Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Việt Nam chính thức hạ thủy tàu ngầm kilo
Loa PhườngLoa Phường



Nga hạ thủy chiếc tàu ngầm Kilo đầu tiên đóng cho Việt Nam

 Chiếc tàu Kilo của Hải quân Việt Nam đã được hạ thủy



         Nhà sản xuất của Nga chính thức hạ thủy chiếc tàu ngầm lớp Kilo đầu tiên trong loạt sáu chiếc Việt Nam đặt mua.
          Theo kế hoạch vào ngày 28/8 nhà máy đóng tàu Admiralteisky sẽ hạ thủy tàu ngầm Project 636 - chiếc tàu ngầm kilo đầu tiên mà Việt Nam đã đặt mua
Sau khi hạ thủy, chiếc tàu ngầm này sẽ được thử nghiệm để chuyển cho Việt Nam "vào mùa xuân năm 2013".
         Để tăng cường tiềm lực quân sự, đủ sức mạnh bảo vệ vùng biển của Tổ Quốc, Bộ Quốc phòng Việt Nam đã ký với Nga hợp đồng  cung cấp sáu tàu ngầm Project 636 "Kilo" dùng cả dầu diesel và điện năng, trị giá khoảng 2 tỷ đôla. Ngoài ra phía Nga còn hỗ trợ về đào tạo sỹ quan nghiệp vụ cho Việt Nam về lĩnh vực này.
Cũng trong tháng Tám vừa qua, Nhà máy đóng tàu Admiralteisky đã ký kết với tập đoàn bảo hiểm SOGAZ một hợp đồng bảo hiểm cho loạt sáu tàu ngầm Project 636 của Việt Nam với giá trị bảo hiểm là 2 tỷ đôla có giá trị đến hết 2016 bao gồm "các lần hạ thủy tàu ngầm, thực hiện neo đậu, thử nghiệm tại nhà máy sản xuất và kiểm tra cấp nhà nước, đồng thời bao gồm cả việc thực hành các thao tác trên tàu và vận chuyển cho tới khi chuyển giao cho khách hàng".
       Căn cứ vào tình hình thực tiễn hiện nay, việc tăng cường khả năng phòng thủ trên biển của Việt Nam được xem là ưu tiên hàng đầu, trong đó hiện đại hóa quân đội là một trong những nhiệm vụ then chốt. 

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Trung Quốc và tham vọng độc chiếm Biển Đông


 Loa PhườngLoa Phường 
Jim Webb, thượng nghị sỹ Đảng Dân chủ Mỹ đã bày tỏ sự quan ngại của mình trước thái độ  hiếu chiến của Trung Quốc trên Biển Đông. Theo ông Jim trong thời gian qua Mỹ đã có những đóng góp to lớn trong việc phát triển của khu vực châu Á. Tuy nhiên cùng với sự thịnh vượng trong khu vực thì vấn đề chủ quyền lại trở thành những tranh chấp nóng. Trong vòng hai năm qua Nhật và Trung đã có những lần va chạm công khai tại quần đảo Senkaku mà cộng đồng quốc tế thừa nhận là thuộc quyền quản lý của Nhật Bản.

Thượng Nghị sỹ Jim Webb, người có mối quan hệ gần gũi với Việt Nam.

Trung Quốc và Việt Nam đều có tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa. Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Brunei và Malaysia đều tuyên bố có chủ quyền với quần đảo Trường Sa – nơi đã chứng kiến cuộc đối đầu tiếp diễn giữa Bắc Kinh và Manila.
Theo ông Jim những tranh chấp như vậy trở nên nóng hơn bời nó liên quan đến những vấn đề quan trọng khác như hàng hải, quyền đánh bắt và các tài nguyên giá trị tiềm tàng dưới lòng vùng biển rộng đến hàng ngàn dặm xung quanh các quần đảo tranh chấp. Không nơi nào mà căng thẳng gia tăng lại có thể nhìn thấy rõ ràng như trong vấn đề tranh chấp ở Biển Nam Đông  vốn ngày càng trở nên gay gắt.
Điều đáng tiếc là  ngày 21/6, Quốc vụ viện Trung Quốc đã phê chuẩn thành lập một đơn vị hành chính mới mà họ gọi là Tam Sa với trụ sở chính quyền đặt trên đảo Phú Lâm  thuộc quần đảo Hoàng Sa. Đảo  không có dân bản địa và cũng không có nguồn nước ngọt tự nhiên nhưng lại có đường băng có thể hỗ trợ các máy bay quân sự, một bưu điện, một ngân hàng, một cửa hàng tạp hóa và một bệnh viện.
Việt Nam kiên quyết khẳng định chủ quyền đối với quần đảo này –bởi nhiều lý do nhưng lịch sử đã ghi nhận trận chiến vào năm 1974 khi quân đội Trung Quốc tấn công đẩy binh lính của chế độ Việt Nam Cộng hòa ra khỏi đảo. Hành động leo thang của Trung Quốc còn thể hiện ở việc chỉ trong vòng 6 tuần lễ phía Trung Quốc đã tuyên bố thêm rằng phạm vi tài phán của Tam Sa không chỉ là Hoàng Sa mà còn là toàn bộ biển Đông.
Theo hãng thông tấn Trung Quốc Tân Hoa Xã thì Tam Sa quản lý ‘hơn 200 hòn đảo’ và ‘vùng biển rộng 2 triệu km vuông’. Quá đáng hơn, Trung Quốc còn bày ra cái gọi là “45 đại biểu lập pháp “để quản lý khoảng 1.000 người dân sống trên các hòn đảo cùng với một Ủy ban thường trực gồm 15 thành viên, một chủ tịch và một phó chủ tịch thành phố. Cùng với đó là việcmời thầu dầu khí tại những vùng biển mà cộng đồng quốc tế thừa nhận là nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Trung Quốc đã đơn phương quyết định sát nhập vào lãnh thổ một vùng biển trải rộng về phía Đông đến tận Philippines và về phía Nam gần đến eo biển Malacca.
Đơn vị hành chính mới của Trung Quốc có diện tích lớn gần gấp đôi diện tích lãnh thổ của Việt Nam, Nam Hàn, Nhật Bản và Philippines cộng lại.
Thái độ của Trung Quốc đã trở nên quá hiếu chiến.
Trước tình hình trên phản ứng của phía Mỹ ra sao. Theo ông Jim, cho đến nay phản ứng của Mỹ là rất yếu ớt. Mãi đến ngày 3/8 Bộ Ngoại giao mới chuyển đi thông điệp bày tỏ sự quan ngại chính thức về việc Trung Quốc ‘nâng cấp đơn vị hành chính... và thành lập một lực lượng trú đóng’ trên quần đảo tranh chấp. Đáp lại thái độ yếu ớt trên của Mỹ, phía Trung Quốc  cho rằng Mỹ ‘thổi lửa và kích động chia rẽ và cố tình tạo ra sự thù địch với Trung Quốc’, thậm chí báo chí Trung Quốc yêu cầu Mỹ phải ‘câm mồm’.

Trước thực tế hơn, các  quốc gia nhỏ hơn, yếu hơn đã phải viện đến sự can thiệp của cộng đồng quốc tế, trong khi đó, Trung Quốc khẳng định chỉ giải quyết các tranh chấp song phương – có nghĩa là hoặc sẽ không bao giờ giải quyết được hoặc giải quyết theo ý của Trung Quốc.
        Chúng ta hãy chờ đợi xem Hoa Kỳ sẽ phản ứng ra sao trước sự hiếu chiến và thách thức của Trung Quốc.




ĐỜI TƯ

Theo tumathien.wordpress.com
Ở xứ độc tài:
Cù Huy Hà Vũ kiện cha giành nhà
Bùi Thị Minh Hằng xã hội đen, máu trên máu dưới…
Các nhà dân chủ đồng thanh: chúng tôi không quan tâm đến đời tư
Ở xứ dân chủ:
Clinton vụng trộm với một em chân dài
Obama có thằng em nghiện hút…
Người dân Mỹ: chúng tôi rất muốn biết ông ấy là người như thế nào
Đời tư của một người cần phải được tôn trọng vậy tại sao cái xứ dân chủ lại bới móc đời tư của người khác một cách khốc liệt đến như vậy ? Vì đời tư chính là điểm phơi bày tư cách thật nhất của mỗi con người. Anh không có ảnh hưởng gì đến đất nước, cộng đồng thì đời tư của anh sẽ được tôn trọng. Nhưng nếu anh dấn thân vào con đường chính trị thì mọi người cần phải biết sự thật về con người của anh mà sự thật đó chỉ có thể tìm thấy ở đời tư chứ không phải qua những thủ thuật chính trị đánh bóng tên tuổi như kiện Thủ tướng hay ra mép hồ hô hào lòng yêu nước (ko có ý vơ đũa cả nắm). Biết được anh là người như thế nào thì chúng tôi mới dám bỏ phiếu, trao cái đất nước này cho các anh chứ. Thế mới có những anh ở nhà không ra gì nhưng ra xã hội bỗng được tôn vinh là… người yêu nước. Nếu chẳng may nghe lời bịp bợm của GS Thọ, TS Diện, GS Huệ Chi… thì ôi thôi, vận mệnh dân tộc này sẽ ra sao khi Bùi Thị Minh Hằng trở thành nguyên thủ quốc gia? Các vị có tự nguyện trao vận mệnh của mình cho em í thì tùy thích nhưng cả đất nước này thì không dám.
Nghịch lý thay các nhà dân chủ ở xứ độc tài hóa ra lại đạo đức (giả) hơn rất nhiều các chính trị gia ở xứ dân chủ.
Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ cho anh biết anh là người như thế nào
Hãy cho tôi biết đời tư của anh, tôi sẽ cho xã hội biết anh là người như thế nào
P.S: Có lẽ Tư Mã Thiên sẽ phải mở thêm mục…. từ trong quần ra hè phố!
Đi tìm nguyên nhân Cu Vinh rút toàn bộ bài viết về Tiên Lãng

Theo tumathien.wordpress.com

Mấy hôm rày không lướt blog, đến hôm nay Tư Mã Thiên bỗng nghe như sét đánh ngang tai khi blogger Cu Vinh rút toàn bộ bài viết liên quan vụ Tiên Lãng. Có ẩn khúc gì đây ? Tiền đã mua được Cu Vinh hay các thế lực Tiên Lãng vẫn còn mạnh ? Thậm chí có blog google.tienlang còn phán “Cu Vinh bị Tom Cat sờ gáy’, blogger này còn kết luận: “Không chỉ xuyên tạc lời ông Bí thư Hải Phòng, nay ông nhà văn Nguyễn Quang Vinh dám xuyên tạc cả lời ông Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công an”. Phải chăng từ vụ nhét chữ vào mồm Bí thư Thành ủy Hải phòng mà Cu Vinh đã phải rút bài ? Cu Vinh đã đính chính rồi nhưng liệu có đủ ?
Thôi thì hãy nghe lời giải thích từ Cu Vinh: “Những bài viết về Tiên Lãng là loạt bài viết theo phong cách báo chí, có ích cho một thời điểm nóng bỏng nhất… Blog mình trước hết vẫn là sân chơi cá nhân, nơi giao lưu bạn bè, và mở rộng kết nối bạn bè. Viết hay bỏ bài trong blog là quyền của người chơi blog.”
Vâng, bỏ bài là quyền của người chơi, nhưng có người chơi blog nào viết xong và bỏ bài của mình một cách không thương tiếc như vậy không? Mỗi bài viết, một con chữ đều là tâm huyết của người chơi, với nhà văn thì nó như là đứa con tinh thần, có ai dứt bỏ đứa con tinh thần của mình. Đến như Cu Vinh cũng viết: “Mình viết về Tiên Lãng, bỏ công bỏ sức điều tra về Tiên Lãng chỉ vì lòng trắc ẩn của một nhà văn, thấy cái xấu, cái ác, cái bất công thì dứt khoát không nhắm mắt, bịt tai”. Hàng chục số nhật ký hấp dẫn của Trưởng thôn khoai lang hoàn toàn vẫn có thể dễ dàng lưu trữ trên blog (miễn phí mà), chỉ cần Cu Vinh tuyên bố: “nghỉ viết về Tiên lãng” là đủ. Tư Mã Thiên cũng không cho rằng Cu Vinh rút bài vì bị Tom Cat sờ gáy hay vì muốn nổi tiếng. Mà nguyên nhân là….
Người chơi blog (cũng như giới báo chí) khi đã lao vào một vụ nổi tiếng thì sẽ bị say tin, nhiều nguồn tin, nhiều mối quan hệ tác động… dẫn đến nhiều bài viết hấp dẫn phục vụ độc giả, làm rõ trắng đen nhưng cũng vì thế mà sẽ ăn phải tin bịa đặt, sự mong manh giữa ly rượu thưởng và rượu phạt nằm ở chỗ này. Các nhà báo vụ PMU đã ăn phải tin phịa đầy ra đó sao. Vụ nhét chữ vào mồm Bí thư thành ủy Hải Phòng có lẽ là sai sót lớn nhất của Cu Vinh trong vụ Tiên Lãng, Cu Vinh đã xin lỗi nhưng có ai nghe Bí thư Thành nhận lời hay chưa ? Nếu như vậy thì người bị vu khống có thể yêu cầu xử lí người vu khống, không cần phải hình sự, một cái phê bình nhẹ nhàng nào đó cũng là đáng buồn với một người hành hiệp trượng nghĩa như Cu Vinh. Tất nhiên, đó không phải là nguyên nhân quan trọng nhất để Cu Vinh rút bài vì TMT cũng tin rằng với Cu Vinh thì mục đích của các bài viết đã đạt được nên nhân sự cố trên thì rút bài cho khỏi bận lòng.
 Tư Mã Thiên
Quyết tâm chỉnh đốn Đảng
Loa PhườngLoa Phường


                                             Chủ tịch nước Trương Tấn Sang 

Đảng ta đang đứng trước những thách thức vô cùng to lớn, đó là những yếu kém trong công tác lãnh đạo và quản lý kinh tế cũng như suy thoái về đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên làm bào mòn lòng tin trong tầng lớp quần chúng nhân dân, đặt ra yêu cầu cấp bách về công tác chỉnh đốn Đảng . Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã nêu rõ:  "Mới đây thôi, những vấn đề đặt ra từ Tiên Lãng - Hải Phòng, Văn Giang - Hưng Yên, Vụ Bản - Nam Định... đòi hỏi chúng ta phải nhìn nhận lại các cơ sở pháp lý về đất đai. Hoặc, những đổ vỡ, kém hiệu quả của doanh nghiệp nhà nước,"
Ngoài ra, theo Chủ tịch "những suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên và cả trong nhân dân, đòi hỏi phải chỉnh đốn". Đồng chí  khẳng định: thách thức kinh tế đang tạo ra sức ép mạnh đối với toàn bộ hệ thống chính trị Việt Nam và làm người dân nghèo đi:
"Ngân sách Nhà nước thì còn rất eo hẹp, nợ công tăng lên, hàng loạt doanh nghiệp phá sản, hàng hóa tồn đọng nhiều, lạm phát đang ăn vào thu nhập của phần đông người lao động... Đó thực sự là những áp lực không nhỏ, không chỉ với bộ máy Đảng, Nhà nước mà với toàn xã hội."
"Có những việc tưởng như đơn giản, tưởng như dễ giải quyết, không phải là khó khăn, nhưng khi thực hiện thì đụng đâu cũng vướng vì nó không phải là một bài toán trên lý thuyết đơn thuần mà là xã hội với đủ sắc màu, với những cách nghĩ, những quyền lợi, những ứng xử khác nhau, chằng chịt, cái này níu bám và kìm giữ cái kia."
"Việc kiểm soát, minh bạch tài sản, thu nhập của đội ngũ cán bộ, công chức là chuyện đại sự."
Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng chỉ rõ  “tham nhũng không chỉ còn là chuyện nhà đất, mà có các thủ đoạn tinh vi như "rửa tiền thông qua kênh bất động sản, chứng khoán, ngân hàng thương mại", và cho rằng "các biện pháp kiểm soát như đã áp dụng còn hạn chế".
Đảng  Cộng sản cũng đưa ra nghị quyết mới theo đó "trực tiếp nắm giữ thẩm quyền chỉ đạo, điều hành và Tổng bí thư là người đứng đầu bộ máy phòng chống tham nhũng".
Bài phát biểu của đồng chí Sang thể hiện quyết tâm của Đảng về công tác chỉnh đốn đảng trong giai đoạn hiện nay.  


Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

TS NGUYỄN XUÂN DIỆN – VÔ SỈ ĐẾN CÙNG CỰC

Được đăng bởi henry frank
Lời dẫn: Lang thang trên Net, đọc và suy ngẫm thấy tác giả nói đúng. Mình mang về nhà để ngắm chơi và giới thiệu cùng cácbạn.

Diện là tiến sĩ Hán Nôm từng được tung hô là tương lai ngành Hán – Nôm Việt Nam nhưng chưa kịp rạng danh giới khoa học đã vang “ranh” blogger – lạ chẳng khác nào nói ca sĩ Sui Black nổi tiếng nhờ làm người mẫu, “ranh” của Diện vang đến mức thậm chí có người còn đồ rằng, Diện “chuẩn bị được phong Thánh”. “Kỳ” tài dễ sinh đố kỵ, Diện bị tố dốt, cẩu thả, bảo thủ, vô trách nhiệm , hèn nhát, vô sỉ, thần kinh chính trị, tiếp vũ khí cho nước “Lạ”, quá nóng mắt về sự bắng nhắng - “Nguyễn Xuân Diện muốn gì?” và khi hết kiên nhẫn - “Nên bỏ tù Nguyễn Xuân Diện”.




           Kỳ 1: Đồ thật hay đồ chơi?
Trong 0,22 giây, không chút đắn đo Google cho ra ngay 4 triệu kết quả về “Nguyễn Xuân Diện”. Quả có nổi tiếng! Trong khi “Dương Trung Quốc” chỉ là 3,1 triệu. Diện không ngoa, quả có “cao hơn vài bậc” so với ngài Dương như đã có lần Diện tuyên bố trên bờ liếc. Nhưng 4 triệu kết quả tịnh không liên quan gì xất tới chuyên ngành Hán – Nôm. HackerDC đồ rằng Diện đã đoạn tuyệt với con đường nghiên cứu ngay khi sắm xong bộ cánh tiến sĩ.
Kịch bến khoa bảng, Diện đã kịp làm gì để trả ơn, trả nghĩa với đời?
Đây cũng là điều blogger “Biển nhớ” từng đặt ra , điều thể hiện sự trân trọng và kỳ vọng đối với những người đỗ đạt, khoa bảng. Nhưng kết quả trả về là gì? Nỗi nhục nhã mang tên “Nguyễn Xuân Diện”.
Cách đây mấy năm, ngay khi Diện hí hửng chém gió tung hoành đây đó về “phát hiện mới khẳng định chủ quyền tại Hoàng Sa, Trường Sa” mà Diện và cộng sự nhọc công rị mọ suốt 4 năm trời, sục sạo cả bên đất “Lạ”, thì với những phân tích hết sức rõ ràng mang tính xây dựng, nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân đã chỉ ra hàng loạt sai sót nghiêm trọng(Sai về nhân danh, địa danh; sai về xác định ngành học/địa hạt nghiên cứu; sai về trục thời gian; sai về tọa độ địa lý) và đã thẳng thắn phê bình Diện “kê cứu cẩu thả và kết luận vội vàng”. Đúng là bãi nước bọt không hơn không kém, nhục nhã cho giới nghiên cứu. Blogger “Biển nhớ”, nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân nhiều lần thay nhau nhắc nhở, khuyên nhủ Diện nên đính chính (tham khảo “Hồ sơ nguyễn xuân diện” – 4 kỳ); giới quan tâm cho rằng, Diện dốt, cẩu thả, bảo thủ và nên trả lại học vị tiến sĩ. Đáp lại tất cả những điều đó, Diện thừa nhận các sai sót bằng giọng điệu trịnh thượng và quyết tâm cố thủ trong đống bầy nhầy danh vọng, phản bác bằng thái độ hằn học, chợ búa, hết đổ lỗi cho người này người kia, thậm chí mang cả ông thầy Ngô Đức Thọ ra để kê đỡ. Không dung túng nổi sự hống hách của Diện, phe nhà - GS Huệ Chi phải gia mặt ôn tồn: “Thiết tưởng các nhà nghiên cứu khoa học xã hội Việt Nam trong nước nên lấy đó làm bài học đề có những tìm tòi nghiêm chỉnh, hệ thống và thực sự khoa học”. Trước thái độ phản bác của Diện và ông thầy Ngô Đức Thọ, bạn Mr.Do trăn trở trên blog “Đông Á”: “Ông Quân hồi trước phê bình những sai sót trong một cuốn sách của ông Nguyễn Q. Thắng cũng đã bị ông Thắng phản đòn bằng cách chụp mũ “ly gián”, “phục vụ cho ngoại bang”. Giờ ông Quân phê phán những sai lầm trong vụ An Nam Đồ chí cũng bị ông Thọ phản đòn bằng một chiêu thức tương tự ông Thắng. Cứ thấy ai phê bình mình là giãy nãy lên, làm mình làm mẩy, giới học thuật nhà ta bao giờ mới học được cách tiếp nhận phản biện đây?!”.
Mọi người hẳn đã rõ sự dốt nát, bảo thủ của Diện. Hẳn Diện cũng ít nhiều nhận ra sự thiểu năng của mình nhưng bản tính háo danh, bắng nhắng không cho phép Diện dừng lại. Diện tiếp tục dấn thân vào “trò chơi dân chủ”, kỳ sau HackerDC sẽ nói rõ hơn về các chiêu trò của Diện và bộ sậu trong trò chơi này. Trước sau gì Diện cũng chỉ là đồ bỏ đi, có điều HackerDC muốn nêu ra một vài nghi vấn thế này để cộng đồng cùng suy nghĩ: Phải chăng Diện thực sự là vũ khí của nước Lạ?






1. Cái công trình Diện rị mọ suốt 4 năm trời cuối cùng trở thành vũ khí cho nước Lạ thì đã quá rõ ràng, nhưng tại sao suốt mấy năm trời cho đến tận bây giờ Diện vẫn không chịu đính chính, dù đã nhận sai sót. Phải chăng, như lời blogger “Biển Nhớ”, Diện quyết tâm để nó trôi nổi trên mạng để ngày nào đó nước “Lạ” lấy đó tố VN đã công nhận chủ quyền của TQ tại HSTS? Không những thế, Diện còn định tổ chức hội thảo để công bố công trình chết dẫm này. Theo lời ông Phạm Hoàng Quân gợi ý, những sử liệu chắc như đinh đóng cột về chủ quyền VN đối với HSTS đầy dẫy trong kho tàng thuộc Viện KHXH VN và chắc chắn có bức “An Nam đồ”, Diện ăn ngủ ở Thư viện Hán – Nôm lẽ nào không biết, sao phải cất công sang tận nước “Lạ”, hay là sang đó nhận lệnh, ăn bùa của quan thầy “Tình báo Hoa Nam”?
2. Người VN nào không biết dã tâm của tụi “Lạ”, nó chỉ cần 1 cái cớ để nuốt nốt các đảo của VN, thậm chí xâm phạm cả đất liền. Điều mà gã Đặng lúc chết còn mơ tưởng. Diện ngu dốt không hiểu những điều này hay đã nhận lệnh của quan thầy “Tình báo Hoa Nam” để hô hào bộ sậu diễn trò hề nhạt suốt chục buổi sáng ở HN? Phải chăng Diện muốn VN sử dụng súng đạn để gã to con kia có cớ đánh chiếm nốt các đảo? Khi nào Diện xung phong ra giữ biển đảo thì HackerDC mới tin là Diện chỉ vì ngu dốt chứ không phải phản bội dân tộc.
3. Diện làm gì trong các vụ Tiên Lãng, Văn Giang... Mời các bạn đọc bài của chị nhà anh Sông Hàn , của chị Beo để rõ sự nguy hiểm của tên Diện. Bất cứ chỗ nào ngửi thấy mùi gây rối Diện đều có mặt (các chiêu trò của Diện HackDC sẽ nói rõ ở kỳ sau), cùng với cái blog “chuồng lợn đéo hơn đéo kém” (lời bác Sông Hàn) chơi trò “lật lờ đánh lận con đen” để kích động người dân gây rối, chống lại chính quyền. Phải chăng quan thầy “Tình báo Hoa Nam” đã mật chỉ Diện quấy rối để VN không bao giờ được yên ổn làm ăn, phát triển kinh tế, củng cố quân sự?
Thay cho lời kết: Bất cứ người VN đã qua chút ít trường lớp, hoặc chăm đọc sách báo đều hiểu rằng, trước khi nuốt được VN, thằng bạn “Lạ” sẽ chơi trò 2 mặt, một mặt hợp tác với VN, kéo VN về gần để tránh VN thân Mỹ trở thành con dao kề sườn; mặt khác, sẽ kìm hãm, không cho VN phát triển. Cả 2 đều nhằm một mục tiêu giữ VN trong vòng kiềm tỏa. Diện theo mặt nào hẳn đã rõ!
Trung Quốc âm mưu Bá quyền

Loa PhườngLoa Phường
Từ những vấn đề nóng đang diễn ra trên vùng biển Đông hiện nay là lúc chúng ta nhìn lại lịch sư, bởi lịch sử luôn luôn để lại những bài học quý giá. Trong nội bộ Trung Quốc cũng có những quan điểm khác nhau về chủ trương, biện pháp nhằm giải quyết tranh chấp với các nước láng giềng.Song dường như phương pháp"ẩn mình chờ thời" dường như đã không còn phù hợp, nhưng "trỗi dậy" quá mạnh mẽ lại tạo ra một ấn tượng hoàn toàn không tốt đối với các quốc gia xung quanh. 
Từ khi lập nước, Trung Quốc luôn tự coi mình là thiên triều, các dân tộc xung quanh chỉ là chư hầu, thậm chí còn coi họ là "man di". Vì thế trong cách ứng xử của mình Trung Quốc luôn xem mình là bề trên và vì thế những động thái hết sức bình thường của láng giềng đều bị Trung Quốc xem là không bình thường, nực cười hơn họ cho rằng mình mới chính là nước "bị bắt nạt", rằng các quốc gia xung quanh như Việt Nam là "tiểu bá". 

Từ xa xưa Trung Quốc đã thiết lập hình thức "sắc phong, triều cống" nhằm trấn giữ các nước chư hầu xung quanh, đảm bảo cho chế độ thống trị giữ nguyên được quyền lực tập trung ở địa phương.Và một điều đặc trưng khác là khi trong nước có mâu thuẫn thì Trung Quốc có xu hướng là hướng mâu thuẫn đó ra phía ngoài. Bởi vậy Nhà Tống dưới thời Tể tướng Vương An Thạch đang gặp khó khăn trăm bề. Tống Thần Tông và Tể tướng Vương An Thạch đã chủ trương xâm lược Đại Việt, vừa thỏa mộng bành trướng từ lâu, vừa nhằm hướng mâu thuẫn ra bên ngoài và nếu thắng, với cái oai thắng trận, vừa giải quyết được mâu thuẫn nội bộ, vừa chế áp được các nước thù địch ở phương Bắc. Với ý nghĩa chiến lược như vậy, các hành động tiến hành xâm lược là điều đương nhiên. Việc nói rằng các nước nhỏ khác có những hành động gây hấn chẳng qua chỉ là một cái cớ để các triều đại Trung Quốc xưa hiện thực hóa các tham vọng bành trướng của mình mà thôi.
Với tư duy đó phía Trung Quốc cũng đang rêu rao về việc mình đang bị các "tiểu bá" chèn ép hòng ám chỉ  Trung Quốc không bao giờ cố ý gây hấn, và các nước xung quanh mới chính là kẻ "châm ngòi" trước, thậm chí họ còn cho rằng phải dạy cho các nước láng giềng "tiểu bá" này một bài học bằng những biện pháp cứng rắn.Nhưng có một điều Bắc Kinh không nhận ra được rằng chính những ngộ nhận sức mạnh và các tư tưởng nước lớn xưa cũ và hung hăng mới chính là cai bẫy đẩy họ vào tình thế cô độc như hiện tại. Tăng cường sức mạnh quân sự, diễu võ giương oai, thậm chi hành động bất chấp các nguyên tắc quốc tế đang là những giải pháp mà Trung Quốc đang triển khai.
Có thể nói âm mưu bá quyền của Trung Quốc không chỉ đúng ở hiện tại mà là cả một quá trình lịch sử lâu dài. Tuy nhiên ước mộng "Thiên triều" biến các quốc gia láng giếng thành những "chư hầu" quanh năm "triều cống" sẽ chỉ càng đẩy Trung Quốc ra xa hơn với phần còn lại của Thế giới



VÃI DIỆN VÌ "DÂN OAN"
Được đăng bởi henry frank
Oan em quá anh anh ơi! Ôi, thảm thương, thống thiết làm sao!
Khổ thân anh Việt Hưng.
Chẳng phải tự bây giờ, mà ngay từ 5/6, Việt Hưng đã tổ chức cho các nhà thầu thi công bóc hữu cơ trên phần mặt bằng đã được bàn giao trên thực địa của mình trên mảnh đất Văn Giang. Có cơ sở pháp lý để tiến hành thi công mà đám cù nhầy ngăn cản.
Sự thật hiển nhiên là mặt bằng bàn giao cho Việt Hưng, phải hiểu là hơn 66ha đã tự nguyện bàn giao, và gần 6ha kiểu “da báo” thuộc diện phải cưỡng chế trong đợt vừa rồi. Thật khó cho Việt Hưng khi phải thi công trên mặt bằng loang lổ mùi oan khiết và tanh hôi xương cốt của Tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện cùng đồng bọn.
Phải hiểu, việc thi công, là hoạt động bình thường của Việt Hưng và nhà thầu, trên đất của mình. Nếu không đủ cơ sở pháp lý, thì bố bảo Việt Hưng cũng không dám động máy, nhất là trong bối cảnh này.
Dưới chiêu vì dân vì nước, bọn Diện đã kích động được đám gọi là “Dân oan” ra ngăn cản, ngăn cả 5.8ha lẫn 66ha của hàng trăm hộ dân khác đã tự nguyện bàn giao. Tính chi li có đến gần trăm mạng cả thảy. Trên mạng nghe đâu là gần một nghìn dân oan có cờ quạt, vũ khí lăm lăm với khí thế hừng hực. Thật là vãi Diện.
Thảm cảnh thực tế, việc thi công của nhà thầu là quá khổ. Khổ hơn ta nghĩ. Việt Hưng chiều “dân oan” hơn chiều vong, cứ vác máy ra, rồi lại thu máy về. Anh em lái máy ủi bức xúc, cũng được yêu cầu tuyệt đối không được tranh cãi với dân, tuyệt đối kiềm chế! Tin vỉa hè cho biết, bọn Diện nói rằng dân oan đã thắng.
Tất nhiên, vua cũng thua thằng liều. Chẳng ai ngu, mà động đến đám chỉ chực chờ là lăn đùng, tụt quần show hàng ra ăn vạ!
Theo chỉ đạo của Diện và bọn Sàm Chi Đức, nhất loạt “Dân oan” ra đồng, mặt mũi kín bưng, liên tục to mồm, khiêu khích, dọa nạt để tạo cơ chụp ảnh tán loạn rồi tung lên mạng. Sau những kiểu chụp đó, công an, bộ đội, cán bộ, công nhân lái máy của nhà thầu, nhất loạt thành giang hồ, xã hội đen các kiểu.
Trong khi đó, ngồi tại Hà Nội, bọn Rân Chủ nhận tin, ảnh rồi nhào nặn câu viu. Blog nhận trực tiếp, nhiều nhất, là của hot girl siêu quậy Lê Hiền Đức (Tên thật của mụ là Lê Thị Dung Mỹ), và TTXVA.
Mưa mấy ngày liên tục, nước dồn ứ không có đường thoát, Việt Hưng bị chính những người dân đã bàn giao đất, và cả chính quyền, kêu ca vì tiến độ thi công chậm, ảnh hưởng đến việc thoát nước khu dân cư. Rõ gậy ông lại đạp lưng ông. Nhưng người thiệt thòi nhiều nhất lại là Việt Hưng và “dân oan”. Kẻ đắc lợi là bọn Diện sĩ, Sàm cử, Chi Giáo và Đức quậy.
Khổ nỗi, tuyến thoát nước, lại gần ranh giới dự án, nghĩa là gần” dân oan”, nhà thầu lắc đầu ngán ngẩm! Quả thật, bọn Diên thành công.
Kinh hơn nữa là trong khi nhà thầu méo mặt, “dân oan” nhà ta lại ngang nhiên dựng hẳn một hàng rào nứa giữa mặt bằng 72ha, rải đinh, thủy tinh vỡ giữa mặt bằng mênh mông nước, và thậm chí cả đường dân sinh đi xuống, dọc sông Bắc Hưng Hải. Điều đó làm người ta lien tưởng tới thời kỳ kháng chiến đánh đuổi ngoại xâm, một tấc không đi một ly không rời. Thật kinh.
Trận địa của “dân oan”, không chỉ gây thiệt hại cho săm lốp ô tô, xe máy của Việt Hưng và nhà thầu, mà còn cho cả chính người dân tại địa phương. Đặc biệt, các chú thanh niên trẻ lái máy ủi dính chưởng liên tục, xử lý cuốc thuổng, uốn ván thùm thụp.
Song song với việc quậy phá mặt bằng thi công, “dân oan” tiếp tục kéo nhau đi quậy Quốc hội bằng những lá đơn trưng cho Quốc hội thì ít, mà xì khói cho đám rân chủ câu view blog thì nhiều, nội dung vẫn thế, không họp dân, không cấp nào giải quyết,...
Trước đó, ác ôn hơn nữa, khi Ecopark tổ chức một lễ 1/6 cho các cháu thiếu nhi, có lẽ là hoành tráng nhất tỉnh Hưng Yên từ cổ chí kim, thì trước mặt các cháu còn lẫm chẫm bi bô, là một loạt “dân oan” vây kín cổng Ecopark, chửi bới và cho các cháu ăn đủ thứ máu trên máu dưới như em Hằng Bùi thưở nào. Đến nỗi, nếu không có sự ngăn cản của bảo vệ Ecopark, thì “dân oan” đã no đòn – bởi chính bố mẹ các cháu, trong đó, có không ít là khách ngoại quốc!
Chuyện thi công 72ha thì sao?
Mưa quá to, thoát nước không kịp, cực chẳng đã, 14/5, nhà thầu phải điều mấy máy xúc, thi công dọc tuyến rãnh, khơi rãnh, dự định trong một buổi là xong rồi rút sớm, và cũng lạy trời là xong trong một buổi.
“Dân oan” như thường lệ, lại “chiến”, cánh Diện Đức chỉ chờ có thế để tác nghiệp.
Có những dân oan đàn bà, ỷ thế không ai động vào phụ nữ, tràn cả lên máy ủi dí dao vào mặt lái máy, tụt quần bốc cả cụm ném vào mặt những cậu thanh niên bằng tuổi con tuổi cháu của mình. Lẽ dĩ nhiên công nhân lái máy ăn lương chứ không thể ăn mấy thứ của các mụ được. Đôi cậu, nghiến răng phát khóc, vì như thế mà vẫn được yêu cầu nhịn, tuyệt đối tránh!!
Năm chiếc máy ủi được lệnh rút, tránh đụng độ, “dân oan” nhận ra tín hiệu chúng nó chẳng dám làm gì, được thể làm tới, đất đá, gậy gộc cứ thế nhằm buồng lái phi vèo vèo. Phóng viên Đài TH ghi lại cảnh này suýt bị một “dân oan” cho cái xẻng vào đầu. Rõ là côn đồ, tất nhiên chỉ là côn đồ thôi, không phải côn đồ chính trị khiểu Diện liều.
Những điều này, không nói suông, có đầy đủ trong các video clip và hình ảnh mà đám nhân viên nhà thầu thu lại, giao nộp cho cơ quan công an đàng hoàng!
Đỉnh điểm, một “dân oan” phóng lên buồng máy, kề nguyên cả một lưỡi cưa vào đầu một lái máy trẻ! Đương nhiên, lúc này thì chả có lệnh nào bằng phản xạ bảo toàn tính mạng nữa cả!
Ôi các cụ, các cụ ta nói đúng: Vua thua Diện liều.

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2012

BỆNH TÂM THẦN CHÍNH TRỊ

(theo vietnamngayve.blogspot.com)

          Bệnh Tâm thần chính trị hay còn gọi là hoảng loạn tâm thần ở Việt Nam hiện nay có chiều hướng gia tăng. Bệnh này có biểu hiện lây lan rất nhanh qua đường Internet hoặc đường Hàng Khay, Bờ Hồ hay Tràng Thi.., Bệnh nhân thường là một đám người tự cho mình là trí thức yêu nước. Lạ lùng là họ yêu nước đến dã man, yêu say đắm đến cuồng dại. Bác sĩ Beo cho rằng đó là bệnh rân chủ, Bác sĩ Khoằm cho đó là bệnh bã đậu thần kinh chính trị. Dân gian lại gọi là bệnh cơ hội chính trị, đầu cơ chính trị.v.v.. 
          Dưới góc nhìn chuyên khoa, các bác sĩ chuyên trị bệnh tâm thần chính trị cho rằng người mắc bệnh này có thể hiểu là côn đồ chính trị. Hai chữ côn đồ có thể chưa thể lột tả hết và chân thực về bệnh này. Có thể kể ra một vài cái ca tiêu biểu nhất, khó chữa nhất. Đó là trường hợp của Chi chẹo, Diện sĩ, Vinh sàm (Ba sàm), Đức (Hót gơ dở hơi – còn gọi là Đực Hiến), Bích ngầu, Hằng máu.v.v..
          Trên thế giới, bệnh này không hiếm gặp và các bệnh nhân đều được coi là súc vật vì các hành vi được điều khiển bởi não trạng vô đạo đức, vô luân. Có thể thấy các bệnh nhân này là một bầy hổ lốn thuộc đủ các thành phần xã hội khác nhau. Sự khác biệt thì nhiều lắm. Nhưng ai cũng thấy họ giống nhau ở những điểm chủ yếu sau:
   -      Tự cho mình là  trí thức, thậm chí là siêu trí thức.
   -      Tự cho mình sứ mạng cao cả là đấu tranh vì rân chủ, và gọi nhau là anh em rân chủ;
   -      Rất thích tạo ra tai nạn với chính quyền (Kiểu người đốt đền) để được nổi tiếng;
   -      Rất thích trục lợi trên lưng nông dân để kiếm chác (Bằng cách lập quỹ) dưới mác vì dân oan hay từ thiện. Có thể kể đến trường hợp của 2 bệnh nhân Vinh và Diện.
   -      Thường có biểu hiện bầy đàn vào các ngày nghỉ, ở những nơi công cộng (Đặc biệt là Hồ Gươm) hoặc ở trụ sở của một số cơ quan Nhà nước.
   -      Mắc chứng nan y. Chứng nan y phổ biến nhất là Vĩ cuồng và rối loạn hoảng sợ. Cả 2 bệnh này đều cực khó chữa vì đều liên quan đến não trạng và tâm trạng. Ví dụ trường hợp của Nguyễn Tiến Trung, Cù Huy Hà Vũ hay Phương Bích.
Hôm nay, Bác sĩ chỉ nói về chứng rối loạn hoảng sợ của bọn này thôi.



Bệnh nhân Nguyễn Xuân Diện khi lên cơn kịch phát
       1. Vì sao gọi là rối loạn hoảng sợ?
          Rối loạn hoảng sợ hay còn gọi là Hoảng loạn tâm thần, tâm thần chính chị. Theo định nghĩa trên Wikipedia, thì “Rối loạn hoảng sợ được đặc trưng bởi các cơn hoảng sợ có tính chất kịch phát, xuất hiện đột ngột, sợ hãi vô cùng mạnh mẽ. Bệnh nhân có cảm tưởng sắp chết, cho rằng mình bị nhồi máu cơ tim, bị phát điên hoặc mất kiểm soát bản thân”. Rối loạn hoảng sợ là một bệnh tâm thần chính trị khá phổ biến. Tỷ lệ bệnh trong dân chúng là 1,6%. Phụ nữ có tỷ lệ mắc bệnh cao hơn nam. Nhóm tuổi có tỷ lệ bệnh cao nhất là 25 - 45, tuy nhiên bệnh có thể gặp ở cả những người có tuổi cao hơn nhóm tuổi trên.
          Quan sát các hành vi của chúng ngoài xã hội, hay trên Nét người ta dễ nhìn thấy sự hoảng sợ ngập tràn trong tâm tưởng của chúng với biểu hiện hết sức mạnh mẽ. Đọc những “Rác Phẩm” của chúng trên các Blog mang danh rân chủ, ta có cảm tưởng chúng chết đến nơi bởi các nguyên nhân bên ngoài, đặc biệt là các nguyên nhân có nguồn gốc công an. Đi đâu, làm gì chúng cũng sợ. Ví dụ:
          -      Ra đường mắt trước mắt sau, thấy ai cũng như đang theo dõi mình. Về nhà giật tít trên Blog: có ít nhất là 4 công an theo dõi, có 5 công an giả dạng.
          -      Gây rối trật tự, bị mời về đồn giải quyết trheo pháp luật hiện hành.      Chúng lo là công an sắp đem đi thủ tiêu. Hẳn các bạn còn nhớ bệnh nhân có tên Lê Hiền Đức phát bệnh khi đến sở 4T Hà Nội. Bệnh nhân đập phá và tè ra phòng làm việc của sở. Khi nhân viên chỉ cho bệnh nhân phòng WC, mụ la lên rằng, vào nhà vệ sinh để công an thủ tiêu à?
          -      Viết lách vu cáo, bậy bạ, thổi phồng, bóp méo sự thật, có người thấy chướng tai gai mắt viết đập lại, chúng liền cho là công an văn hóa.
          -      Máy tính của chúng bị virus, chúng cho là công an mạng phá.
          -      Làm chuyện chướng tai gai mắt, người ta đến tận nơi làm để nói chuyện phải quấy, thì cho là công an thuê côn đồ trấn áp tinh thần.
          -      Gây thù chuốc oán với hàng xóm, bị chửi rủa, ném cứt rác vào nhà. Chúng lai lu loa lên là công an giả danh côn đồ, thuê côn đồ.
          -      Đụng xe ngoài đường, nổi máu hung hăng, nhằm thằng hung hãn, nó oánh cho vỡ mõm, chúng cho là công an cải trang gây sự.
          -      Đi đường phóng nhanh, vượt ẩu, đi sai luật, dính tai nạn giao thông, chúng bảo là công an cài bẫy triệt hạ.
          -      Ăn uống bậy bạ trúng gió, ói mửa, thì cho là công an bỏ thuốc độc vào thức ăn. Đi bơi bị chuột rút chết đuối, chúng kết luận luôn là công an lặn xuống kéo chân. Mắc chứng nan y, chữa không qua khỏi, là công an rút ống thở.
Đặc trưng của bệnh nhân loại này là thường đổ mọi tội lỗi lên đầu các cơ quan công an. Chúng cho rằng chỉ có ra đường bị sét đánh mới không phải bởi công an mà thôi. 
          Về nguyên nhân: bệnh hoảng sợ là do rối loạn hệ thống thần kinh giao cảm, rối loạn hệ GABA. Nhưng nguyên nhân rõ ràng nhất là do ham muốn tiền bạc và quyền lực đến tột độ, dẫn đến rối loạn thông khí, tăng nồng độ CO2 trong máu.
          2. Các triệu chứng của cơn hoảng sợ
          Cơn hoảng sợ kịch phát có một giai đoạn sợ hãi, hoặc cố tình sợ hãi rất mạnh mẽ với một số triệu chứng xuất hiện và phát triển nhanh chóng trong khoảng 10 phút đến khi nào mất trí nhớ mới thôi.
          -      Một số bài viết của bệnh nhân có tính la làng, vu cáo, ăn vạ kiểu chí phèo làng Vũ Đại, làng Tiên Lãng, làng Văn Giang hay nhiều hơn. Trong khi đó mạch nhanh trên 100 lần/phút, có thể tăng đến 160 lần/phút. Bệnh nhân đánh trống ngực dữ dội (cảm thấy vỡ tung lồng ngực). Biểu hiện bên ngoài là chờ đợi và hả hê. Có thể kể đến trường hợp của Hot girl Lê Hiền Đức.
          -      Bệnh nhân có biểu hiện soi mói các sự kiện chính trị của đất nước hoặc các sơ hở của các cấp chính quyền hay các nhà lãnh đạo, nhất là những sơ hở của cơ quan công an. Đó là trường hợp của Đạo Viết Phàm, hay còn gọi là Thánh Đào, Đào thìn tỵ ngọ nguậy.
          -      Tỏ ra rất nhạy cảm với từ “Dân oan”, từ “bắt”, “Gây rối”, nhất là từ “Biểu tình yêu nước”. Vì thế bệnh nhân thường có cảm giác nghẹt thở như bị ai bóp cổ gây khó thở, thiếu không khí. Bệnh nhân có biểu hiện tập trung ở mức độ cao có thể kể đến trường hợp của Diện háng nôm với mấy khúc xương trâu Văn Giang.
          -      Giải thể thực tế hoặc giải thể nhân cách nghĩa là bệnh nhân không còn cảm nhận đúng về thế giới xung quanh và bản thân trong khi lên cơn hoảng sợ. Chính vì thế mà bệnh nhân thường viết hoặc trả lời BBC, RFA…những điều xằng bậy đến mức không tưởng. Tuy nhiên, y học hiện đại vẫn chưa rõ vì sao sau khi trả lời các báo chí thế giới, bệnh nhân lại tỏ ra khoái chí đến thế.
          -      Sợ mất kiểm  soát và phát điên, bệnh nhân cho rằng mình chết đến nơi rồi. Kèm với đó là cảm giác chết lặng, khi không được thỏa mãn các yêu sách với chính quyền. Có trường hợp, bệnh nhân có biểu hiện muốn nướng mình trên ngọn lửa. Đó là trường hợp của Bùi Thị Minh Hằng, hay còn gọi là Hằng máu.
          Cơn hoảng sợ có thể phối hợp (hoặc không) với ám ảnh sợ khoảng trống. Bệnh nhân sợ những nơi có khoảng trống rộng, những nơi xa lạ, không có chỗ thoát hoặc không có người giúp đỡ bệnh nhân. Ví dụ bệnh nhân sợ đi ra chợ, đi ra phố, sợ đi qua cầu một mình, sợ đến sở 4T một mình. Do đó, có thể thấy một Tiến sĩ, nhưng không dám đi 1 mình mà phải cầu viện một Luật sư và một bà già 81 tuổi đi cùng.
          3. Điều trị
          Đây là một bệnh chữa được bằng các thuốc chống trầm cảm và thuốc giải lo âu. Mục đích điều trị là cắt cơn hoảng sợ, chống tái phát cơn hoảng sợ, điều trị các lo âu, ám ảnh. Bệnh nhân cần được điều trị nội trú khi cơn hoảng sợ kịch phát xuất hiện dày.
          Thường sau 8 tuần dùng thuốc cơn hoảng sợ không xuất hiện trở lại nữa, nhưng để chống tái phát thì thời gian dùng thuốc kéo dài. Đi kèm với giai đoạn điều trị, các bệnh nhân thường tự sướng và hay thủ dâm chính trị với nhau thông qua một công cụ kết nối là Blog.
          Thực tế là, sau khi được các bác sĩ tận tình cứu chữa, nhiều bệnh nhân không khỏi hẳn và có biểu hiện mất kiểm sóat, đòi tự nướng bằng xăng sau khi được điều trị nội trú tại Lộc Hà. Đó là trường hợp của Bùi Thị Minh Hằng. Các bác sĩ thống nhất cho rằng, đây là một ca bệnh khó chữa. Sự hoảng loạn của bệnh nhân tới mức hung hăng, lú lẫn, điên cuồng chống lại cả bố mẹ, anh chị em, dân tộc mà biểu hiện cao nhất là lập đàn để cầu cho Trung Quốc đánh chiếm dân tộc, đất nước mình.
          4. Lời khuyên thầy thuốc
          Đây là một bệnh có thể chữa được bằng các thuốc chống trầm cảm và thuốc giải lo âu với một môi trường xã hội lành mạnh. Việc lựa chọn thuốc nào cho hợp với từng bệnh nhân là yếu tố quyết định đến kết quả điều trị.
          Khi bệnh nhân có những cơn hoảng sợ xuất hiện với nhũng triệu chứng như ngộp thở, tim đập nhanh, đau tức vùng ngực trái, có cảm giác sắp bị người khác giết chết, cảm giác phát điên… rất giống với bệnh nhồi máu cơ tim. Bệnh nhân cần được đưa đến các cơ sở phục hồi não trạng chuyên sâu về tâm thần để khám và điều trị.

          Lâm Trực 

Giải pháp nào cho vấn đề Biển Đông
               Loa Phường  Loa Phường
       
         Philippines đã buộc tội Trung Quốc ỷ thế nước lớn  bắt nạt láng giềng. Trung Quốc đã sử dụng các tàu dân sự để vào khu vực tranh chấp và cách thức mà Philippines đối phó là sử dụng cảnh sát bờ biển. Mỹ là một cường quốc hàng hải, và tất nhiên Mỹ sẽ phải triển khai nhiều biện pháp, có thể là cả biện pháp quân sự để không quốc gia nào có thể độc chiếm và chi phối tuyến giao thông hàng hải trên Biển Đông. Điều đó có nghĩa Mỹ sẽ tăng cường sự hiện diện của mình và ngăn chặn Trung Quốc.

          Trước thái độ hung hăng của Trung Quốc, tổng thống Aquino đã đề xuất Mỹ cùng thông qua Hiệp định Phòng chủ chung Mỹ - Philippines. Sự ủng hộ của Mỹ được xem là một chỗ dựa quan trọng để  Philippines triển khai các hoạt động quốc phòng nhằm bảo vệ chủ quyền quốc gia và quyền tài phán ở vùng đặc quyền kinh tế của nước này đồng thời là một sự răn đe gián tiếp trong trường hợp Trung Quốc có ý định sử dụng biện pháp quân sự. Tuy nhiên dư luận cũng đánh giá rằng việc  hội nghị ASEAN không đạt được một thỏa thuận về ngôn từ của thông cáo chung.Tuy nhiên đó chỉ là cuộc tranh luận cấp bộ trưởng. Mặt khác, trước hội nghị này các ngoại trưởng ASEAN đã nhất trí thông qua các nhân tố cơ bản của COC và họ cũng đã đạt thỏa thuận về 6 nguyên tắc của ASEAN trong vấn đề Biển Đông. Đối thoại với Trung Quốc có thể bắt đầu vào tháng 9 với mục tiêu thông qua COC vào tháng 11.
Theo các chuyên gia dẫu bản dự thảo COC vẫn chưa được Trung Quốc tán thành song nó đòi hỏi các bên kí kết tìm kiếm giải pháp cho xung đột trên cơ sở các nguyên tắc của Hiệp định Thân thiện và Hợp tác ASEAN (TAC).  Nếu không, các bên có thể giải quyết tranh chấp theo luật quốc tế, bao gồm UNCLOS.
                 Một trong những nội dung của COC là buộc các quốc gia không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực tuy nhiên văn bản dự thảo này  không đưa ra bất kì công cụ nào kiểm tra liệu một quốc gia có sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực hay không.
               


Giáo sư Carl Thayer

             Theo Giáo sư Carl Thayer một trong những biện pháp mà Việt Nam nên áp dụng hiện nay là tăng năng lực tự vệ để bảo vệ chủ quyền quốc gia và duy trì sự thống nhất trong nước. Việt Nam nên tiếp tục đấu tranh và hợp tác với Trung Quốc với phương châm không bên nào sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ song phương. Sử dụng các quan hệ đối ngoại để có được sự ủng hộ mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế đồng thời cho Trung Quốc thấy rõ hợp tác sẽ mang lại kết quả tốt đẹp hơn là đối đầu.

Giới học giả 'bắt bài' Trung Quốc

Tác giả: ĐÌNH NGÂN THEO NYTIMES

Trung Quốc không mong muốn kiểm soát toàn bộ Biển Đông, Ngô Sĩ Tồn (Wu Shicun), chủ tịch một viện nghiên cứu của chính phủ Trung Quốc nói về tuyến đường thủy chiến lược, nơi cũng được tin là có chứa rất nhiều tài nguyên dầu khí nằm dưới đáy này.

Thực tế, Trung Quốc muốn 80% Biển Đông. Ông Ngô là một chính trị gia lão luyện của Trung Quốc, có sở thích tranh sơn dầu và những bộ đồ nội thất đẹp đẽ mang phong cách châu Âu. Ông thực tế rất gắt gao ủng hộ cho những tuyên bố chủ quyền lâu nay của Bắc Kinh đối với phần lớn Biển Đông trong trong một cuộc tranh chấp mà Trung Quốc ngày càng tỏ ra ngang ngạnh với một số quốc gia trong khu vực khiến các nước này lôi kéo Mỹ tham gia sâu hơn và cuộc xung đột.
Trung Quốc mới đây vừa thành lập một lực lượng quân đội đồn trú lớn hơn và mở rộng quy mô một cơ quan lập pháp đặt đảo Phú Lâm, (thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam - người dịch) nơi cách Hải Nam hơn 200 dặm về phía tây nam. Mục tiêu của động thái này, ông Ngô ngang nhiên nói, là để cho phép Bắc Kinh "thực thi chủ quyền đối với tất cả các đảo và bãi đá trong Biển Đông" bao gồm hơn 40 đảo "đang bị chiếm giữ trái phép" bởi Việt Nam, Philippine và Malaysia.
Trong mấy tuần vừa qua, Trung Quốc liên tục gia tăng áp lực, cử đi các đội tuần tra với các tàu lớn hơn và liên tục đưa ra các các cảnh báo trên các tờ báo do chính phủ quản lý đối với Washington, yêu cầu Mỹ ngừng ủng hộ các đối tác châu Á chống lại Trung Quốc.
Ảnh minh họa
Giới lãnh đạo Bắc Kinh dường như đang cố gắng xiết chặt Biển Đông như một cách thể hiện cho người dân trong nước thấy rằng Bắc Kinh giờ đã là một cường quốc khu vực, có thể làm mọi thứ theo ý mình tại một khu vực từ lâu đã "được coi" là thuộc sở hữu chính đáng của mình.
Một số nhà phân tích thì nhìn nhận, hành động leo thang chính là kế nghi binh nhằm phục vụ cho quá trình chuyển giao hàng ngũ lãnh đạo sau 10 năm mới diễn ra, để cho chính phủ có dịp phô diễn sức mạnh ở một thời điểm cực kỳ nhạy cảm.
Kishore Mahbubani, hiệu trưởng trường Chính sách công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore, nói về hàng ngũ lãnh đạo cấp cao Trung Quốc: "Họ phải cố gắng thể hiện để người dân trong nước thấy họ mạnh mẽ và táo bạo cho đến vài tháng tới. Họ phải chắc chắn rằng họ không bị nhìn nhận là kẻ yếu đuối".
Chính quyền Obama, bị báo động bởi sự quá trớn của Trung Quốc, đã lên tiếng, tranh chấp nên được giải quyết thông qua đàm phán, và do là một trong những hành lang thương mại quan trọng bậc nhất thế giới, Biển Đông nên được hưởng sự tự do hàng hải. Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, trong một tuyên bố mạnh mẽ hơn bình thường vừa qua nhằm cảnh báo Trung Quốc nên ôn hòa hơn trong thái độ, nêu rõ, Washington tin rằng những tranh chấp chủ quyền có thể được giải quyết hòa bình, "không ép buộc, không dọa nạt, không đe dọa sử dụng vũ lực và không sử dụng vũ lực".
Washington đã phản ứng lại với những gì mà Mỹ coi là một chiến dịch ngoan cố của Trung Quốc đối với Biển Đông sau khi Bắc Kinh góp phần ngăn cản ASEAN, tại một hội nghị thượng đỉnh tại Campuchia hồi tháng 7, ra bản thông cáo chung nêu cách tiếp cận chung về Biển Đông.
Tranh chấp không ngừng leo thang. Ngày 31/7, đúng dịp kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Quân đội giải phóng nhân dân, Bộ Quốc phòng Trung Quốc đã tuyên bố thành lập "một hệ thống tuần tra trực chiến" tại các vùng biển "thuộc quyền tài phán" của Trung Quốc.
Chính phủ Trung Quốc sau đó cho biết, đã hạ thủy một tàu tuần tra mới nhất, loại 5.400 tấn. Tàu được thiết kế đặc biệt để bảo vệ "chủ quyền biển", tờ Nhân dân Nhật báo của Trung Quốc đưa tin.
Các nước láng giềng càng không khỏi quan ngại khi một tàu khu trục của hải quân Trung Quốc bị phát hiện mắc cạn gần một khu vực bãi đá có tên là bãi Trăng Khuyết hồi tháng 7, trong vùng biển thuộc chủ quyền của Philippine. Vụ tai nạn đặt ra câu hỏi về năng lực của hải quân Trung Quốc và mối hoài nghi về mục đích hoạt động của con tàu tại đây.
Thế nhưng, Ngô Sĩ Tồn, chủ tịch Viện Nghiên cứu Nam Hải, một viện nghiên cứu quốc gia của Trung Quốc về Biển Đông, thậm chí vẫn quả quyết, mọi hành động của Trung Quốc đều không hề khiếm nhã.
Khi được phỏng vấn tại văn phòng rộng rãi được trang trí các bức tranh phong cảnh của Ý và Nga, ông vừa trở về sau một ngày tham dự buổi lễ mở rộng cơ quan lập pháp và đơn vị đồn trú trên đảo Phú Lâm.
Phú Lâm, một hòn đảo đầy cát bao quanh, rộng chưa đầy một dặm vuông, với một đường băng có khả năng phục vụ các máy bay hành khách hạng trung, thực tế là một đảo trong quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam.
Một chiếc Boeing 737 đưa những hành khách đặc biệt tới tham dự buổi lễ, trong đó có người đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc tại tỉnh Hải Nam, đến để chúc mừng các cán bộ, và đơn vị đồn trú mới, ông Ngô tiết lộ.
Sự hiện diện lớn hơn của quân đội Trung Quốc trên hòn đảo khiến Philippine đặc biệt lo ngại bởi nó đưa Trung Quốc có mặt tới gần hơn các đảo thuộc Biển Đông mà Philippine tuyên bố chủ quyền.
Kể từ những năm 1990, khoảng 620 cư dân hòn đảo Phú Lâm đã được hưởng nước uống, điện sinh hoạt và có máy điều hòa nhiệt độ. Cơ quan lập pháp 45 thành viên mới, đặt tại ngôi nhà gạch hai tầng với các trụ và mái vòm treo các tấm rèm xanh đỏ để chuẩn bị cho buổi lễ, được thành lập để ban hành luật lệ về các vấn đề biển trên Biển Đông, ông nói.
Tại viện nghiên cứu của ông Ngô, trên đảo Hải Nam, một tòa nhà mới đẹp đẽ, khách tới thăm được mời vào một phòng kính hiện đại và được mở xem một đoạn video tuyên truyền về chính sách. Đoạn băng dám nói Trung Quốc có các quyền biển với khu vực rộng lớn của Biển Đông, mặc dù không nói cụ thể là bao nhiêu. Chừng 1,4 triệu dặm vuông Biển Đông "có tầm quan trọng đối với tương lai trở thành một quốc gia biển không ngừng lớn mạnh của Trung Quốc", bởi Biển Đông là tuyến đường thương mại nối giữa Trung Quốc và Mỹ, châu Phi và châu Âu, đoạn băng phân tích.
Phó giám đốc viện nghiên cứu Lưu Phong (Liu Feng), nói Trung Quốc không chỉ tuyên bố chủ quyền với phần lớn các đảo trên Biển Đông, mà còn cả các quyền hàng hải, khai thác thủy hải sản và khoảng sản "trong toàn bộ đường chín đoạn".
"Đường chín đoạn", xuất hiện trong các văn kiện chính phủ và thậm chí trong tờ tạp chí hàng không nội địa của hãng Air China, là một trong những điểm chính gây xung đột trong các tranh chấp Biển Đông. Đường chữ U này kéo dài về phía nam, ép sát Việt Nam và Philippine ở hai bên trước khi "liếm" gần tới Malaysia. Bản đồ được vẽ từ trước khi nhà nước Trung Quốc hiện nay thành lập, nhưng không được bất cứ quốc gia nào công nhận.
Về vấn đề mất bao lâu để Trung Quốc giành lấy các đảo đang yêu sách chủ quyền, ông Ngô cho biết, ông không thể đoán trước. Các quốc gia tuyên bố chủ quyền khác vẫn rất kiên định, ông phải thừa nhận. Tuy nhiên, sự tái can dự của Mỹ vào khu vực châu Á - Thái Bình Dương nghĩa là "chúng tôi sẽ gặp trở ngại trong việc giải quyết các vấn đề Biển Đông giữa Trung Quốc với các quốc gia tuyên bố chủ quyền khác".
Sau khi Bộ Ngoại giao Mỹ chỉ trích hành động của Trung Quốc, Bắc Kinh lập tức lên tiếng cáo buộc Washington hùa theo các nước châu Á nhỏ hơn để chống lại Trung Quốc. Ngày 4/8, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã triệu tập Robert S. Wang, phó trưởng đoàn đại diện Mỹ tại Bắc Kinh, và gửi đi một tuyên bố nói rằng Bộ Ngoại giao Mỹ đã thể hiện "hoàn toàn thiếu tôn trọng sự thật, gây nhầm lẫn đúng sai, và phát đi một tín hiệu sai lầm nghiêm trọng".