Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Giáo sư Tương Lai: Bỏ Đảng vẫn…không yên
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho giáo sư tương lai
ông Tương Lai
Chuyện ông Giáo sư Tương Lai tuyên bố bỏ đảng đáng lý phải được tung hô cho thắng lợi của phong trào “từ đảng” mà làng zân chủ đã hô hào trong vô vọng nhiều năm nay, ấy nhưng ngược lại, ông Tương Lai bị ném đá tơi bời, thi thoảng giới zân chủ lại lôi ông ra thóa mạ, châm chích đủ kiểu.
Với giới trí thức cấp tiến thì xem như ông Tương Lai đã hết tương lai sau tuyên bố bỏ đảng của Nguyễn Phú Trọng về với đảng của Bác Hồ, bởi như thế hóa ra bao công lao họ lên án chủ nghĩa cộng sản, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản thành công cốc, đến người tưởng như “giác ngộ” nhất của họ với rất nhiều bài viết, tuyên bố chống Đảng đến cùng, hóa ra… vẫn yêu Đảng, yêu vị lãnh tụ đã khai sinh ra Đảng Cộng sản, chỉ là hờn giận lãnh đạo Đảng hiện nay định khai trừ mình, đã không quan tâm “đúng mức” tới mình mà thôi.
 Như ông Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) trong bài viết “Hãy để yên cho Giáo sư Tương Lai được tương lai”đã thóa mạ GS Tương Lai vốn được chúng kỳ công thổi phồng là “trí thức phản tỉnh hàng đầu Việt Nam”, nay chẳng bằng “những đứa dốt đặc cán mai như Thằng Cu, Cái Hĩm”và rỉa rói ông Tương Lai tuyên bố như vậy là “che chắn để sống còn mà có chút tương lai” và đề nghị làng zân chủ “Hãy để yên cho Giáo sư Tương Lai được tương lai”.  
Phía dưới bài viết của Nguyễn Bá Chổi, làng zân chủ tiếp lời ông Chổi, nhảy chồm chồm lên chửi ông Tương Lai cho đã. Một chị ví ông Tương Lai “đấu tranh mà vừa dốt vừa hạn chế thì về bám đít em Ngọc Trinh cho tiến bộ dần chứ  ảo tưởng gì làm lực lượng chính trị đối lập”. Một trí thức  zân chủ khác, ông Phạm Xuân Phú bình luận “Cái ông giáo sư này đúng như nhiều thằng trí thức cộng sản khác, nhân cách thật tầm thường nếu không muốn nói là thật khốn nạn”…
 Bị làng zân chủ, cờ vàng tẩy chay đến vậy, thế mà nghe nói ông Tương Lai đang được Lê Công Định và không ít nhà zân chủ trong nước như CLB Lê Hiếu Đằng vẫn ngày ngày cầu cạnh ông Tương Lai với hy vọng vào uy tín và ảnh hưởng của ông Tương Lai để khởi xướng lập đảng mới và họ sẽ đầu quân cho cái đảng đó. Hóa ra với những nhà zân chủ như Lê Công Định, cái làng zân chủ, cờ vàng chỉ là chỗ trú chân, kiếm view, like và tiền, còn họ không hề đặt hy vọng gì vào khả năng lật đổ và chống phá gì ở đồng bọn của mình cả, đồng nghĩa với việc làng zân chủ ngày càng phân hóa, mục ruỗng, bề ngoài thì thơn thớt nói cười, bên trong thì không hề tin nhau, không theo lý tưởng của nhau, biết đâu Bác Hồ mới là biểu tượng của họ! 


Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

2017 – Một năm đen tối của phong trào zân chủ Việt
Loa Phường
Một số khuôn mặt của phong trào dân chủ VN
Phong trào đấu tranh dân chủ đáng lý ra phải trở thành một nhu cầu thiết yếu của dân chúng, được dân chúng ủng hộ vì có lợi cho họ trong việc yêu cầu chính quyền phải đảm bảo quyền lợi chính đáng cho người dân. Nhưng đối với Việt Nam thì khác, phong trào dân chủ mà một số kẻ tự xưng "nhà hoạt động dân chủ" đã khiến nọ bị bóp méo, biến thái, ngày càng tha hóa, trở thành tay sai cho các thế lực ngoại bang cung cấp tiền, phương tiện, truyền thông cho nó. Nhìn khái quát có thể thấy, năm 2017 là một năm đen tối, xuống dốc thảm hại của phong trào dân chủ này.
Nguyên nhân vì sao? Có thể khái quát là:
- Đó là môt phong trào này không dựa vào dân, không thực sự xuất phát từ lợi ích và nhu cầu thiết thân của người dân.
- Đó là một phong trào lệ thuộc hoàn toàn vào nguồn tài chính từ bên ngoài và bị chi phối bởi chính sách của Mỹ và phương Tây trong sử dụng con bài dân chủ, nhân quyền đối với Việt Nam.
- Đó là phong trào tập hợp những thành phần bất mãn xã hội, bất lực về tâm sinh lý, bất năng về trí tuệ và tư cách…, tựu chung là ô hợp, thiếu tư cách đạo đức để có thể gây được uy tín, ảnh hưởng với cộng đồng, xã hội.
- Đó là cách thức hoạt động bất lương, chụp giật, a dua, phe nhóm, giang hồ,  … dẫn đến không ai dám tin ai, không ai dám “đoàn kết” với ai.
….
Những năm gần đây rõ ràng là Việt Nam mở tung mọi điều kiện cho phong trào dân chủ kiểu Tây phương phát triển: Internet - thứ vũ khí chiến lược của “phong trào dân chủ” bùng nổ. Nhà nhà, người người Việt Nam đều dễ dàng tiếp cận với nó; tài chính từ các tổ chức phi chính phủ chuyên về lật đổ, thao túng thoải mái đổ vào Việt Nam bằng các con đường chính ngạch, tiểu ngạch, không hề bị Nhà nước kiểm soát; thế lực tình báo Mỹ, Phương Tây tha hồ tiếp xúc, cổ vũ, tìm kiếm và tạo dựng ngọn cờ trong phong trào dân chủ trong nước; các công cụ bảo vệ pháp luật của Nhà nước bị loạn đao pháp bởi mọi chế định dân chủ và thông tin mở toang không kiểm soát… Thế nhưng chính những lợi thế cho phong trào dân chủ phát triển, các “điều kiện” để thực hiện “cách mạng dân chủ” vốn dĩ được áp dụng thành công ở Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi, Trung Đông…những tưởng đã “chín muồi” ở Việt Nam đều bị “vô hiệu hóa” và thất bại khiến các “chiến lược gia dân chủ” bó chiếu và cũng loạn đao pháp luôn.
Loa Phường thấy cần có một series các bài viết đánh giá khái quát về tình hình một năm qua của phong trào zân chủ Việt Nam cả trong và ngoài nước cũng như lý giải nguyên nhân dẫn đến hiện trạng đó, mời các bạn đón đọc. 


Hội Giáo chức Chu Văn An là cánh tay nối dài của Việt Tân - Kỳ 2
Loa Phường
Phạm Minh Hoàng, trục xuất, Bộ Công an, tước quốc tịch

Phạm Minh Hoàng, đối tượng đã bị tước quốc tịch Việt Nam

Hội Giáo chức Chu Văn An do Việt Tân chỉ đạo, mà Phạm Minh Hoàng là nòng cốt lôi kéo, thành lập. Từ tháng 1-2016 đến nay, Phạm Minh Hoàng lôi kéo một số giáo viên có tư tưởng bất mãn thành lập “Hội giáo chức Chu Văn An”; trả lời phỏng vấn các báo, đài phản động, công khai khẳng định mình là “Đảng viên Việt Tân”, xuyên tạc tình hình dân chủ, nhân quyền, quá trình xử lý sự cố môi trường biển miền Trung; viết, phát tán nhiều bài có nội dung chống Đảng, Nhà nước lên mạng Internet... Ông ta được các đối tượng “Việt Tân” xác định là một trong những “con bài” để công khai hóa sự hiện diện của “Việt Tân” trong nước.”.

Phạm Minh Hoàng là đối tượng cầm đầu, đầu mối nhận tiền và nhận sự chỉ đạo của “Việt Tân” để triển khai các hoạt động chống phá trong nội địa. Hoàng thường xuyên tổ chức hội thảo, gặp gỡ số đối tượng chống đối, số thương phế binh chế độ cũ. Tham gia các hoạt động đào tạo, huấn luyện cho thanh niên, sinh viên, chống đối... tại TP. Hồ Chí Minh, như khóa huấn luyện “Lộ trình chuyển hóa dân chủ tại Việt Nam”, “Vai trò của xã hội dân sự”, “Kỹ năng hoạt động nhóm, truyền thông”..., đặc biệt thành lập hội nhóm trá hình, liên kết với các hội nhóm chống đối trong nước tiến hành các hoạt động chống phá”, như vậy Hội Giáo chức Chu Văn An nằm trong số các tổ chức trá hình được Việt Tân cấp dưỡng, lập ra để công khai hóa hoạt động trong nước.
Hoạt động truyền thông của tổ chức này chủ yếu được Việt Tân và truyền thông ngoại vi của Việt Tân thực hiện
Các hoạt động của Hội Giáo chức Chu Văn An từ ra mặt chống phá, công  khai tụ họp hay khi ra các bản tuyên bố…đều được các website của đảng Việt Tân, và một trang trực thuộc đảng này là Radio Chân Trời Mới, hay trang cộng tác của Việt tân là RFA thổi phồng, đánh bóng.
Mời xem một số link
Đến đây thì bạn đọc đã có cái nhìn rõ hơn về cái gọi là Hội Giáo chức Chu Văn An và những kẻ hoạt động trong tổ chức này.



Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

Hội Giáo chức Chu Văn An là cánh tay nối dài của Việt Tân? Kỳ 1.
Loa Phường
Hình ảnh có liên quan

Ngày 5/1/2016, một nhóm gồm 8 người tuyên bố thành lập Hội Giáo chức Chu Văn An. Hội này mượn tên người thầy giáo nổi tiếng của Việt Nam hồi thế kỷ 14 từng dâng sớ chém 7 tên nịnh thần làm tên gọi. Ngày thành lập hội cũng trùng với ngày mất của ông Chu Văn An trong âm lịch truyền thống của Việt Nam. Nhìn bề ngoài ai cũng nghĩ đây là hội những nhà giáo, viên chức mẫu mực, yêu nước, nhưng thực chất thì không phải như vậy.

Trước hết là thành viên điều hành 8 người, rặt toàn dính dáng đến băng nhóm khủng bố Việt tân

Thứ nhất, ông Phạm Minh Hoàng là thành viên cốt cán của đảng Việt Tân, và bị tuyên án 3 năm tù giam vì tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” vào năm 2011.
Thứ hai, ông Vi Đức Hồi bị tuyên án phúc thẩm 5 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống nhà nước” vào năm 2011, quan hệ rất gắn bó với các đám bậu xậu Việt tân.
Thứ 3, ông Vũ Hùng là một thành viên Khối 8406, và từng bị xử 3 năm tù giam năm 2009, sau khi ông và 5 người khác tổ chức treo biểu ngữ và rải truyền đơn có nội dung “chống nhà nước” ở Hải Phòng và Hải Dương – một chiến dịch mà Việt Tân cấp tiền và chỉ đạo thực hiện thông qua Nguyễn Xuân Nghĩa khiến cả dàn kéo nhau vào tù.
Thứ 4, ông Nguyễn Tiến Dân là một cây bút từng viết nhiều bài trên Dân Làm Báo của ông chủ Vũ Đông Hà thuộc ban tuyên huấn Việt tân.
Thứ 5, ông Tô Oanh là một người viết blog tự xưng là “nhà báo tự do”, từng tham gia điều trần về tự do báo chí ở Mỹ do Việt Tân tổ chức.
Thứ 6, ông Vũ Mạnh Hùng được xem là “đặc phái viên” của Việt tân trong  nhiều hội đoàn mang danh xã hội dân sự trong nước.
Thứ 7, ông Đỗ Việt Khoa là một cựu giáo viên, gần đây bị cho là thành viên của “Hội Anh em dân chủ” do Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội sáng lập, cũng là một tổ chức nối dài của Việt Tân ở trong nước đã bị công an bắt, khởi tố hàng loạt thành viên sáng lập, chủ chốt.


Ngày 6/3/2016, Hội Giáo chức Chu Văn An tổ chức buổi họp mặt đầu tiên ở Văn phòng Công lý và Hòa bình, thuộc Dòng Chúa Cứu thế thành phố Hồ Chí Minh – căn cứ địa quen thuộc của Việt Tân trong nước. Trong buổi họp mặt này, ông Phạm Minh Hoàng là người phát biểu khai mạc và giới thiệu tổ chức. Theo ông Hoàng, vào thời điểm đó, hội có 41 thành viên, trong đó 1/3 ở Hà Nội, 1/3 ở thành phố Hồ Chí Minh, số còn lại ở nhiều tỉnh khác như Lạng Sơn, Bắc Giang, Huế, Đà Nẵng, Lâm Đồng, Trà Vinh. 

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

Muốn “lật sử” hãy “học sử” trước
Loa Phường   
             
                                   Một trong những trang tin chống cộng


Trên mạng Internet nhiều năm qua, các bạn dễ dàng gặp rất nhiều quan điểm xét lại sự nghiệp cách mạng của những nhà yêu nước, so sánh họ với nhau để từ đó họ đánh giá đúng sai, chính tà trong lịch sử cách mạng dân tộc trong con đường và tương lai dân tộc Việt Nam.
Trong số các nhà cách mạng yêu nước bị đem ra mổ xẻ nhiều nhất, đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, người bị những trang truyền thông tự nhận là lề dân xét lại con đường, cách thức giành độc lập dân tộc nhiều nhất. Có lẽ thấy so sánh Hồ Chí Minh với Ngô Đình Diệm quá nhiều khập khễnh, quá yếu về vị thế và nhân cách, không chỉ người dân Việt Nam mà cả thế giới đều thấy rõ mồm một rồi,  nên xu hướng gần đây, họ đem so sánh cách thức đấu tranh giành độc lập dân tộc của Hồ Chí Minh với chính các chí sĩ yêu nước được người dân và Đảng Cộng sản Việt Nam thừa nhận, tôn vinh như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Trần Trọng Kim… Điểm chung của những chí sỹ này là đều là những trí thức lớn của dân tộc, đều là con người yêu nước, đều lựa con đường đấu tranh bất bạo động vẫn sẽ giành được độc lập, đều chọn cách thức hợp tác với Pháp, Nhật, Mỹ để “khai trí” cho dân tộc rồi mới tìm cách giành độc lập.
Chẳng hạn trong bài viết “ Phan Bội Châu so với Hồ Chí Minh: người chính danh, người giả danh!cho rằng cụ Phan Bội Châu có tư cách đạo đức, tài giỏi, được Hoàng gia Nhật, Chính phủ Nhật Bản kính trọng, thể hiện qua việc Phái đoàn Hoàng gia Nhật đã tìm đến nhà tưởng niệm chí sĩ Phan Bội Châu – người gắn bó với nước Nhật từ năm 1904 khi cụ Phan Bội Châu sang Nhật theo kế hoạch Duy Tân của Vua Nguyễn qua phong trào Đông Du. Họ mô tả rằng, cụ Phan Bội Châu đã đưa được hơn hai trăm thanh niên sang Nhật du học nhằm mở mang kiến thức và học hỏi cách phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật với sự ủng hộ tài chánh từ chánh quyền địa phương Nhật với hy vọng xây dựng thế hệ người Việt yêu nước chống thực dân Pháp, giành được độc lập như Nhật. Phong trào Đông Du sau đó gặp trở ngại vì Chính phủ Nhật chấm dứt giúp đỡ, sau khi họ thỏa hiệp với Pháp, vì Nhật cần Pháp cho công cuộc cải cách nền kinh tế của họ, nhất là nguồn nhiên vật liệu Nhật cần có. Năm 1909, cụ Phan Bội Châu phải rời Nhật sang Tàu tiếp tục hoạt động. Năm 1925 bị Pháp bắt cóc tại Thượng Hải bí mật mang về Việt Nam. Cụ bị chính quyền đô hộ Pháp kết án tù chung thân, sau đó giam tại nhà và an trí tại Huế cho đến khi cụ từ trần vào năm 1940. Tác giả bài viết hướng đến ca ngợi cụ Phan Bội Châu đã đi đúng hướng, tung ra một thông tin nghi vấn cụ đã bị Chủ tịch Hồ Chí Minh dùng Trung Quốc sát hại để đưa tư tưởng cộng sản vào Việt Nam cùng nhiều tình tiết tương tư nhằm xuyên tạc con người, thân thế Bác Hồ, cố xuyên tạc rằng Đảng Cộng sản Việt Nam đã dựng “tượng đài”, thần thánh hóa lãnh tụ Hồ Chí Minh để lòe bịp người dân về sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc là chính nghĩa.
Cùng như nhiều bài viết lập luận tương tự, người đọc có chút kiến thức lịch sử Việt Nam sẽ thấy vô khối hạt sạn kiểu dở khóc dở cười do sử dụng nguồn tin sai lệch trên mạng Internet, xào nấu với nhau những tác giả này
Chẳng hạn trong bài viết so sánh sự chính danh giữa Phan Bội Châu với Hồ Chí Minh nêu trên, tác giả đã sáng tác ra hàng loạt dữ kiện chưa từng có trong lịch sử để bảo vệ cho lập luận nhằm hạ bệ lãnh tụ Hồ Chí Minh, xin kể một số tình tiết:
Năm 1904 cụ Phan Bội Châu sang Nhật theo kế hoạch Duy Tân của Vua Nguyễn qua phong trào Đông Du. Cùng thời với cụ có các cụ Lương Khải Siêu, Phan Chu Trinh, Cường Để, Huỳnh Thúc Kháng…”, thực tế thì (1) năm 1904, Phan Bội Châu chưa sang Nhật, đang ở trong nước, thành lập Hội duy tân, tập hợp nhân sĩ để chuẩn bị thực hiện mục đích cách mạng. (2) Phong trào Đông du không phải theo kế hoạch của vua Nguyễn. (3) Lương Khải Siêu là nhà cải cách Trung Quốc, không phải là người Việt Nam.
Suốt thời gian hơn 30 năm (1911-1945) Nguyễn Tất Thành gọi là hoạt động đấu tranh chống sự đô hộ của Pháp nhằm giành độc lập cho Việt Nam, Nguyễn Tất Thành không một lần nào bước chân về Việt Nam để gọi là trực tiếp chiến đấu”.  Thực tế năm 1941, Bác Hồ đã về nước, triệu tập Hội nghị TW 8, vạch ra đường lối dương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc. Tháng 8/1942, Người đích thân đi Trùng Khánh (Trung Quốc) để vận động sức mạnh quốc tế ủng h cách mạng Việt Nam, nhưng không may bị chính quyền Tưởng Giới Thạch bắt giam, mãi đến tháng 8/1944 mới trở về nước, trực tiếp lãnh đạo Cách mạng tháng 8/1945, soạn thảo và đc Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam mới. Với lỗ hổng cỡ này về lịch sử Việt Nam, học sinh tiểu học trong nước chào thua các chuyên gia viết sử tự nhận là chống cộng này
- Có lẽ vì say sưa bới lông tìm vết nhằm hạ uy tín lãnh tụ Hồ Chí Minh, những tác giả này lên án “Nguyễn Tất Thành thay tên đổi họ như thay xiêm đổi áo!”, “Với tên Việt giả danh, Nguyễn Tất Thành cố ý quên đi các tên Nguyễn Sinh Cung, Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Văn Ba, dùng những tên với thâm ý tự tâng bốc cá nhân...”. Có lẽ khó có thể giải thích cho họ hiểu ra rằng,  Bác Hồ thay tên đổi họ như thay áo để tránh khỏi sự truy bắt và các án tử hình vắng mặt của mật vụ Pháp, Mỹ, Tưởng …
Lời khuyên chân thành cho các nhà zân chủ gia nếu muốn hạ bệ, xuyên tạc các danh nhân này, cần phải cẩn trọng, đòi hỏi đọc hiểu đến nơi đến chốnchớ nên “viết càn” dễ làm cho người đọc thấy nản vì kiến thức lịch sử lỗ mỗ, râu ông nọ cắm cằm bà kia khiến người ta khinh bỉ người viết.




Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

Việt Nam sẽ là trung tâm trong chiến lược "Ấn Độ Dương -Thái Bình Dương" của Chính quyền Trump?
Loa Phường
 Ảnh: US Navy
Hải quân Hoa Kỳ

Những ngày gần đây báo chí nói nhiều đến chiến lược an ninh mới của Mỹ ở Châu Á là Chiến lược "Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương" thay thế chiến lược "Châu Á Thái Bình Dương" của chính quyền Obama nhằm đối đầu với dự án "Một vành đai Một con đường" của chính quyền Tập Cận Bình. Nhìn động thái của chính quyền Trump ngay đầu nhiệm kỳ với Việt Nam dễ dàng nhận ra rằng, bộ tứ "Mỹ - Ấn - Úc -Nhật" cũng triển khai khái niệm này, Việt Nam sẽ là trung tâm của "mô hình" và chính quyền Mỹ cần Việt Nam như một "đối tác chiến lược" cho hướng đi mới để "định hình" thế giới theo "trục" của Mỹ.

Mời xem một số bài báo phân tích về cơ sở của khái niệm cũng như chính sách mới của Chính quyền Trump, như (1) http://m.dantri.com.vn/the-gioi/tong-thong-trump-va-chien-luoc-an-do-duong-thai-binh-duong-cua-my-20171117145927775.htm

Với chính sách ngoại giao đa phương, đặt lợi ích của Việt Nam hài hòa với lợi ích của các nước, các đối tác nhằm giữ cân bằng, giành lợi thế, bảo vệ chủ quyền và giữ hòa bình, trung lập, có thể thấy tầm nhìn của những thể loại "võ đoán" như Osin Trương Huy San về ông Trump với VN trong chuyến công du vừa qua chẳng khác nào "ếch ngồi đáy giếng". Không phải ngẫu nhiên mà hoạt động đối ngoại giữa Mỹ với Việt diễn ra đến chóng mặt ngay từ đầu nhiệm kỳ của ông Trump. Còn đám như Nguyễn Quang A và đám Đoan Trang, Mai Khôi, Lân Thắng, Lê Công Định... chẳng khác nào "phường tuồng", "con rối" được cho "diễn" để vui cửa vui nhà!
Chẳng phải tự nhiên mà chính quyền Putin đang quay cuồng đối đầu với Mỹ, EU vẫn dành thời gian vàng ngọc đến VN và cấp ngay khoản viện trợ hào phóng đúng thời điểm đủ làm Mỹ, Trung e dè. Tuyên bố chung Việt Nga diễn ra ngay bên lề cuộc họp cấp cao APEC với trọng tâm cam kết của Nga hỗ trợ chiến lược an ninh mạng của Việt Nam- một sự hợp tác chỉ dành cho quan hệ đồng minh chiến lược trong thời đại @ này.
Cũng chẳng phải tự nhiên mà ông Trump dành quá nhiều "tuýt tuýt" hồ hởi về "chuyến thăm tuyệt vời" ông đạt được với Việt Nam cũng như cảnh uống trà "tao nhã" của Tổng bí thư ta với ông Tập. Trong đầu của các nguyên thủ, mỗi phút trôi qua là việc phải làm cái gì "có lợi cho dân tộc mình" trong các cuộc chiến cân não với các nguyên thủ khá cđâu phải dăm câu chém gió đòi "định hình bang giao" của loại như Osin Huy Đức hay ảo vọng tầm "nhà thương Biên Hoà" của Lê Công Định!
Là con dân của một nước, chẳng ai lại đi cầu cho Trung Quốc đánh VN hay Mỹ đưa VN vào danh sách cấm vận hay EU xiết "nhân quyền" cho VN nếu muốn có được EVFTA cả! Thể loại Lê Chiêu Thống thời nào cũng có, càng có tri thức mà "ngu" thì càng bị khinh rẻ. 


Văn Việt - bản sao lỗi lố bịch của tổ chức PEN America
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho văn đoàn độc lập
Nguyên Ngọc - thành viên chủ chốt của Văn đoàn độc lập
 Nếu như PEN - tổ chức này đã tự nhận sứ mệnh của mình như sau: "Chúng tôi đấu tranh cho tự do viết lách, với ý thức rằng sức mạnh của ngôn từ có thể thay đổi thế giới. Nhiệm vụ của chúng tôi là đoàn kết các nhà văn và các đồng minh của họ để cổ vũ sự sáng tạo và những quyền tự do liên quan", tức phạm vi hoạt động là các nhà văn và có thể là các nghệ sĩ, các nhà hoạt động liên quan đến quyền tự do sáng tạo thì ở Việt Nam có một tổ chức gần giống PEN về sứ mệnh là Văn Việt, hay Văn đoàn độc lập.
 Ban vận động Văn đoàn độc lập ra đời cũng để đoàn kết những nhà văn có xu hướng không hài lòng với chính quyền và muốn tự do sáng tác, và họ tin rằng những nhà văn này có thể mang lại một nền văn học tốt hơn cho Việt Nam. "Tự do sáng tác" và đoàn kết các nhà văn là thông điệp chung của cả PEN, PEN America và Văn Việt. Nhưng Văn Việt không quan tâm đến các giá trị khác, giống như PEN, truyền bá tri thức hay bảo tồn các di sản tri thức và nghệ thuật. Cơn sùng tín Mỹ của các nhóm bất đồng chính kiến tại Việt Nam đã biến Văn Việt thành một bản sao lỗi lố bịch của Pen America chứ không phải của International PEN.  
Văn Việt là trang web chính thức của Ban vận động Văn đoàn độc lập, tức là Văn Việt phải là nơi thể hiện cho các giá trị mà Bản tuyên bố thành lập Ban vận động Văn đoàn độc lập đưa ra là " Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước; Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ; Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người".
  Thế nhưng sau gần 3 năm hoạt động, Văn Việt chưa làm được bất cứ điều nào trong ba “nhiệm vụ” trên. Thay vì đó, bất cứ sự vụ chính trị nào không liên quan đến mình cũng thấy tổ chức này nhúng tay vào: từ bảo vệ người biểu tình đến kêu gọi chữ ký phản đối một chính sách nào đó của chính quyền, và bây giờ là hùa vào cùng PEN để bảo vệ một người không hề cầm bút. 
 Văn Việt và Pen America đều dành một dung lượng lớn trên website để bàn luận về các vấn đề chính trị thay vì các vấn đề liên quan đến văn học, văn hóa hay tri thức. Văn Việt bàn về văn học và văn hóa nhiều hơn PEN America bởi vì dù sao đi nữa, Việt Nam cũng có quá nhiều trang bàn về chính trị rồi. Nhưng cũng chính vì sự xen kẽ không tương xứng giữa các bài chính trị, các lời tuyên bố kêu gọi và các bài nghiên cứu mang tính học thuật phức tạp, các sáng tác hay dở lẫn lộn đã khiến Văn Việt trở thành một website kệch cỡm, không hoàn toàn trung thành với các tôn chỉ mục đích mà mình đã nêu ra. Thêm nữa, do các lời kêu gọi, lời tuyên bố hay các bài viết về các nhân vật đấu tranh chính trị không nằm ở vị trí đẹp trên website Văn Việt nên website này cũng không có ảnh hưởng gì lớn trong công cuộc đấu tranh nhân quyền ở Việt Nam cũng như thế giới. 
 Xét về giải thưởng, Văn Việt có một cách trao giải kỳ cục. Bắt chước Pen America và Uỷ ban nhà văn trong tù, Văn Việt trao giải cho các nhà văn không được xuất bản sách ở Việt Nam và có xu hướng chống đối chính quyền. Họ không quan tâm đến chất lượng nội dung hay nghệ thuật của tác phẩm mà chỉ chú ý đến thành tích chống đối. Nhưng Pen America hay Uỷ ban nhà văn trong tù không lấy giải thưởng ra để chia cho bạn bè cùng phe cánh mà họ dùng giải thưởng để vươn tầm ảnh hưởng trong khi Văn Việt lại coi việc trao giải như một hình thức chia tiền thưởng và danh tiếng cho anh em, bạn bè và người thân. Do vậy, Văn Việt thực sự là một bản sao kém hiệu quả của PEN AMERICA. 


Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Bộ sậu “Luật khoa Tạp chí” đặt mục đích gì khi lập tờ báo mới bằng tiếng Anh?
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho trịnh hữu long luật khoa tạp chí
Dàn chủ chốt của Luật khoa tạp chí
 Ngày 8 tháng 11 năm 2017, nhóm quản trị viên trang chống Cộng “Luật khoa Tạp chí” chính thức thành lập một trang web mới, viết bằng tiếng Anh, tại tên miền “thevietnamese.org”. Trong phần giới thiệu, các sáng lập viên tuyên bố rằng trang web “là một tạp chí online độc lập và phi lợi nhuận ở Việt Nam”, “được thành lập bởi một nhóm nhà hoạt động và phóng viên độc lập, với mục đích nâng cao nhận thức về tình hình nhân quyền và chính trị Việt Nam của cộng đồng quốc tế” (1). Họ cũng cho biết website này được “tạo cảm hứng” bởi một số tờ báo đối lập có tiếng tăm ở các nước Đông Nam Á, như "Cambodia Daily", "Irrawaddy" và "Prachatai". Và theo quảng cáo của những người lập trang, thì tuy trang web này “bênh vực dân chủ và nhân quyền”, nó sẽ “theo đuổi những nguyên tắc trung thực, công bằng, không thiên vị trong nghề báo”.
Tuy nhiên, những tuyên bố này có thể còn chứa nhiều uẩn tình. “Thevietnamese.org” có thể không phải là một tạp chí độc lập, và có thể nó đã được lập ra vì những mục đích khác, ngoài những lời có cánh viết bên trên. Để biết thực hư, ta hãy cùng tìm hiểu xem ban biên tập của nó gồm những ai, và nội dung của nó có điểm đặc biệt gì.
 1. Thành phần ban biên tập
“Thevietnamese.org” không độc lập, nó là một phụ trang của trang chống Cộng “Luật khoa Tạp chí”. Cả bốn thành viên ban biên tập của nó đều là thành viên “Luật khoa”. Ba người trong số đó là ba (trong tổng số bốn) sáng lập viên của “Luật khoa”. Cụ thể, ngoài hai gương mặt quen thuộc là Trịnh Hữu Long và Phạm Thị Đoan Trang, bộ sậu này còn có sự góp mặt của Vi Katerina Tran, một luật sư người Mỹ gốc Việt (2). Trong một thư tâm sự nhân dịp “Luật khoa” tròn hai tuổi (3), Trịnh Hữu Long kể rằng từ năm 2011, khi còn đang ở trong nước, Trang và Long đã nung nấu ý định thành lập “Luật khoa”. Tuy nhiên, kế hoạch lớn này chỉ chín muồi khi Long ra nước ngoài, làm việc cho Trịnh Hội một thời gian, rồi được Hội giúp cho đi thực tập tại “Ủy ban Luật gia Quốc tế” tại Bangkok vào tháng 8 năm 2014. Tại Bangkok, Long gặp Vi Katerina Tran và “luật gia Trương Tự Minh”. Long, Trang, Vi và Minh là 4 sáng lập viên của trang “Luật khóa Tạp chí”.
Thành viên còn lại trong ban biên tập của “thevietnamese.org” là Nguyễn Thị Vi Yên. Yên tốt nghiệp trường Đại học Ngoại thương Hà Nội. Từ khoảng tháng 4 năm 2014, Yên là thành viên lãnh đạo của nhóm “Tinh thần Khai minh”. Đây là một đoàn thể do Chu Hảo, cựu thành viên Viện IDS lập ra. Dưới sự hướng dẫn của Hảo, “Tinh thần Khai minh” chuyên tổ chức các buổi diễn thuyết công khai, trong đó họ mạo danh học thuật để tuyên truyền chính trị:
Trước khi ra nước ngoài, Trịnh Hữu Long cũng từng được Chu Hảo đỡ đầu, khi đưa vào thực tập trong tạp chí Tia Sáng.
Ngày 31 tháng 3 năm 2017, Yên thông báo trên Facebook rằng mình bắt đầu làm cho “Luật khoa Tạp chí”. Song song với việc đó, Yên vẫn tiếp tục tham gia nhóm “Tinh thần Khai minh”.  Từ ngày 26 tháng 6 năm 2017, Yên tham gia biên tập cuốn “Chính trị Bình dân” của Đoan Trang (4). Qua chi tiết này, có thể thấy Yên là một đàn em rất được Đoan Trang tin tưởng.
Với một ban biên tập như trên, có thể thấy thevietnamese.org” do “Luật khoa Tạp chí” lập ra và nắm toàn quyền quản lí. Về mặt mục đích, hoạt động và tài chính, nó không độc lập mà gắn liền với “Luật khoa” và các thế lực liên quan.

2. Phạm vi nội dung và cách phân chuyên mục
“Thevietnamese.org” chỉ có ba mục bài, là “Tin tức”, “Nhân quyền” và “Chính trị”. Trong đó, mọi “Tin tức” của trang đều là tin chính trị, mọi vấn đề “Nhân quyền” là chuyện chính trị, và mọi bài trong mục “Chính trị” chắc chắn không nằm ngoài khuynh hướng quảng cáo nhân quyền, như đã nêu rõ trong phần giới thiệu trang. Với nội dung như thế, thực ra trang chỉ có một mục bài duy nhất, là “Tin tức chính trị nhân quyền”. Không hiểu sao chủ trang phải bẻ cố nó ra làm ba mục cho tốn diện tích. Và vì chỉ có một mục bài duy nhất, lẽ ra ta nên gọi đây là một blog, thay vì một “tạp chí online” như ban biên tập đã lạm xưng.
 3. Mục đích
Xem cách đặt tên trang và nội dung của các bài trên trang có thể thấy Luật khoa đã lập “thevietnamese.org” vì ba mục đích.
Thứ nhất, thông qua trang này, họ sẽ khiến người ngoại quốc có cái nhìn khập khiễng về Việt Nam. Qua cách đặt tên trang, có thể thấy chủ trang đã nhân danh “người Việt Nam” để phát ngôn, trong khi họ không hề có tư cách đó. Đây ít nhiều là một trò khôn vặt: khi một người nước ngoài không biết gì về Việt Nam định tìm hiểu về chúng ta trên Internet, họ sẽ search bằng các từ khóa “vietnam” và “vietnamese” trước tiên. Vì thevietnamese.org” rất gần với từ khóa này, nó sẽ hiện lên trước trên công cụ tìm kiếm, và vì thế được đọc trước. Nó sẽ tạo cho người nước ngoài một ấn tượng lệch lạc tệ hại, rằng đời sống ở Việt Nam không có gì khác ngoài chính trị, Việt Nam không cần nhập khẩu gì khác ngoài nhân quyền Mỹ, và người Việt chỉ biết quanh quẩn bàn mấy chuyện kiểu “đái vào mặt Trump”. Đây là hậu quả bi hài mà chúng ta phải gánh chịu, khi để cho một nỗi nhục quốc thể như Phạm Thị Đoan Trang nhân danh “Vietnamese”.
Thứ hai, họ muốn làm giả lịch sử. Vì các cây bút nước ngoài không biết đọc tiếng Việt, họ có khuynh hướng tìm hiểu lịch sử Việt Nam qua các tài liệu bằng tiếng Anh. Có thể thấy ngay từ khi thevietnamese.org” mới thành lập, ban biên tập đã chủ trương dùng nó để làm giả lịch sử Việt Nam. Bài “Timeline của thảm họa môi trường Formosa” là một ví dụ (5). Trong bài này, nhà giả sử Phạm Thị Đoan Trang mô tả vụ Formosa như thể nó là một cuộc đấu tranh giữa các nhà chống Cộng đầy chính nghĩa và một chính quyền tham lam, ác độc, xấu xa. Tất nhiên, Trang tránh không đề cập đến những góc khuất bẩn thỉu của các nhà chống Cộng Việt Nam trong vụ này, như việc Tuấn Khanh dùng ảnh cá chết giả để kích động đám đông, hay chuyện các cuộc biểu tình ở miền Trung trưng cờ Công giáo, tập hợp toàn giáo dân, do các giáo chức Công giáo dẫn đầu, và được tổ chức bằng tiền của giáo hội Công giáo. Đây không phải là lần đầu tiên Phạm Thị Đoan Trang cố tình bóp méo lịch sử. Từ năm 2013, khi viết “Lịch sử blog Việt”, Trang đã giả vờ quên khuấy rằng phong trào chống Cộng cũng có Tập hợp Thanh niên Dân chủ và Nguyễn Tiến Trung. Đây là chuyện dễ hiểu, vì vào thời điểm đó, tổ chức này vẫn còn cơ hội tranh giành các nhóm thanh niên chống Cộng với Trang. Trước đó nữa, trong cuốn “Thế hệ F” được biên soạn vào năm 2011, Trang chọn bài vở để tạo ấn tượng lệch lạc rằng cách đoàn biểu tình No-U toàn những anh hùng, và các cuộc biểu tình này là một trang chói lọi trong lịch sử giữ nước của dân tộc Việt Nam. Tiếc cho Trang vì sau đó không lâu, No-U đã chứng tỏ rằng họ hàng chợ hơn là anh hùng, và chống nhau nhiều hơn chống Trung Quốc. Nhưng nói gì thì nói, khi dịch thứ lịch sử giả của mình sang tiếng Anh để phát tán qua một trang truyền thông mũi nhọn, Phạm Thị Đoan Trang đã đẩy kế hoạch nói dối đời sau của mình lên một tầm cao mới.
Mục đích sau chót của “thevietnamese.org” tất nhiên là tiền. Ban biên tập hy vọng rằng khi người nước ngoài có cái nhìn khập khiễng về Việt Nam, việc xin tiền của các tổ chức quốc tế và chính phủ ngoại bang sẽ dễ dàng hơn trước. Và nếu người ta biết rằng Trang, Long, Vi, Yên là bốn vị anh hùng cai quản trang web này, thì việc xin tiền cho họ sẽ càng dễ dàng hơn.
Trước mùi xú uế của “thevietnamese.org”, có lẽ chúng ta phải lập vài trang web như “vietnamese.com” hoặc “vietnamese.org”, không đăng gì khác ngoài mỹ tửu mỹ vị của Việt Nam, để cứu con mắt của bạn đọc nước ngoài và tẩy uế Internet.




Bản chất một tổ chức mang danh “Văn bút quốc tế”
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho Văn bút Quốc tế
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
 Vừa qua trang “Văn Việt” của nhóm Văn đoàn độc lập loan tải đi thông tin tổ chức này đã lên tiếng kêu gọi các chính phủ với khẩu hiệu: "Đừng bắt người cầm bút phải im tiếng", trong đó nêu lên trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm Gấu) là một trong 5 trường hợp tiêu biểu đang ở tù với bản án sơ thẩm 10 năm.
Xem link https://vandoanviet.blogspot.com/2017/11/ung-bat-nguoi-cam-but-phai-im-tieng.html
Vậy PEN là tổ chức nào và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có phải là “nhà văn” khiến PEN quan tâm, bảo vệ như một “hội nghề nghiệp” của họ? Vì sao giới zân chủ Việt rất được Văn Việt,  PEN quan tâm kết nạp vào hàng ngũ các “nhà văn”  để “được lên tiếng bảo vệ”?
PEN, tổ chức văn bút quốc tế được thành lập vào năm 1921 tại Luân Đôn với mục đích thúc đẩy tình hữu nghị của các nhà văn trên toàn thế giới, hỗ trợ truyền bá văn hóa thế giới, bảo vệ quyền tự do ngôn luận, hiện đang là tổ chức có ảnh hưởng lớn nhất đến giới bất đồng chính kiến tại Việt Nam. PEN có quyền lực với vai trò là tư vấn của UNESCO và của Hội đồng kinh tế và xã hội của Liên Hiệp Quốc. PEN gánh vác trên vai sứ mệnh nâng cao vị thế của văn chương giữa một thế giới đầy biến loạn và thúc đẩy tự do sáng tạo trong suốt thế chiến thứ 2 và thời kỳ chiến tranh lạnh. Thế nhưng, đến nay, PEN không còn như vậy. Thay vì là một tổ chức độc lập với tầm cỡ quốc tế thì giờ đây PEN chịu ảnh hưởng của các kế hoạch chính trị diễn biến hòa bình do Mỹ chỉ đạo. Cùng với đó, PEN nhận được nhiều sự hỗ trợ tài chính từ các tổ chức NGOs do chính phủ Mỹ và Liên minh EU đứng đằng sau.  
Giới bất đồng chính kiến Việt Nam yêu thích PEN không phải bởi vì họ yêu thích văn học hay các giá trị văn hóa mà bởi vì phần thưởng và danh giá của PEN trao tặng hàng năm cho các nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ, nhà đấu tranh. Thậm chí, giải thưởng của PEN trao tặng không dựa trên năng lực sáng tác như Nobel Văn học hay các giải thưởng văn học khác, mà dựa trên việc một tác giả chống đối chính quyền nơi tác giả ấy sống đến mức độ nào. Một người chống đối chính quyền, chỉ cần viết nhăng viết cuội vài câu là ngay lập tức được PEN trao giải, như trường hợp Bùi Chát ở Việt Nam. Tình trạng suy thoái trong cách thức hoạt động của PEN là sau năm 1960 khi thành lập Ủy ban nhà văn trong tù với nhiệm vụ chính là lên tiếng bảo vệ và vinh danh những nhà văn bị bỏ tù. Sau khi ủy ban này được thành lập thì tất cả các nhiệm vụ khác của PEN đã đề ra như nâng cao vị thế của văn học hay bảo vệ các di sản tri thức, nghệ thuật...v...v... bị coi nhẹ. Giờ đây, hoạt động Nhân quyền đã trở thành hoạt động chủ chốt của PEN và đặc biệt đậm đặc ở PEN America. Nếu nhìn website PEN America sẽ thấy rằng tổ chức này dành ít dung lượng trên website của mình cho các vấn đề văn chương mà chủ yếu cho việc vinh danh các nhà đấu tranh mà cụ thể là các nhà tổ chức biểu tình như Joshua Wong chẳng hạn.

Xin mời theo dõi bài tiếp theo của một phiên bản lỗi của PEN đang tồn tại ở chính Việt Nam chúng ta

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

"Mỹ nhân " Trần Phương Yến và "Phong trào Chấn hưng nước Việt"
Biển Xanh

Kết quả hình ảnh cho Trần Phương Yến - Nam Phương
 Được mọi người biết đến là một trong các nhân vật đang hoạt động, chủ trì kênh 6 của “Phong trào Chấn hưng nước Việt”, đồng thời được phong là “Trưởng ban phụ nữ” của kênh “EVA TV”, Trần Phương Yến biệt danh “Nam Phương” thường xuyên làm các lives treams để đưa lên mạng xã hội liên quan đến các vấn đề xã hội quan tâm với lối suy diễn, quy chụp và đổ lỗi cho chính quyền, thổi phồng, thêu dệt thêm các tình huống ly kỳ. Số lượng lives streams Yến đăng lên sóng từ khi bắt đầu tham gia được đăng một cách ồ ạt, thích là lên, không có sự chọn lựa như Lê Văn Dũng- người “chuyên nghiệp” của kênh phong trào Chấn hưng nước Việt. Cũng có lẽ do trình độ nhận thức của Trần Phương Yến mới học chưa hết lớp 5 rồi bỏ học nên các tư duy trong các bài thuyết trình lives streams còn chưa logic, cách chọn vấn đề, đưa vấn đề của Yến chỉ ăn theo thị trường, không có quan điểm, chỉ nói leo lẻo theo đồng bọn cùng hoạt động với mình nên các lives streams của Yến không được đánh giá cao.
Nói về tiểu sử của Yến thì có thể kể đến nhiều thành tích bất hảo như: sử dụng chất ma túy trái phép, đã được đưa vào trung tâm lao động giáo dục xã hội để có biện pháp giáo dục và cai nghiện. Đồng thời Trần Phương Yến chính là cave một thời thuộc ổ của tú bà Bùi Kim Oanh, là chị gái ruột của Bùi Thanh Hiếu (Hiếu Gió) và Bùi Tiến Hưng tại địa chỉ số 2 ngõ Phất Lộc – Hoàn Kiếm. Cũng chính thời gian hành nghề tại đây, Trần Phương Yến đã được Hiếu Gió dẫn dắt, lôi kéo và biết đến “đấu tranh dân chủ, nhân quyền”. Nghe giang hồ đồn thổi, hiện nay Trần Phương Yến vẫn “chứng nào tật ấy”, vừa kiếm cơm bằng nghề “dân chủ” và đồng thời thường xuyên có mặt tại vũ trường để tìm khách. Với lý lịch “đen” như vậy nhưng Trần Phương Yến vẫn luôn lẻo mép nhân danh là nhà đấu tranh dân chủ, nhà đấu tranh nhân quyền, giúp dân oan khiếu kiện…Quả là hết thuốc chữa.
          Nhìn từ con người đến hoạt động của Trần Phương Yến không có gì nổi bật, nếu không muốn xét đến những khuyết điểm. Nói cho cùng cũng là lười lao động nên a dua, a tòng theo những trò dân chủ cuội như vậy. Với đà này, một kết cục cho Trần Phương Yến giống với Vũ Quang Thuận và Nguyễn Văn Điển sẽ không có gì bất ngờ.










Vì sao giới zân chủ luôn gán ghép yếu tố Trung Quốc vào các dự luật nhạy cảm của Việt Nam?
Loa Phường
Kết quả hình ảnh cho luật an ninh mạng
Một hội thảo về hoàn thiện dự án Luật An ninh mạng
Thay vì góp ý, chỉnh sửa cho dự thảo Luật An ninh mạng được hoàn thiện hơn, có giá trị thiết thực, có tính  khả thi, giúp hoàn thành tốt sứ mệnh của nó, thì những luật gia như Trịnh Hữu Long, Trần Hồng Phong lại tung ra tin “giật gân” nhằm đánh lạc hướng dư luận sang hướng lo sợ Nhà nước sẽ cướp đi mạng xã hội quen thuộc như facebook, google mà họ đang quen dùng, rằng nó là bản sao của Trung Quốc để đám zân chủ, cờ vàng tha hồ hù dọa dân chúng liên tưởng đến Hiệp ước Thành Đô về thiết lập lại quan hệ Việt Trung sau thời dài đóng băng là “hiệp ước bán nước, biến Việt Nam thành khu tự trị của Tàu cộng” như Mạng lưới blogger Việt Nam mà Trịnh Hữu Long tham gia từng chủ xướng chiến dịch “Tôi muốn biết” trước đó.
Chiêu bài của Long không có gì mới mẻ. Mỗi lần phong trào chống Cộng Việt Nam bị xịt, sắp hết tiền và hết đám đông, các nhà chống Cộng lại đem chủ đề chống Trung Quốc ra làm con bài chót. Nhìn cơn hoảng loạn của số yếu bóng vía, có thể thấy thủ đoạn tung tin đồn của các “luật gia nhân quyền” không phải không có cơ hội thành công. Lúc này, sóng dư luận mà họ tạo ra đang “hà hơi thổi ngạt” cho một loạt các gương mặt cũ. Chẳng hạn, vụ việc này đã giúp ông Nguyễn Tiến Trung, một nhà chống Cộng tưởng đã hết thời, được khoe tấm bằng thạc sĩ công nghệ thông tin của mình khi trả lời phỏng vấn RFA (7). Bên cạnh ông Trung, một số gương mặt trẻ trung, mới lạ cũng đăng đàn, nói về “cách mạng khoa học – công nghệ 4.0” và “AI” như mê sảng.
Tóm lại, trong vụ việc này, hai “luật gia” Trịnh Hữu Long và Trần Hồng Phong đã tung tin đồn về những nguy cơ giả, để khuấy lên trên không gian ảo một cuộc tranh luận hỗn loạn không đáng có. Ngày 11 tháng 11, trên trang Dân Làm Báo, “luật sư” Đào Tăng Dực còn đẩy vấn đề đi xa hơn, khi tuyên bố rằng với sự ra đời của dự luật này, “đã đến lúc toàn dân phải vùng lên đạp đổ ách độc tài Cộng sản” (8). Trong bài, Dực trích dẫn Trịnh Hữu Long bằng một thái độ trịnh trọng, cho thấy ảnh hưởng của Long đến giới “luật sư nhân quyền” là không hề nhỏ.
Trước thủ đoạn tung tin đồn thất thiệt và dự đoán thảm họa kinh tế của hai “luật sư” Long và Phong, chúng ta không thể không nhớ đến những chiêu bài tương tự từng được thực hiện bởi Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức trong năm 2008.
Có lẽ đã đến lúc các cơ quan chức năng vào cuộc, để tìm hiểu giới “luật sư nhân quyền” và tài bói toán bí ẩn của họ một cách nghiêm túc hơn, trước khi cư dân mạng bị họ lừa thêm một lần nữa.
  (5) https://www.wsj.com/articles/google-moves-some-servers-to-russian-data-centers-1428680491
(6) https://en.wikipedia.org/wiki/PRISM_(surveillance_program)
(7) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-would-be-backward-without-google-and-facebook-ha-11102017141624.html

(8) http://danlambaovn.blogspot.com/2017/11/du-luat-ninh-mang-va-tinh-vi-hien.html