cho nên mục tiêu chính của báo chí là tai là mắt của quần chúng, là cơ quan giám sát đầy quyền lực đã trở thành công cụ tuyên truyền và bị khuất phục bởi nhóm nhỏ chống cộng quá khích, cực đoan, và rất nhanh chân quỳ lạy những ông cuồng tín chuyên ăn bám xã hội như Ngô Kỷ và sống bám đũng quần đàn bà như Lý Tống mỗi khi các ông này lên tiếng hăm dọa biểu tình.
Nguyên nhân đưa đến cách lám báo phản tự do ngôn luận nêu trên bắt nguồn từ một nhóm nhỏ làm báo thời Đệ nhất và Đệ nhị Cộng hòa mang theo ra hải ngoại sau 30 tháng 4, 1975. Những bóng ma quá khứ này tiếp tục đè nặng lên giới báo chí truyền thông hải ngoại suốt 37 năm qua, không ai dám làm một cuộc đột phá để thoát ra khỏi loa tuyên truyền cho chế độ như Vũ Quang Ninh, Vũ Ánh và Ngô Nhân Dụng. Những bóng ma báo chí của quá khứ còn gây ra hậu quả tai hại là thui chột và giết chết một thế hệ những người trẻ đam mê báo chí từ những ngày còn miệt mài nơi những trường đại học báo chí như Đỗ Dũng, Đỗ Bảo Anh và Phạm Phú Thiện Giao.
Những tờ báo như Người Việt, Sàigòn Nhỏ, Viễn Đông, Việt Tide và Việt Báo không khác gì những loa tuyên truyền cho những tổ chức đấu tranh, chống cộng cực đoan. Những tờ báo này chỉ tuyên truyền bịp bợm một chiều, thiếu tính khách quan của những tờ báo lương thiện trong xã hội dân chủ tự do. Báo Người Việt còn có thêm trò mị dân, chễm trệ treo bản tu chính án số một thật to giữa phòng tiếp tân của tòa soạn.
Hãy nhìn cung cách làm báo lố bịch và cạnh tranh bất chính của tờ Sàigòn Nhỏ của mụ nạ giòng Hoàng Dược Thảo. Vừa thấy báo Người Việt lâm nạn đã nhảy vào đánh hôi, ăn có. Thay vì tường trình sự việc cho độc giả, bà Hoàng Dược Thảo lại vỗ háng bành bạch kêu gọi biểu tình, cấm đọc, cấm bán báo Người Việt. Thật là một trò trơ trẽn, rẻ tiền của nhà báo không tôn trọng tự do ngôn luận, dân chủ vậy mà luôn miệng kêu gọi tự do báo chí, dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.
Qua sự kiện Vũ Quí Hạo Nhiên của báo Người Việt cho thấy sự chưa trưởng thành trong lãnh vực tự do ngôn luận của cộng đồng người Việt hải ngoại. Bất cứ sự việc gì xảy ra trong cộng đồng đều có phe bênh, phe chống. Phụ tá Chủ bút Vũ Quí Hạo Nhiên chọn đăng hai ý kiến trái chiều về biến cố 30 tháng 4, 1975 là hành động chính đáng, đúng với thiên chức của một nhà báo lương thiện. Đây cũng là mục diễn đàn của độc giả, hãy để những độc giả khác cùng lên tiếng để xem ý kiến nào thuyết phục nhất. Trò chơi dân chủ là mọi ý kiến đều có giá trị ngang nhau, sẽ không có chỗ cho những tư tưởng tụt hậu, lỗi thời là ý kiến này làm lợi cho cộng sản hay ý kiến gây hại cho quốc gia.
ông Chủ nhiệm Phan Huy Đạt đã tỏ ra độc tài còn hơn bất cứ nhà độc tài nào trên thế giới này. ông ta đã có hành động vội vã hành quyết Vũ Quí Hạo Nhiên bằng cách bịt mắt chém bay đầu mà không có thủ tục của xã hội tự do dân chủ, không cho anh ta cơ hội được biện hộ về những quyết định có tính động não để khơi dậy một cuộc tranh luận đầy lý thú. Tệ hơn nữa là những đồng nghiệp của anh ta, những người đã từng tốt nghiệp đại học báo chí Mỹ, hiểu rất rõ vai trò tự do ngôn luận mà người Mỹ yêu chuộng đặt nặng hàng đầu, không một người nào trong nhóm này có can đảm đứng ra bênh vực Vũ Quí Hạo Nhiên. Thật đáng tiếc cho những nhà báo trẻ này. Họ đã đánh mất cơ hội bày tỏ thái độ về những điều đã hấp thụ được từ nền văn hóa nước Mỹ. Nếu như sợ bể nồi cơm khi lên tiếng, báo chí không phải là nơi chốn cho các bạn trẻ này, nên đi tìm một chân bưng phở có lẽ tốt hơn.
Lá thư xin lỗi của ông Phan Huy Đạt cho thấy thái độ báo chí hèn nhát, thích đi bằng đầu gối của những trí thức hèn nhát. Oâng gọi những ý kiến của ông Sơn Hào là hàm hồ vì nói ngược lại những ý kiến như cộng sản tàn ác, cộng sản ngu dốt, cộng sản cướp nước, bán đất, dâng biển, tay sai cho ngoại bang… Thật ra, ông Phan Huy Đạt chính là người hàm hồ. Tờ báo Người Việt của ông mở diễn dàn cho độc giả đóng góp ý kiến. Oâng Sơn Hào đóng góp ý nghĩ thật bằng niềm tin và cảm nhận của ông ta về ngày 30 tháng 4, 1975, tại sao gọi là hàm hồ? Phải chăng những bài bình luận dài lê thê của Vũ Ánh khi còn làm cho báo Người Việt, hay những bài bình luận của Ngô Nhân Dụng hiện nay, và những bài báo thả dàn nói xấu chính quyền cộng sản Việt Nam bất chấp lý lẽ, bất chấp sự thật mới không hàm hồ!
Thật ra, với những ông trí thức hèn nhát trong làng báo hải ngoại như Phan Huy Đạt, thiếu can đảm như Vũ Ánh, Vũ Quang Ninh, Ngô Nhân Dụng, trách gì giới quân nhân võ biền, độc tài như Phan Kỳ Nhơn, Phan Tấn Ngưu và đám nhố nhăng còn lại như Vi Anh, Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Xuân Nghĩa, Trần Thanh Hiền, Trần Phong Vũ, ký sinh trùng Ngô Kỷ, và kẻ sống bám vào váy quần đàn bà Lý Tống không bắt quỳ lạy liên tục.
Đã đến lúc các ông trí thức, nhà báo khiếp nhược này nên bẻ bút bước vào quan tài tự dóng nắp lại để cho giới trẻ đóng thêm vài cây đinh để các ông không còn làm trò hề cho tự do ngôn luận thêm giây phút nào nữa.
James DU
E Uyên có oan?

Loa PhườngPhường Loa
Mấy ngày nay Ba láp, Diện nôm na và vài trang tin lề trái làm rùm beng về cái gọi là "cô bé Phương Uyên" bị công an bắt cóc vì viết thơ chống Trung Quốc. Vậy 
Thực chất chuyện này là gì vậy?
Nguyễn Phương Uyên - sinh viên năm thứ 2 trường cao đẳng Công nghệ thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh đã bị Nguyễn Thiện Thành - thành viên nhóm "Tuổi trẻ yêu nước" lôi kéo tham gia tổ chức. Lợi dụng vấn đề biển Đông và thái độ gây hấn của Trung Quốc trong thời gian gần đây, tổ chức này kích động quần chúng nhân dân trong đó có học viên, sinh viên tham gia biểu tình chống Trung Quốc và lồng ghép dần dần những thông tin nói xấu, xuyên tạc và kích động chống phá nhà nước.
Tuổi trẻ yêu nước thực chất là đám người của chế độ Việt Nam Cộng hòa chống cộng cực đoan dựng nên, chúng chủ trương treo cờ ba sọc, tiến hành các hoạt động khủng bố và lật đổ chế độ.
Phương Uyên thật dại khờ khi dấn thân theo chúng, tiến hành các hoạt động vi phạm pháp luật để rồi phải trả giá cho hoạt động thiếu suy nghĩ của mình. Thật là thâm độc khi các đối tượng cơ hội chính trị phản động và nhóm phản động lưu vong này câu kết với nhau, đẩy Phương Uyên vào con đường lao lý và bây giờ lại xúi giục kích động cha mẹ Phương Uyên vì thương con đã có những lời nói việc làm trái với đạo lý để chúng lợi dụng tuyên truyền, xuyên tạc, chọc ngoáy vào nội bộ Việt Nam.
Thực tế, cái gọi là truyền đơn chống Trung Quốc mà Phương Uyên được chúng giao đi tán phát là truyền đơn kêu gọi đả đảo Đảng cộng sản, kêu gọi đa nguyên đa đảng… Truyền đơn kêu gọi lật đổ nhà nước, lật đổ Đảng cộng sản Việt Nam. Truyền đơn còn được rải cũng với tiền để gây chú ý đặc biệt của bà con đi đường. Hành động ấy của Phương Uyên đã vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình sự.
Rải truyền đơn tuyên truyền chống Nhà nước, hành động vi phạm pháp luật của Phương Uyên đã quá rõ ràng. Vậy đám Ba láp, Diện nôm na...còn kêu oan nỗi gì. 

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

THÂN BẠI DANH LIỆT VÌ GÁI

LâmTrực@

Phàm là những kẻ tự dưng có nhiều tiền thì chơi hoang.

Gần đây báo chí rộ lên vụ hoa hậu bán dâm. Ít cũng cả ngàn đô vài phút phù phiếm. Cũng dễ hiểu bởi tiền bỏ ra đâu phải khó nhọc đổ mồ hôi sôi nước mắt. Thượng vàng hạ cám “đụ” cả, nhỏ chơi nhỏ lớn chơi lớn, lại còn khoe khoang khắp các hành lang nhà thổ…

Có kẻ lợi dụng thói hám gái của “lãnh đạn” để mưu đồ cá nhân. Nói văng mạng mà lại trúng tùm lum tùm la à nha…

Anh cũng nhắc kẻ nào đó, đang dính vào "Người phụ nữ của năm" liệu liệu mà lo cho xong vụ, quay đầu là bờ. Chớ có ti toe, không chịu tu thân thì đến cái chân Thủ thư cũng khó mà giữ được. Mà dính ai thì dính, dính vào em này thì có mà ăn đủ các loại máu.

Anh chỉ khuyên chú nào lỡ dính chàm thì lo mà rửa ráy, đừng huênh hoang mà có ngày dính chưởng nhé!

Trelangblogspotcom.blogspot.com

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2012

DIỆN CÁI MÁC "HÁN NÔM" THẾ NÀY THÌ CHẾT À?

LâmTrực@
Trước đây mình cứ tưởng Nguyễn Xuân Diện là Tiến Sĩ Hán Nôm, hóa ra không phải, sự thực thì Nguyễn Xuân Diện là Tiến Sĩ Ca Trù. Mình tưởng thế vì, ngày trước, trên Blog của Xuân Diện có ghi XuanDienHanNom. Mình không hiểu sao lại thế. Mấy anh có quen Xuân Diện nói, à nó ghi thế cho nó oai, nếu ghi Tiến Sĩ Ca Trù thì "Cạp đất mà ăn à". Hóa ra vì cái sự oai đó mà Xuân Diện từ bỏ Ca Trù.

Ôi, ghi danh Tiến Sĩ loạn như thế có mà chết à? Tiến Sĩ như thế này thì chết ngành Hán Nôm rồi anh Luận ơi.

Mấy hôm rồi, mình vào Tễu, một Blog của Nguyễn Xuân Diện, tức Xuân Diện mình vừa nhắc ở trên, thấy có bài: "THẾ NÀY THÌ CHẾT NGÀNH GIÁO DỤC RỒI, ANH LUẬN ƠI!". Hôm nay, nhân tiện mình nhắc lại câu đó cho Xuân Diện biết. 

Ai cũng hiểu, ở đâu thì cũng có người thế này, người thế khác. Có người giỏi, người dốt; có người khiêm tốn, kẻ háo danh. Trong một lĩnh vực, một ngành, một nghề, không chỉ vì một cá nhân nào đó mắc sai lầm mà ta lại quy chụp rằng cả lĩnh vực đó, ngành đó, nghề đó là đồ vứt đi. Cảnh báo là điều đáng trân trọng, nhưng không nên chụp mũ, phủi sạch kết quả phấn đấu của cả một ngành như thế. Chỉ khi nào, những tiêu cực trở nên phổ biến thì mới đáng báo động mà thôi.

Mình xin tóm lại ý viết ngắn của Kim Ngân là trong hàng ngàn Ông đi tu, từ Phật giáo, Thiên Chúa.v.v.Tất cả đều là những đạo có danh tiếng. Vậy có không: Một Ông thầy tu đi chơi gái hoặc quan hệ với các tín nữ? Có chứ! Có hay không một Ông Cha xứ đi chơi gái và lăng nhăng với nữ giáo dân? Có chứ! Cứ lên mạng sẽ biết. 

Vậy nếu mấy Ông này đi chơi và bị "tó" quả tang thì Xuân Diện lại la lên: "Thế này thì chết Tôn giáo rồi, Giê su ơi. Thích ca ơi" à? Rõ ràng, không chỉ vì môt ông sư, một ông linh mục phạm sai lầm mà ta nghĩ xấu cả về một tôn giáo.

Vậy mà Ông Tễu Nguyễn Xuân Diện, lại la toáng lên: "THẾ NÀY THÌ CHẾT NGÀNH GIÁO DỤC RỒI, ANH LUẬN ƠI!" khi mới nghe hơi nồi chõ, có ông Trưởng phòng giáo dục huyện gì đó ở Cao Bằng cưỡng bức nhiều giáo viên nữ. 

Tin chưa kiểm chứng mà ông Diện với tư cách là nhà khoa học lại dám kết luận như đinh đóng cột vậy ư? Cơ quan pháp luật nào đã kịp chứng minh điều đó là sự thật? Băng ghi âm ư? Trên mạng có mà đầy rẫy ra đấy. Hay là Xuân Diện sót thương chị em giáo viên? Không đâu, Xuân Diện chỉ sót thương cho Bùi Hằng máu trên máu dưới thôi. Nếu không phải là Bùi Hằng, thì Diện chỉ lo đến Văn Giang Dương Nội thôi, vì Văn Giang Dương Nội tạo cớ cho ông Tiến Sĩ Ca Trù lập quỹ cá kiếm.

Có nhiều người phản ứng với giọng điệu của Diện lắm, họ nói áp đặt vừa thôi. Hình như ông nào càng có nhiều độc giả trên mạng thì càng áp đặt quá nhiều thứ. Câu nói của Nguyễn Thông "Đá để xây chứ không để ném", còn câu nói của một bạn tôi "Xi măng để kết dính chứ không phải để trây trét" là đúng lắm. 

Không muốn chửi thì người dân cũng phải chửi "C.... ba láp vừa thôi" cho nó sạch môi trường.

(Theo trelangblogspotcom.blogspot.com)

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Chút ảnh vui xả stress


                                              Đường đến trường
                               Gừng càng già càng cay


                                     Tận hưởng cuộc sống
                                                 
                                                 Kẹp ba

                              Yêu động vật
                      Sao cậu dám nhìn trộm của tớ
Tranh nhau làm... người tử tế

Tác giả: NGUYỄN QUANG THIỀU

Tử tế chính là lẽ sống cho cả cuộc đời của một con người.  Để làm người tử tế quả là một thách thức khổng lồ. Nó đòi hỏi người ta phải sống vì cái đúng và vì người khác từng giờ, từng ngày và suốt cả cuộc đời, không bao giờ được phép ngưng nghỉ.Có một sự thật là: chưa bao giờ số lượng những người tìm mọi cách chứng minh mình là người tử tế lại đông như bây giờ, trong khi số lượng những hành động tử tế lại ít hơn bao giờ hết.

Sự tử tế sẽ biến mất ngay lập tức khỏi mỗi chúng ta khi chúng ta đố kị và ghen ghét người bên cạnh. Sự tử tế cũng biến mất ngay khi chúng ta cảm thấy khó chịu khi người được mình giúp lại không biết cách bày tỏ lòng biết ơn chúng ta, không biết cách tung hô sự giúp đỡ của chúng ta và không biết cách quảng cáo cho sự giúp đỡ của chúng ta.
Khi chúng ta tìm cách công khai lòng tốt của chúng ta với một ai đó, sự tử tế lại giảm đi một chút. Và đến lúc nào đó, khao khát đến quá mức được công khai lòng tốt của mình cho thiên hạ biết sẽ xóa đi toàn bộ lòng tốt ban đầu của chúng ta.
Ông cha ta đã nói tới việc tích đức và luôn luôn khuyên bảo con cái tích đức, chứ mấy ai khuyên con cái tích của. Tích đức và tích của là hai con đường ngược nhau. Tích của là gom góp tiền bạc vào túi của riêng mình, còn tích đức lại là ban phát sự tử tế cho thiên hạ.
Nhưng ngày nay, có một sự thật mà chúng ta đều phải thừa nhận: đó là có không ít những người lên tiếng về sự tử tế nhưng thực chất lại chỉ là làm sự "tử tế" cho cá nhân mình mà thôi. Nghĩa là những gì người đó thể hiện chỉ để cho thiên hạ biết đến họ, chứ không phải làm cho thiên hạ.
Một trong những yếu tố làm nên sự tử tế chính là sự hy sinh. Mà sự hy sinh đầu tiên và quan trọng nhất là hy sinh lợi ích của mình. Nghĩa là họ gom góp những cái gọi là sự tử tế để làm đầy cái túi cá nhân của họ mà thôi. Như thế, sự "tử tế" ấy chỉ là sự "tử tế" cho con người họ chứ đâu phải là sự "tử tế" cho thiên hạ.
Ảnh minh họa
Mấy năm gần đây, có không ít việc đau lòng xảy ra trong đời sống. Người sai thì đúng là sai rồi. Dù người sai ân hận cũng không quay ngược được thời gian nữa và chỉ còn cách sống nghiêm túc hơn, làm việc nghiêm túc hơn trong tương lai mà thôi. Nhưng qua những sự việc đau lòng của một hay một số cá nhân gây ra thì có một nỗi đau còn làm cho chúng ta đau hơn. Đó chính là nỗi đau về sự tranh nhau làm người tử tế của chúng ta. Trước kia, người ta thi nhau làm việc tốt, tranh giành làm việc tốt, còn giờ người ta tranh giành nhau dạy dỗ người khác và mắng nhiếc người khác để chứng minh mình là người tử tế. Bây giờ ai cũng có quyền nói về sự tử tế nhưng mấy ai tranh giành làm những điều tử tế đâu.
Nhân cái sai của người này hay người kia, chúng ta tràn lên phê phán, dạy dỗ và cả chửi rủa những người đã mắc sai lầm. Trong số những người lên tiếng, có những người luôn luôn tìm cách sống tử tế. Và việc lên tiếng hay nổi giận của họ chính là sự lên tiếng hay nổi giận của lương tâm con người mà chúng ta phải lắng nghe và suy nghĩ nghiêm túc để sống tốt hơn.
Nhưng bên cạnh đó, có quá đông sự lên tiếng của những người mà trong cuộc sống lâu nay họ là những kẻ tham lam, đố kị và chẳng sống vì ai. Nhưng họ lại là những người to tiếng nhất về sự tử tế. Sự tử tế của họ là sự tử tế của ngôn từ, chứ không phải sự tử tế của hành động. Và khi sự này, vụ nọ hết thời gian tính của nó thì sự tử tế của những người như vậy lại biến mất. Họ trở về đời sống thường nhật với những đố kị, ghen ghét, ích kỷ, vô cảm và chỉ thích nói về bản thân. Rồi đến một ngày nào đó, nhân một cơ hội nào đó, họ lại lên tiếng mắng nhiếc  và dạy dỗ người khác một cách không tưởng tượng nổi. Cái sự "tử tế" như thế tôi gọi là "Mùa tử tế".
Mỗi năm có một hoặc vài ba mùa tử tế. Mà cái mùa tử tế này  thì lúc nào cũng bội thu. Bội thu mùa lúa, mùa ngô  làm cho đời sống con người thêm no ấm, còn bội thu "mùa tử tế" thì chỉ làm cho xã hội thêm tồi tệ mà thôi.
Nguồn TuanVietNam
Dạy thêm - Học thêm
Loa PhườngPhường Loa

Thực tế ghi nhận nhu cầu dạy thêm, học thêm trong xã hội là có thật. Nhiều em do khả năng tiếp thu bài trên lớp chậm hơn các bạn khác, về nhà bố mẹ các cháu không thể dạy cho con đúng với nội dung mà cô giáo đã truyền đạt nên cách nhanh gọn nhất là nhờ chính các giáo viên dạy thêm cho con mình. Nhiều em khả năng tiếp thu tốt, đứng nhất nhì trong lớp nhưng phụ huynh của những em này cũng vẫn muốn cho con mình đi học thêm các lớp nâng cao để  một mặt duy trì thứ hạng trên lớp đồng thời có khả năng tham gia các kỳ thi tuyển học sinh giỏi, hoặc có cơ hội đỗ vào các trường chọn, trường điểm khi chuyển cấp. Nhu cầu trên của các bậc phụ huynh và học sinh là hoàn toàn chính đáng, song không ít trường hợp do lo lắng thái quá các bậc phụ huynh đã ép các con phải học nhiều hơn năng lực tiếp thu, cũng như sức khỏe của các cháu.
Phần lớn các giáo viên hiện nay mức lương rất thấp, để có thể duy trì được cuộc sống cũng như khả năng tái tạo sức lao động thì việc dạy thêm cũng trở thành một nhu cầu. Và xuất phát từ nhu cầu tự nguyện của các bậc phụ huynh, thì việc mở các trung tâm bồi dưỡng văn hóa, hay các nhóm dạy thêm đã trở thành việc thường ngày nhất là đối với các thành phố lớn, đặc biệt là khu vực nội thành. Song trên thực tế không phải ít các giáo viên tìm cách để các học sinh phải học thêm như chỉ dạy qua loa trên lớp, các nội dung chính được giảng dạy tại các lớp học thêm, hay bài tập ở lớp học thêm sát với bài kiểm tra, cháu nào đi học thêm điểm số sẽ cao hơn, thậm chí một số giáo viên còn gợi ý học sinh phải đi học thêm ở nhà cô, hoặc tìm cách “trù” những học sinh không chịu theo học các lớp do mình mở.
Nói tóm lại nhu cầu dạy thêm và học thêm là nhu cầu thực và chính đáng song việc làm thế nào để việc dạy thêm và học thêm không bị lợi dụng, biến tướng làm mất đi ý nghĩa của việc dạy và học. Các biện pháp như cấm dạy thêm, học thêm chỉ là những biện pháp tình thế và trên thực tế là bất khả thi. Trả lời câu hỏi này cần có cái nhìn từ tầm vĩ mô và điều chỉnh chính sách giáo dục để dạy và học được mang đúng cái nghĩa nhân văn của nó.

RWB - một cái nhìn lệch lạc


Loa Phường Phường Loa
Tổ chức Phóng viên không biên giới hay Ký giả không biên giới là một tổ chức phi chính phủ. Ngoài tên chính thức tiếng Pháp Reporters sans frontières (RSF), tổ chức này còn có tên tiếng Anh Reporters Without Borders hay RWB. Tổ chức này đã bị nhiều nước trên thế giới phê phán là một tổ chức thiếu trung thực khi lợi dụng danh nghĩa của một tổ chức phi chính phủ nhưng lại tiến hành những hoạt động có lợi cho một số cường quốc. Gần đây tổ chức này đã lớn tiếng rêu rao rằng Việt Nam là “nhà tù lớn nhất thế giới cho các bloggers và những người bất đồng chính kiến phổ biến quan điểm của mình trên mạng...". Thật là một trò cũ rích mà tổ chức này diễn đi diễn lại.  
Đã nhiều lần tổ chức này đưa ra những đánh giá mà chẳng biết những đánh giá này dựa vào thực tế nào hay chỉ dựa vào góc nhìn phiến diện và sự thiếu thiện chí của những người đứng đầu tổ chức này với Việt Nam mà đưa ra những quan điểm như vậy. Thực tế đã chứng minh, internet ở Việt Nam ngày càng phát triển và người dân được tự do sử dụng internet với mức phí rẻ và dễ dàng tiếp cận với loại hình thông tin này hơn bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Tổ chức Liên minh Viễn thông quốc tế (ITU) đưa ra đánh giá:"Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ người dân sử dụng internet cao nhất trong khu vực Đông Nam Á...". Nhận xét trên, đã phản ánh rõ sự thật về tự do internet, tự do báo chí ở Việt Nam.
Sở dĩ RWB đưa ra những đánh giá trái với thực tế là bởi họ chỉ dựa vào những thông tin vu cáo, bịa đặt của một số phần tử cơ hội chính trị, phản động nên cách nhìn nhận của họ là hết sức phiến diện, không phản ánh đúng thực chất tình hình tự do internet, tự do báo chí của Việt Nam.
Mỗi quốc gia đều có thể có hệ thống và chế độ chính trị khác nhau song với bất kỳ quốc gia nào việc bảo đảm an ninh quốc gia cũng đều được cho là ưu tiên hàng đầu và căn cứ vào đó để đưa ra những đạo luật phù hợp với hoàn cảnh, điều kiện của mỗi nước nhằm bảo vệ an ninh. Việc quản lý báo chí, truyền thông, internet bằng pháp luật là hình thức bảo đảm thực hiện quyền tự do báo chí, tự do internet của công dân. Mỗi nước khác nhau có thể có luật khác nhau song điểm chung là đều dựa trên nguyên tắc chấp hành cái chung và đảm bảo sự tồn vong của chế độ. Chẳng có gì là các quyền tự do tuyệt đối, mà đều được giới hạn trong khuôn khổ. Bởi đơn giản, tự do không có nghĩa là vô chính phủ.
Điều vô lý là ở chỗ đã đưa ra những nhận xét sai trái về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam song tổ chức này còn công khai cổ súy cho số đối tượng vi phạm pháp luật tại Việt Nam, thậm chí can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, đòi Việt Nam phải phóng thích cho những kẻ mà họ gọi là “tù nhân lương tâm”. Xin thưa ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm mà chỉ có các đối tượng bị vào tù vì vi phạm pháp luật mà ở đây là những kẻ lợi dụng tự do ngôn luận để tiến hành các hoạt động tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam. Có thể khẳng định việc làm của RWB đã đi ngược lại lợi ích của nhân dân Việt Nam và ảnh hưởng tới chính uy tín vốn đã lung lay của tổ chức này. Việc làm của RWB đáng bị dư luận quốc tế lên án

Chính phủ ban hành  Nghị định số 75/2012/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều của Luật Khiếu nại.


Ngày 3/10/2012, Thủ tướng chính phủ đã ban hành Nghị định số 75/2012/NĐ-CP quy định chi tiết một số điều của Luật khiếu nại. Nghị định gồm sáu chương, 35 điều. Sau những quy định chung, nghị định nêu rõ việc  khiếu nại, giải quyết khiếu nại   trong đơn vị sự nghiệp công lập, doanh nghiệp nhà nước; nhiều người cùng KN về một nội dung; công khai quyết định giải quyết KN; thi hành quyết định giải quyết KN có hiệu lực pháp luật; tiếp công dân, trong đó nêu rõ trụ sở tiếp công dân của T.Ư Đảng và Nhà nước đặt tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh; tiếp công dân của bộ, ngành, địa phương đặt tại trụ sở của bộ, ngành, địa phương; điều khoản thi hành.
Nghị định có hiệu lực kể từ ngày 20-11-2012 và thay thế các quy định về KN, giải quyết KN và tiếp công dân trong Nghị định số 136/2006/NĐ-CP ngày 14-11-2006 của Chính phủ. Những quy định trước đây trái với nghị định này đều bãi bỏ.


L
QUAY ĐẦU VẪN CÒN KỊP

LâmTrực@

Rảnh vào mấy trang của Ba Sàm, Nguyễn Xuân Diện, Lê Hiền Đức, Ki tô Chúa cứu thế, nữ Vương công lý... mà thấy ngán ngẩm. Thôi thì cũng vào cho biết, chứ anh không hiểu sao mà họ hiếu chiến kinh. Đặc biệt là mấy trang của mấy anh lấy danh Thiên chúa. Ở trên cao, có lẽ Chúa cũng ngán ngẩm vì mấy đứa con bất hiều, bất trị và bất trung này.

Trước đây, anh cứ nghĩ rằng mấy anh theo Thiên chúa từ bi lắm, hóa ra, Chúa nhân từ, nhưng những kẻ theo Chúa ở ta không phải ai cũng như thế.

Đọc một loạt bài, bài nào cũng sặc mùi chống dân tộc, kích động thù hằn với chế độ, với chính quyền, với người dân lương thiện. Thôi thì đưa tin đúng thì chẳng sao, nhưng bịa chuyện, bóp méo sự thật để nói xấu ai đó thì thật là quá thể. Chắc chắn Chúa không dạy bảo họ như thế.

Tò mò một chút, anh thấy mấy cha chỉ chuyên tìm những chuyện vỉa hè rồi thêm tí mắm muối, sáng tác thêm tý cho rùng rợn, và thế là thành một bài, rồi lu loa tung hỏa mù, chẳng biết đâu mà lần. Trên mấy trang này, cũng dành ra một góc để kêu gọi ngoại bang tẩy chay nhà nước, tẩy chay dân tộc. Thật không hiểu nổi nữa. Theo anh, trước khi là một con chiên, họ là một người Việt. Vậy sao họ lại phỉ báng dân tộc nhi? Trên thiên đường Chúa có biết không?

Dân tộc Việt vốn là một trong những dân tộc hòa hiếu nhưng lại thiện chiến bậc nhất trên thế giới. Chỉ tiếc rằng, giờ đây lại sản sinh ra những loại như ngồi nhổ lông trym đưa lên miệng cắn cho bõ tức, hoặc dấm dúi túm năm tụm ba bàn kế chửi đổng. Số khác thì bàng quan tụ thủ kệ mẹ, dân cũng tốt mà tộc cũng được, không có dân tộc cũng chẳng hại đếch gì đến tao. Nhưng, anh cam đoan rằng, đại đa số người dân Việt vẫn giữ nguyên được những phẩm giá của mình. Khi đất nước có biến, kể cả ngoại xâm hay nội xâm, điều đó sẽ khiến trái tim Việt thể hiện sức mạnh. 

Bối cảnh như hiện nay mà mấy anh phản Chúa vẫn cứ nhấp nhổm hy vọng cách mạng "Rân trủ" kiểu Diện liều, Đức dở hơi thì đếch có đâu, anh nói thế cho nó vuông. Biết điều thì quay về lo cuộc mưu sinh đi thôi. Fulro với Chợ Lớn dân ta còn dẹp được, mấy cái quan làm báo, đĩ làm báo hay mấy cái bờ nốc gơ thì làm được cái đếch gì chứ.

Đi ra ngoài đường nghe thiên hạ nói chuyện hoặc lên mạng xem các công dân thời @ bàn tán mới thấy mấy thằng ti toe chống đối, kiếm cái "Tai nạn với chính quyền" để hòng được nổi tiếng chỉ là con rối cho ngoại bang. Khốn khổ thay, họ không biết điều này, vẫn mù quáng gào thét rủa xả, nâng bi bợ đít mấy mụ như Hằng phò, Bích điên, Đức ngố, Tần chập mạch. 

Vô vọng, anh cho là vô vọng. Hãy nhìn lại lịch sử, một lũ lưu vong chống phá, có cả đất tận Thái Lan, có cả sự tiếp tay của Tàu khựa, có cả hậu thuẫn của Mỹ với súng to súng nhỏ, tàu lớn tàu bé, đảng này đảng nọ mà vẫn chết nhe răng, kẻ cầm đầu còn chết biến dạng không thể nhận ra nếu không có công nghệ ADN. Vậy thử hỏi, vài ba kẻ phản phúc ngồi ngoáy mũi bỏ miệng như mấy anh Ba Sàm, Chú Tễu, cậu Cù, Cứu thế, Công lý... thì làm được cái đếch gì? Chẳng gì cả. Rốt cuộc, không tu chính sửa sai thì học đếm đi mà chuẩn bị bóc lịch cho nó lành. 

Mẹ kiếp, cả một xã hội vận hành theo thời cuộc như xe chạy trên đường, không chấp hành luật lệ giao thông thì chỉ có tan xác. Hài đếch tả!

Quay đầu vẫn còn kịp.
(Nguồn blog trelangblogspotcom.blogspot.com)

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2012

Bộ mặt thật của Nguyễn Xuân Diện đã bị lật tẩy sau vụ thanh tra.(kỳ 5)

            Ai chẳng biết Diện hoạt động chống phá đâu phải chỉ có một mình. Bên cạnh Diện lúc nào chẳng kè kè vài luật sư như loại “Hà Huy Sơn, Trần Vũ Hải, Trần Đình Triển .v.v – những luật sư chuyên đi bênh vực những kẻ có hoạt động chống lại chính quyền nhân dân. Khoan chưa nói đến trình độ của những luật sư này song việc Diện ta lên mạng tồ tồ về chuyện mình bị thanh tra 4T sờ gáy, rồi la làng cho rằng mình oan ức và cơ quan chức năng đang  vi phạm pháp luật khi yêu cầu Diện lên làm việc đã đủ thấy trình độ của đám luật sư này qua việc xui khôn, xui dại Diện. Tệ hơn nữa là màn phụ hoạ nhặng bâu do đám đệ tử của Diện thực hiện, ( mời các bạn vào đây để đọc lại), kẻ xui thế này, người chửi thế khác, bây giờ xem lại mới thấy đúng là màn kịch tự biên tự diễn của đám “Rân trủ”, kẻ tung, người hứng xem ra rất bắt mắt nhưng nếu ai đó có chút ít hiểu biết về lĩnh vực thông tin và truyền thông, một lĩnh vực đang rất phát triển tại Việt Nam thì cũng thấy chúng chỉ là một lũ u mê về pháp luật.  Nghị định 97/2008/NĐ-CP của Chính Phủ về Quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet, thông tin điện tử trên internet ngày 28/8/2008, đã quy định rõ: “ Bộ thông tin và Truyền thông chịu trách nhiệm trong việc thực hiện quản lý về internet bao gồm:
          …Chủ trì, phối hợp với các Bộ, ngành liên quan và Uỷ ban nhân dân các tỉnh thành phố trực thuộc TW quản lý và thực thi pháp luật đối với hoạt động cung cấp và sử dụng dịch vụ internet; thiết lập, cung cấp và sử dụng thông tin điện tử trên internet, bao gồm cấp phép, đăng ký, báo cáo, thống kê, thanh tra, kiểm tra, xử lý vi phạm, giải quyết khiếu nại, tố cáo theo thẩm quyền ( điểm c, khoản 1 điều 5 Nghị định)
          Uỷ ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc TW trong phạm vi quyền hạn và trách nhiệm của mình thực hiện quản lý nhà nước về internet tại địa phương phù hợp với các quy định tại nghị định này (Điều 5, Nghị định 97/2008/NĐ-CP)
          Nói tóm lại, hoạt động xây dựng, điều hành và viết các tin bài đưa lên trên mạng internet của Nguyễn Xuân Diện là hoạt động thuộc trách nhiệm quản lý nhà nước của Sở Thông tin và Truyền thông đã được pháp luật quy định. Thế mà đến lúc lên làm việc với sở 4T ông Diện vẫn gân cổ cò, co cổ ngỗng lên để cãi lấy được rằng : “Sở 4T không có lý do gì để làm việc với Diện và việc viết blog là chuyện cá nhân, không thuộc lĩnh vực quản lý của sở 4T”. Bây giờ thì bạn đọc đã hiểu tại sao nói Diện dốt. Chỉ đến khi Đoàn thanh tra dí vào mặt Diện cái nghị định to tướng của Chính phủ thì lúc đó Diện mới ớ người và ngồi trật tự.

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2012

Liều thuốc nào cho bệnh hứa

Loa PhườngLoa Phường
            Tại các kỳ họp quốc hội,cử tri đã quen với cảnh các bộ trưởng hứa trước Quốc Hội và cử tri cả nước về những việc họ chưa làm được trong nhiệm kỳ vừa qua. Tuy nhiên trên thực tế việc thực hiện các lời hứa này ra sao còn là một câu chuyện chưa có hồi kết. Bài thuốc nào để chưa dứt điểm căn bệnh hứa của các bộ trưởng? theo Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc: Đây cũng là cách xem xét uy tín của các bộ trưởng, nếu họ không thực hiện được lời hứa với cử tri, uy tín đó sẽ bị ảnh hưởng… Cử tri kỳ vọng, với việc Quốc hội giám sát những lời hứa cũng như lấy phiếu tín nhiệm các thành viên Chính phủ, bệnh "hứa suông".
Gần đây dư luận cũng đã lên tiếng nhiều về căn bệnh hứa, bệnh xin lỗi nhưng rồi đâu vẫn hoàn đó, pháp luật vẫn chưa quy định rõ về trách nhiệm thực hiện lời hứa của các vị "công bộc"; chưa có chế tài xử phạt với những người nắm giữ chức vị quan trọng trong hệ thống cơ quan nhà nước hứa một đằng làm một nẻo hoặc hứa rồi để đấy.
        Do chưa có chế tài nên chưa thể hiện được tính răn đe, trong khi đó việc có thực hiện hay không lại tùy thuộc nhiều vào năng lực và tự trọng của các cán bộ, và khi cả hai yếu tố trên của các cán bộ này ngày càng bị bào mòn cộng với không có chế tài bắt buộc thì câu chuyện lời hứa sẽ vẫn mãi chỉ là lời hứa.
Thiết nghĩ một trong những hướng điều trị cho căn bệnh trầm kha này là phải tạo điều kiện cho đại biểu của nhân dân tái chất vấn để đi đến tận cùng trách nhiệm. Việc giám sát lời hứa cũng cần được thực hiện một cách quyết liệt, nghiêm túc không để tình trạng hứa "rõ to", "rõ kêu" để lấy lòng cử tri, lấy phiếu bầu… nhưng không mang lại hiệu quả thực tế trong đời sống xã hội.
Một phương thuốc khác không kém phần hiệu quả là gợi ý từ chức, hoặc luân chuyển với những cán bộ chỉ biết hứa suông. Chỉ với những biện pháp mạnh như vậy căn bệnh “hứa suông” may ra mới có cơ hội thuyên giảm



Phương thuốc nào cho lợi ích nhóm

Gần đây khái niệm nhóm lợi ích hay lợi ích nhóm được người ta bàn bạc một cách rất rôm rả. Vậy lợi ích nhóm là gì? Theo wikipedia nhóm lợi ích là một tập thể gồm nhiều cá nhân, tổ chức cùng chia sẻ một mối quan tâm chung và cùng nhau thúc đẩy các mục tiêu đó bằng cách tác động vào các chính sách của chính phủ. Là những nhóm vận động hành lang hay cửa hậu (lobby) để tạo ra hay thay đổi những luật lệ và cách thực thi có lợi cho phe nhóm mình, nhằm tạo dựng một vài đặc quyền, đặc lợi để thụ hưởng.Trên thực tế lợi ích nhóm là tiêu cực hay tiêu cực lại tùy thuộc vào mục đích của số đối tượng đó. Nếu lợi ích nhóm phù hợp lợi ích xã hội, dân tộc, quốc gia thì nó mang ý nghĩa tích cực, thúc đẩy xã hội; nếu ngược lại thì nó trở thành yếu tố tiêu cực, thậm chí nguy hại đối với xã hội, thể chế. Lợi ích nhóm mà ta đề cập trong phạm vi bài viết là khía cạnh tiêu cực của nó.
Trên các diễn đàn và trên báo chí, internet chưa bao giờ vấn đề lợi ích nhóm lại được người ta đề cập và bàn bạc với nhau nhiều đến thế. Nào là tác hại của "lợi ích nhóm" trong hệ thống ngân hàng, trong kinh doanh bất động sản .v.v. Thực tế cho thấy, có nhiều doanh nghiệp lớn do một vài cổ đông hoặc một nhóm cổ đông chi phối, đã hoạt động vi phạm pháp luật, phá sản để lại những món nợ khổng lồ cho phần lớn những cổ đông và điều lo ngại là các đối tượng này gây thất thoát vốn lớn;
Một thực tế không thể phủ nhận là lợi ích nhóm luôn đi cùng tiêu cực và tham nhũng luôn, khi đó nó trở thành một nhóm tội phạm có thêm quyền lực đáng sợ và tạo nên những nhóm lợi ích tiêu cực khác ở cấp độ cao hơn.
Thật nguy hại khi nhà nước ban hành chính sách pháp luật chỉ để có lợi cho một nhóm người trong khi đó đông đảo người dân trong cộng đồng lại bị ảnh hưởng từ những chính sách đó.
Chúng ta đều hiểu quyền lực và quyền lợi đều mang tính chất tha hóa. Đặc biệt khi lợi ích của nó xung đột với lợi ích của một số đông trong cộng đồng và khi đó nó sẵn sàng làm mọi thứ để duy trì lợi ích của mình kể cả bằng những thủ đoạn tiêu cực và bất minh thì lúc đó nó trở nên nguy hiểm. Qua các vụ án gần đây có thể thấy “lợi ích nhóm” đã hình thành nên các vụ án có "tổ chức", bởi các thành viên trong nhóm đối tượng câu kết với nhau, lôi kéo những người có chức, có quyền bằng vật chất, để có thể lũng đoạn xã hội …
Việc đấu tranh với lợi ích nhóm trở nên cực kỳ khó khăn do đã hình thành sự liên kết chặt chẽ trong nhóm đối tượng và sẽ là đặc biệt nguy hiểm khi nó có sự xuất hiện gương mặt của số cán bộ lãnh đạo trong nhóm. Một cách nhanh chóng các nhóm đối tượng này tạo nên những chính sách, luật pháp lệch lạc chỉ phục vụ lợi ích cho một nhóm người, và nguy hại hơn nó làm mất đi sức mạnh của chính quyền nhân dân, mất đi niềm tin của quần chúng vào chính thể, đe dọa lợi ích cộng đồng và quốc gia.
Đấu tranh với lợi ích nhóm là một việc làm hết sức khó khăn đòi hỏi sự quyết tâm của cả hệ thống chính trị. Trước hết các chính sách pháp luật phải hết sức minh bạch và rõ ràng với đối tượng được hưởng lợi là đông đảo tầng lớp nhân dân, một điểm khác cũng hết sức quan trọng là cái tâm, cái đức của người lãnh đạo. Bởi nếu lãnh đạo thanh liêm, vì lợi ích của tập thể của cộng đồng thì lợi ích cục bộ, nhóm sẽ không có đất phát triển và vì thế sẽ sớm bị tiêu diệt.
Cuộc đấu tranh chống lại lợi ích nhóm thực chất là cuộc đấu tranh chống tham nhũng và vì thế đây sẽ là cuộc chiến lâu dài, cam go, đòi hỏi các cấp lãnh đạo cần phải có quyết tâm lớn cũng như phẩm chất của những người cộng sản chân chính.

Bắt tạm giam nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng
Theo Nhân dân

Cập nhật lúc 17:26, Thứ hai, 22/10/2012 (GMT+7)

Nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, Hải Phong hôm nay đã bị khởi tố và bắt tạm giam vì tội huỷ hoại tài sản - Ảnh Thái Thịnh  
 
NDĐT- Nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) Nguyễn Văn Khanh đã bị khởi tố bị can về hành vi huỷ hoại tài sản và bắt tạm giam trưa 22-10. Cùng bị khởi tố còn có Trưởng phòng Tài nguyên- Môi trường huyện Tiên Lãng, Bí thư Đảng uỷ và Chủ tịch xã Vinh Quang.

Chiều 22-10, Thượng tá Phạm Duy Diên, Chánh văn phòng, Người phát ngôn Công an TP Hải Phòng cho biết: Trưa 22-10, Cơ quan Cảnh sát Điều tra (Công an TP Hải Phòng) đã tống đạt Quyết định khởi tố bị can số 22/CSĐT và thực hiện lệnh bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Văn Khanh, SN 1961, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng để điều tra về hành vi huỷ hoại tài sản theo điều 143, Bộ Luật Hình sự. Thời gian tạm giam là bốn tháng.
Trong ngày 22-10, Cơ quan Cảnh sát điều tra đã tiến hành khám xét nơi ở và nơi làm việc của ông Nguyễn Văn Khanh.
Cũng trong ngày 22-10, Cơ quan Cảnh sát Điều tra (Công an TP Hải Phòng) đã tống đạt Quyết định khởi tố bị can để điều tra về hành vi huỷ hoại tài sản đối với các ông: Phạm Xuân Hoa, SN 1955, Trưởng phòng Tài nguyên- Môi trường huyện Tiên Lãng; Phạm Đăng Hoan, SN 1960, Bí thư Đảng uỷ xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng); Lê Thanh Liêm, SN 1963, Chủ tịch UBND xã Vinh Quang (huyện Tiên Lãng).
Như Báo Nhân Dân điện tử đã đưa tin, ngày 5-1, các cơ quan chức năng của huyện Tiên Lãng (TP Hải Phòng) thực thi nhiệm vụ cưỡng chế thi hành quyết định hành chính thu hồi đất bãi bồi ven biển của ông Đoàn Văn Vươn tại Cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ông Đoàn Văn Vươn cùng một số người trong gia đình sử dụng vũ khí chống lại lực lượng cưỡng chế làm sáu chiến sĩ công an và quân đội bị thương.
Tuy nhiên, ngay sau đó, các công trình xây dựng của gia đình ông Đoàn Văn Vươn và em trai là ông Đoàn Văn Quý đã bị phá bỏ trái phép.
Bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Đoàn Văn Vươn) và bà Phạm Thị Báu (vợ ông Đoàn Văn Quý) có đơn tố giác Hội đồng cưỡng chế huyện Tiên Lãng đã huỷ hoại các công trình này của các gia đình.
Ngày 8-2, Cơ quan Cảnh sát điều tra (Công an TP Hải Phòng) đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự để điều tra về hành vi hủy hoại tài sản nêu trên.
Kết quả điều tra đã có đủ căn cứ xác định: các ông Nguyễn Văn Khanh, Phạm Xuân Hoa, Phạm Đăng Hoan, Lê Thanh Liêm có hành vi huỷ hoại tài sản, phạm vào điều 143, Bộ Luật Hình sự.

NGÔ QUANG DŨNG

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Ủng hộ thiện chí của Việt Nam ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc
Loa PhườngPhường Loa

Vài ngày qua, mấy kênh truyền thông ba láp, hằn học với Việt Nam  lu loa xuyên tạc việc Bộ Ngoại giao Việt Nam thông báo Việt Nam quyết định  ứng cử vào Hội đồng nhân quyền Liên hợp quốc. Thậm chí chúng còn gửi "thỉnh nguyện thư" phản đối việc Việt Nam ứng cử vào cơ quan này.
Thật là lạ, khi một số kẻ lúc nào cũng vỗ ngực tự do nhân quyền lại tìm cách cản trở, phá hoại thiện chí củai Việt Nam – một thành viên của Liên hợp Quốc mong muốn góp sức cùng các quốc gia thúc đẩy việc thực hiện quyền con người trên các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội, chính trị. Đồng thời có thể khẳng định Việt Nam sẽ đảm nhiệm tốt vai trò, đóng góp tích cực vào công việc chung của Hội đồng Nhân quyền, vì một thế giới hòa bình, thịnh vượng, công bằng.
Vậy những kẻ to mồm đó là ai vậy, thật chẳng phải xa lạ gì khi đó là đài SBTN cùng bè lũ Việt Tân, những kẻ khủng bố, đi ngược lại lợi ích của quốc gia, dân tộc. . . những kẻ đã bị chính kiều bào ta ở nước ngoài lên án.
 Với những thành tựu vô cùng to lớn đã đạt được trong công cuộc đổi mới vừa qua, tất cả những người con mang trong mình dòng máu Việt đều tự hào và hướng về quê hương đất nước. Không một thế lực nào có thể cản phá được sức mạnh của dân tộc Việt Nam cho dù âm mưu và việc làm của chúng có hèn hạ và bẩn thỉu đến đâu.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012

BBC hay hãng tin Vỉa Hè


        Loa Phường Loa Phường

           Đọc bài “Nữ sinh mất tích vì làm thơ chống Trung Quốc ?” của BBC, Loa Phường tôi thấy làm lạ,  tại sao một hãng thông tấn lớn như BBC lại có thể đưa tin theo kiểu tào lao lúc trà dư, tửu hậu như vậy. Xem bài viết, người đọc có cảm giác hình như tác giả của bài báo này không hiểu gì về pháp luật và nghiệp vụ báo chí hoặc giả vờ cố tình không chịu hiểu nên mới đưa tin theo kiểu thày bói mù xem voi vậy.
          Bài viết  ám chỉ việc cơ quan Công an Việt Nam vi phạm pháp luật “bắt cóc” cô nữ sinh Phương Uyên, tác giả còn dùng từ “nữ sinh viên bị “mất tích”” để gọi sinh viên này, rồi đưa tin việc gia đình của Uyên đến cơ quan công an nhiều nơi hỏi tìm con nhưng đều nhận được câu trả lời không biết…
          Ám chỉ một cách ác ý song  tác giả bài báo lại đưa ra những chi tiết để tự vả vảo mặt mình như: “Uyên bị bắt vào khoảng hơn 11h sáng, ngày 14/10/1992, Công an khoảng 10 người mặc thường phục vào dẫn Uyên và những người bạn trong nhà trọ đi chỉ nói là để xác minh một số vấn đề rồi về. Ban đầu Uyên bị đưa lên công an phương Tây Thạnh quận Tân Phú TP Hồ Chí Minh, sau Uyên bị giải lên CA quận Tân Phú TP Hồ Chí Minh rồi mất tích cho đến nay. Lý do công an bắt Uyên là Uyên đã làm truyền đơn chống Trung Quốc ở Bình Thuận, công an thu được những tấm hình bất lợi cho bạn đó ở ngay phòng trọ lúc kiểm tra điện thoại” (trích BBC).
           Như vậy ai cũng hiểu Phương Uyên đã có hành vi viết và làm các truyền đơn có nội dung chống Trung Quốc. Là một dân tộc yêu chuộng hoà bình chúng ta hiểu và trân trọng giá trị của hoà bình cũng như sự toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ. Việc Trung Quốc có những hành vi gây hấn trên biển Đông trong thời gian gần đây là việc làm sai trái, Đảng và Nhà nước đã có nhiều biện pháp để giải quyết vấn đề trên. Thông qua các hoạt động ngoại giao song phương và đa phương, tuyên truyền và giáo dục về ý thức chủ quyền lãnh thổ của dân tộc, rèn luyện và nâng cao sức mạnh quân đội .v.v. Tuy nhiên một số thế lực phản động trong và ngoài nước đã lợi dụng danh nghĩa yêu nước của một bộ phận thiếu thông tin trong quần chúng nhân dân để kích động các hoạt động gây rối, manh nha cho các hoạt động bạo loạn gây mất ổn định chính trị và trật tự an toàn xã hội, chia rẽ đoàn kết giữa các dân tộc, thậm chí kích động chiến tranh.
          Chúng ta còn chưa rõ cụ thể nội dung tờ truyền đơn đó là như thế nào, nhưng Luật báo chí, Luật xuất bản, Luật hình sự và nhiều bộ luật khác của Việt Nam đều có những quy định nghiêm cấm và có chế tài xử phạt đối với hành vi này của Uyên.
           Các hành vi bị cấm trong hoạt động xuất bản đã nêu“Tuyên truyền, kích động chiến tranh xâm lược, gây hận thủ giữa các dân tộc và nhân dân các nước” (Khoản 2, Điều 10 – Luật Xuất bản)
          Luật báo chí cũng quy định :“Không được kích động bạo lực, tuyên truyền chiến tranh xâm lược; gây hận thù giữa nhân dân các nước…(điều 10 Luật Báo chí).
          Luật Hình sự cũng đã ghi rõ: Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống chính quyền nhân dân, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm:
           d/ Phá hoại việc thực hiện chính sách đoàn kết quốc tế.
          ( Trích Điều 87. Tội phá hoại chính sách đoàn kết – Bộ Luật hình sự).
          Như vậy việc cơ quan Công an mời Uyên lên làm việc là dựa trên tài liệu thu được, việc áp dụng các biện pháp ngăn chặn cần thiết khác để phục vụ quá trình điều tra là điều cần thiết và đúng theo quy định pháp luật của Việt Nam. Việc làm trên công khai tới mức việc CA đưa cô sinh viên này đi đâu, vào thời gian nào, lý do là gì BBC đều phách vị vanh vách.
          Như vậy thì không thể có chuyện Phương Uyên bị cơ quan công ăn bắt cóc, hay bị mất tích vì làm thơ chống Trung Quốc như BBC đưa tin.
          Thiết nghĩ việc BBC đưa tin một cách đầy ác ý như trên chỉ làm xấu đi hình ảnh về một hãng thông tấn lớn đã có bề dày hoạt động nghiệp vụ mà thôi.