Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

BỆNH TÂM THẦN CHÍNH TRỊ


(theo vietnamngayve.blogspot.com)

          Bệnh Tâm thần chính trị hay còn gọi là hoảng loạn tâm thần ở Việt Nam hiện nay có chiều hướng gia tăng. Bệnh này có biểu hiện lây lan rất nhanh qua đường Internet hoặc đường Hàng Khay, Bờ Hồ hay Tràng Thi.., Bệnh nhân thường là một đám người tự cho mình là trí thức yêu nước. Lạ lùng là họ yêu nước đến dã man, yêu say đắm đến cuồng dại. Bác sĩ Beo cho rằng đó là bệnh rân chủ, Bác sĩ Khoằm cho đó là bệnh bã đậu thần kinh chính trị. Dân gian lại gọi là bệnh cơ hội chính trị, đầu cơ chính trị.v.v.. 
          Dưới góc nhìn chuyên khoa, các bác sĩ chuyên trị bệnh tâm thần chính trị cho rằng người mắc bệnh này có thể hiểu là côn đồ chính trị. Hai chữ côn đồ có thể chưa thể lột tả hết và chân thực về bệnh này. Có thể kể ra một vài cái ca tiêu biểu nhất, khó chữa nhất. Đó là trường hợp của Chi chẹo, Diện sĩ, Vinh sàm (Ba sàm), Đức (Hót gơ dở hơi – còn gọi là Đực Hiến), Bích ngầu, Hằng máu.v.v..
          Trên thế giới, bệnh này không hiếm gặp và các bệnh nhân đều được coi là súc vật vì các hành vi được điều khiển bởi não trạng vô đạo đức, vô luân. Có thể thấy các bệnh nhân này là một bầy hổ lốn thuộc đủ các thành phần xã hội khác nhau. Sự khác biệt thì nhiều lắm. Nhưng ai cũng thấy họ giống nhau ở những điểm chủ yếu sau:
   -      Tự cho mình là  trí thức, thậm chí là siêu trí thức.
   -      Tự cho mình sứ mạng cao cả là đấu tranh vì rân chủ, và gọi nhau là anh em rân chủ;
   -      Rất thích tạo ra tai nạn với chính quyền (Kiểu người đốt đền) để được nổi tiếng;
   -      Rất thích trục lợi trên lưng nông dân để kiếm chác (Bằng cách lập quỹ) dưới mác vì dân oan hay từ thiện. Có thể kể đến trường hợp của 2 bệnh nhân Vinh và Diện.
   -      Thường có biểu hiện bầy đàn vào các ngày nghỉ, ở những nơi công cộng (Đặc biệt là Hồ Gươm) hoặc ở trụ sở của một số cơ quan Nhà nước.
   -      Mắc chứng nan y. Chứng nan y phổ biến nhất là Vĩ cuồng và rối loạn hoảng sợ. Cả 2 bệnh này đều cực khó chữa vì đều liên quan đến não trạng và tâm trạng. Ví dụ trường hợp của Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ hay Phương Bích.
Hôm nay, Bác sĩ chỉ nói về chứng rối loạn hoảng sợ của bọn này thôi.



Bệnh nhân Nguyễn Xuân Diện khi lên cơn kịch phát
       1. Vì sao gọi là rối loạn hoảng sợ?
          Rối loạn hoảng sợ hay còn gọi là Hoảng loạn tâm thần, tâm thần chính chị. Theo định nghĩa trên Wikipedia, thì “Rối loạn hoảng sợ được đặc trưng bởi các cơn hoảng sợ có tính chất kịch phát, xuất hiện đột ngột, sợ hãi vô cùng mạnh mẽ. Bệnh nhân có cảm tưởng sắp chết, cho rằng mình bị nhồi máu cơ tim, bị phát điên hoặc mất kiểm soát bản thân”. Rối loạn hoảng sợ là một bệnh tâm thần chính trị khá phổ biến. Tỷ lệ bệnh trong dân chúng là 1,6%. Phụ nữ có tỷ lệ mắc bệnh cao hơn nam. Nhóm tuổi có tỷ lệ bệnh cao nhất là 25 - 45, tuy nhiên bệnh có thể gặp ở cả những người có tuổi cao hơn nhóm tuổi trên.
          Quan sát các hành vi của chúng ngoài xã hội, hay trên Nét người ta dễ nhìn thấy sự hoảng sợ ngập tràn trong tâm tưởng của chúng với biểu hiện hết sức mạnh mẽ. Đọc những “Rác Phẩm” của chúng trên các Blog mang danh rân chủ, ta có cảm tưởng chúng chết đến nơi bởi các nguyên nhân bên ngoài, đặc biệt là các nguyên nhân có nguồn gốc công an. Đi đâu, làm gì chúng cũng sợ. Ví dụ:
          -      Ra đường mắt trước mắt sau, thấy ai cũng như đang theo dõi mình. Về nhà giật tít trên Blog: có ít nhất là 4 công an theo dõi, có 5 công an giả dạng.
          -      Gây rối trật tự, bị mời về đồn giải quyết trheo pháp luật hiện hành.      Chúng lo là công an sắp đem đi thủ tiêu. Hẳn các bạn còn nhớ bệnh nhân có tên Lê Hiền Đức phát bệnh khi đến sở 4T Hà Nội. Bệnh nhân đập phá và tè ra phòng làm việc của sở. Khi nhân viên chỉ cho bệnh nhân phòng WC, mụ la lên rằng, vào nhà vệ sinh để công an thủ tiêu à?
          -      Viết lách vu cáo, bậy bạ, thổi phồng, bóp méo sự thật, có người thấy chướng tai gai mắt viết đập lại, chúng liền cho là công an văn hóa.
          -      Máy tính của chúng bị virus, chúng cho là công an mạng phá.
          -      Làm chuyện chướng tai gai mắt, người ta đến tận nơi làm để nói chuyện phải quấy, thì cho là công an thuê côn đồ trấn áp tinh thần.
          -      Gây thù chuốc oán với hàng xóm, bị chửi rủa, ném cứt rác vào nhà. Chúng lai lu loa lên là công an giả danh côn đồ, thuê côn đồ.
          -      Đụng xe ngoài đường, nổi máu hung hăng, nhằm thằng hung hãn, nó oánh cho vỡ mõm, chúng cho là công an cải trang gây sự.
          -      Đi đường phóng nhanh, vượt ẩu, đi sai luật, dính tai nạn giao thông, chúng bảo là công an cài bẫy triệt hạ.
          -      Ăn uống bậy bạ trúng gió, ói mửa, thì cho là công an bỏ thuốc độc vào thức ăn. Đi bơi bị chuột rút chết đuối, chúng kết luận luôn là công an lặn xuống kéo chân. Mắc chứng nan y, chữa không qua khỏi, là công an rút ống thở.
Đặc trưng của bệnh nhân loại này là thường đổ mọi tội lỗi lên đầu các cơ quan công an. Chúng cho rằng chỉ có ra đường bị sét đánh mới không phải bởi công an mà thôi. 
          Về nguyên nhân: bệnh hoảng sợ là do rối loạn hệ thống thần kinh giao cảm, rối loạn hệ GABA. Nhưng nguyên nhân rõ ràng nhất là do ham muốn tiền bạc và quyền lực đến tột độ, dẫn đến rối loạn thông khí, tăng nồng độ CO2 trong máu.
          2. Các triệu chứng của cơn hoảng sợ
          Cơn hoảng sợ kịch phát có một giai đoạn sợ hãi, hoặc cố tình sợ hãi rất mạnh mẽ với một số triệu chứng xuất hiện và phát triển nhanh chóng trong khoảng 10 phút đến khi nào mất trí nhớ mới thôi.
          -      Một số bài viết của bệnh nhân có tính la làng, vu cáo, ăn vạ kiểu chí phèo làng Vũ Đại, làng Tiên Lãng, làng Văn Giang hay nhiều hơn. Trong khi đó mạch nhanh trên 100 lần/phút, có thể tăng đến 160 lần/phút. Bệnh nhân đánh trống ngực dữ dội (cảm thấy vỡ tung lồng ngực). Biểu hiện bên ngoài là chờ đợi và hả hê. Có thể kể đến trường hợp của Hot girl Lê Hiền Đức.
          -      Bệnh nhân có biểu hiện soi mói các sự kiện chính trị của đất nước hoặc các sơ hở của các cấp chính quyền hay các nhà lãnh đạo, nhất là những sơ hở của cơ quan công an. Đó là trường hợp của Đạo Viết Phàm, hay còn gọi là Thánh Đào, Đào thìn tỵ ngọ nguậy.
          -      Tỏ ra rất nhạy cảm với từ “Dân oan”, từ “bắt”, “Gây rối”, nhất là từ “Biểu tình yêu nước”. Vì thế bệnh nhân thường có cảm giác nghẹt thở như bị ai bóp cổ gây khó thở, thiếu không khí. Bệnh nhân có biểu hiện tập trung ở mức độ cao có thể kể đến trường hợp của Diện háng nôm với mấy khúc xương trâu Văn Giang.
          -      Giải thể thực tế hoặc giải thể nhân cách nghĩa là bệnh nhân không còn cảm nhận đúng về thế giới xung quanh và bản thân trong khi lên cơn hoảng sợ. Chính vì thế mà bệnh nhân thường viết hoặc trả lời BBC, RFA…những điều xằng bậy đến mức không tưởng. Tuy nhiên, y học hiện đại vẫn chưa rõ vì sao sau khi trả lời các báo chí thế giới, bệnh nhân lại tỏ ra khoái chí đến thế.
          -      Sợ mất kiểm  soát và phát điên, bệnh nhân cho rằng mình chết đến nơi rồi. Kèm với đó là cảm giác chết lặng, khi không được thỏa mãn các yêu sách với chính quyền. Có trường hợp, bệnh nhân có biểu hiện muốn nướng mình trên ngọn lửa. Đó là trường hợp của Bùi Thị Minh Hằng, hay còn gọi là Hằng máu.
          Cơn hoảng sợ có thể phối hợp (hoặc không) với ám ảnh sợ khoảng trống. Bệnh nhân sợ những nơi có khoảng trống rộng, những nơi xa lạ, không có chỗ thoát hoặc không có người giúp đỡ bệnh nhân. Ví dụ bệnh nhân sợ đi ra chợ, đi ra phố, sợ đi qua cầu một mình, sợ đến sở 4T một mình. Do đó, có thể thấy một Tiến sĩ, nhưng không dám đi 1 mình mà phải cầu viện một Luật sư và một bà già 81 tuổi đi cùng.
          3. Điều trị
          Đây là một bệnh chữa được bằng các thuốc chống trầm cảm và thuốc giải lo âu. Mục đích điều trị là cắt cơn hoảng sợ, chống tái phát cơn hoảng sợ, điều trị các lo âu, ám ảnh. Bệnh nhân cần được điều trị nội trú khi cơn hoảng sợ kịch phát xuất hiện dày.
          Thường sau 8 tuần dùng thuốc cơn hoảng sợ không xuất hiện trở lại nữa, nhưng để chống tái phát thì thời gian dùng thuốc kéo dài. Đi kèm với giai đoạn điều trị, các bệnh nhân thường tự sướng và hay thủ dâm chính trị với nhau thông qua một công cụ kết nối là Blog.
          Thực tế là, sau khi được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhiều bệnh nhân không khỏi hẳn và có biểu hiện mất kiểm sóat, đòi tự nướng bằng xăng sau khi được điều trị nội trú tại Lộc Hà. Đó là trường hợp của Bùi Thị Minh Hằng. Các bác sĩ thống nhất cho rằng, đây là một ca bệnh khó chữa. Sự hoảng loạn của bệnh nhân tới mức hung hăng, lú lẫn, điên cuồng chống lại cả bố mẹ, anh chị em, dân tộc mà biểu hiện cao nhất là lập đàn để cầu cho Trung Quốc đánh chiếm dân tộc, đất nước mình.
          4. Lời khuyên thầy thuốc
          Đây là một bệnh có thể chữa được bằng các thuốc chống trầm cảm và thuốc giải lo âu với một môi trường xã hội lành mạnh. Việc lựa chọn thuốc nào cho hợp với từng bệnh nhân là yếu tố quyết định đến kết quả điều trị.
          Khi bệnh nhân có những cơn hoảng sợ xuất hiện với nhũng triệu chứng như ngộp thở, tim đập nhanh, đau tức vùng ngực trái, có cảm giác sắp bị người khác giết chết, cảm giác phát điên… rất giống với bệnh nhồi máu cơ tim. Bệnh nhân cần được đưa đến các cơ sở phục hồi não trạng chuyên sâu về tâm thần để khám và điều trị.

          Lâm Trực 

Previous Post
Next Post

post written by:

21 nhận xét:

  1. Nguyễn Xuân Diện thực chất là một tên lưu manh chính trị. Với loại này chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ, chưa bị xử lý nên vẫn còn hung hăng. Loại này cứ phải đưa lên trại Lộc Hà, ở với mấy em HIV giai đoạn cuối mới tỉnh ngộ được

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ai cũng chọn việc biểu tình/ Ra đảo sẽ dành phần ai?
      Nhạc: Trần Long Ẩn
      Lời mới: Bần Cố nông

      Khi nghĩ về cuộc biểu tình
      Tôi thường nghĩ về đàn bò điên.
      Khi nghĩ về đàn bò điên
      Tôi thường nhớ về “đàn rận”,
      Trẻ trung như Bùi Minh Hằng,
      Già nua như cụ Đức già
      Ngày đêm phá chính quyền!

      Ai đã từng gặp Bùi Hằng
      Sẽ hiểu thế nào là cằn - thô,
      Ai chưa hiểu sự già nua
      Hãy nhìn ngắm cụ rận già
      Và em chớ có xem thường
      Từ những con chấy rận già kia!

      Và tôi vẫn nhớ hoài một thằng điên
      Suốt ngày đưa tin tường thuật
      Có biểu tình là có mặt
      Chụp hình, post, đưa tin, bịa đặt để câu viu!

      Ai cũng chọn việc biểu tình,
      Ra đảo sẽ dành phần ai?
      Ai cũng một thời trẻ trung
      Cũng từng nghĩ về biển đảo.
      Phải đâu yêu nước thì biểu tình ?
      Tại sao không xung phong ra đảo.
      Phải không em, phải không anh ?

      Chân lý không phải chỉ biểu tình
      Đang còn khối việc cần làm hơn!
      Xin hát về bạn bè tôi
      Những người cầm súng (nơi) hải đảo.
      Ngày đêm canh giữ đất trời
      Rạng rỡ như rừng mai nở chiều xuân.
      Nguồn: Bần Cố nông

      Xóa
  2. Cơ quan an ninh điều tra chuẩn bị bắt tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện và đồng bọn về tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN. Mời bà con xem tên ăn cháo đá bát này sẽ bị trừng trị như thế nào nhé
    Hãy vào blog lehienduc02.blogspot.com; nguoicondatme.blogspot.com;
    vietnamngayve.blogspot.com để có thêm thông tin và tranh luận nhé bà con

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TIÊN SƯ TỤI BA QUE

      Có một lũ già ngu hơn lợn
      Não toàn giòi mặt chó nhơn nhơn
      Nhân cách uốn lượn giống lươn
      Bẻ cong lịch sử, bố tương vỡ mồm

      Chường mặt chó ra điều nhân sỹ
      Vẻ đau thương vận bĩ quốc gia
      Ngu hơn lợn - ngỡ tinh hoa
      Được lời nịnh thối - ngỡ là ông sao.

      Thằng hán nôm núp trang bô sít
      Chuyên bới phân, móc đít ra soi
      Chê rằng phân rất lắm giòi
      Lại khen bên Mỹ ít giòi ít phân.
      Tụ tập nhau 72 nhân sỹ
      Giở trò ma chữ ký nhân dân
      Không ngờ bị Bần Cố Nông
      Chơi cho một vố ọc phân lên mồm.


      Thằng răng vổ viết "bên thắng cuộc"
      Một lũ ngu vớ được xít xoa
      Đéo biết rằng nó ba hoa
      Bốn mươi phần nó bịa ba chín phần
      Nó tính chuyện bẻ cong lịch sử
      Trắng thành đen, thiện ác đổi thay
      Đảo luân lộn lý cho tày
      Da mặt thằng vổ chắc dày hơn mông.

      Có thằng trước nhà văn quân đội
      Rửng rưng vào nói tội gì đâu
      Chẳng qua trong lúc đánh nhau
      Đòn tra tấn giã lên đầu tù nhân
      Là biện pháp khảo tra tin tức
      Có chi mà so sánh cân đo
      Địt con mẹ, khốn nạn chưa
      Núi xương với nó vẫn chưa là gì.

      Nhà thơ Chí chuyên làm thơ cứt
      Thơ đéo gì ý thức lang băm ?
      Đéo gì giẻ rách, tâm thần ?
      "Muốn mang hồ", "vác sông Hồng" là sao ?
      Ngồi đáy giếng "Ếch" chê đất nước
      Đất nước buồn lại bị ruồi bu
      Ruồi đây là những đứa ngu
      Vui hơn ngày trước lại tru là buồn.

      Đứa bá láp thích thơ năm chữ
      Trình như lồn, nhân cách hố phân
      Viết thơ tỏ vẻ ân cần
      Dặn dò giới trẻ chớ nhầm đường đi
      Nó nhất quyết biểu tình Tung Quắc
      Đề phòng khi nhà nước đớn hèn
      Năm 79 mày có xem ?
      Khựa sang là múc, hèn con mẹ mày.
      "Lại nói về chiến tranh" quá khứ
      Chuyện trong rừng thanh nữ thủ dâm
      Viết xong kết luận cái rầm
      Để cho đỡ chết khỏi cần đánh nhau
      Nó kết luận đéo cần chính nghĩa
      Đéo cần chi giải phóng quê hương
      Để cho nước đỡ tang thương
      Rõ phường khốn nạn, rõ phường vô ơn.

      ....................................

      Đấy, nhân sỹ đấy! Còn nhiều nữa để dành viết sau.

      Nhân sỹ cái con bà chúng nó
      Rặt một bầy chó má ngựa trâu
      Ngu si toàn cứt trong đầu
      Huyênh hoang, khốn nạn chó đâu sánh bằng.

      Xóa
  3. Nguyễn Xuân Diện,Cù Huy Hà Vũ, Lê Hiền Đức hay Phương Bích là những tên lưu manh chính trị, chuyên đi tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN, Những tên này sẽ bị trừng trị một cách thích đáng.gieo gió ắt sẽ phải gặp bão!cuộc đời của bọn chúng lúc nào cũng phải sống trong cảnh chui lủi.Sao bọn chúng lại không có đầu óc thê nhỉ.Đảng và nhà nước ta rất quan tâm tới đời sống của nhân dân,ai ai cũng được sống một cuộc sống tự do và vui vẻ.tại sao chúng lại không biết hưởng thụ chứ,lại cứ đi làm những việc sai trái.chúng sẽ bị trừng trị.

    Trả lờiXóa
  4. những thứ mà chúng đã học được do ai cho chúng do đảng và nhà nước ta chứ ai nữa vậy mà chúng quay cổ lại chửi, phỉ báng đất nước mà đã nuôi dưỡng chúng. chúng có học thức tai sao chúng ko dùng cái mà chúng học được mà xây dựng đất nước ta thành một nước mạnh về kinh tế và vững về chính trị

    Trả lờiXóa
  5. Ôi cái bọn này, tâm thần thì cũng có thật mà chủ yếu là tham tiền mà bán rẻ danh dự thôi. Sống thế này có chết vài lần cũng không rửa hết tội.

    Trả lờiXóa
  6. Cái loại này bị tâm thần chính trị rồi thì Đảng không giáo dục được đâu, phải để cho mấy thằng đại bàng, trưởng buồng trại giam mới dạy được,đánh 3 ngày 1 trận nhỏ, 5 ngày 1 trận lớn,bắt ăn cơm trộn shit may ra mới cải tạo được cái đậu u tối của thằng Nguyễn Xuân Diện này

    Trả lờiXóa
  7. Đọc đâu cũng thấy nói đến cái thứ bán nước Ngô Xuân Diện này, Thật ức chế với cái loại người này

    Trả lờiXóa
  8. Tất cả những người to mồm nói là vì chính trị, vì đất nước nhưng thực chất là bán nước, là phản động thì không đáng làm người, tôi thấy xấu hổ thay cho họ, những con người ăn học đầy đủ nhưng lại quay lại cắn chính quê hương mình.

    Trả lờiXóa
  9. thằng nào càng to mồm càng đáng nghi!??

    Trả lờiXóa
  10. Nguyễn Xuân Diện một kẻ tâm thần chính trị !
    Hoạt động tay sai cho các tổ chức phản động chống phá nhà nước!

    Trả lờiXóa
  11. 1 kẻ bi điên bị tâm thần

    Trả lờiXóa
  12. không biết hắn ta bị cho ăn kai j ma bị ra như thế nữa

    Trả lờiXóa
  13. có thể "Việt Nam quê hương tôi" không bằng 1 số nước CHXHCN khác.Nhưng với lòng yêu nước chúng tôi không để bất cứ ai thực hiện âm mưu phá hoại đất nước

    Trả lờiXóa
  14. Đúng vậy hơn 87 triệu trái tim nồng nàn yêu nước của con người Viêt Nam sẽ không để kẻ nào thực hiện được âm mưu chông phá nhà nước, xâm phạm độc lập chủ quyền của quốc Gia!

    Trả lờiXóa
  15. Mong rằng với sự khoan hồng ,nhân đạo của nhà nước ta sẽ sớm chữa khỏi bệnh cho tên tân thần chính trị này

    Trả lờiXóa
  16. bệnh này phải nói là không thể chữa khỏi mới đúng

    Trả lờiXóa
  17. Đúng là loại ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Là con dân Việt Nam mà làm trò phá hoại, chống phá nhà nước như thế sao. Chắc tổ tiên, bố mẹ hắn rất xấu hổ vì hắn. Hàng triệu con người yêu Việt Nam như chúng tôi sẽ không dễ dàng bị lay động mà chúng tôi sẽ bảo vệ CHXHCN Việt Nam tới hơi thở cuối cùng.

    Trả lờiXóa