Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2019

VÌ SAO RẬN CHỦ KHÔNG KÊU GỌI NHÂN SỰ KIỆN “HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19/01/2019”

Loa Phường 

Như hàng năm, cứ hễ tới những ngày liên quan đến sự kiện lịch sử Việt Nam – Trung Quốc, như sự kiện “hải chiến Hoàng Sa 1974” lại là cớ để các nhà rận chủ trong nước tổ chức các hoạt động chống đối núp dưới chiêu trò “thắp hương, đặt vòng hoa tưởng niệm”, “tri ân các anh hùng liệt sỹ”... để kêu gọi tụ tập đông người, biểu tình, diễu hành gây rối... Tuy nhiên, năm nay có thể thấy từ Bắc đến Nam giới rận chủ trong nước đều “im hơi lặng tiếng”, không một lời kêu gọi, chỉ có những lời kêu gọi viển vông, hô hào của số chống đối hải ngoại nhưng nghe chừng cũng chẳng ai quan tâm. Nguyên nhân của việc trên được nhận định:
Thứ nhất, có thể thấy rõ một thực tế đó là phong trào rận chủ hiện nay đang đi xuống một cách thảm hại, nhính những mâu thuẫn giữa các hội, nhóm, cá nhân giữa các rận chủ trong suốt thời gian qua đã khiến phong trào “nát như tương”. Một số hội, nhóm thì chỉ còn là “hữu danh vô thực”, nhiều rận chủ thì tỏ ra chán nản mà tuyên bố “giải nghệ”... dẫn tới việc trong thời điểm hiện tại không một hội, nhóm, hay cá nhân nào có đủ “uy tín” để đứng ra kêu gọi, tổ chức như hàng năm. Nói về việc kêu gọi biểu tình “chống Trung Quốc” từ trước đến nay, có thể thấy ngay nhóm “No-U” được coi là nhóm có khả năng và uy tín nhất, sau vài lần kêu gọi kiểu “đánh trống bỏ dùi” như năm ngoái bị cộng đồng “ném đá” tơi bời, thì đến nay cũng chẳng thấy tăm hơi.
Thứ hai, nhìn vào các những cuộc kêu gọi của giới rận chủ trong thời gian gần đây có thể thấy một điểm chung, đó là tất cả những cuộc kêu gọi đều bị chính quyền “dập tắt” ngay từ khi có dấu hiệu tụ tập, nên không tổ chức được cuộc nào cho ra hồn, khiến nhiều rận chủ không khỏi tỏ ra thất vọng. Có những rận chủ “cao tay”, trước mỗi cuộc biểu tình đều lên mạng để lu loa việc mình bị chính quyền cho “ăn bánh canh” để lấy lý do ở nhà, chứ thực chất cũng chẳng muốn tham gia làm gì.
Thứ ba, việc Luật An ninh mạng chính thức có hiệu lực từ ngày 01/01/2019 với quy định những hành vi bị nghiêm cấm, trong đó những nội dung không được phép đăng tải trên mạng như “kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức gây mất ổn định về an ninh, trật tự...” đã khiến số rận chủ không khỏi lo lắng, không rận chủ nào muốn làm “chuột bạch” của Luật An ninh mạng.  
Với những nhận định như trên thì có thể thấy việc không một hội, nhóm, rận chủ nào kêu gọi “kỷ niệm hải chiến Hoàng Sa” năm nay và cả những sự kiện sắp tới cũng là điều dễ hiểu. Có thể khẳng định không phải các rận chủ không muốn mà là không dám kêu gọi, có chăng một vài rận chủ sẽ lại tụ tập và “biểu tình trộm”, khoe thành tích trên mạng để “đánh trống ghi tên” mà thôi!




Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Zân chủ sống ảo cùng Hội yêu "đồ lính"
Loa Phường



Những ngày qua trên mạng xã hội nổi lên tranh luận, bàn tán xung quanh buổi lễ tất niên của một hội nhóm những người yêu đồ lính ở Hà Nội và các tỉnh lẻ tổ chức tại khu vực Chùa Trầm, Chương Mĩ, Hà Nội. Có thể tìm hiểu dễ dàng về gu "thời trang", kiểu cách ăn chơi của những nhóm này thông qua Facebook và các group, Fanpage của các cửa hàng buôn "đồ lính", phần đông là các mẫu đồ lính Mỹ, Hàn, Thái hay mẫu các nước khác được cho là "độc", "ấn tượng"

Tuy nhiên, một số thành viên tham dự quay clip phát lồng nhạc VNCH và cùng với đó vài fan tham dự đang được cho là mặc những trang phục lính VNCH nên dẫn đến một bộ phận dân mạng để ý và nhất là sau khi giới zân chủ như các trang Nhật ký yêu nước hay mấy fan Việt tân PR cho nó với hàm ý ca tụng "chế độ VNCH đã chết nhưng vẫn còn sống trong lòng dân", cùng với đó là các bình phẩm xúc phạm đồ lính của bộ đội cụ Hồ "xấu", "rách rưới" ... nên chẳng ai thích, không ai thèm mặc nó, đồng nghĩa với việc "chế độ đang sống nhưng đã ...chết".

 image1.PNG

image2.PNG

Có thể nói xu hướng thích chơi đồ lính để đi phượt, chụp ảnh dã ngoại tạo ấn tượng độc, lạ, phong cách là tâm lý khá phổ biến. Nên dễ hiểu một số chủ shop buôn đồ lính đều tích cực "phát triển" hội nhóm ăn chơi kiểu này.

 Ở các tỉnh phía nam, báo An ninh thế giới cũng như một số báo khác từng lên án khuynh hưởng "ảo tưởng" của những người thích mặc đồ lính này

 image5.PNG

image6.PNG

Chính nhờ phong cách sống ảo này mà các shop buôn đồ lính "độc, lạ" làm ăn thịnh vượng. Qua phong cách của một số chủ shop buôn đồ lính tham dự buổi gặp mặt, giao lưu trên có thể nói họ thuần tuý cổ vũ kiểu chơi này chứ không hề có chút ý thức về chế độ chính trị gắn theo nó như mấy anh chị zân chủ ảo tưởng kia. Do vậy người viết đồng tình với nhận định về trào lưu này của báo trên.

"Tuy nhiên, do hiện nay có khá nhiều người còn hoài niệm về ký ức của cuộc chiến đã qua từ rất lâu và đã trôi sâu vào quá khứ. Họ vô tình trở thành “con mồi” đáng thương cho những tay làm ăn gian dối. Không ít “tay chơi” nhưng tỏ ra ngây thơ cho rằng, xài đồ “nhà binh” nhằm thể hiện sự hiểu biết về thời cuộc, đồng thời chứng tỏ được đẳng cấp của một người lắm tiền bạc.
Nếu là giới trẻ, đa số là dân chơi phượt, thích dã ngoại, săn bắn và dân chơi thời trang... kinh dị. “Ngày nay, mặc bộ đồ “nhà binh” đi trên phố, luật pháp không cấm nhưng chẳng khác gì một người mặc đồ tắm biển đi ra phố, nó kỳ dị và khác thường”, luật sư Trí nói.
Còn theo TS. Văn hóa học Hồ Văn Tường: Những người thích chơi đồ “nhà binh”, họ luôn thích sống trong ảo tưởng về quá khứ, trong khi thực tại đời sống của họ no đủ bội phần. Đây là một quan niệm lệch lạc, bộc lộ sự mất phương hướng trong lối sống, dẫn đến tự hạ thấp giá trị của bản thân"
Người viết dành khá nhiều thời gian tìm hiểu một số người trong hội này thì thấy thành phần livestream lồng nhạc VNCH hoặc cố ý phát nhạc này trong buổi gặp mặt thì lại thực sự "có vấn đề". Cả Facebook của anh ta sặc mùi "chống cộng", do vậy hội này thực sự là mảnh đất màu mỡ cho anh ta "trình diễn" cũng như tiếp cận, lôi kéo dân chơi có sở thích kỳ lạ! Bởi vậy người viết mong dân chơi có sở thích "độc và lạ" này hãy cảnh giác, đừng để đám chống cộng, cờ vàng lợi dụng cho mưu đồ bẩn thỉu của họ, và cũng mong mỏi cơ quan quản lý cả về truyền thông và kinh tế cần quan tâm đến hội nhóm, cửa hàng kinh doanh thời trang "đặc thù" kiểu này và cũng cần có hình thức quản lý nhất định với hội hè và thể loại buôn bán này.





Kỳ 2: Việt Nam có sai lầm khi tiến quân vào Campuchia hay không?

Loa Phường

Vậy có phải hệ thống tuyên truyền Việt Nam đang che giấu một sự thật, rằng Khmer Đỏ "có tên thật là Đảng Cộng sản Campuchia", như giới chống Cộng đang nói hay không? Ngày 07/01/2014, website Đài Tiếng nói Việt Nam đã đăng một bài viết dài về lịch sử của "Đảng Cộng sản Campuchia", thường được biết đến dưới cái tên "Khmer Đỏ". Bài này cho biết "đến năm 1981, nhóm Khmer Đỏ đã chính thức tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, và tự đổi tên từ Đảng Cộng sản Campuchia thành Đảng Campuchia Dân chủ". Nếu giới chống Cộng không đánh đồng Khmer Đỏ với nền dân chủ vì cái tên này, họ cũng không nên vội đánh đồng Khmer Đỏ với các đảng Cộng sản.
Kết quả hình ảnh cho việt nam tiến quân campuchia



Về phần trả lời phỏng vấn của ông Ngọc Vinh trên BBC tiếng Việt, chúng tôi ủng hộ quan điểm rằng Việt Nam nên tránh rơi vào một cuộc chiến tranh khác, và nên "tận dụng từng phút giây hòa bình để phát triển đất nước". Tuy nhiên, chúng tôi không đồng ý với một số chi tiết mà ông Vinh đưa ra.



Thứ nhất, khác với mô tả của ông Vinh, thực ra Việt Nam đã cố tránh một cuộc chiến tranh ở Campuchia. Trước khi chiến tranh nổ ra năm 1979, Việt Nam đã có 9 năm xung đột với Khmer Đỏ, trong đó phía Việt Nam hầu như chỉ đàm phán để tìm giải pháp hòa bình và tổ chức phòng ngự. Cụ thể, từ năm 1970 đến năm 1973,  Khmer Đỏ đã gây ra 174 vụ tập kích để cướp vũ khí, lương thực, giết hơn 600 cán bộ và binh lính miền Bắc Việt Nam. Ngay sau khi lên nắm quyền ở Campuchia, Khmer Đỏ chiếm đảo Phú Quốc vào ngày 04/05/1975, và hành quyền 500 dân thường Việt Nam trên đảo Thổ Chu chỉ 6 ngày sau đó. Từ năm 1975 đến năm 1978, Khmer Đỏ đã nhiều lần đánh sâu vào đất liền Việt Nam, tàn sát hơn 30 nghìn người Việt, và khiến 300 nghìn người khác phải di tản. Trong quá trình xung đột đó, Việt Nam từng đánh sâu 30 km vào lãnh thổ Campuchia năm 1977, và từng đề nghị thương lượng để ký kết hiệp định biên giới vào năm 1978, nhưng Khmer Đỏ vẫn tiếp tục đưa kế hoạch xâm lược Việt Nam vào trong nghị quyết. Việt Nam từng đề nghị Trung Quốc làm trung gian hòa giải, và đề nghị Liên Hiệp Quốc lên tiếng, nhưng cả 2 đề nghị này đều không được phản hồi. Trong tình thế đó, lựa chọn duy nhất của Việt Nam là tạm thời chiếm đóng Campuchia để diệt tận gốc chế độ Khmer Đỏ. 



Các số liệu cũng cho thấy Việt Nam đã hạn chế được thiệt hại nhờ chiếm đóng Campuchia. Từ năm 1977 đến khi chiến tranh biên giới Tây Nam kết thúc, có 55 nghìn binh sĩ Việt Nam hy sinh, trong đó có 30 nghìn người hy sinh trong 1 năm trước khi phát động chiến tranh, và 25 nghìn người hy sinh trong 9 năm rưỡi chiếm đóng. Quan trọng hơn, việc tạm chiếm Campuchia đã giúp Việt Nam giữ được chủ quyền lãnh thổ và bảo vệ sinh mạng dân thường. 



Trong khi đó, Trung Quốc có chủ động bẫy Việt Nam vào cuộc chiến này để trục lợi hay không? Khi Trung Quốc phát động chiến tranh biên giới Việt - Trung năm 1979 để cứu Khmer Đỏ, Trung Quốc đã phải chủ động rút quân khỏi Việt Nam, trong khi Việt Nam tiếp tục đóng quân ở Campuchia thêm 12 năm, và có ảnh hưởng đến nền chính trị Campuchia thêm 20 năm nữa. Cùng lúc đó, Trung Quốc cũng không hề "đặt chân vững chắc lên quần đảo Trường Sa, kiểm soát hoàn toàn đường ra biển của Việt Nam và các nước Đông Nam Á" như mục tiêu mà họ đặt ra. Năm 2015, Việt Nam kiểm soát 48 điểm trên quần đảo Trường Sa, trong khi Trung Quốc chiếm 8 điểm, Đài Loan chiếm 1 điểm, Philippines chiếm 8 điểm, Malaysia chiếm 5 điểm. Số điểm đảo mà Việt Nam kiểm soát năm 2015 cũng cao gấp đôi năm 1990. Như vậy, trong cuộc chiến tranh ở Campuchia, Việt Nam đã đạt được mục tiêu bảo vệ chủ quyền của mình, trong khi Trung Quốc không đạt được những mục tiêu của họ.



Cần lưu ý rằng các nước yêu chuộng nhân quyền, như Anh và Mỹ, có trách nhiệm lớn trong sự lộng hành của Khmer Đỏ và việc Việt Nam phải can thiệp sâu vào Campuchia. Theo một bài viết trên BBC tiếng Việt hồi tháng 11 năm ngoái, thì Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Mỹ, Anh và Thái Lan đã đồng loạt hỗ trợ Khmer Đỏ. Cụ thể, Mỹ đã yêu cầu các tổ chức cứu trợ quốc tế chỉ cấp viện cho các vùng do Khmer Đỏ kiểm soát, chứ không viện trợ cho các vùng do Nhà nước mới của Campuchia kiểm soát, cũng như cho Việt Nam. Ngoài ra, Mỹ liên tục bỏ phiếu ủng hộ việc Khmer Đỏ có ghế ở Liên Hiệp Quốc, khiến họ giữ được ghế này đến tận năm 1993, tức 14 năm sau khi chế độ Pol Pot bị lật đổ. Trong khi đó, Anh đã cử lực lượng đặc nhiệm SAS sang huấn luyện cho các nhóm du kích từng phối hợp với Khmer Đỏ trong cuộc chiến chống Việt Nam. Còn Thái Lan đã cấp đất cho Khmer Đỏ xây căn cứ để hoạt động.



Bức tranh phức tạp vừa nêu là kết quả của một quá trình dài, khi Đông Dương bị biến thành một đấu trường nóng của Chiến tranh Lạnh. Khi xung đột đã sẵn có ở cả trong lẫn ngoài nước, chúng ta sẽ không đạt được hòa bình lâu dài bằng cách che giấu xung đột và trì hoãn chiến tranh. Để có hòa bình trong tình huống đó, chúng ta cần hành xử tỉnh táo trước lòng tham của ngoại quốc và của chính mình. Đừng biến mình thành kẻ hận thù, cơ hội, ảo tưởng sức mạnh, chỉ biết thăng tiến bằng cách đánh thuê cho ngoại bang - như Pol Pot từng làm ở Campuchia, và giới chống Cộng Việt Nam đang làm trên Internet.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

Hà Nội có cưỡng đoạt nhà đất của gia đình nhà thơ Xuân Diệu?
Loa Phường

Vợ chồng Cù Huy Hà Vũ từ Mỹ đang la làng và gửi đơn thư khắp nơi tố chính quyền Hà Nội “cưỡng đoạt nhà đất của gia đình nhà thơ Xuân Diệu” và được một số cơ quan truyền thông nước ngoài như VOA đăng tải. Nội dung đơn thư này không có gì mới, vẫn là những lập luận nhiều mấy chục năm qua của ông Vũ khăng khăng tự nhận mình là người thừa kế “hợp pháp” mọi di sản của nhà thơ Xuân Diệu, chống lại các quyết định của Bộ Văn hóa Thông tin và truyền thông về việc thành lập Phòng lưu niệm nhà thơ Xuân Diệu năm 2002 và quyết định của UBND TP Hà Nội về việc thu hồi một phần diện tích nhà đất số 24 Điện Biên Phủ giao cho Sở Văn hóa - Thông tin Hà Nội (nay là Sở VHTTDL) quản lý, sử dụng làm phòng lưu niệm nhà thơ năm 2003. Ngoài vụ việc trên, Hà Nội cũng giải quyết vụ kiện đòi một phần đất trong vụ tranh chấp kéo dài giữa mẹ kế - vợ hai của Cù Huy Cận với Cù Huy Hà Vũ, cấp một phần đất cho bà này.

Có thể thấy, lập luận của ông Cù Huy Hà Vũ theo đuổi kiện cáo lâu nay vẫn là ông là người thừa kế duy nhất của Xuân Diệu, bác mọi thực tế rằng phần đất “phân phối” (bản chất là cho thuê/mượn) của Nhà nước với nhà thơ Xuân Diệu đương nhiên là đã “cấp” cho nhà thơ, bất kể nhà thơ đã mất từ năm 1985 trước khi có Pháp lệnh về nhà đất 1991 và chủ trương chuyển đổi, thanh lý, bán tài sản công cho những hộ được thuê/mượn nhà công. Tức sau khi nhà thơ qua đời, phần nhà ở, đất ở được Nhà nước giao cho ông Xuân Diệu quản lý chưa được hợp thức hóa thành tài sản cá nhân, chưa được chuyển đổi sở hữu từ công sang tư.

Chuyện ông Cù khẳng khăng là con nuôi “hợp pháp” của cố nhà thơ Xuân Diệu cũng hài vô đối. Chứng cứ duy nhất là bức thư tay nhà thơ Xuân Diệu viết cho CHHV khi còn nhỏ là yêu quý, xem CHHV như con, không có bất cứ chứng từ nào nhận con nuôi, cũng như khi qua đời nhà thơ Xuân Diệu không để lại di chúc nào. Căn cứ để CHHV khăng khăng mình đã được hợp pháp hóa là con nuôi dựa trên giấy tờ cho bố đẻ, mẹ đẻ (em ruột nhà thơ) và một bác ruột (anh em nhà thơ) xác nhận CHHV là con nuôi và được quyền thừa kế mọi tài sản, di sản của nhà thơ. Có thể nói đây là cuộc chiến gia đình CHHV nhằm chiếm giữ quyền thừa kế tài sản và di sản cho CHHV, chống lại mọi quyết định của Nhà nước về biến nơi ở của nhà thơ Xuân Diệu thành phòng lưu niệm và bảo tồn di sản của nhà thơ.

Không chỉ chống lại mọi quyết định của Nhà nước, CHHV còn chống lại cả họ tộc nhà thơ Xuân Diệu hơn 20 năm qua, khi họ tộc này lặn lội làm đủ đơn thư kiến nghị chính quyền địa phương, Đảng, Nhà nước cưỡng chế CHHV lấy lại đất đai, bảo tồn di sản của nhà thơ Xuân Diệu, bày tỏ đau xót trước di vật của nhà thơ đang bị CHHV hủy hoại vì không lo bảo quản, biến phần đất/nhà của Xuân Diệu thành nơi cho thuê kinh doanh thu tiền hàng trăm triệu mỗi năm.

Xem bài báo từ năm 2007, 2008



Chính quyền Hà Nội đã nhiều lần làm việc yêu cầu CHHV chấp hành quyết định các cấp về thành lập Phòng lưu niệm trên; nhiều lần ra quyết định cưỡng chế CHHV xây dựng trái phép…

Đọc “đơn thư kêu cứu” của bà vợ CHHV mới thấy sự loanh quanh, chống chế, lượn lách và ngoan cố của vợ chồng CHHV giữ cho được miếng đất vàng tiếp tục thu lời, cho thuê, không thèm đếm xỉa đến việc dựng “bảo tàng tư nhân” trưng bày di sản nhà thơ Xuân Diệu như CHHV từng rêu rao nhiều năm trước bất chấp cả nguyện vọng cả gia tộc cố nhà thơ Xuân Diệu. Thế mới thấy, vì đồng tiền, vì mối lợi bản thân mà vợ chồng CHHV bất chấp đạo lý, chà đạp lên giá trị tinh thần vô giá của cha ông mình và di sản văn hóa của dân tộc!
Việt Nam có sai lầm khi tiến quân vào Campuchia hay không? (Kỳ 1)
Loa Phường

Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Quân đội Nhân dân Việt Nam tiến vào Campuchia để chấm dứt chế độ diệt chủng Khmer Đỏ (07/01/1979), báo chí, truyền hình chính thống đã đồng loạt đăng tải nhiều bài viết ca ngợi sự kiện này. Những bài này đều khẳng định rằng quân đội Việt Nam đã "hy sinh vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, cứu cả một dân tộc thoát khỏi nạn diệt chủng trong thế kỉ 20", chứ không "xâm lược Campuchia" như các nước trong Liên Hiệp Quốc từng lên án. Chẳng hạn, tướng Hoàn Kiền nói rằng "thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia".

Ngược lại truyền thông Nhà nước và tiếng nói, hồi ký của các cựu chiến binh chiến trường K, Osin Trương Huy San, giới zân chủ và truyền thông nước ngoài đang cố tình lèo lái, xuyên tạc bản chất kẻ thù và hạ thấp giá trị, ý nghĩa lịch sử của thắng lợi này cũng như thanh minh cho Mỹ và phương Tây đã hậu thuẫn cho quân đội, chính quyền diệt chủng Khmer Đỏ. Loa Phường xin dành 2 bài mổ xẻ động thái của phe nhóm này

Kỳ 1: Giới zân chủ công kích cuộc tiến công vào Campuchia như thế nào?
Kết quả hình ảnh cho việt nam tiến quân campuchia
Thời gian qua, giới zân chủ và truyền thông phương Tây khai thác sự kiện kỷ niệm 40 năm chấm dứt chế độ Khmer Đỏ theo 3 hướng chủ yếu:

Trong hướng thứ nhất, họ nói hệ thống tuyên truyền Việt Nam đang che giấu một sự thật, rằng Khmer Đỏ "có tên thật là Đảng Cộng sản Campuchia". Dựa vào tình tiết này, họ đánh đồng Đảng Cộng sản Việt Nam với Khmer Đỏ, và viết rằng các đảng Cộng sản từng cầm quyền đều gây ra nhiều tội ác.

Trong hướng thứ hai, họ nhấn mạnh những thiệt hại mà cuộc chiến ở Campuchia gây ra cho Việt Nam, để khẳng định rằng cuộc chiến này là một sai lầm, chứ không phải là một chiến thắng như báo chính thống đang tuyên truyền. Chẳng hạn, ông Ngọc Vinh, thư ký tòa soạn của báo Tuổi Trẻ, nói với BBC tiếng Việt rằng Việt Nam đã "mắc bẫy Trung Quốc" khi phát động cuộc chiến. Ông Vinh cho rằng "Việt Nam càng lún sâu vào Campuchia thì Trung Quốc càng được lợi, Thái Lan cũng được lợi, Mỹ cũng được vuốt ve tự ái từ vết thương do Việt Nam gây ra". Trong khi đó, cuộc chiến này khiến Việt Nam thiệt hại nặng vì bị mất mát nhân mạng, bị quốc tế cô lập, và không có thời gian để phục hồi sau 30 năm chiến tranh với Pháp và với Mỹ. Ông Vinh cũng viết rằng "do đã dàn dựng trước các chi tiết cho kịch bản Campuchia nên Trung Quốc thảnh thơi đem quân xâm chiếm Việt Nam một cách bất ngờ sau khi Việt Nam tiến qua Campuchia, để thực hiện chiến lược thôn tính Biển Đông của họ có từ thời Mao Trạch Đông: chiếm đất biên giới và quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, đặt chân vững chắc lên quần đảo Trường Sa, kiểm soát hoàn toàn đường ra biển của Việt Nam và các nước Đông Nam Á". 

Cuối cuộc phỏng vấn, ông Vinh viết rằng "sau ba cuộc chiến tranh liên tiếp, máu đổ thành sông xương chất thành núi, người Việt giờ chỉ muốn thụ hưởng hòa bình". Vì vậy, Việt Nam nên tránh rơi vào một cuộc chiến tranh khác, và nên "tận dụng từng phút giây hòa bình để phát triển đất nước".
Trương Huy San cũng phát tán bài viết theo hướng này, gây nhiều tranh

Hướng thứ ba, giới zân chủ tán phát bài viết hay tư liệu từ kiwi hay giải mật từ Nhà trắng theo hướng chạy tội, thanh minh cho việc Mỹ ủng hộ Khmer Đỏ, quan chức ngoại giao Mỹ lên án chế độ này ra sao, vì sao Mỹ muốn dùng lực lượng này kiềm chế "tiểu bá" VN hậu chiến tranh Mỹ Việt,..
Để giải đáp các vấn đề nêu trên, mời các bạn xem tiếp kỳ sau.

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

Giới zân chủ lo lắng Luật An ninh Mạng có hiệu lực trong thực tế?
Loa Phường

Ngày 01/01/2019, Luật An ninh Mạng Việt Nam bắt đầu có hiệu lực. Do hầu hết các điều khoản gây tranh cãi trong luật này nhằm kiểm soát các thành phần chống đối, bất mãn trên Internet, các thành phần này đã tiếp tục công kích luật từ thời điểm đó đến nay. Cụ thể, trong tuần trước, nhóm Hate Change tuyên bố rằng họ sẽ quảng bá "tri thức về tự do ngôn luận, tự do trên internet" để đẩy lùi Luật An ninh Mạng; trong khi nhiều gương mặt chống đối cực đoan như Phạm Đoan Trang, Lê Công Định, Đoàn Bảo Châu... đã kêu gọi cộng đồng mạng bất tuân luật này. Sang tuần này, Hate Change chưa có thêm hoạt động, trong lời kêu gọi "bất tuân" của các gương mặt cực đoan được hầu hết giới chống đối hưởng ứng. 
Kết quả hình ảnh cho Luật An ninh Mạng
Thấy vậy, một số cá nhân chống đối đã bình luận rằng dù Luật An ninh Mạng đã có hiệu lực, cộng đồng của họ "vẫn chửi chính quyền đều đặn hàng ngày", và "hình như chính phủ Việt Nam đã không đạt được thỏa thuận với Google và Facebook". Trong khi đó, ca sĩ Mai Khôi tỏ ra bi quan hơn. Trong một status hôm 04/01, Khôi phản ánh rằng sau cuộc gặp với Phạm Đoan Trang hồi 4 năm trước và cuộc gặp với Mai Khôi hôm 18/10/2018, Facebook vẫn "hoàn toàn im lặng, làm ngơ" trước các yêu sách của 2 người này. Còn Google thì "đã và đang xoá rất nhiều nội dung theo yêu cầu của nhà nước mà không cho chúng ta biết nội dung nào đã bị xoá", và "sắp ngoan ngoãn đặt văn phòng tại Việt Nam để cho nhà nước dễ quản lý". Trước tình hình đó, Khôi kêu gọi cộng đồng mạng gọi điện thoại, viết mail để gây áp lực lên bà Nguyễn Ánh Nguyệt, người phụ trách chính sách công của Facebook tại Việt Nam, nhằm thúc đẩy Facebook bất tuân Luật An ninh Mạng, khiến Luật mất hiệu lực. Khôi cũng khuyên cộng đồng liên hệ với nhóm Save Net (thuộc Hate Change) để được hỗ trợ, và để giúp nhóm này "thu thập thông tin và tài liệu hoá những gì đang diễn ra để sau này chúng ta có nhiều bằng chứng".

Ngày 08/01/2019, Nhà nước bắt đầu có động thái đầu tiên để gây áp lực lên Facebook, buộc công ty này tuân thủ Luật An ninh Mạng. Trong cuộc họp báo ở Hà Nội, Cục Phát thanh, Truyền hình & Thông tin Điện tử, thuộc Bộ Thông tin & Truyền thông Việt Nam đã tuyên bố rằng Facebook đang vi phạm pháp luật Việt Nam trong 3 lĩnh vực - là Quản lý nội dung thông tin, Quảng cáo trên mạng bất hợp pháp và Trách nhiệm thuế với Việt Nam.

Cụ thể, trong lĩnh vực Quản lý nội dung thông tin, Facebook đã không cung cấp thông tin về một số tài khoản được cho là "lừa đảo", "vi phạm pháp luật" để phục vụ điều tra của cơ quan an ninh. Facebook cũng không xóa, hoặc "cố tình trì hoãn việc xóa" các bài viết, tài khoản và fanpage có hoạt động "chống phá nhà nước", "nói xấu Đảng", "nói xấu lãnh đạo".

Trong lĩnh vực Quảng cáo trên mạng bất hợp pháp, Facebook đã bán quảng cáo cho các game mại dâm, game cờ bạc; cho các đối tượng bán vũ khí, bán tiền giả; và cho những bài viết chính trị có mục đích tạo "khủng hoảng truyền thông". VTC bình luận rằng những bài viết được quảng cáo này có thể "đe dọa an ninh quốc gia" nếu được phát tán trong các kỳ Đại hội Đảng, Hội nghị Trung ương Đảng.

Trong lĩnh vực Trách nhiệm thuế, Facebook đã không đóng thuế cho chính phủ Việt Nam dù thu được 235 triệu USD tiền quảng cáo trong năm 2018. 

Bộ Thông tin & Truyền thông cũng cho biết họ đã tiếp xúc với Ngân hàng Nhà nước, để đề nghị phối hợp ngăn chặn việc thanh toán tiền cho các sản phẩm và dịch vụ bất hợp pháp trên những hệ thống xuyên biên giới như Facebook.

Các phát ngôn vừa nêu của Bộ Thông tin & Truyền thông đã thu hút sự chú ý của nhiều trang mạng và hãng tin nước ngoài, bao gồm các trang tin tài chính như Financial Times và Bloomberg. Người đại diện của Facebook từ chối trả lời phỏng vấn các trang tin, và chỉ đưa ra một thông cáo ngắn, rằng:
"Chúng tôi có một quy trình rõ ràng để các chính phủ báo cáo nội dung bất hợp pháp cho chúng tôi. Chúng tôi xem xét tất cả các yêu cầu này dựa trên các điều khoản dịch vụ của chúng tôi và pháp luật địa phương".

Dù thông cáo trên chỉ mang tính chung chung và nước đôi, RFA lập tức bình luận rằng Facebook đã "phản bác cáo buộc vi phạm Luật An ninh Mạng của Việt Nam. Nguyễn Quang A và Phạm Chí Dũng cũng bình luận trên RFA tiếng Việt rằng qua sự kiện này, có thể thấy Nhà nước Việt Nam đang bất lực trong việc kiểm soát Facebook, Google và người dùng internet Việt Nam bằng Luật An ninh Mạng. Để chứng minh, Phạm Chí Dũng nói rằng Nhà nước chỉ nói suông, chứ "chẳng đưa ra biện pháp cụ thể nào" để xử lý Facebook. Trong khi đó, Nguyễn Vi Yên của nhóm Hate Change tỏ ra bi quan hơn, khi nói với RFA rằng những diễn biến trong 6 tháng qua cho thấy Nhà nước Việt Nam "cương quyết đưa Luật An ninh Mạng ra và làm cho nó có hiệu lực".

Như vậy, mối quan tâm chính của dư luận về Luật An ninh Mạng trong tuần qua là luật này có hay không có hiệu lực trong thực tế.

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi cho rằng Mai Khôi và Nguyễn Vi Yên đang có thái độ thực tế hơn hầu hết giới chống đối Việt Nam. Ngày 09/01, VTV đã đưa tin rằng chính phủ sắp ban hành một nghị định có liên quan đến việc xử lý hành vi vi phạm pháp luật của Facebook. Thông tin này bác bỏ dự đoán của Phạm Chí Dũng, rằng Nhà nước Việt Nam sẽ không đưa ra các biện pháp xử lý cụ thể. Trong khi đó, công ty Facebook chỉ bình luận về vụ việc một cách chung chung và nước đôi; còn công ty Google vừa không bình luận, vừa sẵn sàng xóa các bài viết không phù hợp với pháp luật, như Mai Khôi đã phản ánh.

Trong vụ việc này, chúng tôi cũng mong rằng Luật An ninh Mạng sẽ giúp môi trường thông tin số ở Việt Nam trở nên cân bằng hơn. Nếu được sử dụng vào đúng việc, nó sẽ góp phần điều chỉnh trật tự hỗn loạn hiện nay - khi thông tin sai sự thật, không phù hợp với pháp luật dễ dàng chi phối dư luận đám đông thông qua tiền quảng cáo.
“DÂN OAN” TÍCH CỰC DIỄU HÀNH KIẾM TIỀN TIÊU TẾT

Biển Xanh

          Khác với mọi năm việc có hàng loạt những hội, nhóm “hỗ trợ dân oan” được thành lập, đồng nghĩa với việc những công dân khiếu kiện chây ỳ các địa phương lưu trú tại khu vực Trụ sở Ban tiếp công dân TW (số 1 Ngô Thì Nhậm – Hà Đông) ít nhiều được hỗ trợ tiền, nhu yếu phẩm để đeo bám khiếu kiện dài ngày tại Hà Nội, đặc biệt, trong thời điểm gần Tết hàng năm, đều có những “chương trình”, “quỹ” được các rận chủ lập ra để kêu gọi việc hỗ trợ tiền tàu xe, quà tết cho công dân khiếu kiện. Tuy nhiên năm nay, trước việc các hội nhóm “hỗ trợ dân oan” thi nhau tan rã, lượng tài trợ cũng giảm rõ rệt, khiến “dân oan” cũng không khỏi nháo nhác khi Tết cũng đang đến rất gần.


          Hiện nay, tại các nhà trọ và vỉa hè quanh khu vực Trụ sở Ban tiếp công dân TW luôn thường có từ 30-40 công dân khiếu kiện của các địa phương lưu trú. Cầm đầu trong đội ngũ “dân oan” này có thể kể đến những Nguyễn Thị Hướng (Thanh Xuân), vợ chồng Đoàn Thanh Giang – Trương Thị Quý (Đồng Nai, bố mẹ của Đoàn Trương Vĩnh Phước đã bị “bật bãi” khỏi Hà Nội), Nguyễn Thị Huần (Vĩnh Phúc)... đều là những “dân oan” có số có má, không chỉ là những người khiếu kiện đơn thuần, mà còn thường xuyên tham gia vào các hoạt động của số rận chủ tổ chức trước đây. Qua theo dõi những vị “dân oan” này trong thời gian qua thì có thể thấy rõ một điều là số lượng, cường độ tụ tập đông người, diễu hành khiếu kiện tại trụ sở các cơ quan Đảng, Nhà nước, nhà riêng lãnh đạo tăng lên rõ rệt. Đáng chú ý, ngay cả những ngày nghỉ thứ 7, chủ nhật của những ngày cuối năm, những “dân oan” này cũng tụ tập đông người, căng băng rôn khẩu hiệu, diễu hành tại khu vực phố đi bộ bờ hồ Hoàn Kiếm, gây mất an ninh trật tự, làm ảnh hưởng không nhỏ tới hoạt động vui chơi giải trí của người dân...
          Có thể nhìn nhận sự việc trên qua 2 góc độ:
Thứ nhất đây đều là những công dân khiếu kiện của các địa phương khác, đáng lẽ việc khiếu kiện phải là trụ sở cơ Ban Tiếp công dân hoặc những cơ quan có thẩm quyền giải quyết. Tuy nhiên, những công dân này lại chọn địa điểm khiếu kiện đều là những khu vực không phải là nơi tiếp công dân, những nơi công cộng, như khu vực Bờ Hồ - nơi mà những rận chủ thường xuyên kêu gọi, tụ tập đông người mỗi cuộc biểu tình.
Thứ hai, việc khiếu kiện vào những ngày làm việc đã đành, đằng này những “dân oan” còn đi “khiếu kiện” cả vào những ngày nghỉ, thứ 7, chủ nhật...
Qua đó có thể khẳng định chắc chắn một điều việc khiếu kiện chỉ là cái cớ để những “dân oan” này gây sự chú ý, “đánh trống ghi tên” với số rận chủ để được hỗ trợ tiền, vật chất trong dịp Tết mà thôi.
         


Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Phóng viên Xuân Dương của báo Giáo dục Việt Nam là ai?
Loa Phường


Lâu nay, dư luận quan tâm đến các cây viết bình luận chính trị - xã hội nóng bỏng khá để ý đến nhà báo Xuân Dương của báo Giáo dục Việt Nam bởi cường độ viết, tính nhạy cảm/tư duy trong mỗi bài báo cũng như lập trường/quan điểm chính trị của anh này đều đặc biệt... nghiêm trọng
Xin lấy một vài ví dụ
1. Bài báo “Hà Nội tiến hay lùi” mà Loa Phường đã đề cập trong bài viết trước thể hiện rõ khả năng nhìn nhận, tư duy lệch lạc nghiêm trọng trong việc thổi phồng và quy chụp chính quyền Hà Nội qua việc ban hành  quy định/nội quy “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” tại trụ sở tiếp dân. Cách đánh giá, xem xét vấn đề có thể tạm cảm thông do trình độ nhận thức của người viết, nhưng cách đặt vấn đề lên án quy định trên là “Hà Nội tiến hay lùi” chỉ vì quy định đó đã được hàng loạt các phòng tiếp dân từ trung ương tới các địa phương ban hành trước Hà Nội nhiều năm, rõ ràng là cách làm “bỏ bóng đá người” – vi phạm nghiêm trọng quy tắc khách quan, không thiên kiến, không quy chụp của một người viết báo.
2. Rất nhiều bài báo của tác giả này như bài “Lò củi và lò quan” dưới đây cho thấy người viết công kích chế độ chính trị hiện hành, đổ lỗi cho nó mới là nguyên nhân dẫn đến hệ lụy xã hội hiện nay, cụ thể ám chỉ nguyên nhân dẫn đến quan chức tham nhũng bị xử lý là do hệ thống đào tạo lý luận chính trị cũng như quy trình bổ nhiệm quan chức kèm tiêu chí lý luận chính trị tức “lò đào tạo quan”, đòi xem xét lại hệ thống đào tạo này, tức thay đổi cách thức xem xét bổ nhiệm lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện nay.

Rõ ràng bài báo thể hiện tinh vi ý đồ người viết nhằm phủ nhận nền tảng lý luận, tư tưởng cộng sản mà Đảng, Nhà nước ta đang theo đuổi mới là nguyên nhân khiến đảng viên, cán bộ thoái hóa biến chất, tham nhũng tràn lan… chứ không phải nguyên nhân từ “suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống”. Cách lập luận không mấy khác với quan điểm mà thế lực phản động đang xuyên tạc, phủ nhận công cuộc chống tham nhũng hiện nay không thành công do cơ chế, bản chất chế độ, chỉ có đa nguyên, đa đảng, từ bỏ chủ nghĩa cộng sản mới chống được tham nhũng…
Còn rất nhiều cách thức chống phá chế độ chính trị của phóng viên này qua hệ thống bài vở được đăng trên báo Giáo dục Việt Nam dưới đây, bạn đọc nào rảnh, mời nghiên cứu
Có thể thấy, phóng viên Xuân Dương này là cây bút chủ lực của tòa báo Giáo dục Việt Nam với lượng bài viết cực dày, cực nhiều, và toàn chủ đề “nóng” với phong cách “giải quyết vấn đề” đều tương tự như 2 ví dụ nêu trên. Cách đây 4 năm, chính cây bút này đã khiến rất nhiều người dân yêu nước, cựu chiến binh chiến tranh Biên giới, thanh niên, sinh viên bức xúc, khi ca ngợi số đối tượng lợi dụng chiêu trò tưởng niệm trận Gạc Ma để gây rối an ninh trật tự, xuyên tạc đường lối đối ngoại của Đảng. Nhiều gương mặt trong số những tưởng niệm viên mà Xuân Dương ca ngợi là "người yêu nước" hiện nay đã nhập kho với các tội danh Tuyên truyền chống Nhà nước, Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, Lợi dụng quyền và lợi ích hợp pháp xâm phạm Nhà nước, tổ chức và công dân, như Bùi Hằng, Trần Thị Nga, Dũng Phi Hổ, hơn chục thành viên Hội anh em dân chủ, nhóm Chấn hưng nước Việt, nhóm No-U, …
Mong rằng Tòa soạn báo Giáo dục Việt Nam nên xem xét, điều chỉnh thái độ chính trị của mình, thay vì các bài viết cực đoan nằm ngoài tôn chỉ, mục đích của báo để tránh những đáng tiếc xảy ra như vụ phóng viên của quý báo tống tiền doanh nghiệp tại Yên Bái bị bắt quả tang, hay mới đây nhất FLC - một doanh nghiệp lớn vì chịu không thấu cũng đã phải có đơn tố cáo quý báo ra tòa vì có tới gần trăm bài báo "đánh doanh nghiệp", mà trong đó phần lớn là sai sự thật. Cũng mong rằng cơ quan chủ quản, cơ quan quản lý báo chí hãy rà soát các bài báo của phóng viên Xuân Dương cũng như ý thức chính trị của Tổng biên tập của báo Giáo dục Việt Nam để xem xem liệu có phải họ đã “tự diễn biến, tự chuyển hóa” ?


Trao đổi với báo Giáo dục Việt Nam về bài “Hà Nội tiến hay lùi”
Loa Phường




Báo Giáo dục Việt Nam ngày 13/1/2018 đăng bài “Hà Nội tiến hay lùi?” của tác giả Xuân Dương quy kết gay gắt quy định “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” tại trụ sở tiếp công dân thành phố là trái với tinh thần các văn bản Hiến pháp, Luật tiếp công dân, Luật An ninh mạng, Pháp lệnh bảo vệ bí mật nhà nước, Luật Bảo vệ bí mật nhà nước, trái với tinh thần người dân được phép làm những điều “pháp luật không cấm” và minh chứng cho thực trạng “cái gì không quản được thì cấm ” của cơ quan quản lý Nhà nước. Từ cách đặt vấn đề, cách giải quyết vấn đề theo kiểu “liên hệ và suy diễn”, cách lấy ví dụ từ một số sai phạm của phía cơ quan Nhà nước, rồi gán ghép động cơ cho những cơ quan, người đứng đầu ban hành quy định trên đang vi phạm pháp luật, chống lại sự phát triển xã hội, chống lại quyền chính đáng của người dân của bài báo là cảm nhận của bất cứ ai sau khi kiên nhẫn đọc hết bài báo này. Người viết còn tưởng như đang đọc nhầm bài báo trên các trang phản động như Dân làm báo, Nhật ký yêu nước bởi lối hành văn, kiểu suy diễn, quy chụp và thóa mạ, xúc phạm cơ quan Nhà nước giống y chang.
Xin lấy một vài ví dụ:
- Khi viện dẫn quy định nay đã xung đột với Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước, tác giả bình phẩm rằng “Nếu “người có thẩm quyền” là người đứng đầu cơ quan - với Ban Tiếp công dân Trung ương là ông Nguyễn Hồng Điệp, với Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội là ông Nguyễn Đức Chung - xác định những “trao đổi giữa công dân với cán bộ tiếp công dân” tại trụ sở là bí mật nhà nước thì việc quy định cấm ghi âm, ghi hình là đúng luật, ngược lại là trái luật.”
Xin hỏi, với cách đặt vấn đề và tư duy/não trạng của tác giả bài báo này thì những hình ảnh đời tư công dân không phải là “bí mật Nhà nước” thì các quy định xử lý người tung bí mật đời tư đó lên mạng là trái với Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước, đồng nghĩa với “trái luật” này? Có thể nói, người viết viện dẫn kiểu này thì vô khối quy định của luật này sẽ xung đột với luật khác đều sẽ là “trái luật” và là cái cớ để tác giả phủ nhận mọi giá trị không “tương thích” với quan điểm của tác giả.
Với kiểu suy diễn này, vô khối “nội quy”, “quy phạm” đều đang vi hiến, trái pháp luật, vi phạm nhân quyền… Chẳng hạn học sinh không nói tục, chửi bậy là vi phạm quyền tự do ngôn luận; tiêu chuẩn cấp thẻ nhà báo phải có bằng đại học trở nên vi phạm quyền bình đẳng, tiếp cận nghề nghiệp, phấn đấu xã hội; phụ nữ được nghỉ hưu trước nam giới là vi phạm luật lao động…đều “trái luật” hết!!!
Hay đơn giản nhất khi ra vào trụ sở cơ quan, trường học bình thường, không phải là mục tiêu quân sự, bí mật Nhà nước đều phải trình giấy tờ tùy thân với bảo vệ rõ ràng là vi phạm luật mà tác giả đang viện dẫn.
- “Theo đó cơ quan và cán bộ “tiếp dân, hỏi cung” có quyền và nghĩa vụ ghi âm, ghi hình các buổi làm việc.
Vậy ngược lại thì sao?
Ngược lại thì Ban Tiếp công dân Trung ương, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội tự cho mình quyền cho phép hoặc cấm dân ghi âm, ghi hình tại trụ sở tiếp dân?
Với quy định này, người dân và cơ quan nhà nước có bình đẳng trước pháp luật?
Cũng cần phải nhấn mạnh thêm, khẩu hiệu “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật” hiện nay không còn chính xác nữa bởi bên cạnh “Luật Tố tụng hình sự” còn có “Luật Tố tụng hành chính”
Kiểu bình luận này tác giả bài báo ví von quy định và thẩm quyền ban hành quy định này không khác gì người ký nó tự trao cho mình lập ra chế tài, luật mới là “Luật Tố tụng hành chính” tức được quyền xử lý người dân vi phạm quy định về hành chính, điều mà chỉ tồn tại trong luật tố tụng hình sự, tố tụng dân sự. Với tư duy này, thì hiệu trưởng nhà trường không thể tự cho mình cái quyền ra nội quy và chế tài xử lý học sinh, sinh viên vi phạm nội quy nhà trường? Với tư duy này, Hội nhà báo/luật sư… không thể tự cho mình thiết lập quy tắc đạo đức hành nghề và tước thẻ hành nghề của thành viên? Mọi thứ “nội quy” đều vi phạm văn bản pháp luật nào đó, đều thể hiện tư duy “tự cho mình quyền cho phép hoặc cấm dân” và vi phạm “quyền bình đẳng trước pháp luật” hết!
- “Nếu Ban Tiếp công dân trung ương, Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội không thể viện dẫn bất kỳ điều khoản nào, trong bất kỳ đạo luật nào cho phép cấm công dân ghi âm, ghi hình (trước khi được người/cơ quan tiếp dân cho phép) tại nơi tiếp công dân thì việc ban hành nội quy, quy chế với điều khoản phải xin phép đã nêu là vi hiến”
Vòng vèo hết các văn bản luật để chứng minh quy định “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” chưa được quy định bất cứ điều luật nào là cơ sở cho tác giả bài báo này kết luận nó “vi hiến”. Thì đối chiếu tương tự với vấn đề tôi đã nêu bên trên, hầu hết các quy định/nội quy trong nội bộ ngành nghề, cơ quan, tổ chức, trường học hiện nay đều có thể rơi vào “vi hiến” và cần bãi bõ, cần xem xét trách nhiệm ban hành ra nó cả?
Giải thích cụ thể như trên, tôi muốn nói với tác giả bài báo và Ban biên tập Tòa soạn báo Giáo dục Việt Nam rằng, họ đã vi phạm nghiêm trọng trong tư duy,nhận thức vấn đề ra sao. Rõ ràng, quy định “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” chỉ có giá trị áp dụng tại Trụ sở tiếp dân của 33 nơi đã ban hành ra nó; không có giá trị như một “quy phạm pháp luật”, không có chế tài xử lý, không phải là cấm đoán và thực tế chưa có công dân nào bị xử lý khi “vi phạm” nội quy đó hết, trừ việc hành vi quay phim, ghi âm buổi tiếp dân gắn với các vi phạm khác như hành vi gây rối trụ sở, hành vi xúc phạm cán bộ…
Xin nói thêm, quy định/nội quy kiểu như “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân” tại trụ sở tiếp dân chỉ có giá trị như “những điều quy định để đảm bảo trật tự và kỉ luật trong một tập thể, một cơ quan”. Cách thổi nó lên thành văn bản quy phạm pháp luật rồi cho nó vi hiến không khác gì sự thổi phồng, nghiêm trọng hóa nó lên làm cái cớ để xuyên tạc, bóp méo bản chất sự việc, làm cái cớ kích động chống phá, gieo giắc tâm lý hoang mang, mất niềm tin vào bộ máy Nhà nước với ý đồ đen tối, xấu xa.


Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2019

NHỮNG THẤT BẠI CỦA PHONG TRÀO DÂN CHỦ NĂM 2018

Biển Xanh 

Cứ mỗi dịp tết đến xuân về lại là dịp để mỗi chúng ta nhìn lại thành quả của một năm đã qua. Với làng rân chủ cũng vậy, năm 2018 một năm đầy biến động, nhưng khi “tổng kết” lại thì có vẻ 2018 tiếp tục là một năm thất bại ê chề trong giới rân chủ:
Kết quả hình ảnh cho rận chủ
          1. Phong trào biểu tình ngày càng tan rã:
          Năm 2018, có thể nói phong trào biểu tình của giới rận chủ tiếp tục đánh dấu một năm thụt lùi, khi không tổ chức được cuộc biểu tình nào ra hồn. Cái cớ để các rận chủ có thể hy vọng nhất để lôi kéo, kích động được đông đảo người xuống đường biểu tình trong năm 2018 chính là việc phản đối Luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt, Luật An ninh mạng cuối cùng cũng thất bại ê chề. Điển hình là những cuộc biểu tình hồi tháng 6/2018, có thể thấy các anh chị rận chủ tại Hà Nội đã nhanh chóng bị giải tán trước khi thực hiện được ý đồ; một số tỉnh phía Nam thì có những diễn biến phức tạp hơn, tuy nhiên sau đó thế nào cũng đã rõ, hàng loạt những kẻ tham gia gây rối đã bị trừng trị... khiến phong trào biểu tình vừa nổi đã nhanh chóng bị dập tắt.
          Nguyên nhân của sự thất bại của phong trào biểu tình trong năm 2018 được xác định là do những mâu thuẫn, chia rẽ giữa các hội, nhóm, cá nhân trong giới rận chủ vẫn âm ỉ, chưa được giải quyết. Do vậy, với mỗi lý do biểu tình trong năm 2018 không một hội, nhóm, cá nhân nào có đủ uy tín để đứng ra kêu gọi, tập hợp lực lượng... Cá biệt có những rận chủ phát lời kêu gọi thì cũng bị “ném đá” tơi bời, không ai hưởng ứng (như trường hợp của Nguyễn Trung Lĩnh hồi tháng 5/2018 khi kêu gọi biểu tình chống TQ); lời kêu gọi “Tổng biểu tình dịp 02/9” cũng bị chính các rận chủ lên án vì cho rằng đó là lời kích động bạo lực (chuẩn bị bom xăng, gậy gộc, súng tự chế...) của số bên ngoài, đẩy người biểu tình trong nước vi phạm pháp luật...
          2. Luật An ninh mạng – nỗi lo thường trực và sự bất lực của rận chủ trong việc phản đối:
Với 86,68% số phiếu tán thành, ngày 12/6/2018 Luật An ninh mạng đã được các đại biểu Quốc hội thông qua, chính thức có hiệu lực từ ngày 01/1/2019. Với những hành vi bị nghiêm cấm trong luật, đã khiến giới rận chủ không khỏi “nháo nhác”, hô hào để phản đối ngay từ khi vẫn còn là dự thảo và cả đến khi được Quốc hội thông qua. Bất lực trước việc phản đối Quốc hội thông qua Luật An nin mạng, giới rận chủ tiếp tục hô hào cộng đồng mạng tẩy chay Facebook, hô hào“chuyển nhà” từ Facebook sang Minds nhằm đối phó với những điều khoản của Luật An ninh mạng. Tuy nhiên cơn sốt “chuyển nhà” cũng chỉ được một thời gian ngắn, khi những rận chủ biến Minds thành sân chơi riêng và chửi cho nhau nghe mãi cũng chán, lại quay lại sử dụng Facebook như bình thường. Đến nay câu chuyện về Minds có lẽ đã đi vào dĩ vãng, chẳng ai còn quan tâm.
3. Hàng loạt những rận chủ tiếp tục được “nhập kho” và những vụ án được đưa ra xét xử:   
Theo như thống kê của rận chủ Phạm Bá Hải – điều phối viên của “Hội tù nhân lương tâm”, trong năm 2018 số “nhà hoạt động dân chủ” bị bắt và kết án là 51 người, nhiều nhất trong 3 năm trở lại đây. Những tội danh các rận chủ bị bắt trong năm 2018 chủ yếu là tội danh tuyên truyền chống nhà nước, hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân và lợi dụng quyền tự do dân chủ như Huỳnh Thục Vi, Nguyễn Trung Lĩnh, Lê Đình Lượng... hay tội cố ý gây thương tích như Vũ Văn Hùng.
Bên cạnh đó, năm 2018 cũng đánh dấu sự tan rã của “Hội anh em dân chủ”, khi vụ án Nguyễn Văn Đài và đồng bọn đã được đưa ra xét xử sơ thẩm và phúc thẩm với mức án cho những rận chủ từ  7-15 năm tù. Sau một thời gian thi hành án, Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà được “thoát nhà tù cộng sản” để sang Đức theo dạng tị nạn chính trị. Cứ tưởng Nguyễn Văn Đài sẽ vực dậy được “Hội anh em dân chủ” khi được tự do, nhưng rồi hết chuyện lùm xùm việc bầu bán chức danh trong Hội, đến việc Lê Thu Hà vạch trần bộ mặt Nguyễn Văn Đài là kẻ cơ hội... khiến “Hội anh em dân chủ” đến nay chỉ còn là hữu danh vô thực.

         


Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

Park Hang-seo: 'Chúng tôi đã chiến đấu hết mình'

HLV tuyển Việt Nam hài lòng về tinh thần chiến đấu của các học trò, sau thất bại 0-2 ở lượt trận thứ hai bảng B gặp Iran chiều 12/1.






Ông Park chứng kiến các học trò chịu trận trước Iran.


"Chúng ta đều biết Iran mạnh thế nào, và hôm nay họ đã thể hiện điều đó trên sân. Nhưng các cầu thủ Việt Nam đã chiến đấu hết mình", HLV Park Hang-seo chia sẻ. "Khoảng cách giữa hai đội quá lớn. Các bạn có thể thấy điều đó trên bảng xếp hạng của FIFA. Họ đang đứng số một châu Á. Để thu hẹp cách biệt là điều không thể trong một sớm một chiều. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn có thể tiến bộ, bởi các cầu thủ của chúng tôi còn trẻ, còn cơ hội để cải thiện". 

Đương đầu ứng viên vô địch, Việt Nam vẫn tiếp cận trận đấu ấn tượng. Họ sẵn sàng phản công khi có cơ hội, bên cạnh việc tập trung phòng ngự chủ động. Khoảng nửa đầu hiệp một, tỷ lệ kiểm soát bóng vì vậy khá ngang ngửa, và Iran không tạo được quá nhiều sức ép lên khung thành của Đặng Văn Lâm. Phải đến phút 38, trong một tình huống xuống biên và tạt vào đầy nỗ lực, đội bóng của HLV Carlos Queiroz mới có bàn mở tỷ số nhờ cú đánh đầu của Sardar Azmoun.

Sang hiệp hai, cũng chính tiền đạo này ấn định tỷ số cho Iran. Tuy nhiên Việt Nam cũng đã thi đấu kiên cường và thậm chí có hai cơ hội ngon ăn bị bỏ lỡ thuộc về Công Phượng và Quang Hải.

Cả hai bàn thua trận này của Việt Nam đều phần nào có sai sót cá nhân. Ở tình huống đầu tiên, các hậu vệ đã bị hút người, bỏ ngỏ cho Azmoun bật cao đánh đầu trống trải. Sau đó, Trọng Hoàng và Duy Mạnh đều phá bóng hụt, để đối phương lọt xuống đánh bại thủ thành Đặng Văn Lâm. Được hỏi về vấn đề này, ông Park cho biết: "Tôi không nghĩ vấn đề nằm ở cá nhân nào. Đúng là đôi khi có những sai lầm cá nhân dẫn đến bàn thua, nhưng hôm nay thì không. Đối thủ quá mạnh và tôi không muốn đề cập đến bất cứ ai". 

Thất bại trận này khiến Việt Nam tụt xuống thứ ba bảng D, với 0 điểm và hiệu số -3, và cuối cùng trong nhóm 6 đội tranh vé vớt. Tuy nhiên, cơ hội vẫn còn với thầy trò ông Park khi chỉ phải đối đầu với Yemen ở lượt trận cuối cùng. "Không dễ để chúng tôi có thể quyết định tấm vé đi tiếp. Chỉ có một điều chắc chắn là chúng tôi phải thắng trận đấu cuối cùng", nhà cầm quân Hàn Quốc nói. "Chúng tôi phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận đấu đó, và duy trì quyết tâm chiến thắng". 

Trận Việt Nam - Yemen diễn ra lúc 23h thứ Tư ngày 16/1.

Anh Khoa (từ UAE)
Toàn cảnh phản ứng xung quanh quy định "không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân" đúng hay sai?
Loa Phường
Ngày 03/01/2019, Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã ký Quyết định số 12/QĐ-UBND ban hành Nội quy tiếp công dân tại trụ sở tiếp công dân. Một điểm trong quy định này, rằng người dân "không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân", đã gây tranh cãi trong dư luận. Trong dư luận chính thống, nổi lên là 2 bài phỏng vấn tiến sĩ Lê Hồng Sơn trên báo Thanh niên, bài phỏng vấn luật sư Nguyễn Minh Long trên báo Giáo dục Việt Nam. Trong dư luận phi chính thống, nhiều gương mặt chống đối đã phản bác quy định này như ông luật sư Lê Văn Luân trên Facebook và luật sư Ngô Ngọc Trai trên BBC tiếng Việt. Tựu chung, lập luận của những kênh truyền thông này là:

Thứ nhất, họ cho rằng trong vụ việc này, UBND Thành phố Hà Nội đã vượt quá thẩm quyền của mình. Dù Luật Tiếp Công dân trao cho Chủ tịch UBND tỉnh, thành phố thẩm quyền ban hành quy chế, nội quy; các văn bản này chỉ văn bản hành chính cá biệt chứ không phải là văn bản quy phạm pháp luật, cũng không được mâu thuẫn với luật và Hiến pháp. Trong khi đó, quy định "không cho phép quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân" đã mang đặc tính của một luật cấm, nên lẽ ra UBND không có quyền ban hành nếu Quốc hội chưa thông qua. Luật sư Nguyễn Minh Long nói thêm rằng vì trụ sở tiếp công dân là nơi người dân thường xuyên qua lại, không thuộc danh sách khu vực cấm, địa điểm cấm theo Quyết định số 160/2004/QĐ-TTg, "không có cơ sở để cấm người dân quay phim, chụp ảnh" ở đó.

Thứ hai, họ cho rằng người dân phải có quyền quay phim, chụp ảnh ở trụ sở, để thực hiện quyền giám sát các cán bộ tiếp dân, tránh để cán bộ có biểu hiện sai phạm, hống hách.

Thứ ba, cần tách bạch giữa hành vi quay phim tại trụ sở tiếp dân với hành vi đăng các clip quay được lên mạng. Thay vì ban hành một quy định mới giới hạn quyền quay phim, chụp ảnh của người dân, nên dùng các luật sẵn có để xử lý hành vi đăng clip lên mạng nhằm tuyên truyền sai sự thật. 

Ở chiều ngược lại, báo An ninh Thủ đô và một số quan chức, cán bộ của Thành phố đã ủng hộ quy định mới này vì 2 lý do.

Thứ nhất, theo báo An ninh Thủ đô, thì Hà Nội không phải là nơi đầu tiên ban hành quy định này. Nhiều tỉnh, thành phố, bộ ngành trên cả nước đã ban hành một quy định tương tự từ 3 năm trước. Số này bao gồm Trụ sở Tiếp dân Trung ương của Thanh tra Chính phủ, các trụ sở tiếp dân của Bộ Xây dựng, và trụ sở của các tỉnh Hải Phòng, Hà Nam, Thái Bình, Bình Thuận, Bình Phước, Đồng Nai, TP.HCM....

Thứ hai, một số quan chức, cán bộ của Thành phố đã khẳng định rằng quy định này không ảnh hưởng đến quyền giám sát các cán bộ tiếp dân. Cụ thể, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung cho biết mọi phòng tiếp công dân trên địa bàn thành phố Hà Nội đều trang bị camera ghi âm và ghi hình, giúp giám sát vấn đề thực thi công vụ của cán bộ. Nếu người dân muốn trích xuất clip ghi lại buổi tiếp công dân mà mình tham gia thì Hà Nội đảm bảo sẽ trích xuất đầy đủ. Việc này sẽ được làm thủ tục bàn giao và có biên bản cẩn thận.

Nhưng nếu công dân vẫn có nhu cầu ghi âm, ghi hình, thì theo quy định mới, họ nên trao đổi với cán bộ tiếp công dân. Sau khi ghi âm, ghi hình xong, hai bên cùng kiểm tra lại nội dung và xác nhận bằng biên bản với nhau để làm tài liệu sử dụng công khai, minh bạch.

Ông Lê Đình Cung - Phó trưởng ban thường trực Ban Tiếp Công dân của thành phố - đã mô tả thêm một biện pháp giám sát khác mà người dân có thể sử dụng. Sau buổi tiếp, công dân sẽ có phiếu nhận đơn của cán bộ tiếp công dân hoặc biên bản xác nhận nội dung buổi tiếp. Trên phiếu nhận đơn sẽ ghi ngày, giờ làm việc và nội dung làm việc của công dân, ghi nhận các văn bản đi kèm. Công dân có hài lòng với buổi tiếp thì mới ký vào biên bản, sau đó biên bản sẽ được đóng dấu. 

Sau khi xem xét vấn đề, chúng tôi thấy:

Thứ nhất, nếu quy trình mà 2 ông Nguyễn Đức Chung và Lê Đình Cung mô tả được thực hiện nghiêm túc trong thực tế, thì người dân sẽ được đảm bảo quyền giám sát các cán bộ tiếp dân, và tư liệu hình ảnh họ ghi âm, ghi hình mới có giá trị bảo vệ quyền lợi trước các cơ quan pháp luật theo các luật tố tụng hiện nay

Thứ hai, vì nội quy mới không cấm việc quay phim, chụp ảnh tại phòng tiếp dân, nó không mang tính chất của một luật cấm hay kiểu quy phạm pháp luật cần được Quốc hội phê chuẩn. Bởi vậy cách diễn giải trong các bài phỏng vấn cựu quan chức, luật sư trả lời phỏng vấn các báo chí dường như cố tình áp đặt, hướng lái bản chất quy định để kích động dư luận tấn công chính quyền Thủ đô nhằm dụng ý đen tối nào đó

Thứ ba, Hà Nội là nơi "đi sau", cấp dưới khi cấp trên và nhiều tỉnh thành khác đã ban hành quy định tương tự tại trụ sở tiếp dân. Việc áp đặt cho Hà nội vi hiến, vi phạm pháp luật qua bóp nặn bản chất vụ việc, bỏ bóng đá người đang cho dư luận thấy các báo chí trong nước như Thanh Niên, Dân Trí...đang học theo phong cách của BBC và các trang truyền thông chống phá Nhà nước có chủ đích khi cố tình bẻ lái việc kiến nghị xem xét tính đúng sai/hợp lý hay không của một quy định đã được áp dụng phổ biến, từ lâu nhằm vào hạ uy tín chính quyền Hà nội nói chung và cá nhân ông Chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Đức Chung nói riêng
DƯ LUẬN ĐÃ BỊ DẮT MŨI THẾ NÀO TRONG VỤ QUYẾT ĐỊNH SỐ 12
Loa Phường

Mấy ngày qua cư dân mạng sục sôi, nhiễu loạn trước thông tin của một số tờ báo trong nước đưa tin chính quyền Thành phố Hà Nội ban hành Quyết định số 12/QĐ-UBND về nội quy  tiếp công dân tại trụ sở tiếp dân thành phố, trong đó có quy định “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân”. Tưởng chừng đây là một sự việc bình thường, thuần túy thực hiện nhiệm vụ đưa tin của báo chí nhưng với cách đưa tin thiếu cái tâm, bóp méo thông tin của nhiều tờ báo đã khiến cho dư luận hiểu sai bản chất vấn đề, biến quyết định này về nội quy làm việc nhằm bảo vệ quyền lợi của công dân trở thành vi phạm quyền công dân, trở thành cái cớ để cho bọn phản động chống phá. Trang facebook luật sư chống đối Lê Văn Luân hay trang Việt Tân, BBC, RFA ngay lập tức đã chộp lấy vụ việc và có những bài viết đăng tải, kích động, xuyên tạc vụ việc trên.

image1.JPG
Bài  trên RFA - một tờ báo nước ngoài thường xuyên đưa tin xuyên tạc về Việt Nam

* Về mặt pháp lý cần làm rõ 3 vấn đề: 
1/ Thẩm quyền ký Quyết định số 12 hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Chủ tịch UBND Tp. Hà Nội Nguyễn Đức Chung, được thể hiện rõ tại Khoản 6, Điều 12 Luật Tiếp công dân: "Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp tỉnh ban hành nội quy tiếp công dân tại Trụ sở tiếp công dân cấp tỉnh". Tuy nhiên, để đảm bảo tính khách quan Bộ Tư pháp, Thanh tra Chính phủ đã cử đoàn công tác làm việc với Hà Nội về việc ban hành văn bản nói trên. Chúng ta sẽ chờ đợi kết luận của các cơ quan có thẩm quyền vì vậy các nhà báo và dư luận cần bình tĩnh không để số đối tượng xấu kích động, không đưa tin bài với mục đích câu view làm ảnh hưởng đến kết quả thanh tra.
 2/ Quyết định số 12 của UBND TP Hà Nội, chỉ là sự cụ thể hóa, sửa đổi, bổ sung các quy định về tiếp công dân trước đó của thành phố, cụ thể Quyết định số 36/2007/QĐ-UBND ngày 28/03/2007, của thành phố về việc “Ban hành quy định về tiếp công dân và giải quyết khiếu nại, tố cáo thuộc thành phố Hà Nội”; Quyết định số  02/2015/QĐ-UBND ngày 10/02/2015,về việc “Ban hành quy định về việc tiếp công dân và xử lý đơn khiếu nại, đơn tố cáo, đơn kiến nghị, phản ánh trên địa bàn thành phố Hà Nội”. Vậy là Quyết định 12 này không mới mà đó là sự tiếp nối, cụ thể hóa rõ ràng, đầy đủ hơn cho việc tiếp công dân đạt hiệu quả trong tình hình mới. Nội dung thì rõ ràng không khác với quy định cơ quan cấp trên. Quyết định số 2276/QĐ-TTCP ban hành từ ngày 11/8/2015 về Nội quy trụ sở Tiếp công dân Trung ương đã ghi rõ tại Điều 7 quy định “Không được tự ý quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của lãnh đạo Ban tiếp công dân…”! 

3/Về quy định “Không quay phim, chụp ảnh, ghi âm khi chưa có sự đồng ý của người tiếp công dân”, được quy định tại khoản 7, mục II của nội quy này đang là điều gây tranh cãi nhất. Theo pháp luật Việt Nam, công dân có quyền làm những việc pháp luật không CẤM,đọc kỹ lại chúng ta đều thấy chính quyền thành phố không CẤM việc công dân quay phim, chụp ảnh cán bộ tiếp dân nhưng ở đây việc quay phim phải dựa trên nguyên tắc, đạo đức ứng xử xã hội, tôn trọng quyền công dân, quyền con người của cán bộ tiếp dân theo quy định của Bộ luật dân sự về quyền hình ảnh cá nhân. Ngoài ra, từ ngữ pháp luật thì từ “Không được quay phim, chụp ảnh khi chưa có sự đồng ý” khác hoàn toàn nghĩa của từ “Cấm quay phim chụp ảnh”.

Thực tiễn đã xảy ra nhiều vụ công dân lạm dụng quyền giám sát cán bộ tiếp dân để dí máy quay vào mặt, vừa quay vừa chửi, mạt sát cán bộ tiếp dân, hành hung, đập phá trụ sở nhưng khi đưa lên mạng thì lại cắt xén tạo ra dư luận thiếu thiện cảm với chính quyền. Ta có thể thông cảm vì người dân trong tình trạng ức chế tâm lý thì khó có thể tránh được những hành vi mất kiểm soát như vậy nhưng việc hễ một chút là rút điện thoại ra dí vào mặt cán bộ, chửi bới cán bộ tại chính trụ sở cơ quan nhà nước thì cần phải có quy định ngăn chặn hành vi, rồi mới mời các cơ quan chức năng đến điều tra tiếp về hành vi đó có vi phạm pháp luật hay không.Ở Mỹ hay các nước châu Âu, và hiện tại ở Việt Nam quy định việc ghi hình, ghi âm đã được luật hóa trong tố tụng hình sự, dân sự đều theo hướng chuẩn mực CHỨNG CỨ CHỈ ĐƯỢC THỪA NHẬN NẾU ĐÃ ĐƯỢC THÔNG BÁO VÀ ĐỒNG Ý CỦA CÁC BÊN! Rõ ràng lập luận để bảo vệ quyền lợi của người khiếu kiện, người dân đến làm việc ở trụ sở tiếp dân được quyền bí mật/công khai ghi âm, ghi hình và tự bảo vệ khi ra trước pháp luật sau này hoàn toàn thiếu cơ sở pháp luật!

* Về mặt đạo đức nghề nghiệp, việc lập lờ đánh lận con đỏ, con đen giữa chữ “Không” và chữ “Cấm” rồi cho rằng quy định trên vi phạm quyền tự do giám sát của công dân của một số tờ báo đã thể hiện sự bất lương của một bộ phận phóng viên báo chí hiện nay. Đáng lẽ với nhiệm vụ thông tin của báo chí, các phóng viên phải giải tìm hiểu, phân tích khách quan toàn bộ các bộ luật liên quan như Luật dân sự, Hiến pháp, Luật tiếp công dân, Luật tố tụng hình sự… để người dân hiểu thì họ lại lao vào việc kết hợp với một số người là luật sư, cán bộ hưu trí chỉ chăm chăm bóp méo vấn đề đang vi phạm hiến pháp và quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận. Dư luận đặt nghi vấn phải chăng thời gian qua báo chí đã bị tiêm nhiễm quan điểm tự do, dân chủ quá trớn và đang lợi dụng “quyền nghi vấn” để tấn công cơ quan Nhà nước? Báo Tuổi trẻ,  Thanh niên… đặc biệt là báo Dân trí đã mở hẳn một chiến dịch đả phá, kêu gọi dư luận phản đối, tổ chức bỏ phiếu “Vote ủng hộ hay phản đối” quyết định trên bất chấp vụ việc đang được cơ quan chức năng xem xét?!
Đã đến lúc Ban Tuyên giáo TW, Bộ 4T cần vào cuộc chấn chỉnh cách đưa tin, giật tít kiểu công kích chính quyền, kích động dư luận, bóp méo bản chất sư việc của các cơ quan báo chí đã nêu