Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Cuối tuần thư giãn chút....


Người mạnh nào cũng cô đơn
Bởi vì kẻ yếu đông hơn rất nhiều
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy miễn bàn đúng sai
Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn
Chị em Phụ nữ thường lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần… cu (cù).
Hôm nay học cả một buôi ( buổi)
Ăn một quả chuối gọi là tĩnh dương (tĩnh dưỡng) 
Con rể làm tận Hòn Gai 
Đem biếu bố vợ một chai rượu chành (chanh) 
Bố mừng, bố cảm ơn anh 
Bố đem nhắm với tiết canh lợn xề 
Mới nhấp cứ thấy tê tê 
Chua chua, chát chát nó ề chân răng (ê) 
Nhăn nhăn bố mới bảo rằng 
Sao không thêm ớt để ăn với bùn (bún)
Mất gà
Thấy anh lo việc sớm khuya
Việc công nhanh nhẹn, việc kia … lơ là

Tối qua em thịt con gà

Rượu ngon sẵn có mang ra anh xài
Nhìn anh ăn uống no say
Mừng thầm em nghĩ đêm nay… ra trò!
Ai ngờ anh… ngáy khò khò
Một giấc đến sáng rồi bò dậy luôn
Thôi thì biết nói gì hơn
Coi như “Gà” ấy… bị “Chồn” nó tha!
Sưu tầm

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

Chân dung luật sư Trần Vũ Hải (phần đầu)
(Sưu tầm chưa rõ tác giả)


Cảm quan khi nhìn chân dung của luật sư Trần Vũ Hải, tôi chắc ít người có thiện cảm, nhất là nhìn các bức ảnh về tư thế biểu lộ cảm xúc của ông khiến tôi cảm nhận về “cái tôi” của ông đạt mức maximum. Với vẻ bề ngoài này, chân thành mà nói, nếu ở một chính trị gia phương Tây e ông Hải sẽ rất khó kiếm phiếu bầu.

- Ấn tượng đầu tiên khi nói về chân dung vị luật sư nổi tiếng là việc ông tự ứng cử vào vị trí Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Việt Nam năm 2005. Trong đơn ứng cử, ông Hải cho rằng, “một luật sư hoàn toàn có thể làm Chủ tịch Liên đoàn bóng đá một quốc gia, thậm chí thế giới. Ông cũng khẳng định mình đủ kiến thức, khả năng, các mối quan hệ, nền tảng tài chính và thời gian để cống hiến cho bóng đá nước nhà”.

Tất nhiên về mặt chính trị, ông Chủ tịch đương nhiệm đã hoan nghênh “lần đầu tiên có một người tự ứng cứ vào chức Chủ tịch là một tín hiệu đáng mừng”. Giống như ông Cù Huy Hà Vũ tự ứng cử vào vị trí Bộ trưởng Bộ giáo dục, ai ai cũng biết trước, vị trí “trọng yếu” của cả lĩnh vực thiết yếu không dễ “ứng cử” trong khi thực tế còn bầu bán chán chê trong nội bộ và chọn lựa miệt mài cấp trên nữa, rồi mới đưa ra xét yes hay no. Thú chơi ngông của 2 vị trên cho thấy sự hao hao tính cách, tham vọng, ảo vọng và tất nhiên cả con đường “chiến đấu” của họ. Khách quan mà nhìn nhận, thì luật sư Trần Vũ Hải khôn và đỡ lộng ngôn hơn Vũ nhiều, sự khác biệt này là đương nhiên giữa một luật sư chính hiệu và một luật gia núp bóng vợ nhập nhèm qua biển hiệu “Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ” khiến Hội luật sư Hà Nội phải đính chính.

- Thứ đến là việc luật sư Trần Vũ Hải bị tước quyền đại biểu tại Đại hội VFF khóa VI năm 2009 khiến dư luận đặt dấu hỏi to đùng về năng lực và trách nhiệm của vị luật sư này. 

Đây là sự kiện hy hữu trong các kỳ Đại hội VFF, bởi lẽ trong lịch sử, chưa có đội bóng nào bị tước quyền đại biểu chính thức. Nguyên do được ông Nguyễn Nam Hùng, trưởng ban Tư cách đại biểu ĐH BCH VFF khoá VI, cho biết: “Cả Sài Gòn United lẫn luật sư Trần Vũ Hải, người đại diện CLB, đã không tuân thủ đúng trình tự và trái với quy định về mặt hành chính để trở thành đại biểu chính thức tham dự ĐH”. Theo quy định, các CLB phải đăng ký đại biểu (mỗi CLB hai người) trước ngày 30/9. Tới 13/10, quá hạn 10 ngày, VFF mới nhận được bản fax đăng ký của luật sư Hải nhưng bản fax này không có số công văn. Ngoài việc vi phạm thời gian đăng ký, ông Hải chỉ là người được Sài Gòn United thuê chứ không phải Chủ tịch, HLV trưởng hay giám đốc điều hành, vì thế không thể là đại biểu cho đội. Bị tước tư cách đại biểu, luật sư Hải xin phát biểu nhưng bị chủ tọa từ chối.

Xem ra vụ việc lớn như vậy mà vị luật sư có nhiều kinh nghiệm, hiểu biết về các luật lệ ở VFF lại phạm phải những lỗi sơ đẳng, không thể chấp nhận được thì thực quá khó hiểu. Tội cho CLB Sài Gòn United nọ, đã tốn kém khá nhiều tiền cho vị luật sư chuyên trách nhưng …quá thiếu trách nhiệm này hay xem thường luật lệ.

- Đây được xem là luật sư của các vụ án, cá nhân chống Nhà nước. Có thể nói trong những năm gần đây, tên tuổi của luật sư TRần Vũ Hải khá gắn bó trong các phiên tòa bảo vệ các thân chủ là “nhà đấu tranh dân chủ” xứ Việt. Tôi không được biết đến các vụ án mà luật sư Hải bào chữa ra sao, nhưng vụ bào chữa cho Cù Huy Hà Vũ thì luật sư Hải đã tạo một xì-căng-đan rất nối và được bình luận rất nhiều.

Đình đám nhất vụ án này là ở phiên tòa sơ thẩm, ls Hải đã bị đuổi khỏi Tòa, theo tường - thuật của một nhà báo trong phiên tòa trên blog Đào Tuấn’s blog kể khá chi tiết:

  “Hiệp “xét hỏi” tiếp tục bế tắc. Một bác hội thẩm ngồi im không nói một câu. Bác hội thẩm nhuộm tóc liên tục nhắc bị cáo: Bình tĩnh. Luật sư: Bình tĩnh. Thẩm phán Nguyễn Hữu Chính liên tục rung chuông, liên tục nhắc nhở các luật sư và bị cáo “dừng lại”. Một nữ đồng nghiệp chép miệng rằng có khi bác Chính phải “dừng lại” đến 4-500 lần chứ không ít. Mình cũng đếm có phút, ông đã hơn 10 lần rung chuông, nhắc “dừng lại”. Và đỉnh điểm là trong phần xét hỏi, ông đã yêu cầu lực lượng cảnh sát tư pháp “mời” LS Trần Vũ Hải ra khỏi toà khi bị nhắc nhở “dừng lại” tới 3 lần, mà ông Hải vẫn tiếp tục nói. Phiên tòa nát vụn, bế tắc và căng thẳng có lẽ bởi sự không chịu nhau giữa hai bên, một sự mà thằng Tùng nhọn chửi thề rằng: Đéo gì phải thế. 

LS Trần Vũ Hải trước nay nổi tiếng là khôn như cáo hôm nay bỗng nhiên hung hăng tệ. Nào là đề nghị HĐXX công bố toàn văn các tài liệu dùng để buộc tội bị cáo Vũ theo điều 214 Bộ luật TTHS. Rồi thì vung tay rằng: Đây không phải là đề nghị mà việc công bố là bắt buộc theo điều 214. Rồi thì “Các tài liệu là chứng cứ dùng để buộc tội, nên phải công bố”. Đi xa hơn, LS Hải còn “đề nghị” HĐXX trả lời xem điều 214 Bộ luật TTHS còn có hiệu lực pháp lý hay không. “Nếu quý toà khẳng định điều luật này không còn hiệu lực thì chúng tôi sẽ chấm dứt yêu cầu công bố”. Ngay sau đó, dù HĐXX trích một số đoạn trong các tài liệu dùng làm chứng cứ buộc tội, đến lượt LS Trần Đình Triển tiếp tục đề nghị phải công bố toàn văn các tài liệu. Luật sư Hà Huy Sơn cũng cho rằng các tài liệu này đã bị cắt xén và có tới 12 điểm sai lệch. 3 luật sư sau đó đã bỏ về khi Chủ toạ phiên toà tuyên bố chấm dứt phần xét hỏi. Hiệp xét hỏi: Hòa, dù HĐXX đã giơ thẻ đỏ. Và việc bỏ tòa của 3 vị luật sư, dù với lý do gì, cũng là bỏ trận đấu, bỏ mặc thân chủ, đáng bị xử thua, phạt 3 điểm”. 

Còn trên TTX và báo Hà Nội mới thì đưa tin đánh giá về sự vụ này Tại phiên tòa, 4 luật sư tham gia bào chữa cho bị cáo, gồm Trần Đình Triển, Trần Vũ Hải, Vương Thị Thanh, Hà Huy Sơn.Do vi phạm nội quy phiên tòa, sau nhiều lần bị nhắc nhở, luật sư Trần Vũ Hải đã bị Hội đồng xét xử yêu cầu ra khỏi phòng xử.”.

Cùng với nhiều bài tường thuật khác, chỉ có thể thấy lý do LS Hải bị đuổi khỏi phiên tòa là không tuân theo sự điều hành của chủ tọa. Đây là lỗi khá nặng của luật sư, hơn nữa cùng với việc 3 luật sư còn lại “tự đuổi” khỏi phiên tòa cho thấy, nếu những luật sư này xem việc bảo vệ thân chủ như là “quyền” chứ không là “nghĩa vụ”, xem chốn công đường “chẳng là cái đinh gỉ” gì.

ẤY nhưng, chưa hết, LS Hải và mấy ls còn lại còn tiếp tục kiện về việc “bị đuổi” và “tự đuổi” khỏi phiên tòa trên, chẳng biết kết quả kiện ra sao vì không thấy các vị này thông báo. VỚi tinh thần “chiến đầu” cao như mấy vị này thì đơn kiện Tòa không dễ bị “chìm xuồng” như thế, bởi vậy chỉ có hai khả năng: hoặc các vị ấy múa trên mạng cho xôm, hoặc đã nhận được phúc đáp của Tòa nhưng không thể công khai được vì thấy…bất lợi.

ĐÓ là chưa kể, trong lập luận của LS Hải, Cù Huy Hà Vũ không những vô tội, mà còn đáng là anh hùng, ủng hộ những yêu cầu quái dị của Mr Cù như: đòi hoãn phiên tòa vì bồi thẩm đoàn đều là …đảng viên, Toà không triệu Thủ tưởng hay Chủ tịch nước gì đó đến dự Tòa…Có vẻ như giống như các luật sư còn lại và bị cáo, LS Hải muốn phá phiên tòa hơn là muốn nó diễn ra, không phá được thì phải tạo được xì-căng –đan về Toà Việt để còn có cái mà nói, viết, thu hút dư luận …Lãng xẹt!

Search trên mạng thì thấy hình như bị đuổi ra khỏi tòa đã thành “truyền thống” của LS Hải. Trong  phiên tòa vụ án "Lợi dụng quyền tự do dân chủ...", "Chống người thi hành công vụ" và "Cố ý gây thương tích" xảy ra tại xã Tân Dân, huyện Khoái Châu, Hưng Yên ngày 27/3/2009 , LS Hải và LS Trần ĐÌnh Triển, Lưu Vũ Anh đã bị Tòa đuổi mà theo thẩm phán Nguyễn Trung Kiên “sở dĩ luật sư bị mời ra ngoài vì đã vi phạm nội quy của tòa như: nghe điện thoại dị động trong phòng xử án, yêu cầu luật sư đứng lên trả lời HĐXX nhưng luật sư không đứng.”. Nghe đâu mấy luật sư này còn bị đuổi hay bị Thẩm phán phê ở khá nhiều phiên tòa khác. Xem chừng cần phải thay đổi cách nhìn nhận về vị trí của luật sư chốn công đường ở Việt Nam ta, thảo nào mà luât sư các nước cứ muốn xin vào hành nghề!!!

- Gần đây, có vẻ như LS TRần Vũ Hải đặc biệt quan tâm đến các vụ việc đình đám như khiếu kiện đòi đất đai của các “điểm nóng”.

LS Hải đi đầu trong việc đưa ra những lập luận rất “mới” trong vụ Đoàn Văn Vươn là Vươn không “chống người thi hành công vụ” mà là “ phòng vệ chính đáng” hay “tự vệ”, lực lượng cưỡng chế đã “đột nhập trái phép” vào khu vực cưỡng chế!!! Chỉ có thể thấy một điều duy nhất qua kiểu lập luận của LS Hải là đánh tráo khái niệm khách quan của hành vi, căn cứ  xem xét bản chất vụ án là làm rõ đúng sai của quyết định cưỡng chế mảnh đất nhà ông Vươn, thì  lại được đánh tráo sang cách đặt vấn đề “lực lượng thi hành” là “côn đồ”, là “vi phạm pháp luật” để nhằm ý đồ chính trị gì thì quá rõ: cổ vũ cho hành động “vĩ đại”,”anh hùng”, “đánh thức dư luận” của một nông dân như Đoàn Văn Vươn dám dùng bạo lực “đương đầu” với chính quyền.

Trong vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang – HƯng Yên không khó để thấy sự xông xáo, năng nổ của LS Hải. Người thân của tôi ở Văn Giang từng được trực tiếp diện kiến khi vị LS này vận động bà con ở đây yên tâm và quyết tâm …khiếu kiện đến cùng vì LS Hải sẽ chi tiền không giới hạn hỗ trợ bà con về thủ tục pháp lý, cũng như đeo đuổi việc khiếu kiện. Ai có “khó khăn” gì LS Hải sẽ giúp đỡ …vô tư. Hay trong vụ kiện EVN của bà con Thái Nguyên cũng vậy, việc ký hợp đồng thuê LS chỉ là làm …phép, còn yên tâm rằng bà con khiếu kiện cứ đổ về Hà Nội sẽ được trợ giúp mọi mặt, cả về …vật chất!

Liệu có ai đặt câu hỏi nghi ngại, tại sao LS Hải nhiệt huyết “vác tù và hàng tổng” đến thế? KHông quản ngại rút ví…không giới hạn cho hàng chục, hàng trăm bà con nông dân khiếu kiện các nơi “yên tâm” đeo đuổi khiếu kiện, bất hợp tác với chính quyền địa phương, doanh nghiệp đến cùng như thế?

Ở một người say mê chính trị, thường có 2 dạng duy nhất: xây và chống, ở LS HẢi, tôi thấy rằng tinh thần XÂY có lẽ khó tìm thấy, mà CHỐNG bằng mọi cách thì nhiều hơn. Nếu có tinh thần XÂY, tức vì mục tiêu ích nước lợi dân thì chắc ngoài việc đấu tranh bảo vệ quyền lợi cho những người dân thấp cổ bé họng, giúp đỡ dân “thỏa hiệp”, có được quyền lợi chính đáng xong thì nên  trở về xây dựng quê hương gia đình chứ không mong, không kích họ đeo đuổi sự “bất hợp tác” với nỗ lực của chính quyền để được “bảo vệ” họ lâu dài, đúng không?

Nhưng với nét phác họa chân dung ban đầu về vị LS Trần Vũ Hải này, chắc các bạn phần nào hiểu được tại sao các cụ hay có câu “Trông mặt mà bắt hình dong” và vì sao lại có những người như Cù Huy Hà Vũ, LS Trần Vũ Hải rồi chứ.

Sẽ tiếp tục trở lại chủ đề này khi có thêm tư liệu phong phú hơn.

Quyền lực ngầm sau mạng xã hội

(Theo Nhân dân)

Có thể nói mạng xã hội (MXH) trên in-tơ-nét là một bước tiến mới của công nghệ thông tin, đã và đang thu hút sự quan tâm của hàng tỷ người trên thế giới, đồng thời góp phần quan trọng trong khi đưa con người đến gần với nhau hơn, đưa "thế giới ảo" đến gần với "thế giới thật".
Tuy nhiên, đằng sau MXH luôn có những quyền lực ngầm, và công nghệ do con người tạo ra có thể trở thành một công cụ bị lạm dụng nhằm khống chế con người, nếu như mất cảnh giác. Liệu đã có bao nhiêu người đủ tỉnh táo, đủ khả năng sàng lọc thông tin khi tham gia các MXH, bao nhiêu người biết đến tác động của các MXH, nhất là tác động tiêu cực?   
Hiện nay trên thực tế, MXH thường được hiểu là các trang web, blog kết nối mọi người với nhau, tạo ra môi trường trên mạng để mọi người trao đổi và chia sẻ thông tin, tình cảm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức "hiền lành", chưa phản ánh  các "quyền lực ngầm" sau mỗi trang kết bạn và giải trí.
Thông thường, những ai có địa chỉ email thường hay nhận được lời mời hấp dẫn tham gia Facebook, Twitter, hay các trang kết bạn online như twoo.com, badoo.com, nhipcauduyen.com, myzamana.com, vietnamsingle.net... Và thường thì cảm giác về một thế giới cởi mở, hòa đồng với những cơ hội kinh doanh và kết bạn dễ làm mờ đi sự nghi ngại. Còn gì thú vị hơn khi được trò chuyện, trao đổi, hẹn hò, thoải mái bày tỏ quan điểm, ngợi khen hay tặng quà với mọi người có cùng sở thích từ khắp nơi trên thế giới. Có lẽ vì thế, mỗi ngày có hàng tỷ lượt người truy cập vào youtube, wikipedia, google... để tra cứu thông tin, xem vi-đi-ô hoặc tương tác với bạn bè. Thành viên MXH thường là người tích cực tải thông tin lên các trang web. Thông tin trên MXH được gián tiếp thừa nhận khi người khai thác nó nghiên cứu và sử dụng cho mục đích riêng. MXH đang phát triển như một xu thế thời đại, một phần là do nhu cầu giao lưu, chia sẻ, khai thác thông tin của con người, phần khác do công nghệ kỹ thuật số không ngừng được nâng cấp. Có thể nói, sự liên kết giữa các MXH và trang web trên toàn cầu có thể biến một sự việc xảy ra tại một làng quê hẻo lánh thành mối quan tâm của cả thế giới.
Ở nước ta, số người tham gia MXH tăng lên nhanh chóng, nhất là trong giới trẻ. Theo ictnews.vn của Bộ Thông tin và Truyền thông, tính đến ngày 31-3-2012, nước ta có hơn 30,8 triệu người sử dụng in-tơ-nét, chiếm 34,1% dân số. Số người dùng in-tơ-nét ở nước ta xếp thứ tám trong khu vực châu Á và thứ ba ở khu vực Ðông - Nam Á. Nếu 50% số người sử dụng in-tơ-nét tham gia các MXH, thì nước ta có trên dưới 15 triệu người tham gia các MXH, hoặc là thành viên của MXH. MXH nổi tiếng nhất Việt Nam là Zing Me tự quảng bá số thành viên lên tới bảy triệu người; mạng này cung cấp nhiều tiện ích giải trí, thông tin "nóng", ảnh của "hot girl, hot boy" và trở thành tâm điểm của giới trẻ. Do phần lớn những người tham gia vào các MXH sở hữu máy tính cá nhân, hoặc thường xuyên tiếp xúc với máy tính, điện thoại di động cao cấp (có chức năng duyệt web), họ trở thành đối tượng tác động, chào mời của các doanh nghiệp, các tổ chức, cá nhân với những mục đích khác nhau.
Quá trình phát triển của MXH cũng chứa đựng nhiều thay đổi so với mục đích ban đầu. Những MXH ra đời đầu tiên vào những năm 1990 chỉ nhằm mục đích kết bạn, tạo diễn đàn trao đổi nội bộ cho các thành viên trong nhóm, không hề hoặc rất ít liên quan chính trị. Tuy nhiên, ảnh hưởng và lực hấp dẫn của các MXH ngày càng lớn và dần dần được các đại gia tài chính, các thế lực chính trị và nhiều đối tượng khác khai thác để kiếm lợi. Twitter là một thí dụ. Khởi điểm là một dịch vụ nhắn tin di động, đến nay, mỗi ngày MXH Twitter có khoảng 600 triệu lượt người truy cập. Ðể duy trì hoạt động, MXH này đã chấp nhận các khoản đầu tư của các công ty như Digital Sky Technologies có trụ sở tại LB Nga và thực hiện các điều khoản cam kết với công ty này.
Từ một trang web kết nối bạn bè do Mark Zuckerberg lập nên, Facebook đã trở thành MXH đa năng với số thành viên còn đông hơn cả dân số Mỹ, LB Nga. Song ai đang thật sự sở hữu và điều hành MXH khổng lồ này? Một số nguồn tin cho biết, MXH nổi tiếng nhất thế giới này được sở hữu và quản lý bởi các ngân hàng và nhà đầu tư tài chính khổng lồ Rothschilds and Goldman Sachs. Mối quan hệ giữa CIA và Facebook được nói rõ trên trang americasnewsnow.com với những thông tin khiến người đọc giật mình. Trang này cho biết, chính các cựu điệp viên CIA là người gây quỹ cho Facebook, và những người này đã được sử dụng thông tin từ Facebook. Các điều khoản dịch vụ Facebook cũng nói rõ rằng, công ty sở hữu trang web này được sở hữu và có quyền sử dụng bất kỳ thông tin nào đăng tải trên trang này theo bất kỳ cách thức nào từ giờ (thời điểm đăng ký) đến vô tận. Khi trả lời câu hỏi "Có đúng là Facebook thật sự được điều hành bởi CIA?", trang hỏi đáp có tiếng của yahoo có tên miền là answers.yahoo.com đưa ra câu trả lời rằng, các cơ quan tình báo Mỹ như CIA, FBI hay NSA chỉ việc thu thập thông tin cá nhân có sẵn trên Facebook dùng để chống lại chính những người cung cấp thông tin đó, nếu họ muốn. Có lẽ, những người đăng tải thông tin thật của mình trên Facebook sẽ phải giật mình sợ hãi khi biết điều này. Bởi vì bên cạnh những người cố tình khai báo thông tin không chính xác, thì không ít người vô tư cung cấp thông tin cá nhân khá trung thực. Âu đó cũng là bài học sơ đẳng nhất trong bảo mật thông tin cá nhân.
Bất cứ ai muốn tham gia vào một MXH như Facebook hay Twoo.com, đều phải đăng ký theo yêu cầu của người điều hành trang web. Thông thường, người tham gia phải đăng nhập một tài khoản email, khai họ tên, giới tính, địa chỉ, nghề nghiệp, thậm chí cả điều kiện kinh tế, quan hệ hôn nhân, sở thích cùng nhiều thứ khác. Các thành viên được yêu cầu tải lên hình ảnh của chính mình, càng nhiều ảnh thì càng có cơ hội biết nhiều thông tin của người khác. Từ nguồn thông tin thu thập được và từ email của thành viên, người điều hành trang web sẽ nhanh chóng lần ra mối quan hệ của các thành viên đó trên in-tơ-nét, kêu gọi các thành viên hãy mời bạn bè, người thân tham gia MXH với những điều kiện ưu đãi tài chính và thông tin hấp dẫn. Càng thuyết phục được nhiều người tham gia, bạn càng có cơ hội được nhiều người biết đến, được xếp vào khách VIP, người nổi tiếng. Cứ thế, như một trò cờ bạc, càng dấn sâu vào các mối quan hệ thân tình trên mạng thì thành viên của MXH càng khó dứt ra, càng khai báo nhiều hơn. Dần dần, các thành viên MXH vô tình cung cấp cho người điều hành mạng một bản lý lịch chi tiết mà chính họ cũng không ngờ tới, bao gồm những mối quan hệ cá nhân đáng lẽ phải giấu kín. Khi họ trò chuyện hoặc gửi thư, ảnh và tài liệu cho bạn bè trên MXH, tất cả những thông tin đó được lưu giữ, và đương nhiên người điều hành MXH biết hết những thông tin này. Sẽ nguy hiểm thế nào nếu như người điều hành MXH sử dụng thông tin cá nhân của các thành viên vào mục đích xấu, hoặc để khống chế, hoặc để theo dõi mọi người. Phần lớn những người tham gia MXH không quan tâm xem ai đứng đằng sau các mạng này, không đọc kỹ các điều khoản tham gia. Khi một người bỏ qua các điều khoản, mặc nhiên người đó đã ký vào một hợp đồng cho phép người điều hành MXH tự do sử dụng thông tin cá nhân của mình. Cũng rất ít người hoài nghi về mục đích giao lưu vui vẻ của các MXH, hoặc cho rằng MXH được lập ra nhằm mục đích kinh doanh thuần túy, mà không xem xét đến các mục đích khác. Sự vô tư này có thể phải trả giá khi tham gia một số MXH có dụng ý xấu.
"Không gian ảo", nhưng thiệt hại có thể là thật. Có những tổ chức, doanh nghiệp tạo ra MXH riêng nhằm kết nối các thành viên trong tổ chức với nhau và kết nối có điều kiện với các thành viên bên ngoài nhằm mục đích trục lợi. Vụ lừa đảo bằng thủ đoạn mua bán gian hàng điện tử gây xôn xao dư luận thời gian qua cho thấy, muaban24h đã sử dụng in-tơ-nét để thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản của các công dân nhẹ dạ, cả tin. Nhiều MXH, blog và báo điện tử cũng vô tình đưa thông tin có lợi cho muaban24h. Tình báo kinh tế, các hacker thường lợi dụng tối đa các tiện ích của MXH, vừa khai thác thông tin của đối thủ, vừa tiến công trên cả phương diện tài chính lẫn kỹ thuật. Rồi do khả năng tương tác rộng lớn, nên nhiều hacker phát tán vi-rút và mã độc trên MXH, tiến công các trang web, blog, thậm chí tiến công cả hệ thống bảo mật thông tin của các quốc gia. Ví như việc các MXH đã nhân bản với tốc độ chóng mặt những thông tin mật được Wikileaks tiết lộ, làm cho giới chức các quốc gia một phen điêu đứng vì lo lắng. Các nhà quân sự đều phải tính tới các phiên bản của chiến tranh mạng, trong đó, MXH sẽ đóng vai trò hết sức quan trọng do các trang điện tử này nắm được số đông, khả năng phát tán thông tin nhanh nhạy. Hơn nữa, các thành viên của MXH đều có niềm tin nhất định vào thông tin chính thức được phát hành bởi người điều hành mạng hay bạn bè trên mạng. Việc đóng cửa tất cả các MXH là giải pháp không khả thi chút nào trong thời điểm hiện nay. Trong khi đó, nhà điều hành MXH có thể phải bắt tay với các thế lực ngầm vì lý do tài chính.
Gần đây, vai trò "ngòi nổ" của MXH trong "mùa xuân A-rập" ở các quốc gia Bắc Phi được đánh giá là không nhỏ. Phương Tây không chỉ hỗ trợ các phe nổi dậy chống chính phủ bằng tiền và vũ khí, mà họ sử dụng MXH như một phương thức chiến tranh tâm lý để tập hợp, kích động các lực lượng nổi dậy, đồng thời thu thập thông tin tình báo qua hệ thống điện tử một cách tinh vi. Còn trên Facebook, cách đưa tin có chủ ý rõ rệt. Họ cung cấp các đường link với một số trang web chống chế độ. Có những người xem đây là thông tin "hot", đọc cho vui, nhưng cũng có người vô tình hay hữu ý nhân bản, sao chép thông tin này. Việc quản lý các thông tin kiểu như trên là rất khó thực hiện, nhất là khi các MXH thực hiện truyền tin qua email, massage, hoặc liên kết website một cách tự do. Ðây chính là điểm mà các thế lực thù địch, phản động đang khai thác sâu, lợi dụng triệt để. Thậm chí, khi có sẵn trong tay danh sách địa chỉ thư tín của các nhân sĩ, trí thức, học sinh, sinh viên, họ chỉ việc phát tán và tải lên các trang MXH nổi tiếng để thu hút nhiều người đọc.
MXH hiện chứa đựng không ít cạm bẫy mà người đăng nhập dễ trở thành con mồi. Trên MXH có vô số liên kết độc hại, tin rác hay phần mềm lừa đảo, mà nếu kích chuột vào có thể khách hàng phải chịu thiệt hại. Các vụ lừa đảo qua MXH ngày càng nhiều, hết cô gái này đến cô gái khác bị lừa bán qua mạng, rồi bán thông tin giả, hàng giả,... Ðáng báo động tới mức, tờ The Guardian (Anh, ngày 15-3-2011) đưa tin chính Julian Assange, người sáng lập Wikileaks, đã khuyên sinh viên đại học Cambridge không sử dụng Facebook và Twitter. Lý do mà ông này đưa ra là, những MXH đã góp phần gây ra những bất ổn ở Trung Ðông cũng như cuộc nổi dậy ở Ai Cập, theo ông, in-tơ-nét là "cỗ máy gián điệp khổng lồ nhất mà thế giới từng biết đến". Trong khi các quốc gia phương Tây khuyến khích người dân các nước khác hãy sử dụng in-tơ-nét và MXH để thúc đẩy cải cách, dân chủ, thì chính họ lại chật vật tìm cách quản lý vấn đề này trong quốc gia mình. Chính phủ Anh đã phải đem MXH lên bàn nghị sự sau khi xảy ra các cuộc bạo động ở quốc gia này năm 2011. Nhiều công ty ở Mỹ cấm nhân viên sử dụng MXH trong giờ làm việc. Hiện nay, chính phủ các nước đều nỗ lực tìm giải pháp quản lý MXH.
Xu hướng báo chí và MXH bắt tay nhau để thuyết phục người đọc đang diễn ra. Ngày càng nhiều công ty và tổ chức của chính phủ, cũng như tổ chức phi chính phủ, tìm kiếm cơ hội đầu tư vào các MXH đang lên do thấy lợi ích từ việc này. Tùy theo mức đầu tư và điều khoản hợp đồng, họ có thể trở thành thế lực ngầm khống chế các MXH có ảnh hưởng. Ðến nay, ở Việt Nam có khoảng 30 MXH đang hoạt động. Ngoài một số MXH có mục đích giải trí đơn thuần, không ít MXH đang bị các thế lực thù địch lợi dụng nhằm thu thập thông tin, phổ biến thông tin bịa đặt, vu cáo, kích động, kêu gọi lật đổ chế độ, chống lại Ðảng và Nhà nước như là một công cụ hiệu quả để thực hiện "diễn biến hòa bình". Một số blog (có địa chỉ, tên tuổi hẳn hoi) thường xuyên cập nhật thông tin như một tờ báo điện tử, đưa nhiều thông tin xuyên tạc, độc hại nhưng chẳng thấy bị xử lý. Hơn lúc nào hết, bất cứ ai tham gia các MXH cần tìm hiểu kỹ về điều khoản tham gia cũng như mục đích thật sự của MXH, để bảo đảm an ninh cho cá nhân, đề phòng thông tin của mình bị các đối tượng xấu lợi dụng; cũng như cảnh giác với các quyền lực ngầm đứng sau thao túng các MXH... Và bất cứ ai khi đọc thông tin trên các MXH cũng cần cảnh giác với những thông tin giả, xuyên tạc, độc hại...

ANH KHÔI
Bộ mặt thật của Nguyễn Xuân Diện đã bị lật tẩy sau vụ thanh tra. (kỳ 2 )

Loa PhườngLoa Phường

           Nói tóm lại là khả năng nào đi chăng nữa thì luật sư Hà Huy Sơn cũng đã không làm đúng bổn phận của một luật sư và cũng chẳng làm nổi trách nhiệm của một công dân.
          Nói Nguyễn Xuân Diện hèn mạt có lẽ là chưa đủ bởi việc lợi dụng một phụ nữ cao tuổi hơn tuổi mẹ mình rồi bỏ mặc bà này ở Sở 4T sau khi đã xong việc mặc cho cán bộ Sở 4T đã chính thức yêu cầu ông Diện : “Anh nên đưa bác về, vì chính anh là người đưa bà cụ lên đây”. Nhưng Diện cố tình làm ngơ,vì Diện chính là kẻ đã bày nên tấn trò này . Làm người lẽ ra Diện thừa hiểu một bà già ngoài 80 tuổi, đầu óc không còn minh mẫn, lại được đám “Rân trủ” bên ngoài kích động thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra. Cũng may cho Diện, hành động quá khích đập tấm kính toà nhà của bà Đức (có băng ghi hình do chính nhóm “Rân Trủ” ghi lại  ) đã được nhân viên của Sở 4T kịp thời ngăn lại, nếu không tấm kính vỡ, bà Đức rơi xuống…chết bất đắc kỳ tử thì chắc bây giờ Diện khó mà yên giấc bởi đêm nào bà Đức cũng mò về đòi bóp cổ Diện không chừng.
          Nhưng đã là kịch trên sân khấu hay ngoài đời thì sớm muộn người xem cũng hiểu nhân vật này đang làm trò. Màn kịch mà Diện cùng nhóm “Rân Trủ” dựng lên nhanh chóng trở thành một cú đòn ngoạn mục đánh vào mặt chính những kẻ dựng vở. Bên trong Sở, bà Đức là diễn viên chính, một mình đóng hai vai (Chắc muốn nổi tiếng như diễn viên Lưu Hiểu Khánh của Trung Quốc), vai thứ nhất là nạn nhân của Sở 4T, bị nhân viên ở đây “cướp điện thoại, bẻ sái tay, gẫy cả chân” đấy là giọng văn mà bà già vô liêm sỉ này kể lể với các phóng viên nước ngoài, nào là BBC, RFI, RFA .v.v. Diễn viên này học thuộc lòng rất tốt và đặc biệt là có chất giọng trời cho, chắc kiếp trước bà cầm tinh con ếch ương hay  ve sầu gì đó nên có thể nói ra rả cả chục tiếng đồng hồ tới mức loại điện thoại mà “tổ chức” của bà trang bị cho còn hết cả pin mà bà vẫn còn chưa biết mệt. “Thánh thật”, quả là “tổ chức” của bà cũng biết chọn mặt gửi vàng thật, có điều vì chỉ có một mình ở Sở 4T, quen thói làm càn, lại thấy các nhân viên ở đây ai ai cũng lễ phép, một điều cô ơi thế này, hai điều cô ạ thế kia nên bà này tự cho mình cái quyền gây rối và đập phá. Có lẽ đây là vai diễn thứ 2 của bà. Với các kênh truyền thông quốc tế thì bà là nạn nhân đang bị nhân viên 4T hành hung, nhưng trước mặt các cán bộ 4T bà Đức đi đi, lại lại, ghếch chân lên bàn, mắng người này, chỉ mặt người kia…trông chẳng có gì là bị sái tay, sái chân cả??? Thậm chí bà này  bộc lộ nguyên hình là một kẻ ăn vạ trơ trẽn có hạng  khi nói oang oang qua điện thoại với đồng bọn của mình rằng: “Còn lâu bà mới về, ở đây chúng nó muốn đuổi bà về còn chả được, bà cứ ở đây”, lúc điên lên thì bà ra lệnh với đàn em “Gọi Đắc Nông, Dương Nội đến đây, gọi đến phá cửa…Bà là bà đập tất, không có máy tính máy tiếc gì hết”, mồm nói, chân đá sầm sầm vào cửa. Không chỉ có vậy, bà già mất hết liêm sỉ này còn tụt quần đái ngay trước cửa phòng làm việc của cán bộ 4T, hành động của bà khiến mấy cậu bảo vệ đáng tuổi cháu gọi bằng bà cũng phải ngượng thay cho bà. Lý do mà bà không chịu nhà vệ sinh đi đúng nơi quy định theo bà là do “Chúng mày lừa bà vào nhà vệ sinh để chúng mày ám sát bà trong đó à, còn lâu nhé. Bà cứ đái ra đây cho chúng mày dọn”… Chao ôi! đây mà là người đàn bà đã từng được thế giới tặng giải “liêm chính”, người đàn bà lúc nào cũng vỗ ngực là “công dân chống tham nhũng” là người “ dân chủ” đây hay sao? Có lẽ đến đây một chút tự trọng bà cũng đem đốt nốt mất rồi.
              Diễn hay thì phải có bạn diễn, cùng hoạ theo nữ minh tinh này là nhóm “côn đồ nhân danh rân trủ” gồm:  Đặng Thị Phượng, Phạm Chính, Nguyễn Thanh Phương, Nguyễn Trí Đức, Nguyễn Hữu Vinh thi nhau hò hét, la ó, vu vạ “Sở Thông tin & Truyền thông trả người”, “Sở Thông tin và Truyền thông bắt giữ người trái pháp luật”, rồi nhóm người này thi nhau gọi điện thoại báo công an vào Sở 4T để “ giải cứu con tin đang bị hành hung và bắt giữ trái pháp luật tại Sở 4T”. Thông tin này ban đầu khiến công an tưởng thật, nhưng khi lên đến nơi, các cán bộ CA thấy bà Đức chẳng có vẻ gì bị hành hung cả mà mà đang phát bệnh “cùn” thì đúng hơn. Anh cảnh sát bực mình “bác tự lên được thì bây giờ bác tự về, ai giữ bác ở đây làm gì”, nhưng bà không đồng ý, bà yêu cầu “các anh công an phải lập biên bản cái thằng bảo vệ kia”. Vì sao bà đòi lập biên bản "cái thằng bảo vệ"? Vì cái “ thằng bảo vệ” ấy nó không đồng ý cho bà vào làm việc cùng với đoàn thanh tra vì bà chẳng liên quan gì đến công tác thanh tra vả lại theo luật thanh tra, nội dung thanh tra không được tiết lộ ra bên ngoài đến khi có kết luận rõ ràng. Buồn cười thật, lố lăng đến thế là cùng.
          Kết thúc màn kịch là đòn xăng – phi vào cánh cửa kính để rồi như các cụ bảo “ác giả ác báo” chân của nữ diễn viễn chính mắc vào kính chảy máu phải vào viện khâu. Những hình ảnh về vở kịch do bà Đức thủ vai được đưa lên  truyền hình là một cái tát vào mặt những kẻ đội lốt “công dân chống tham nhũng” như bà Đức, “trí thức yêu nước” như Nguyễn Xuân Diện hay nhóm “Rân Trủ” như Nguyễn Trí Đức, Nguyễn Hữu Vinh…
(Còn nữa)

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Bộ mặt thật của Nguyễn Xuân Diện đã bị lật tẩy sau vụ thanh tra.(kỳ 1)

Loa PhườngLoa Phường
          Trước đến giờ ai cũng biết với trình độ tiến sĩ giấy của mình, Diện chẳng được ai biết đến, vì vậy muốn nổi danh thì phải tạo scandal, ngón đòn cũ mèm của mấy em người mẫu kém tài từ xưa đến nay thường sử dụng lại được Diện áp dụng một cách hoàn hảo. Thôi thì trong nhóm “Rân trủ” so với Bùi Hằng chỉ giỏi chửi thề không quen nghề viết blog hay hot girl dở hơi Lê Hiền Đức, đánh máy còn chả biết thì làm sao có thể dựng blog được (ấy vậy mà nàng còn có cả một blog riêng cơ đấy, có điều lạ là cả khi nàng không đang bên máy nhưng blog của nàng vẫn được cập nhật từng giây, nội dung thì toàn là chửi bới chính quyền…Hoá ra bọn chúng cũng chỉ lợi dụng cái thân già và cái danh hão “liêm chính” của nàng để hoạt động chống Nhà nước mà thôi), vậy là Diện được giao phụ trách truyền thông của nhóm. Tranh thủ công việc ở thư viện của Viện nghiên cứu Hán Nôm quá nhàn và chắc khâu quản lý cán bộ ở đây cũng quá dễ dãi, nếu không nói là buông lỏng nên Diện ăn tiền Nhà nước nhưng lại tham ô thời gian làm việc để vào mạng và tiến hành các hoạt động tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Với blog của mình, Diện đã đưa lên trang tin của y hàng trăm bài viết trong đó có nhiều bài có nội dung xuyên tạc tình hình kinh tế, chính trị, xã hội trong và ngoài nước…Nghiêm trọng hơn lợi dụng lòng yêu nước của quần chúng, Diện đã viết nhiều bài kích động hoạt động biểu tình núp dưới danh nghĩa “biểu tình yêu nước” hòng gây bất ổn về an ninh trật tự trên địa bàn Hà Nội tiến tới các hoạt động bạo loạn, lật đổ.
          Ngày 29/5/2012, Thanh tra Sở Thông tin và Truyền thông ban hành quyết định thanh tra với hoạt động quản lý, cung cấp và sử dụng thông tin điện tử trên internet với Nguyễn Xuân Diện.
          Chỉ vài phút sau khi nhận được giấy mời từ cơ quan thanh tra, toàn bộ nội dung giấy mời này đã được Nguyễn Xuân Diện đưa lên trang tin Xuandienhannom.blogspot.com, mục đích để làm gì ? Đơn giản là vì run và cố tình hô hoán mong nhận được sự cổ suý ít nhiều từ đồng bọn .
          Và dường như để chuẩn bị một cách bài bản cho cuộc Thanh tra, Nguyễn Xuân Diện đã tổ chức ngay một “Đại hội” mà thành phần không thể thiếu khuôn mặt “lang ben” trơ tráo của luật sư Trần Vũ Hải, anh luật sư  đần độn “Hà Huy Sơn”,  “hot girl dở hơi” Lê Hiền Đức, “gái ế” Đặng Thị Phượng và lũ nô tài “chân tay to óc bằng quả nho” như Phạm Chính, Nguyễn Thanh Phương, Nguyễn Trí Đức và đặc biệt không thể thiếu sự liên minh ma quỷ với nhóm phản động lợi dụng tôn giáo mà Nguyễn Hữu Vinh là một điển hình. Họp bàn kỹ lưỡng để chuẩn bị cho một cuộc “phản pháo” mà Diện đang từ  “bia ngắm” của các cơ quan quản lý Nhà nước sẽ nhân sự kiện này để hoá thân thành người hùng chỉ qua một đêm.         Có lẽ phần kết thì đã rõ nhưng chỉ có điều thay vì được nổi tiếng như một người hùng như Diện thường ao ước, thì cái mặt nạ của hắn đã bị lột ra để cả xã hội nhìn thấu một Nguyễn Xuân Diện cơ hội và hèn mạt.
          Hèn là phải, không hèn sao được khi Diện là đối tượng thanh tra lại không dám lên làm việc một cách bình thường với cơ quan thanh tra. Phải nói thêm tay tiến sĩ rởm này còn mắc bệnh hoang tưởng nặng, chẳng kém gì những bệnh nhân  tâm thần trong các bộ phim Hollywood. Diện lu loa “ lên cơ quan thanh tra làm việc có thể có đi mà không có về do có thể sẽ bị giết tại cơ quan thanh tra của Sở 4T” cho nên Diện phải mang theo một bà già hơn 80 tuổi là Lê Hiền Đức và luật sư Hà Huy Sơn, những người không có tên trong quyết định thanh tra và không liên quan đến hoạt động thanh tra. Và khi đưa Đức “ve sầu” lên sở 4T, Diện đã thành công một phần vì đã lợi dụng được tuổi tác và cái danh hão của Lê Hiền Đức để làm sao lãng dư luận về hành vi vi phạm pháp luật của y. Quả nhiên Đức “ve sầu” xuất chưởng vù vù, ra đòn ầm ĩ, làm náo loạn cả Sở 4T, không phải là một lúc mà là từ 13h30 ngày hôm trước tới tận 3h sáng ngày hôm sau. Tội nghiệp cho bà già có chút danh dự ít ỏi của thời xa xưa, đem đốt hết vì một phút bốc đồng với Nguyễn Xuân Diện. Bên trong thì cho dù nhân viên của Sở 4T thuyết phục thế nào bà Lê Hiền Đức vẫn quyết định “bám trụ”, (đây chẳng phải là chuyên  ngành chính của nhóm “Rân trủ” hay sao? ) Quả là chuyên môn sâu: Bà Đức làm đủ mọi động tác nào là “ nhân danh công dân chống tham nhũng đến quan sát xem Đoàn Thanh tra làm việc như thế nào? Có đúng quy định của pháp luật không? Vô lối và ngu dốt về pháp luật hơn nữa khi bà này cho rằng chỉ có lãnh đạo UBND Thành phố mới được quyền ban hành quyết định thanh tra và bô bô  “ anh Diện, anh phải nghe tôi, không có làm việc làm viếc gì hết, về, về…”. Điều đáng bàn hơn là ông Hà Huy Sơn – vị khách không mời này vốn tự xưng là luật sư – am hiểu về luật … vậy mà trước thái độ kém hiểu biết của bà Đức không những không can ngăn, hoặc chí ít bằng cái vốn kiến thức có được trong nghề luật sư bấy nhiêu năm qua giải thích cho bà Đức và vị tiến sĩ “rởm” kia rằng Sở 4T có quyền ra quyết định thanh tra với Nguyễn Xuân Diện hay không. Vậy có 02 khả năng:
          1- Luật sư này biết nhưng cùng một giuộc với nhóm Nguyễn Xuân Diện và Lê Hiền Đức bày trò từ trước nên dù biết sai nhưng vẫn làm bởi mục đích của Hà Huy Sơn là tư vấn pháp luật để Diện và Đức làm càn.
          2- Luật sư này là luật sư rởm, chẳng có chút kiến thức gì về pháp luật cả

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

 "Dân oan" hay "Chí Phèo" thời @
Loa PhườngLoa Phường



Đi, tất cả cùng đi "Khiếu kiện"... cứ kiện
là được thêm tiền đi mau, không có tôi xin "thế giới" cho



Nào, ông này đã học thuộc lòng bài tôi dặn chưa,
 diễn thử cho mọi người cùng nghe xem nào 


Trang phục không thể thiếu khi đi khiếu kiện



Nghỉ giải lao giữa giờ khiếu kiện, tranh thủ 
trao đổi kinh nghiệm và ôn lại lời thoại



Các anh cứ yên tâm, tôi đã xua chúng nó diễu quanh cả thành phố,
 lại hò hét ở trước cửa các cơ quan nhà nước rồi, các anh cứ đưa tin, đưa thật nhiều vào...




Bà là bà cứ ở đây, xem chúng mày làm được gì. Gọi Dương Nội, gọi Đắc Nông, goi sinh viên ...đến đây..phá cửa vào. Bà là bà đập hết, cả máy tính máy tiếc, đập hết. Đưa ngay tin lên Basam, BBC, RFI...để cả thế giới biết bà



Sợ cái gì, chả sợ ai cả. Cứ làm loạn lên, chửi chính quyền thật khỏe vào, gọi quốc tế vào. Công an mà hỏi đến thì cứ làm thế này...xem chúng nó có phải sợ mất mật không???


Mà nếu có làm sao thì đã có giai đến tặng hoa và quan trọng hơn là cái xe lăn từ cộng đồng quốc tế có thể thanh lý kiếm chút đính sau vài ngày sử dụng. Lợi cả đôi đường
Giải pháp nào cho khiếu nại đông người, vượt cấp !

Loa PhườngLoa Phường
           Có thể nói trong một vài năm trở lại đây, tình trạng khiếu nại đông người, vượt cấp diễn ra ở nhiều nơi với tính chất phức tạp. Các nội dung khiếu nại thường  liên quan đến chính sách về đất  đai, nhà ở, giải phóng mặt bằng, hỗ trợ tái định cư, môi trường,... Việc khiếu nại đông người, nhiều lúc nhiều nơi đã bị số đối tượng xấu kích động biến thành những hoạt động gây rối trật tự công cộng, cản trở hoạt động bình thường của cơ quan nhà nước, tạo sức ép với chính quyền trong việc giải quyết các vấn đề về chế độ, chính sách. Thậm chí qua thực tế hoạt động khiếu kiện gần đây tại Hà Nội đã thấy rõ hiện tượng số đối tượng cơ hội chính trị phản động lợi dụng hoạt động khiếu nại đông người để xúi giục một số quần chúng thiếu hiểu biết xúc phạm, lăng mạ cán bộ tiếp dân, mặc trang phục áo đỏ trên ghi những nội dung khiếu nại, diễu đi thành đoàn quanh thành phố làm mất mỹ quan cũng như ảnh hưởng đến trật tự công cộng.
Trên thực tế với các khiếu nại đông người hiện nay, thậm chí cả khiếu nại đông người có cùng một nội dung khiếu nại thì quyền và lợi ích hợp pháp của từng người khiếu nại cũng không đồng nhất. Luật khiếu nại hiện nay đã tạo thêm thuận lợi cho người dân trong việc thực hiện quyền khiếu nại, giúp cho công dân có sự lựa chọn mới về việc giải quyết khiếu nại hành chính, góp phần nâng cao tính khách quan, dân chủ trong giải quyết các khiếu kiện hành chính. Một phần rất quan trọng để giải quyết tốt các vấn đề khiếu nại đông người là trình độ, thái độ giao tiếp và trách nhiệm đối với công việc của các bộ tiếp công dân và giải quyết đơn thư từ cấp cơ sở. Nếu giải quyết tốt ở cơ sở sẽ hạn chế được rất nhiều tình trạng khiếu nại đông người, vượt cấp như đã từng diễn ra trong thời gian qua. Mặt khác về mặt vĩ mô các chính sách pháp luật không còn phù hợp với thực tiễn cần phải được xem xét, chỉnh sửa để tránh tạo ra những bức xúc trong xã hội. Một yêu cầu khác không kém phần quan trọng là việc các cơ quan chức năng, đặc biệt là các cơ quan an ninh cần phát hiện và xử lý nghiêm số đối tượng lợi dụng chính sách tự do ngôn luận, dân chủ, nhân quyền để kích động, xúi giục người dân lợi dụng khiếu nại, tố cáo để tiến hành các hoạt động chống chính quyền. 
Diễn biến hòa bình không phải là "sự phát triển tất nhiên"

(Theo Nhân Dân )
Gần đây, một số diễn đàn trên in-tơ-nét đang truyền bá quan điểm của một tác giả cho rằng "lâu nay trong nước vẫn có cách sử dụng khái niệm diễn biến hòa bình với một ý nghĩa rất tiêu cực", diễn biến hòa bình là "sự phát triển tất nhiên... Bản thân nó chỉ là một sự vận động chứ không có màu sắc gì cả"; từ đó kêu gọi Ðảng Cộng sản Việt Nam "phải tự diễn biến hòa bình trong nội bộ đảng"! Ðây là sự mập mờ về lý luận, mơ hồ về thực tiễn, từ đó đánh đồng mục đích, nội dung của Nghị quyết Hội nghị T.Ư 4 (khóa XI) Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay với chiến lược mà các thế lực thù địch đang sử dụng để tiến công vào Ðảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam.
Về nguồn gốc và lịch sử của diễn biến hòa bình, theo Từ điển Bách khoa Việt Nam thì: "Ý tưởng ban đầu về diễn biến hòa bình do các nhà hoạch định chiến lược phương Tây soạn thảo từ cuối những năm 40 thế kỷ 20, sau được tiếp tục bổ sung; cuối thập kỷ 80 thế kỷ 20, được nâng lên và hoàn chỉnh thành chiến lược. Trong điều kiện mới của so sánh lực lượng trên thế giới, chiến lược diễn biến hòa bình được tiến hành chủ yếu bằng các thủ đoạn phi quân sự, nhằm "chuyển hóa hòa bình" các nước xã hội chủ nghĩa theo tư bản chủ nghĩa. Sau biến động ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Ðông Âu, phương Tây công khai tuyên bố chuyển hướng chiến lược "kiềm chế" sang chiến lược "mở rộng" với hai nội dung cơ bản: "dân chủ hóa về chính trị" và "tự do hóa về kinh tế". Vấn đề "nhân quyền" và "dân chủ" được coi là vũ khí lợi hại (Từ điển Bách khoa Việt Nam, Tập 1, Trung tâm biên soạn Từ điển Bách khoa Việt Nam, H.1995, tr.673). Qua một lược sử như thế, có thể thấy diễn biến hòa bình là một kế hoạch có chủ thể tổ chức và thực hiện, có mục đích và đối tượng cụ thể; có sự điều chỉnh liên tục nhằm thích ứng với từng giai đoạn lịch sử; đặc biệt, chủ thể của diễn biến hòa bình không hề chú ý tới sự phát triển lành mạnh của các quốc gia mà họ nhằm vào. Nếu cái gọi là "tất nhiên" được vay mượn từ luận điểm "quá trình lịch sử, tự nhiên" mà Các Mác đã chỉ ra, thì đây
là sự gá ghép khiên cưỡng hai khái niệm  có nội hàm rất khác nhau. Diễn biến hòa bình chỉ "tất nhiên" đối với những người đã cố công hoạch định, rồi hơn nửa thế kỷ qua vẫn kiên trì theo đuổi, liên tục thay đổi phương thức, thủ đoạn nhằm phá hoại các nước XHCN về chính trị, tư tưởng, kinh tế, văn hóa, xã hội,... Vì thế, không thể phủ nhận tác động rất tiêu cực của diễn biến hòa bình.
Nhìn ra thế giới, diễn biến hòa bình không chỉ là câu chuyện liên quan tới Việt Nam, bài học từ sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN Ðông Âu là bằng chứng cụ thể của tình trạng "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" kết hợp với sự suy sụp về kinh tế, sự suy giảm niềm tin,... đã đẩy tới sự sụp đổ chế độ xã hội ở hàng chục quốc gia. Hiện tại, với Trung Quốc và Nga, theo mục từ diễn biến hòa bình trên Wikipedia thì "Chủ tịch Hồ Cẩm Ðào trong tuyên bố đầu năm 2012 của mình nhắc nhở các thành viên trong Ðảng Cộng sản Trung Quốc cẩn thận với diễn biến hòa bình, kêu gọi các biện pháp tích cực chống lại "sự thâm nhiễm về văn hóa và tư tưởng của các thế lực thù địch"... Theo báo Pravda của Nga, Quỹ dân chủ Mỹ (NED) có mặt trên khắp đất nước Nga, thâm nhập vào diễn biến chính trị ở Nga hiện nay. Tổ chức này cũng tài trợ cho nhiều tổ chức thanh niên và các buổi thảo luận dưới nhiều hình thức khác nhau với mục đích "bồi dưỡng thế hệ lãnh đạo mới cho đất nước Nga"... Chính phủ Nga cảnh báo việc Mỹ tiếp tục tài trợ cho các tổ chức này tại Nga đang gây ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai bên, nhất là Mỹ đang áp dụng sách lược cứng rắn trên các vấn đề liên quan đến lợi ích của Nga như vấn đề I-ran và Xy-ri. Thứ trưởng Ngoại giao Nga Xéc-gây Ry-a-cốp nói với hãng thông tấn Interfax: "Hành động này đến mức trở thành một vấn đề trong quan hệ giữa hai nước. Chúng tôi thực sự quan ngại về việc Oa-sinh-tơn tài trợ cho các nhóm và phong trào nhất định tại Nga".
Gần đây hơn, các cơ quan truyền thông BBC, VOA, RFI,... đều đưa tin về sự kiện hôm 19-9-2012 Chính phủ Nga đã ra hạn tới ngày 1-10-2012 Văn phòng của USAID (Cơ quan phát triển quốc tế Hoa Kỳ) tại Nga phải đình chỉ hoạt động và rời khỏi nước này. Bộ Ngoại giao Nga cho biết: "Quyết định được đưa ra vì việc làm của những người chịu trách nhiệm của cơ quan trên tại đất nước chúng tôi không phù hợp chút nào với mục tiêu đã tuyên bố, là tạo điều kiện phát triển hợp tác nhân đạo song phương. Ðúng ra đây là những mưu toan gây ảnh hưởng lên các tiến trình chính trị thông qua việc tài trợ. Xã hội công dân Nga đã đủ chín chắn và không cần đến các mệnh lệnh từ bên ngoài". Bài USAID đóng văn phòng tại Nga trên web của BBC ngày 19-9 viết: "USAID đã làm việc tại Nga trong hai thập niên qua, chi gần 3 tỷ USD cho các chương trình viện trợ và dân chủ... Nhà chức trách Nga ngày càng nghi ngờ các tổ chức phi chính phủ (NGOs), mà họ tin rằng đã dùng tài trợ nước ngoài để kích động bất ổn chính trị... Ðầu năm nay, Tổng thống Nga V.Pu-tin cáo buộc các cuộc biểu tình phản đối việc ông đắc cử được giật dây bởi các tổ chức phi chính phủ được Mỹ cấp tiền... Hoa Kỳ bắt đầu đưa hoạt động của các tổ chức NGO ở Nga sau khi Liên Xô tan rã và chi khoảng 2,7 tỷ USD cho một loạt các chương trình nhân quyền, xã hội dân sự, y tế và môi trường". Còn bài Các tổ chức dân chủ Nga sẽ gặp khó khăn sau khi USAID rời khỏi Nga đăng trên web của VOA thì viết: "Trong thập niên qua, số tiền viện trợ giảm sút, nhưng càng ngày càng đổ vào các tổ chức nhân quyền và củng cố xã hội dân sự tại Nga. Vào năm 1995, USAID tiêu khoảng 257 triệu USD tại Nga so với khoảng 50 triệu USD trong năm nay... Phóng viên BBC tại Mát-xcơ-va Steve Rosenberg nói rằng, việc USAID cam kết xây dựng một xã hội dân sự được giới chức Nga xem là nỗ lực để châm ngòi cho một cuộc cách mạng".
Các sự kiện trên, cùng các bằng cứ mà báo chí trên thế giới công bố đã chỉ rõ vai trò của các thế lực bên ngoài (qua tài trợ, mạng xã hội, truyền thông "đen"...) đã tác động như thế nào đến "cách mạng da cam" ở U-crai-na, "cách mạng hoa nhài" ở Trung Ðông và Bắc Phi,... Ðiều này khiến chúng ta phải suy nghĩ một cách chín chắn, để nhận diện và đi tìm căn nguyên. Và nếu không chú ý tới điều V.I Lê-nin đã khẳng định "hiện tượng là có tính bản chất" sẽ không thể tạo lập khả năng tổng hợp, phân tích các hiện tượng liên quan tới diễn biến hòa bình để xác định bản chất của nó; sẽ không thấy diễn biến hòa bình là nguy cơ có thật, là một thực tế phải đối diện, không phải là "ngoáo ộp" được dựng lên để dậm dọa. Diễn biến hòa bình có thể đẩy tới "tự diễn biến", "tự chuyển hóa", song "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" còn có thể nảy sinh từ hoạt động của các chủ thể xã hội, đặc biệt là tự tình trạng "tự tha hóa" của đội ngũ lãnh đạo các cấp. Về vấn đề này, Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 (khóa XI) Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay chỉ rõ tình trạng: "Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc..." đã nảy sinh từ một số nguyên nhân, như: "Cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, quên đi trách nhiệm, bổn phận trước Ðảng, trước nhân dân. Việc tổ chức thực hiện các chủ trương, chính sách của Ðảng, Nhà nước, các nghị quyết, chỉ thị, quy định về xây dựng, chỉnh đốn Ðảng ở một số nơi chưa đến nơi đến chốn, kỷ cương, kỷ luật không nghiêm, nói không đi đôi với làm, hoặc làm chiếu lệ", và các nguyên nhân ấy "sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Ðảng và sự tồn vong của chế độ".
Về nguyên tắc, sự phát triển bền vững, lành mạnh của một quốc gia trước hết phụ thuộc vào định hướng phát triển, năng lực tự điều chỉnh và sức mạnh vật chất - tinh thần nội tại của nó. Tuy nhiên, khi mà sự hợp tác quốc tế có thể bổ sung một số điều kiện giúp quá trình phát triển diễn ra nhanh chóng, hiệu quả hơn, thì các quốc gia cũng cần tranh thủ sự hỗ trợ, giúp đỡ từ bên ngoài. Nhưng xét đến cùng, sự phát triển của mỗi quốc gia luôn phụ thuộc vào trí tuệ, sự tỉnh táo, năng lực của chủ thể lãnh đạo, cùng khả năng khơi dậy và huy động sức mạnh của toàn dân tộc vào quá trình phát triển. Lịch sử đã chứng minh, nếu không có trí tuệ sáng suốt và sáng tạo, không có nội lực tinh thần mạnh mẽ và thuyết phục, nếu không có bản lĩnh và khả năng tự điều chỉnh linh hoạt, nếu không tập hợp và xây dựng được khối đoàn kết toàn dân... Ðảng Cộng sản Việt Nam đã không thể lãnh đạo dân tộc Việt Nam làm nên Cách mạng Tháng Tám, vượt qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ gian khổ, vừa hàn gắn vết thương chiến tranh và vừa đương đầu với các khó khăn của thời kỳ "cấm vận", sau đó bước vào thời kỳ Ðổi mới. Những thành tựu to lớn đó là kết quả trực tiếp của trí tuệ, ý chí, bản lĩnh và cả mồ hôi, xương máu, hy sinh của nhiều thế hệ lãnh đạo Ðảng cùng hàng triệu đảng viên và các tầng lớp nhân dân; trực tiếp khẳng định vai trò chủ thể tự giác của lực lượng lãnh đạo cách mạng cùng phong trào cách mạng rộng rãi, là sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Ngày nay, trước rất nhiều khó khăn của đất nước, trước một số vấn đề xã hội cần phải giải quyết, Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) đã thể hiện quyết tâm của Ðảng Cộng sản Việt Nam trong xây dựng và chỉnh đốn Ðảng để tiếp tục tổ chức, lãnh đạo sự nghiệp đổi mới. Ðây là kết quả của quá trình nhận thức sâu sắc đối với thực tiễn và đánh giá chính mình để tự hoàn thiện, không cùng bản chất với cái gọi là "tự diễn biến hòa bình trong nội bộ đảng". Trong những ngày này, việc triển khai Nghị quyết T.Ư 4 một cách cụ thể, sâu sát, rộng khắp,... trong toàn thể cán bộ, đảng viên từ trung ương tới địa phương đã không chỉ củng cố niềm tin của nhân dân cả nước mà dư luận thế giới cũng chăm chú theo dõi. Bởi, như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định: "Việc thực hiện Nghị quyết là làm cho Ðảng mạnh hơn lên, để quan hệ giữa Ðảng với dân ngày càng gắn bó máu thịt". Tuy nhiên, đây cũng là cơ hội để các thế lực thù địch khai thác, xuyên tạc, reo rắc hoài nghi, kích động nhằm tác động tiêu cực tới uy tín của Ðảng. Vì thế, nếu thật sự có tinh thần phấn đấu vì tương lai đất nước, hơn lúc nào hết mỗi công dân cần tỉnh táo, có ý thức trách nhiệm trong lao động để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, hoặc trước khi có ý kiến đóng góp với sự nghiệp chung.
HOÀNG GIANG

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

THỰC CHẤT CÁI MÀ MĨ GỌI LÀ VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM

Theo Peter Nguyễn Blog Vietnamngayve.blogspot.com
Trong những năm gần đây, Nhà Trắng luôn cáo buộc Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam vi phạm nhân quyền, thiếu tự do dân chủ, đàn áp dân tộc tôn giáo. Mĩ luôn đưa Việt Nam vào danh sách các nước vi phạm nhân quyền, cần được Mĩ quan tâm đặc biệt. Đặc biệt tối ngày 11/9/2012, Nhà Trắng đã thông qua cái gọi là Dự luật Nhân quyền ở Việt Nam, tiếp tục cáo buộc Việt Nam vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tôn giáo, tự do dân chủ. Đây chính là những luận điệu tuyên truyền, vu khống trắng trợn của chính quyền Mĩ đối với Nhà nước Việt Nam.
Trên thực tế, dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Việt Nam luôn thực hiện tốt các chính sách nhằm đảm bảo triệt để quyền tự do dân chủ, bình đẳng dân tộc, tự do tôn giáo của toàn thể nhân dân Việt Nam. Điều đó đã được quy định cụ thể trong hiến pháp và pháp luật nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam và được Nhà nước Việt Nam đảm bảo thực hiện nghiêm minh. Những chính sách tiến bộ về dân tộc, tôn giáo đã được triển khai thực hiện sâu rộng trên toàn quốc, phát huy những hiệu quả to lớn, góp phần nâng cao lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng. Những bằng chứng thực tế đều chứng minh rằng Việt Nam hoàn toàn không hề vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do tôn giáo, bình đẳng dân tộc.
Tuy nhiên, Mĩ vẫn không ngừng cáo buộc, vu khống Việt Nam vi phạm nhân quyền, đàn áp dân tộc, đàn áp tôn giáo. Đây là những tuyên bố phi lí và còn ẩn chứa đầy mâu thuẫn trong khi chính trong nội bộ nước Mĩ lại đang tồn tại những vấn đề về nhân quyền. Có thể đưa ra những so sánh đơn giản về vấn đề nhân quyền tại Việt Nam và Mĩ để thấy rõ những mâu thuẫn trong tuyên bố của Mĩ.
Thứ nhất, theo Hiến pháp nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định mọi công dân Việt Nam từ đủ 18 tuổi trở lên đều có quyền bầu cử, từ đủ 21 tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào HĐND. Điều này đảm bảo quyền làm chủ đất nước thuộc về toàn thể nhân dân, người dân có quyền quyết định mọi công việc của đất nước. Trong khi đó, theo luật pháp nước Mĩ, chỉ những người nào có một lượng tài sản nhất định mới được quyền bầu cử và ứng cử. Theo một thống kê thì tại Mĩ, 1% dân số Mĩ nắm giữ 99% tài sản nước Mĩ và 99% dân số còn lại chỉ sở hữu 1% tài sản quốc gia. Vậy thì có thể thấy rằng quyền làm chủ đất nước Mĩ sẽ rơi vào tay 1% dân số Mĩ đang nắm giữ khối lượng tài sản lớn, 99% dân số còn lại hoàn toàn không có quyền quyết định công việc đất nước. Vậy Mĩ dân chủ hay Việt Nam dân chủ?
Thứ hai, Việt Nam luôn duy trì chính sách tự do tôn giáo. Mọi tôn giáo đều được Nhà nước Việt Nam tạo điều kiện phát triển, đều bình đẳng như nhau. Trong những năm gần đây, nhiều những trung tâm phật giáo, thiền viện phật giáo, giáo đường Thiên chúa giáo được tu bổ, mở rộng, hoặc xây dựng mới. Nhà nước cùng tiếp tục duy trì chính sách đoàn kết tôn giáo, cùng chung tay xây dựng đất nươc được toàn thể nhân dân hưởng ứng. Trong khi đó, tại Mĩ, với sự duy trì chính sách thù địch với Hồi giáo chính là nguyên nhân gây nên vụ khủng bố 11/9 của những phần tử Hồi giáo cực đoan. Đồng thời những cuộc chiến tranh của Mĩ tại Trung Đông cũng đã khiến thế giới Hồi giáo thực sự bức xúc. Điều này cũng đủ so sánh Việt Nam tôn trọng tôn giáo hay Mĩ tôn trọng tôn giáo.
Thứ ba, Việt Nam luôn duy trì chính sách bình đẳng dân tộc. Mọi dân tộc trên lãnh thổ Việt Nam đều bình đẳng, không phân biệt đối xử. Nhà nước Việt Nam luôn quan tâm đến sự phát triển của các dân tộc, tạo điều kiên thuận lợi để bà con dân tộc thiểu số nâng cao chất lượng cuộc sống, theo kịp sự phát triển của người kinh. Trong khi đó, tại Mĩ, vẫn còn đâu đây những tàn dư của chế độ phân biệt chủng tộc A-pac-thai. Những hình ảnh binh sĩ Mĩ ngược đãi, hành hạ dã man tù binh Ap-ga-nixtan, Irắc... đã gây lên sự bất bình to lớn của toàn thể loài người tiến bộ. Rồi việc duy trì nhà tù wan-ta-la-mo với những hành vi tra tấn, hành hạ tù nhân chính là những bằng chứng cho việc vi phạm nhân quyền của Mĩ. Vậy Việt Nam vi phạm quyền bình đẳng dân tộc hay là chính Mĩ đang vi phạm nhân quyền.
Từ những so sánh đơn giản trên, chúng ta có thể thấy rõ một điều: Nhà Trắng đang vu cáo Việt Nam nhưng điều mà chính Nhà Trắng đang mắc phải. Phải chăng là do tư tưởng chủ nghĩa nước lớn mà Mĩ đã tự cho mình cái quyền áp đặt những đánh giá chủ quan phiến diện của mình lên một quốc gia? Phải chăng, dựa vào cái gọi là học thuyêt Nhân quyền cao hơn chủ quyền mà Mĩ đã và đang tìm cách dựa vào vấn đề Nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác, trong đó có Việt Nam? Và phải chăng, bằng chiêu bài dân chủ, nhân quyền, Mĩ đã và đang tiến hành phá hoại tư tưởng Việt Nam, thực hiện âm mưu diễn biến hoà bình thâm độc của mình?
Nhưng nước Mĩ đâu biết rằng những việc làm của mình đã và đang vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế và gây nên những bức xúc sâu sắc cho loài người tiến bộ và cả trong chính nội bộ nước Mĩ. Sau khi Nhà Trắng thông qua cái gọi là Dự luật nhân quyền Việt Nam, Hạ nghị sĩ Eni Faleomavaega đã khẳng định đây là một bước đi lạc hướng của chính phủ Mĩ. Ông nói: “Nếu họ (Hạ viện Mĩ) thật lòng quan tâm tới vấn đề nhân quyền ở Việt Nam thì hãy giúp Việt Nam là sạch hàng chục triệu lít chất độc da cam mà quân đội Mĩ đã rải xuống lãnh thổ Việt Nam từ năm 1961 đến năm 1971 bởi việc để lại khối hoá chất độc hại này ở Việt Nam là sự vi phạm nghiêm trọng về quyền con người”.
Một dự luật được Hạ viện Mĩ thông qua mà ngay chính thành viên của Hạ viện đó đưa ra ý kiến phản đối một cách quyết liệt đủ thấy sự thiếu khách quan trong việc thông qua dự luật này. Và Nhà Trắng thực sự nên xem xét lại về cái gọi là Dự luật nhân quyền Việt Nam khi đã có những dấu hiệu thiếu khách quan, thiếu bằng chứng trong nó.
Một vài ý kiến về vụ án Cù Huy Hà Vũ và vấn đề nhân quyền với góc nhìn sinh viên

Theo Peter Nguyễn (blog: Vietnamngayve.blogspot.com)

 Đã hơn một năm trôi qua kể từ khi tòa án nhân dân thành phố Hà Nội mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án của luật sư Cù Huy Hà Vũ (04/04/2011), và dư luận về vụ án đầy rẫy những tiếng khen chê này cũng đã lắng xuống. Thế nhưng hôm nay, trước những vấn đề nhức nhối về dân chủ và nhân quyền đang đặt ra ở Việt Nam, một lần nữa chúng ta cần nhìn lại, dưới một góc độ khác, đó có lẽ đây không còn là vấn đề của một cá nhân hay một phiên tòa nữa mà đó là vấn đề của cả dân tộc Việt Nam và của cả hệ thống chính trị nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
 Tuy rằng dưới góc độ một sinh viên, với những hiểu biết có lẽ còn rất nhiều hạn chế về các vấn đề chính trị, lịch sử đặc biệt là những vấn đề nhạy cảm đang gây nhiều tranh cãi nhưng không phải vì thế mà tôi hay chúng ta – những sinh viên, những con người đại diện cho một đất nước trí thức và thực sự dân chủ trong tương lai mặc nhiên đứng ngoài quan sát mà không có những tiếng nói của chính mình.
 Hãy khoan nói về những luận điệu của vị Tiến sĩ luật, Thạc sĩ văn chương, họa sĩ – Hội viên hội mỹ thuật Việt Nam… mà hãy nói về mục đích của con người này – con người luôn tự cho rằng mình đang cống hiến cả cuộc sống, mạo hiểm cả sinh mạng để đất nước này thay đổi, vì một nền tự do dân chủ mà chưa một lần ông xây dựng được một cách hoàn chỉnh và thuyết phục về cả hình thức cũng như cách thức để đưa dân tộc đến với nó. Tất cả những gì chúng ta thấy là một con người suốt 25 năm luôn hoàn thành tốt việc “lĩnh lương mà không hề cống hiến” bỗng chốc trở thành một người anh hùng đại diện cho tiếng nói yêu nước, một con người bị cha, bác ruột và cả em ruột mình khiếu kiện về việc tranh chấp quyền sử dụng đất bỗng chốc trở thành đứa con sẵn sàng hiến dâng vì một đất nước nhân quyền…và cuối cùng liệu rằng những điều trên có làm chúng ta tin được cái mà luật sư Trần Đình Triển cho rằng mọi chuyện chỉ đơn thuần là tính “dân dã của dân xứ nghệ” khi trả lời phỏng vấn của VOA về vụ án có liên quan tới bà Hồ Lê Như Quỳnh.
 Vậy điều cuối cùng mà con người này muốn là gì?
 Lúc đầu trong thời điểm vụ án còn đang trong giai đoạn điều tra và dư luận thì liên tục nổi lên những bài viết vô cùng rối loạn về thông tin, bản thân tôi và hẳn nhiều bạn sinh viên khác cũng không khỏi lạc lõng, thụ động trong cái “biển” thông tin mơ hồ đó. Thậm chí đã có lúc tôi tự hỏi rằng “liệu có thật…” và cũng không thể phủ nhận trong thâm tâm một người trẻ với bầu nhiệt huyết tôi có đôi lần hứng thú với cái mà đương sự gọi là “bầu không khí dân chủ”. Nhưng rồi nhanh chóng trong quá trình tìm hiểu tôi nhận ra những sự khập khiễng trong lối tư duy thiếu logic, những dấu hiệu bất thường về động cơ của một con người đang giương cao ngọn cờ lý tưởng, và thậm chí cả những yếu tố mang tính lợi ích cá nhân của những người đang tung hô một kẻ mà dường như chính họ cũng hiểu là thiếu tư cách.
 Để rồi tôi đã nghĩ đến việc tự tìm cho mình một câu trả lời.
 Điều đầu tiên tôi cho rằng cần được giải đáp đó là một người yêu nước và đặc biệt là một người trí thức yêu nước thì cần phải làm gì? Liệu có phải là đem hết khả năng của mình ra để đạp đổ một nhà nước mà không hề nghĩ đến tính kế thừa sau khi nhà nước đó sụp đổ, liệu có phải là tính toán, công kích, đả phá mọi hạn chế của chính quyền với mục đích “không thành công cũng thành danh”… rõ ràng trong một đất nước không chiến sự thì cả hai cách làm trên đều đi ngược lại ước nguyện hòa bình của cả dân tộc. Phá nhà thì dễ, xây nhà mới thật sự khó. Hiện tại, tất cả chúng ta đều đang chung sống trong ngôi nhà chung mà cả dân tộc đã đánh đổi bằng máu xương của hơn hai thế hệ, vậy giờ điều mà chúng ta – những người trẻ, những người tiếp quản đất nước mai sau, điều chúng ta thật sự muốn là gì. Liệu có phải là một đống đổ nát của chính quyền cũ với xuất phát điểm bị tụt hậu 10 năm, 20 năm hay thậm chí nhiều hơn thế so với các nước trong khu vực và trên thế giới. Không ít thì nhiều, tôi và chúng ta đều thấy sự phức tạp về vấn đề chính trị trên thế giới nói chung và ở Việt Nam hiện nay nói riêng. Sự bành trướng về tầm ảnh hưởng của Mĩ, tranh chấp lãnh thổ, vấn đề nhức nhối ở biển Đông… Liệu rằng những giấc mơ màu hồng về đa nguyên, đa đảng, tự do, bình đẳng có thật sự thành hiện thực khi Đảng cộng sản xóa bỏ điều 4 trong hiến pháp. Liệu những “ông lớn” có chịu ngồi yên để chúng ta tự quyết về một nền dân chủ. Hay những gì chúng ta thu được là một mớ bòng bong về chính trị và lịch sử sẽ quay ngược. Chúng ta thậm chí sẽ còn thua và thua xa hơn nữa ít nhất là về nền dân chủ so với các nước tư bản khi chuyện đó xảy ra. Có một cụm từ mà hồi còn học phổ thông tôi thường được nghe trong những bài giảng lịch sử đó là “giai đoạn tư bản xấu xí” một cách nôm na, đó là ở giai đoạn đầu khi tư sản tìm thấy cho mình một sự tự do tuyệt đối về mặt kinh tế thì họ bỏ qua mọi vấn đề khác như chính trị, văn hóa, đạo đức và thậm chí là cả nhân quyền – cái mà tất cả chúng ta đều đang khao khát, để tối đa hóa lợi ích cá nhân. Điều này đã được lịch sử nhân loại chứng minh. Vậy tôi tự hỏi buông tay trong giai đoạn này liệu có phải là Đảng cộng sản Việt Nam đã tự mình kí vào quyết định đưa đất nước đến với thời kì đó? Thời kì tung hoành của những tinh thần tư bản nóng bỏng bước vào giai đoạn tự do, của những thế lực ngoại quốc luôn lăm le hướng tới việc đem lợi ích ra ngoài lãnh thổ Việt Nam.
 Khi đã hiểu rõ điều cần làm hiện nay không phải là gào thét một cách điên cuồng về khát vọng dân chủ, càng không phải là từ bỏ con đường mà chúng ta đã theo đuổi hơn 60 năm qua thì bỗng chốc những mục đích của Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ trở lên đối lập với lợi ích dân tộc và gắn liền với lợi ích cá nhân nhiều hơn. 
 Đi xa hơn về vấn đề dân tộc và truyền thống lịch sử, có lẽ không chỉ dân tộc Việt Nam mà tất cả các dân tộc trên thế giới đều hết sức giữ gìn và bảo vệ quyền tự quyết của dân tộc mình. Điều đó có nghĩa không một dân tộc nào, một nhà nước nào chấp nhận có sự can thiệp quá sâu vào công việc nội bộ đặc biệt là những chủ trương chính sách nhạy cảm mang tính truyền thống đạo đức, văn hóa vùng miền và lịch sử dân tộc mà dân chủ và nhân quyền là một trong những vấn đề đó. Tôi cho rằng không ai khác ngoài công dân nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam có quyền phán quyết về việc áp dụng chính sách dân chủ và nhân quyền trên lãnh thổ Việt Nam, nhân dân Việt Nam đã và sẽ không chấp nhận bất cứ sự áp đặt nào từ bên ngoài. Chúng ta tiến hành hội nhập, kí kết và thực hiện các công ước quốc tế nhưng không có nghĩa là chúng ta phải “làm theo” các quốc gia khác đặc biệt là Mĩ. Cho nên việc dựa vào Mỹ để tiến hành thực hiện dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam là đường lối hết sức sai lầm mà vị Tiến sĩ luật đã nêu ra
 Về mặt này tôi đặc biệt chú ý tới những phân tích rất có giá trị của GS Trần Chung Ngọc:
“…Nhìn vào quá khứ, chúng ta thấy đã có biết bao nghị quyết nọ kia, kể cả nghị quyết của Liên hiệp Âu châu và cả danh sách CPC, dự luật về nhân quyền cho Việt Nam của Hạ viện Mỹ, nhưng kết quả là bao nhiêu, chính quyền Việt Nam lùi một bước tiến hai bước và cứ làm theo ý. Tại sao? Vì chính quyền Việt Nam thừa biết rằng, tất cả chỉ là những tài liệu chính trị chống Việt Nam và cũng thừa biết chiêu bài nhân quyền của các cường quốc Âu Mỹ là đạo đức giả, có tính cách lưỡng chuẩn (double standard), thường để che đậy những mưu đồ chính trị sau bức bình phong nhân quyền. Những cuộc vận động ngoại nhân để làm áp lực đối với chính quyền Việt Nam mà không nghĩ tới những hậu quả nghiêm trọng có thể xâm phạm đến trật tự, an ninh và chủ quyền quốc gia, là những bước đi chính trị vụng về, thiếu trí tuệ, không nghĩ đến truyền thống yêu nước của người Việt Nam.
 Những điều tôi viết trên đây hoàn toàn không xuất phát từ thành kiến hay sự tận trung với bất kì cá nhân hay tổ chức nào. Mà đó là những lời chia sẻ của một thanh niên đang đứng trước rất nhiều ngã rẽ trong việc lựa chọn cho mình một cách thể hiện lòng yêu nước. Tôi không kêu gọi từ bất kì ai một sự tin tưởng tuyệt đối vào Đảng cộng sản Việt Nam bởi thực tế chính Đảng cũng phải thừa nhận trong quá trình “dò dẫm” đi trên con đường gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa thì không thể tránh khỏi những sai lầm, thiếu sót. Là những công dân thuộc tầng lớp trí thức việc đóng góp ý kiến đối với hoạt động lãnh đạo của Đảng và quản lí của bộ máy nhà nước lại càng trở lên quan trọng. Nhưng không phải vì lí do đó mà bất cứ ai cũng áp dụng hoạt động này một cách máy móc, thiển cận, thiếu xây dựng mà thiên về chỉ trích, quy chụp, bài xích chính quyền nhà nước, đó không phải là hành động yêu nước mà là hành động tiếp tay cho các thế lực phản động từ bên ngoài chống phá đảng, chống phá nhà nước, phương hại đến lợi ích của dân tộc, quyền lợi của nhân dân.
Điều cuối cùng mà tôi muốn đó là tất cả chúng ta – những người trẻ sẽ tìm thấy cho mình một lối đi sáng suốt nhất để có thể dần hoàn thiện nền dân chủ ở nước ta mà không gây ra những hậu quả đáng tiếc về mặt chính trị. Đó không phải là sự e dè trước những điều bị xuyên tạc là “phát đạn cảnh cáo” của Đảng cộng sản khi xét xử các vụ án chính trị mà chính những tuân thủ đó là bước khởi đầu biện chứng cho một xã hội văn minh, tự giác nền tảng của một quốc gia dân chủ và nhân quyền.